Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 52716 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3052
Tru sát

❊ ❊ ❊

"Nhanh! Bắt con thần thú này lại cho ta! Ta sẽ trọng thưởng!" Hắn thần sắc kích động nói, bản thân thì lùi về phía sau, lại sai khiến các tu sĩ khác xông lên. Thế nhưng ngay lúc này, một âm thanh không đúng lúc vang lên bên tai mọi người.

"Thật náo nhiệt a!"

Nghe thấy âm thanh này, con hổ thú vốn đang nhe răng khoe vuốt định nhào tới bỗng chốc trở nên ngoan ngoãn như một con mèo nhỏ. Nó vẫy đuôi đi tới dưới chân tường, nhìn chủ tử đang ngồi trên tường, trong mắt tràn đầy vẻ hưng phấn.

Cầm Tâm nghe tiếng cũng sững sờ, nàng nhìn về phía nam tử áo xanh đột nhiên xuất hiện kia, ánh mắt khẽ dao động.

"Ngươi là kẻ nào?"

Trung niên nam tử sắc mặt trầm xuống, giơ tay ra hiệu mọi người lui ra. Khi nhìn thấy con thần thú kia ngoan ngoãn đi tới ngồi xổm ở góc tường nơi người nọ đang ngồi, trong lòng hắn không khỏi khẽ động.

Phượng Cửu ngồi trên tường liếc hắn một cái, cười như không cười nói: "Các hạ muốn động đến người của ta, lại muốn bắt tiểu thú của ta, thế mà còn hỏi ta là người phương nào?"

"Người của ngươi? Thú nhỏ của ngươi? Ha ha, nữ tử này là người trong thành, đã ở đây mấy năm rồi. Con thần thú này còn chưa được ký kết khế ước, sao lại nói là của ngươi?" Trung niên nam tử cười lạnh, thấy Phượng Cửu chỉ có một mình, đang định sai người ra tay, khóe mắt liếc thấy một con mèo nhỏ đen trắng trong lòng nàng, trong lòng không khỏi giật thót.

Lại một con thần thú nữa? Con vừa rồi cũng có bộ dạng này, đây là...

"Ta ở đây còn một con, không biết có phải cũng là của ngươi không?" Phượng Cửu nhếch môi cười, vỗ vỗ con hổ thú trong lòng. Con hổ thú đang nằm trong lòng nàng nhảy xuống, hào quang lóe lên, khôi phục lại hình thể vốn có.

Hình thể thần thú, to lớn mà cường tráng, thân hình hổ thú càng thêm uy phong lẫm liệt, khí thế bức người. Khi hai con mãnh hổ toàn thân lông trắng nhưng lại có vằn đen đứng trước mặt họ, uy áp thần thú mạnh mẽ lan tỏa ra, trấn nhiếp bọn họ, mang đến cho họ sự chấn động cực lớn.

Một con thần thú đã là vô cùng hiếm có, huống chi còn là hổ thú - vua của muôn thú? Hơn nữa còn là hai con. Nhìn hai con hổ thú này, trung niên nam tử hưng phấn đến đỏ cả mắt, vẻ tham lam hiện lên trong đáy mắt.

Cầm Tâm thấy vẻ tham lam trong mắt trung niên nam tử, không khỏi có chút lo lắng. Để một công tử xa lạ không liên quan vì nàng mà đắc tội với thế lực như Mỹ Nhân Lâu, nàng không đành lòng, vì vậy liền nói: "Công tử mau đi đi! Thế lực của Mỹ Nhân Lâu cực kỳ lớn mạnh, xa không phải thứ công tử có thể tưởng tượng. Công tử chớ vì Cầm Tâm mà rước lấy phiền toái."

Nghe vậy, Phượng Cửu nhìn về phía Cầm Tâm, cười cười, cũng không nói gì nhiều, mà nhìn về phía trung niên nam tử, trên mặt mang theo một tia trêu chọc hỏi: "Nhìn rõ chưa? Hai đầu thần thú này có phải của ngươi không?"

Trung niên nam tử trong mắt thoáng qua một tia sát ý, hắn nhìn chằm chằm Phượng Cửu, âm trầm nói: "Là thần thú trốn thoát khỏi Mỹ Nhân Lâu chúng ta! Khá cho tiểu tử ngươi! Ngươi dám mơ tưởng đến thần thú của Mỹ Nhân Lâu chúng ta! Người đâu! Giết chết tiểu tử này tại chỗ cho ta!"

Cầm Tâm giật mình, sắc mặt cũng trở nên tái nhợt. Nhưng khi nàng ngẩng đầu nhìn nam tử áo xanh kia, lại thấy đối phương không kinh không sợ, vẫn thần thái nhàn nhã ngồi trên tường.

"Tru sát tại chỗ sao? Ý kiến này quả thực không tệ."

Phượng Cửu khoanh tay trước ngực, gật đầu nói. Thế nhưng ngay khi giọng nói của nàng vừa dứt, một thân ảnh như quỷ mị lập tức lướt ra, trong chớp mắt đã đến trước mặt trung niên nam tử, một tay siết chặt lấy cổ hắn nhấc bổng lên.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2798
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.