Nàng không từ chối, cũng không thoái thác, mà hỏi lại: "Các ngươi định mỗi người trả bao nhiêu tiền để ta đưa các ngươi đi cùng?"
Nghe vậy, mấy người kia hơi sững sờ một chút, từ trước tới nay bọn họ chưa từng gặp tình huống này bao giờ.
Nam tử đã hỏi trước đó khựng lại một chút, rồi thuận theo lời Phượng Cửu mà hỏi: "Tiền bối thấy bao nhiêu là hợp lý ạ?"
"Nể tình các ngươi là đệ tử nòng cốt của Tiên Tông, vậy đi! Cũng không nhiều lắm, mỗi người đưa ta một triệu đồng tiền vàng là được!" Vừa hay lấy số tiền vàng này tẩm bổ thêm cho Tử Kim Song Lộc của nàng.
"Một triệu đồng tiền vàng?" Mấy người kia ngẩn ra, không ngờ nàng lại đòi nhiều như vậy.
"Sao? Thấy đắt à?" Phượng Cửu liếc bọn họ một cái, thản nhiên nói: "Các ngươi phải biết rằng, riêng hai quả kia của các ngươi đã đáng giá không ít tiền rồi. Mỗi người một triệu đồng tiền vàng này là để giữ mạng cho các ngươi, lại còn giúp các ngươi giữ được quả kia nữa, thật sự là quá hời rồi. Nếu không phải thấy các ngươi là đệ tử Tiên Tông, ta cũng lười ra tay giúp đỡ."
"Chuyện này..."
Mấy người kia do dự một lát. Nàng nói không sai, chưa nói đến cái khác, chỉ riêng quả Thọ Nguyên năm trăm năm ra hoa, năm trăm năm kết quả này đã không chỉ đáng giá chừng đó, huống chi còn là sự an toàn của mấy người bọn họ nữa?
"Chúng ta đồng ý."
Nam tử lạnh lùng kia nói, lập tức đồng ý: "Nhưng tiền bối nhất định phải đảm bảo chúng ta có thể an toàn trở về Tiên Tông."
"Đi theo ta, chỉ cần các ngươi không gây chuyện thì thường sẽ không có vấn đề gì." Phượng Cửu nói rồi nhìn sang Hoàn Nhan Thập Tam: "Còn huynh thì sao? Huynh về gia tộc hay đi tới Tiên Tông?"
Hoàn Nhan Thập Tam suy nghĩ một chút, đáp: "Ta đi cùng muội đến Tiên Tông vậy! Có lẽ tin tức cũng sẽ xuất hiện đầu tiên ở chỗ sư phụ nàng, hiện tại gia tộc ta cũng không có chuyện gì lớn, không cần vội trở về."
Phượng Cửu gật đầu, phất tay một cái, một chiếc phi thuyền đơn giản xuất hiện trước mặt. Nàng ra hiệu cho mấy người kia: "Lên đi!"
Thấy chiếc phi thuyền đó, ánh mắt mấy người kia hơi lóe lên, sau khi lên tiếng vâng lời thì đỡ nhau bước lên phi thuyền.
Hoàn Nhan Thập Tam nhìn chằm chằm chiếc phi thuyền, chậc chậc lưỡi nói: "Ta còn không có chiếc phi thuyền nào lớn như vậy, chiếc này của muội chắc là đã được giản hóa thu nhỏ lại rồi đúng không? Cảm giác đẳng cấp của nó không chỉ dừng lại ở đây."
Phượng Cửu cười nhẹ: "Người không đông, phi thuyền lớn chừng này là đủ dùng rồi, lớn hơn nữa thì lại hơi gây chú ý."
"Cũng đúng."
Hoàn Nhan Thập Tam nhảy lên thuyền, tìm một chỗ định ngồi xuống thì thấy trên thuyền vậy mà còn có không ít đồ ăn, liền không nhịn được mà đi về phía đặt thức ăn, miệng không ngừng lẩm bẩm điều gì đó.
"Hai ngươi thu nhỏ lại chút đi!" Phượng Cửu liếc hai con hổ thú kia một cái.
"Rõ, chủ nhân." Chúng lắc mình một cái, thu nhỏ lại chỉ bằng con mèo, trông không hề nổi bật, cũng rất giống mèo. Thoạt nhìn qua thì thật sự sẽ không có ai nghĩ đó là hai con hổ thú, dù sao hổ với mèo vốn dĩ cũng cùng một họ.
Cả nhóm lên phi thuyền rồi hướng về phía thành trì mà đi. Trên đường đi, mấy người kia cứ nhìn chằm chằm vào hai người bọn họ, vài lần định dò hỏi thân phận nhưng chẳng hỏi ra được gì, ngược lại gia thế lai lịch của chính mình lại bị hai người kia nắm rõ trong lòng bàn tay.
Đến ngoài cửa thành, Phượng Cửu tìm một nơi kín đáo thu hồi phi thuyền lại, nói với mấy người kia: "Đi thôi! Có muốn nghỉ ngơi thì cũng phải vào thành mới nghỉ được."
Hoàn Nhan Thập Tam đi phía trước, vừa thấy thành trì liền nhếch miệng cười: "Dọc đường đi toàn là thôn với trấn, khó khăn lắm mới thấy được một tòa thành, nhất định phải thư giãn một chút mới được."