Thôi, Đừng Nói Chuyện Ngày Mai

Lượt đọc: 175 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 12
AI RỒI CŨNG SẼ RA ĐI

❊ ❊ ❊

"Anh đang ở đâu thế?” Cô liếc nhìn những cuốn sách được trưng bày ngăn nắp trên giá, một tay cầm điện thoại nói với đầu dây bên kia.

“Anh đang đi ăn với bạn.” Giọng nói uể oải từ đầu dây kia đáp lại.

“Với ai thế?” Cô khó chịu hỏi lại.

“Bạn anh em làm sao biết được hết, có nói em cũng đâu biết.”

“Vậy khi nào anh về?”

“Chắc một lát nữa.” Nói chuyện thêm một vài câu, đầu dây bên kia tắt máy. Cô nhìn cuộc gọi kết thúc trên màn hình, thở dài thườn thượt, lựa chọn một vài cuốn sách rồi ra quầy thanh toán.

Cô là nhân viên bán hàng của một cửa hàng thời trang cao cấp, thời gian làm việc của cô từ hai giờ chiều đến tám giờ tối. Lúc này là một giờ ba mươi, cô liền lấy xe máy để đi đến chỗ làm.

Thay ca và nhận bàn giao hóa đơn của người làm ca sáng xong, cô ngồi trong cửa hàng, bấm điện thoại lướt facebook. Nhìn đồng hồ đã là gần hai tiếng mà đối phương vẫn chưa về, cô thở dài, tâm trạng càng lúc càng thêm khó chịu.

Khách mở cửa từ ngoài đi vào trong cửa hàng, cô nhanh nhẹn bước tới, chào khách hàng một cách chuyên nghiệp, vì khi vào làm cô đã được đào tạo kỹ năng cơ bản.

“Anh chị xem qua, hàng bên em bây giờ đều là những bộ sưu tập mới nhất.”

Hai vị khách một nam một nữ thân thiện gật đầu, người đàn ông quay sang hỏi cô gái.

“Em thích gì thì cứ chọn đi.”

Cô gái mỉm cười, nhanh chóng chọn ra một vài bộ đồ có giá trị cũng chẳng hề thấp. Đúng lúc này, người đàn ông có điện thoại, liền chạy ra ngoài nghe máy. Cô nhìn rõ khuôn mặt của cô gái đi cùng không hề thoải mái và có phần thay đổi rõ rệt.

Một lát sau người đàn ông đi vào, cô gái hỏi:

“Vợ anh à?” Người đàn ông gật đầu, không nói gì cả. Hai người tiếp tục chọn đồ, một lúc sau họ thanh toán rồi rời khỏi cửa hàng. Cô mở cửa cho khách, chào khách và hẹn gặp lại.

Nhìn hai người nắm tay nhau lên xe ô tô rời đi, bỗng cô cảm thấy cuộc sống có nhiều chuyện trớ trêu lạ thường.

Đàn ông chỉ giỏi nâng niu tình nhân, mà lại quên trân trọng hôn nhân gia đình.

Cô thở nhẹ, quay trở vào trong, bấm điện thoại gọi cho anh nhưng không thấy anh nghe máy, gửi vài tin nhắn cũng chẳng thấy trả lời. Cô đặt điện thoại xuống bàn, bấm máy tính mở một bài nhạc nghe giải trí.

“Yêu là cứ sợ mất,

Yêu là buồn ngẩn ngơ,

Yêu là như thiêu đốt tim gan mỗi khi ai kia lạc bước.

Yêu là gần cũng nhớ,

Yêu là xa cũng gần,

Yêu là còn một chút hơi ấm nhỏ nhoi cũng trao cho người.”

Tiếng nhạc vang lên nhẹ nhàng, giọng nam đầy khỏe khoắn mà ấm áp hòa lẫn cùng bài nhạc khiến người nghe như đang chìm đắm trong bài hát.

...

Đến tối ca làm của cô đã hết, sắp xếp và dọn dẹp lại cửa hàng một lượt cô mới rời đi.

Phóng xe máy về nhà, con đường cô đi qua hằng ngày vô cùng quen thuộc. Từng quán xá, từng gốc cây, ngay cả ngọn gió ngang qua cũng cảm thấy thân quen lạ thường.

Có đôi lúc cô đã nghĩ rằng, nếu một ngày nào đó bản thân phải rời xa thành phố này, liệu trong lòng sẽ có bao nhiêu phần nhung nhớ. Cái cảm giác được phóng xe trên thành phố mình sinh ra, là một cảm giác người nào đi xa cũng đều thèm khát.

Về đến nhà đã là chín giờ hơn, bố mẹ cô ở quê, nên cô chỉ ở Hà Nội một mình. Lương một tháng của cô không cao, nên điều kiện sinh hoạt cũng không được khá giả cho lắm. Cô thuê một căn hộ chung cư khá xa trung tâm, một tháng chỉ hai triệu rưỡi, cả điện nước một tháng khoảng hơn ba triệu, vẫn dư dả ra được một chút.

Cô vào bếp lục trong tủ lấy một hộp mỳ cốc, mở tủ lạnh có hai cây xúc xích ăn liền, cô đun nước rồi cắt xúc xích vào trong cốc mỳ, đến khi mỳ chín, cô ngồi vào bàn ăn xong rồi mới về phòng ngủ thay đồ.

Nhìn điện thoại vẫn không thấy một tin nhắn hay cuộc gọi nào, cô bấm số máy gọi đi.

Rất lâu sau mới bắt máy, giọng nói của anh ở đầu dây bên kia còn đang ngái ngủ.

“Anh đang ở đâu thế?” Cô hỏi.

“Anh về rồi, đang ngủ.”

Cô giận, giọng nói cũng có phần nặng nề hơn: “Anh về sao không nhắn cho em biết?”

Có lẽ đang ngái ngủ nên tính cách cũng khó chịu hơn bình thường, anh cộc cằn trong điện thoại.

“Em quản lý anh cả ngày không mệt à, cả ngày nhắn tin gọi điện hỏi đi đâu, làm gì, với ai mà không thấy mệt à, em không mệt nhưng tôi cũng mệt chứ.”

Nói xong anh cúp máy thẳng thừng, bỏ mặc cô không nói thêm một lời nào.

Ngồi trên giường nhìn số điện thoại hiển thị trên màn hình, cô thở dài, nước mắt lăn xuống từng giọt. Cô không hiểu nổi rốt cuộc bản thân mình đang cố vì điều gì, suốt thời gian qua, cô cố gắng thấu hiểu anh, bao dung anh, nhưng dường như anh không hiểu.

Anh còn quá trẻ, còn mải chơi, chưa có công việc, còn đam mê nhiều thú vui và còn mong muốn nhiều hơn ở cuộc sống này. Dường như cô chưa bao giờ là người quan trọng trong cuộc sống của anh.

Anh chưa từng hỏi cô đi làm về có mệt không, chưa từng biết cô đang ổn hay thế nào. Anh chỉ quan tâm đến những cuộc vui, còn cô ra sao anh chưa bao giờ biết.

Yêu nhau hai năm, cuối cùng cũng chưa ai thực sự hiểu được đối phương thế nào.

...

Sáng hôm sau, chuông đồng hồ báo thức vang lên, cô rất nhanh tỉnh giấc, cầm điện thoại bên cạnh lên nhìn dòng tin nhắn hiển thị cách đây mười lăm phút, khóe môi xuất hiện một nụ cười.

“Chúc vợ một ngày tốt lành. Hôm qua anh buồn ngủ, ăn nói không suy nghĩ làm em buồn, xin lỗi vợ. Đừng giận nhé, tối anh đón em đi ăn.”

Tình yêu, chính là khi giận hờn, chỉ cần một trong hai người hạ mình xin lỗi là dường như tất cả lỗi lầm đều chưa từng tồn tại. Cãi vã dù có lớn thế nào, nếu lỗi lầm không quá to tát, thì chỉ cần một câu xin lỗi là quá đủ cho tất cả mọi chuyện.

Cô có cảm giác ngày hôm nay tuyệt vời hơn hôm qua, có lẽ là do tin nhắn buổi sáng hôm nay. Mọi ngày cô làm việc ca chiều, nhưng hôm nay cô đổi ca cho một bạn làm ca sáng vì bạn ấy bận việc gia đình.

...

Thấm thoắt trời đã tối, cô mặc một chiếc váy đen, khoác thêm một chiếc áo khoác mỏng. Mái tóc không cầu kỳ mà để xõa, khuôn mặt cũng không có quá nhiều lớp trang điểm đậm đà.

Anh đã đi đến bên dưới chung cư, cô nhanh chóng đi xuống, ngồi lên xe, hai người cùng nhau rời khỏi nhà.

Đi khoảng bốn mươi phút mới tới quán ăn vì nhà của cô khá xa, rất bất tiện cho mỗi lần đưa đón. Trong quán ăn, hai người gọi đồ rồi ngồi nói chuyện xảy ra mấy ngày nay. Cô hỏi:

“Anh không định đi làm à?”

Gia đình anh là người Hà Nội gốc, cũng thuộc dạng khá giả, còn cô ở quê, nên từ trước đến nay anh chưa bao giờ có ý định đi làm tự lập, mà gia đình anh cũng không thích cô vì cho rằng cô không xứng.

Anh đặt đôi đũa đang ăn xuống, lười biếng nói: “Để sau đi vì giờ còn trẻ, còn chơi chưa đủ mà em, vào công việc rồi thì chẳng chơi được nữa.” Nghe anh đáp vậy, cô cũng chẳng biết nói thêm gì. Hai người im lặng dùng bữa một lúc, cô mới lên tiếng.

“Sắp đến ngày phụ nữ Việt Nam, em có phải gửi quà cho mẹ anh không?”

Anh lắc đầu: “Mẹ anh không thích em, gửi bà cũng không vui nên không cần đâu.”

Nghe anh nói thế, trong lòng cô thực sự cũng rất buồn, mặc dù biết là mẹ anh không thích cô, nhưng nghe anh nói thẳng thừng như vậy cũng không tránh khỏi chạnh lòng.

Xong bữa, trước khi đưa cô về nhà, anh hỏi cô có muốn mua thêm đồ ăn về nhà để đêm đói lót dạ không, cô từ chối nói mình không cần. Cô không hay ăn đêm, mua về chỉ tổ lãng phí.

Ôm chặt eo anh từ đằng sau, cảm nhận được sự ấm áp của anh mang lại. Cô thở dài, tình cảm này cô không biết sẽ duy trì được bao lâu, nhưng trong tình yêu đôi khi có thể ở bên nhau thêm một ngày đã là mãn nguyện rồi.

...

Những ngày sau đó, mọi việc diễn ra như bình thường, cô và anh vẫn thường xuyên cãi vã vì những lý do nhỏ nhặt, nhưng đến ngày hôm sau họ cũng bỏ qua và làm như chưa có chuyện gì xảy ra cả.

Đỉnh điểm của cãi vã chính là ngày hôm qua, cô và anh cãi nhau vì lý do anh tắt máy cả ngày. Đến khi mở máy, anh chỉ nói rằng bạn của anh từ nước ngoài trở về, anh phải đi tiếp bạn, vì sợ cô lo lắng nên anh tắt máy.

Cô không tin, hỏi bạn là bạn nào, thế mà anh nhất quyết không nói. Nhưng đến chiều hôm ấy, cô vô tình xem được trong facebook người yêu cũ của anh có ảnh chụp cùng anh đang ngồi cà phê vào buổi sáng. Có lẽ trực giác của phụ nữ luôn là thứ đáng sợ, chưa bao giờ linh tính của cô sai. Khi anh nói bạn anh từ nước ngoài về, cô biết rõ ràng anh có bạn gái cũ đi nước ngoài, nếu là bạn bè thật sự anh đã không giấu giếm, nếu đã giấu giếm thì chắc chắn có điều gì uẩn khúc, hay là một người anh không thể nói ra.

Anh gọi, cô không nghe máy, nhất quyết không nghe lời giải thích của anh. Bạn gái cũ và bạn gái mới luôn là hai thứ không bao giờ có thể hiện diện chung một thời điểm, nhưng anh đã làm sai điều ấy.

Cô nhắn tin cho anh.

“Mình chia tay đi.”

Anh không trả lời mà gọi điện thoại, đến cuộc thứ chín cô không nghe máy, chuông cũng ngưng đổ. Anh không gọi nữa.

Chuông tin nhắn vang lên, cô bấm đọc.

“Được rồi, cứ chia tay nếu em muốn.”

Cô không nghĩ anh sẽ chấp nhận lời chia tay của cô, mỗi lần giận hờn cô đều nói chia tay và anh luôn là người níu kéo cơ mà? Nhìn dòng tin nhắn trên điện thoại, cô không tin nổi vào mắt mình, thật sự hai người đã chia tay rồi sao? Không chỉ là giận hờn cãi vã như những lần trước ư?

Cô ném mạnh điện thoại xuống đất, khiến màn hình điện thoại vỡ nát. Nhìn tấm màn hình nứt vỡ, cô như thấy trái tim mình lúc này, trái tim đã đau đến uất nghẹn.

Cô khóc không thành tiếng, âm ỉ gào thét trong nội tâm một cách mãnh liệt.

Hóa ra có những chuyện tình cảm kết thúc không phải vì một trong hai có người khác, mà đôi khi chính là do hai người yêu sai cách, vì thế mới tan vỡ.

Cô và anh có lẽ đều còn quá trẻ, quá non trẻ để có thể thấu hiểu được ngọn nguồn của tình yêu và lý do của sự tan vỡ. Nhưng chắc chắn một điều, khi chia tay cả hai đều đã mệt mỏi rất nhiều.

...

Đã bốn ngày hai người không liên lạc với nhau, cũng có thể do điện thoại của cô hỏng nên không liên lạc được. Máy cô phải sửa tận bốn ngày, hôm nay tan làm cô mới đi lấy điện thoại đã sửa, tiệm sửa máy ở gần nhà nên cô đi bộ.

Cầm điện thoại trên tay, ấn nút bật nguồn, năm phút sau mới thấy một vài tin nhắn thông báo cuộc gọi nhỡ hiện lên. Có cả tin nhắn của anh, cô nhanh chóng bấm đọc.

Từng dòng tin nhắn như cứa nát trái tim cô lúc này, từng chữ, từng chữ như lưỡi dao vô hình đục khoét trái tim cô.

“Gia đình anh đã quyết định đưa anh vào miền trong lập nghiệp, anh không gọi được cho em, chỉ muốn nói cho em biết, ngày kia anh phải bay rồi.”

Tin nhắn này đến sau hôm cãi nhau một ngày, có nghĩa là ngày hôm qua, anh đã không còn ở chung cùng cô trên một thành phố.

Đôi chân cô như bị chôn chặt xuống mặt đất không thể nhấc lên, là sợ hãi hay đau khổ, cô không biết nữa. Ngày hai người chia tay, tuy đã kết thúc nhưng họ vẫn ở cùng nhau trong một thành phố, vẫn cùng nhau hít chung một bầu không khí, cô vẫn có cảm giác an lòng. Nhưng cô không ngờ, chỉ một vài ngày trôi qua, hai người đã cách xa nhau hàng ngàn cây số. Tình cảm, dường như bị cắt đứt toàn bộ.

Gọi vào số của anh, nhưng nhận lại chỉ là câu thuê bao không liên lạc được. Cô đã ấn gọi rất nhiều cuộc nhưng đều vô vọng, cô giống như phát điên với điện thoại của chính mình, cô không ngưng gọi một giây nào cả, gọi đến khi cô tuyệt vọng như một cái xác vô hồn mà trở về nhà. Đóng lại cánh cửa, cô bật cười như một con ngốc.

Nụ cười hòa lẫn với nước mắt, cô cảm nhận rất rõ, nước mắt rất mặn, rất rất mặn. Tựa như trong lòng cô đang rất đau, rất rất đau.

Cô hiểu, khoảng cách địa lý không phải là vấn đề, mà vấn đề ở chỗ anh thực sự đã muốn kết thúc nên mới lựa chọn cách cắt đứt liên lạc, vậy cô còn khổ đau làm gì.

Rồi tình cảm nào cũng sẽ đến ngày tan vỡ, chỉ là ngày tan vỡ ấy, chúng ta có đủ can đảm để nhìn nhận nó một cách rõ ràng hay không.

...

Hai năm sau.

Cô cầm túi đồ mới mua ở siêu thị về, đứng chờ đèn đỏ để qua đường. Hôm nay thời tiết Hà Nội đã vào đông, cô mặc khá kín đáo, trên đầu còn đội thêm một chiếc mũ len. Sau ngày chuyện tình cảm tan vỡ, có lẽ trời không triệt đường sống của bất kỳ ai, cô được lên làm quản lý tại cửa hàng thời trang cao cấp ấy. Thời gian thấm thoắt thoi đưa, hai năm cũng đã trôi qua, chuyện tình cảm trước kia như đã cách xa cô lâu lắm. Có đôi lần nhớ lại, cũng chẳng còn khó chịu nhiều như năm ấy.

Đèn đỏ hiện lên cột thông báo, cô nhanh chóng qua đường. Từ bên kia đường có một đôi nam nữ đang nắm tay nhau đi ngược chiều về phía cô. Ngẩng đầu lên nhìn, chẳng phải quá xa lạ, cũng chẳng phải thực sự quen thuộc, nhưng hình dáng khuôn mặt này, cô làm sao có thể quên được.

Sau hai năm, hai người đã thực sự gặp lại nhau. Anh nắm chặt tay người phụ nữ khác đi ngược chiều cô, cô không dừng bước, không quan tâm anh liệu có thấy cô hay không, nhanh chóng đi ngang qua nhau như người dưng ngược lối.

Cô đã nghĩ rằng, trái tim cô đã thực sự ổn, quá khứ ấy cũng đã chìm vào quên lãng, cô đã quên được anh.

Nhưng hóa ra cô đã nhầm. Cả đời này chúng ta không bao giờ có thể quên đi người mà chúng ta từng yêu sâu sắc, chỉ đơn giản là chúng ta không dám nhớ đến hoặc khi nhớ đến trái tim không còn đau nữa.

Quên một người đã từng yêu chính là một chuyện bất khả thi, không thể thành hiện thực.

Ngày cô chưa hiểu rõ về cuộc đời này, chưa biết yêu thế nào cho đúng, chưa có đủ năng lực để níu giữ tình yêu của mình, cô và anh đã để mất nhau.

Đến khi cô có đủ khả năng quyết định cuộc sống của mình, đủ trưởng thành để hiểu thế nào là yêu, thì anh lại nắm tay người phụ nữ khác đi ngang qua cuộc sống của cô.

Cuộc sống này chúng ta gặp rất nhiều người, quen biết rất nhiều người, nhưng liệu có bao nhiêu người ở lại, hay ai rồi cũng sẽ ra đi?

Nguyễn Huy Hoàng (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.