"Phanh!" Một đầu mãnh hổ khác cả thân thể từ giữa không trung rơi xuống, nằm bẹp trên mặt đất nửa ngày vẫn không gượng dậy nổi, chỉ biết kêu ngao ngao, đôi mắt chứa đầy kinh hãi nhìn về phía Phượng Cửu đang vận thanh y.
Bên kia, đầu mãnh hổ đang bị Phượng Cửu đánh cho tơi tả kêu rên, cuối cùng trực tiếp dùng tiếng người cầu xin: "Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa..."
"Thế nào? Theo ta trở về làm kẻ giữ cửa thế nào?" Phượng Cửu dừng tay, một tay vỗ vỗ đầu con hổ đực đang nằm phục dưới chân nàng. Hai đầu hổ thú này một đực một cái, lại còn đều đạt tới cấp bậc Thần thú, mang về là tốt nhất.
"Chúng ta là hổ, hơn nữa còn là hổ thú cấp bậc Thần thú, chúng ta lại không phải chó, sao lại để chúng ta đi giữ cửa..." Con hổ đực nhỏ giọng kháng nghị, thanh âm càng nói càng nhỏ, đến cuối cùng ngay cả một câu cũng không dám nói, muốn trốn, nhưng lại bị uy áp mạnh mẽ của đối phương làm cho không thể thoát thân.
Chúng nó thực sự không hiểu nổi, sao nơi này lại có người biến thái như vậy? Khí tức trên người nhân loại này mạnh mẽ là một chuyện, quan trọng nhất là trên người nhân loại này có uy áp của Thượng Cổ Thần thú. Nếu đối phương chỉ là thực lực mạnh mẽ, chúng nó còn có thể liều chết một trận, nhưng vừa đụng phải uy áp Thượng Cổ, chúng nó đến cả khả năng chiến đấu cũng không có.
Cho dù chúng nó là Thần thú, nhưng đối mặt với Thượng Cổ Thần thú, vẫn là không có cách nào. Đó là một sự thần phục từ trong tâm linh, một loại xúc động muốn nằm rạp xuống bái lạy không tự chủ được. So với cái gọi là Vạn Thú Chi Vương, Thượng Cổ Thần thú mới là tồn tại khiến vạn thú không dám càn rỡ.
"Còn phải suy nghĩ sao?" Giọng Phượng Cửu nghe vẫn cứ thờ ơ như thế, nhưng lại khiến hai đầu Thần thú run rẩy, lập tức vội vàng nói: "Chúng, chúng ta nguyện ý đi theo chủ nhân, nguyện ý nghe theo phân phó của chủ nhân."
"Thế mới ngoan." Phượng Cửu hài lòng mỉm cười, liếc nhìn mấy đầu Thánh thú kia: "Còn không mau cút?"
Mấy đầu Thánh thú kia sợ tới mức lập tức bỏ chạy, chớp mắt đã không thấy tăm hơi, chỉ để lại mấy người còn đang trong lồng phòng ngự trố mắt nghẹn họng.
Phượng Cửu chắp tay đi đến trước lồng phòng ngự, nhìn mấy nam tử bị thương không nhẹ ở bên trong, cùng hai nữ tử mình đầy máu tươi vẫn cầm kiếm đề phòng, hỏi: "Các ngươi là đệ tử của Lam Tinh Tiên Tông?"
Phượng Cửu đưa tay chỉ về phía trước, lồng phòng ngự liền "phanh" một tiếng vỡ tan. Nàng bước lên một bước, liếc nhìn mấy nam tử đang nằm dựa vào nhau trên đất một cái, nói: "Xem ra bị thương không nhẹ nha! Ngoài vết trảo của hung thú, còn có dấu vết do các đòn tấn công khác để lại."
Giọng nàng khựng lại, liếc nhìn họ một cái, thong thả hỏi: "Các ngươi đây là gây ra chuyện gì vậy?"
"Chủ nhân, bọn chúng trộm hái Thọ Nguyên Quả mà chúng ta canh giữ suốt trăm năm." Hổ đực lên tiếng, ánh mắt bất thiện nhìn chằm chằm đám người kia.
Nghe vậy, hai nữ tử không khỏi nuốt nước bọt, có chút đề phòng nhìn Phượng Cửu. Thực lực của người này mạnh như vậy, nếu hắn muốn cướp đoạt Thọ Nguyên Quả mà bọn họ vất vả lắm mới hái được, thì, thì bọn họ làm sao giữ nổi?
Lúc này, nam tử lạnh lùng kia nhìn Phượng Cửu một cái, liền nói với một trong hai nữ tử: "Mộc sư muội, vị tiền bối này đã cứu chúng ta, chúng ta tặng Thọ Nguyên Quả cho người đi!"
Nói đoạn, hắn nhìn về phía Phượng Cửu: "Ơn cứu mạng không có gì báo đáp, xin tiền bối hãy nhận lấy Thọ Nguyên Quả!"