Thôi, Đừng Nói Chuyện Ngày Mai

Lượt đọc: 175 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 8
KẾT THÚC RỒI DAY DỨT CẢ CUỘC ĐỜI

❊ ❊ ❊

Đánh ghen, đúng thế, đây là lần đầu tiên trong cuộc đời cô đi đánh ghen. Nhưng không phải là đánh ghen cho cô, mà là đánh cho bạn thân của mình.

“Mày sống chán quá à mà đi giật chồng của bạn tao?”

Cô lên tiếng, một tay túm tóc của cô gái kia, bạn cô thì tát rất mạnh vào mặt cô ta. Những cái tát không ngừng cùng những tiếng chửi rủa liên hồi.

Bạn cô dường như chỉ muốn xả hết nỗi tức giận lên người cô gái kia, nên mỗi một cái đạp cái tát đều dùng hết sức lực.

Đánh cho đến khi bạn cô thấm mệt, cô mới buông tay khỏi mái tóc của cô ta, nhìn cô ta nằm dưới mặt nền đá tại quán cà phê, cô cũng chẳng lấy gì làm thương cảm. Có gan cướp chồng của người khác thì phải có gan nhận hậu quả, đời không nên quá thương người, vì thương người cũng chưa chắc có người thương mình.

Quá nhân từ với người khác, đôi lúc chính là tàn nhẫn với bản thân mình.

Đỡ bạn mình dậy, đưa cho bạn mình cốc nước để uống, cô biết nó chửi bới từ nãy cũng thấm mệt rồi.

“Đàn ông trên đời này chẳng thiếu để mà phải tranh giành đàn ông của người khác. Đừng nhân danh cái tình yêu rẻ tiền của mày để cho mình quyền được phép cướp giật. Tình yêu không có đúng sai, nhưng cũng có sang hèn, loại tình cảm hèn hạ đừng nhân danh tình yêu để vẽ vời cho điều bẩn thỉu. Đây là bài học đầu tiên của mày, nếu còn có lần sau, tao sẽ không nhẹ tay thế đâu.”

Nói xong, cô cùng bạn mình ra khỏi quán cà phê. Hai người ra khỏi quán, đột nhiên quay sang nhìn nhau cười như thể hai đứa không bình thường.

Bạn bè chính là vậy, vui vẻ chưa chắc đã gặp gỡ, nhưng hoạn nạn chắc chắn phải có nhau đi cùng.

“Về đi, có gì thì gọi cho tớ.”

Cô đưa bạn mình ra xe taxi, rồi mới đi vào bãi gửi xe lấy xe máy của mình để về.

Trên đường về nhà, đang đỗ đèn đỏ thì đột nhiên từ phía sau có một lực đẩy đâm mạnh vào đuôi xe máy của cô khiến cô văng xa một đoạn. Rất may là người không sao, chỉ có xe hơi bị vỡ ở một bên hông.

Người đàn ông đâm vào xe cô hốt hoảng nhanh chóng đỡ cô dậy, cuống quýt xin lỗi, nói rằng do phanh đột nhiên bị kẹt, không bóp lại được.

Nhìn người mình không sao, xe cũng chẳng ảnh hưởng gì nhiều, người ta đã xin lỗi thì cô cũng chẳng có lý do gì phải bắt đền hay trách móc gì cả.

“Thôi không sao đâu, đi xe va chạm là chuyện bình thường, anh cứ đi đi được rồi.”

Cô nói thế, cứ tưởng anh ta sẽ đi ngay, nhưng không. Anh ta không đi, đỡ xe cô lên rồi nhất quyết xin số điện thoại của cô, và nói rằng ngày mai cô ở đâu sẽ đưa người sửa xe qua tận nơi để sửa xe cho cô.

Cô từ chối và nói không cần thiết, nhưng người dân xung quanh cứ nói vào, bảo rằng người ta có ý tốt thì cho đi. Nếu không cho chắc họ cũng chẳng dẹp ra để cô đi, nên cô đành nháy cho anh ta số máy rồi đi khỏi đám đông nhiều chuyện ấy.

Về đến nhà, bố mẹ lo lắng hỏi cô làm sao, cô nói qua loa là va chạm xe, xe chỉ xước nhẹ còn cô thì không vấn đề gì, bố mẹ mới yên tâm. Đi vào nhà, thói quen của cô chính là bước đến ngay tủ lạnh để uống nước lạnh, dù mùa hè hay mùa đông, uống nước lạnh vẫn thoải mái nhất.

...

Sáng hôm sau, đúng chín giờ sáng chuông điện thoại réo lên làm cô tỉnh ngủ. Quờ quạng lấy chiếc điện thoại ở bên cạnh, đưa lên tai nghe.

“Alo.” Giọng nói ngái ngủ vang lên.

Đầu dây bên kia vang lên một giọng nói nam tính, trầm nhưng vô cùng dễ nghe.

“Chào cô, hôm qua là tôi đâm vào xe cô đây.”

Cô cũng chẳng nghe rõ đầu dây bên kia nói gì, chỉ ậm ừ cho có.

“Cô có thể cho tôi địa chỉ, tôi đưa người sửa xe qua nhà để sửa xe được không?”

Rất lâu sau không nghe thấy tiếng đáp lại, người đàn ông ở đầu dây kia alo thêm mấy lần nhưng không có ai trả lời, chỉ nghe thấy tiếng ngáy nhè nhẹ và sau đó tự động cúp máy.

...

Ngồi ở quán ăn trưa, hôm nay cô buộc tóc đuôi ngựa cao, mặc một chiếc quần jean với chiếc áo phông trắng đơn giản. Đối diện là bạn thân cô hôm qua vừa khóc lóc đánh ghen, hôm nay đã tỏ ra bình thường như cũ.

“Hôm qua anh ấy về xin lỗi tao, nói đây chỉ là một phút lầm lỡ nhất thời, sẽ không có lần sau.” Bạn cô lên tiếng kể lại cuộc nói chuyện của nó và chồng nó hôm qua.

Cô cuộn tròn một dĩa mỳ Ý đưa vào miệng, nhai xong mới đáp.

“Đàn ông ai cũng hứa hẹn không có lần sau, cho đến khi có thêm vài cái lần sau nữa.” Cô nhún vai tỏ vẻ chẳng thể tin nổi.

Bạn cô thì khác, ánh mắt đã kiên định hơn rất nhiều.

“Tao tin lần này anh ấy không dám nữa đâu, hôm qua hứa hẹn nhiều lắm rồi.”

Cô gật đầu: “Ừ thì mày cứ tin đi, có ai bắt mày không tin đâu. Ai chẳng thế, toàn tự tin tưởng rồi cũng tự thất vọng đấy thôi. Đàn bà làm quái gì có ai ngu, chẳng qua vì yêu quá nên cứ tỏ ra mình ngu nhưng thực ra trong lòng cái gì cũng rõ mồn một. Lừa người khác thì dễ, chứ lừa bản thân mình khó lắm, xem mày lừa mình được đến bao giờ.”

Nó không trả lời, như thể cô nói trúng tim đen của nó. Càng thân thiết, thì càng phải sống thật. Đời quá giả dối rồi, đến bạn bè thân thiết cũng phải dối trá với nhau bằng những viễn cảnh màu hồng thì cuộc sống này quá mức tồi tệ. Thà rằng cứ đập vào mặt nó sự thật tàn nhẫn, nhưng sự thật vẫn luôn là sự thật, dối trá cũng chỉ là nhất thời mà thôi.

Đúng lúc này thì chuông điện thoại vang lên, cô ấn nghe, giọng nói đàn ông lọt vào trong điện thoại.

“Cô tỉnh ngủ chưa?”

Cô nhíu mày, nhìn lại số máy lạ trên màn hình, xác định là người không quen mới đáp.

“Ai thế?”

“Hôm qua tôi đâm vào xe cô.”

Cô “À” một tiếng dài.

“Hôm nay cô có rảnh không, tôi đưa người qua sửa xe cho cô.”

Cô từ chối khéo rằng hôm nay mình bận, nhưng anh ta vẫn nhất quyết đòi sửa bằng được khiến cô cảm thấy phiền. Đằng nào cũng không có ở nhà, cô liền đọc cho anh ta địa chỉ đến nhà gặp bố mẹ cô, thích sửa gì cũng được, cô không để tâm lắm.

Cúp điện thoại, bạn cô hỏi ai thế. Cô đáp:

“Người dưng.”

...

Khi cô về đến nhà đã là ba giờ chiều, lúc ấy cô tưởng đã xong xuôi hết rồi, nhưng về đến nơi vẫn thấy anh ta đang ngồi ghế nhựa chống cằm trong sân nhà cô. Mẹ cô đi vắng, còn bố cô thì đang chắp tay sau lưng đi vòng vòng xem thợ sửa xe.

Thấy cô về, anh ta liền đứng dậy, mỉm cười lịch thiệp.

“Xe của cô sắp xong rồi.” Cô cũng đáp lại bằng nụ cười.

“Cảm ơn anh nhé, vất vả rồi.”

“Có gì đâu, là tôi đi sai mà.”

Lịch sự đáp qua lại vài câu, cô bảo bố để ý xe, còn cô thì lên phòng nằm.

Đến tối lúc xuống ăn cơm, nghe bố cô kể lại, nói rằng xe sửa xong nhìn như mới, còn cậu thanh niên kia trông khá lịch sự đàng hoàng, cô nhún vai, cũng không để ý lắm đến việc này, nghe tai nọ lại lọt qua tai kia.

Hôm nay cô có hẹn đi uống rượu với bạn bè, nên vừa ăn xong cơm đã lên phòng chuẩn bị để ra ngoài, chín giờ là giờ cô xuất phát ra khỏi nhà. Hôm nay lũ bạn hẹn nhau ở quán rượu quen thuộc, lúc cô đến gần như đã đông đủ, lần nào cô cũng đến trễ nên thường xuyên bị phạt rượu. Vừa mới đến, cô lập tức bị phạt ba ly, uống đến nhăn mặt nhăn mày.

“Hôm nay uống chúc mừng cái gì nhỉ?” Một đứa trong nhóm nói.

Cô lên tiếng: “Chúc mừng chúng ta lại uống rượu.”

Nói xong cả lũ hò hét cạn ly. Thực ra mỗi tuần cô và bạn bè gặp nhau rượu chè ít cũng phải hai lần, nhiều là ba bốn lần, nên tửu lượng của cô thật sự không hề kém. Cô uống không nhất thì cũng nhì trong nhóm này.

“Uống xong thì đi đâu nhỉ?” Một người trong đám đông lên tiếng.

Cô cạn nốt chén rượu còn đang dở, đáp lại.

“Đâu chẳng được, quan trọng gì, uống là chính mà.”

Đồ ăn trên bàn cũng dần được dọn sạch, những chai rượu vứt dưới chân mỗi lúc một nhiều. Một giờ đêm, bảy tám người kéo nhau lên một quán pub cách chỗ vừa rồi không xa, lúc này ai cũng đã ngà ngà say. Bảy tám người đi hai xe nối đuôi nhau đến pub.

Lúc này là giờ cao điểm nhất của các quán bar và pub, khi mọi người vào quán thì bên trong đã rất đông. Đây là một quán pub luôn được đánh giá cao về độ lịch sự và sang trọng, không quá ồn ã và tạp nham như những nơi khác.

Bảy tám người được đưa đến một bàn ở vị trí bên hông, vì đến trễ nên vị trí bàn đẹp gần như đã hết.

Rượu lần lượt được mở ra, trong hội có ba người là gái, bốn người là trai. Bọn cô đã chơi với nhau được hơn bảy năm, thân thiết có thừa nên mỗi lần gặp gỡ đều vui vẻ hết mình.

“Hay chơi trò gì nhé?” Một người trong nhóm đề nghị.

“Trò gì?” Người khác đáp lại nhanh chóng.

Vì trong pub chơi nhạc nên rất ồn, mỗi khi nói chuyện đều phải vặn âm thanh cơ miệng hết cỡ để người khác có thể nghe được.

“Bây giờ thế này nhé, chơi quay chai bia. Gọi nhân viên mang một chai bia lên cho chúng mình chơi, chai bia chỉ vào người đứa nào thì đứa đấy thua. Người thua phải đứng lên chọn một người trong pub này, đứng trước mặt họ nhìn họ đúng mười giây không nói gì là được.”

Tất cả vui vẻ đồng ý với ý kiến này. Một vài ván rất nhanh trôi qua, mọi việc diễn ra đều thuận lợi, bọn đàn ông thì chỉ nhắm vào gái xinh để chọn. Cuộc đời đen đủi đẩy đưa, chai bia chỉ ngay về phía cô.

Cô nhìn thấy đầu chai bia chỉ về phía mình, khóe mắt tự nhiên giật giật. Theo đúng cá cược, cô đứng lên nhìn xung quanh, xem có đối tượng nào lọt vào tầm ngắm. Rất nhanh tìm được đối tượng đứng cách đó không xa, cô rời bàn bước đến gần, nhưng đang đi thì bị một người đàn ông đi ngang qua va mạnh vào, khiến bả vai cô đau nhói.

“Đi kiểu gì thế?” Cô lên tiếng khó chịu.

Ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông đứng trước mặt mình, lúc đó cô đã nghĩ có lẽ mình say nên nhìn ai cũng thấy đẹp. Người đàn ông này không đẹp trai theo kiểu công tử bột, mà theo kiểu một người đàn ông thực thụ có sức hút mãnh liệt khiến cô nhìn mà không thốt nên lời.

“Đủ mười giây rồi mày ơi.” Phía sau vang lên tiếng gọi đánh thức cô lại trong sự thất thố của bản thân.

“Thanks.” Cô nói xong quay về bàn ngồi, để mặc anh ta khó hiểu chuyện gì đang diễn ra.

Một lúc sau, cô đứng lên ra ngoài tìm kiếm nhà vệ sinh, bước chân cũng chẳng được vững vàng như trước, hơi men dâng lên ngày một nhiều. Nhân viên của pub rất chuyên nghiệp đỡ cô đến cửa nhà vệ sinh một cách cẩn thận.

Giải tỏa xong xuôi, cơ thể nhẹ nhõm nhưng không thể xua tan cơn say, cô lảo đảo bước ra ngoài. Đúng lúc đang đi ngoài hành lang thì cô bị ngăn lại bởi một người đàn ông có dáng người cao lớn.

“Em tên gì?” Anh ta hỏi.

Ngẩng đầu nhìn, là người ban nãy ở trong pub.

Cô lười nói chuyện với người lạ, đáp ngắn gọn: “Tránh ra.”

Anh ta dường như không để tâm lắm tới lời cô nói, vẫn không chịu tránh ra.

“Sao thế, ban nãy nhìn tôi mà bây giờ lại thế à, đêm nay rảnh không, đi chơi với tôi.”

Mặc dù cô đang rất say, nhưng không có nghĩa là cô không hiểu dụng ý trong lời nói của anh ta. Nhếch mép cười nhạt.

“Mày điên à, cút.”

Nói xong cô dùng tay đẩy anh ta ra, nhưng anh ta lại không dễ dàng buông tha cho cô, một tay nắm chặt lấy bắp tay cô kéo lại. Cái nắm quá chặt khiến cô đau đến nhăn mặt.

“Vội làm gì, ở đây nói chuyện thêm chút nữa.” Anh ta lên tiếng, điệu bộ hèn mạt chẳng xứng đáng với bộ mặt đàn ông của anh ta.

Hai người giằng co một hồi, nhân viên xung quanh cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Trông hai người giống như một cặp đôi đang cãi vã nên không ai dám bước đến can thiệp, chỉ có thể đứng trơ mắt nhìn mọi thứ diễn ra.

“Cô có sao không thế?” Một giọng nói ngăn lại cuộc giằng co.

Người đàn ông từ bên ngoài đi vào, đứng lại ở vị trí cách cô không xa.

“Anh là ai?” Cô hỏi.

Anh ta cười, nụ cười của một người đáng tin cậy.

“Tôi đâm vào xe cô hôm trước, cô không nhớ à?”

Cô gật đầu, cũng chẳng phải thân thiết hay quen biết gì. Lúc này người đàn ông vừa rồi vẫn không chịu bỏ tay ra khỏi cô, nỗi bực tức đã lên đến đỉnh điểm. Cô gào lên:

“Cái con mẹ mày, bỏ tay bố mày ra chưa!”

Mọi người xung quanh dường như đổ dồn ánh mắt vào cô, tiếng nói chuyện cũng gần như im bặt, chỉ còn tiếng nhạc đập nhẹ vì cánh cửa bên trong được cách âm rất tốt.

“Không phải người quen của cô à?” Người đàn ông đâm xe vào cô hỏi.

Cô liếc mắt, tức giận đạp mạnh vào chân người đang giữ tay cô.

“Quen cái con mẹ nó, rủ bà đi ngủ xã giao hả, rủ nhầm người rồi, nhìn bà giống gái làng chơi lắm à?”

Đúng lúc này, có vẻ nhân viên thấy tình hình không ổn nên vào bàn cô gọi bạn bè cô ra bên ngoài xem. Mấy người đàn ông trong hội đi cùng bước nhanh đến hỏi cô có sao không, cô nói sơ cho chúng nó biết chuyện đang xảy ra.

Rất nhanh bốn người đàn ông trong nhóm bước tới đấm đá túi bụi, chân tay không nghỉ một phút nào cho đến khi bảo vệ pub xuất hiện can ngăn, trước khi rời đi một đứa còn nhanh chóng bồi thêm một cú đạp vào giữa mặt hắn ta.

Bạn bè cô mặc dù chơi chung, bình thường vui đùa cợt nhả, nhưng chúng lại bảo vệ rất kĩ mấy đứa con gái trong nhóm. Nên bạn bè bình thường có thể đùa cợt, nhưng khi gặp chuyện chúng nó nhất định sẽ là một thanh niên chuẩn mực.

“Đi taxi về một mình được không?” Một đứa lên tiếng hỏi.

Cô gật đầu, đưa tay ra dấu hiệu được, vì nhà cô ngược đường nhà chúng nó, cô tự đi taxi về cho nhanh, đỡ mất công chúng nó đưa về.

Đúng lúc đang vẫy taxi thì bên cạnh vang lên tiếng nói.

“Tôi đưa cô về nhé, đằng nào tôi cũng biết nhà cô rồi.”

Người đàn ông đâm vào xe cô hôm trước từ đâu đã thấy xuất hiện, ngẫm nghĩ cũng chẳng có gì không thể, nên cô gật đầu đồng ý, nhìn anh ta cũng chẳng phải kẻ không đáng tin.

Ngồi trên xe, hai người đều im lặng, cho đến khi dừng đèn đỏ anh ta mới lên tiếng.

“Bạn của cô cũng nóng tính nhỉ.”

Cô cười: “Tôi thấy thế còn nhẹ.”

Hai người nói chuyện qua lại một hồi cũng về đến nhà, cô nói cảm ơn rồi xuống xe vào nhà, không quay lại nhìn một lần nào nữa.

...

Ba tháng sau.

Có lẽ duyên phận trên đời này là một điều gì đấy vô cùng kỳ diệu. Có những người chỉ vô tình va vấp vào nhau giữa dòng đời hỗn loạn, lại trở thành một điều quan trọng hiện hữu trong cuộc đời của nhau.

“Tối nay đi xem phim ở đâu vậy?” Cô nhắn tin.

Khoảng mười phút sau mới có tin nhắn trả lời: “Tùy em chọn, em thích là được rồi.”

Tám giờ tối, hai người nắm tay nhau đi trong rạp chiếu phim, bộ phim cô chọn là một bộ phim Hàn Quốc có nội dung cảm động. Phụ nữ có lẽ đều giống như nhau, đều thích đọc ngôn tình, đều thích xem phim Hàn Quốc rồi mơ mộng đến viễn cảnh như phim, dẫu biết thực tế chẳng giống phim ảnh một chút nào.

Bộ phim này có vẻ rất hay, nên trong rạp gần như không còn một ghế trống, hai người ngồi xem phim chăm chú.

Chuông điện thoại anh vang lên, rất nhanh anh ấn tắt chuông sợ làm phiền người trong rạp. Số máy gọi đến là số máy lạ, nhưng anh bấm tắt.

Cô hỏi: “Sao anh không nghe?”

Anh cười, nắm tay cô: “Anh không nghe số máy lạ.”

Cô gật gù không quan tâm rồi tiếp tục xem bộ phim đang chiếu đầy hấp dẫn.

Mười giờ hơn, hai người cùng nhau đi ra khỏi rạp chiếu phim. Anh hỏi cô có muốn ăn gì không, nhưng cô lắc đầu nói mình rất buồn ngủ, nên anh đã lấy xe đưa cô về. Trên đường về, cô thấy điện thoại anh reo không ngừng, số máy không lưu tên nên anh toàn bấm tắt.

“Sao anh không thử nghe xem là ai?” Cô thắc mắc.

Anh rẽ tay lái vào một con đường nhỏ, lắc đầu: “Mỗi người sống đều có quy tắc của riêng mình, quy tắc của anh là không nghe số máy lạ, nếu quen biết đã nhắn tin trước khi gọi.”

Cô thấy cũng phải, mỗi người sống đều có khái niệm quy tắc khác nhau, không nên vì ai mà phải phá vỡ nó.

Trước khi xuống xe anh quay sang hôn cô say đắm, nụ hôn từ nhẹ nhàng chuyển sang nóng bỏng, cánh tay anh luồn vào bên trong lớp áo của cô, mân mê nhẹ nhàng trên làn da phụ nữ.

Cô đập nhẹ vào cánh tay anh, mỉm cười ngọt ngào. Cô yêu người đàn ông này, yêu cái cách anh chu đáo tỉ mỉ dành cho cô, yêu anh là bởi anh cho cô thấy được tình cảm của người đàn ông trưởng thành, ngọt ngào nhưng không quá bí bách.

“Hôm nay về muộn hơn được không?” Anh thì thầm vào tai cô.

“Để làm gì?” Cô hỏi lại.

Anh lái xe đến một con đường vắng, cách nhà cô không xa, đây là một quãng đường ven sông nên ban đêm dường như chẳng có ai qua lại. Anh đưa tay hạ ghế ngả ra phía sau, rất nhanh quay sang hôn cô một cách vội vã, cuồng nhiệt.

Cánh tay không ngừng hành động, nhanh chóng cởi chiếc áo ngoài của cô ra để lộ bộ ngực nóng bỏng. Cô vừa sợ hãi vừa kích thích, cô chưa bao giờ làm điều này trên ô tô, cũng chưa bao giờ nghĩ tới sẽ làm điều này tại nơi như vậy.

Bàn tay anh như một con rắn, nhẹ nhàng luồn lách vào từng nơi mẫn cảm nhất của cô, cho đến khi anh kéo cô lên lòng anh. Lần đầu tiên của hai người làm chuyện kích thích trên ô tô, anh đưa cô từ ngọt ngào cho đến tận cùng của hưởng thụ chuyện hoan ái nam nữ.

Anh ghé sát vào tai cô nói: “Anh yêu em.”

Cô run rẩy trong từng nhịp ra vào của anh, nhưng vẫn đáp lại: “Em yêu anh.”

...

Bốn tháng sau.

Dạo gần đây cô bận rộn với công việc của gia đình, anh cũng khá bận với công việc nên hai người rất ít gặp nhau, mỗi lần gặp cũng chẳng quá lâu.

Hôm nay anh hẹn cô đi ăn, nhưng đến sát giờ anh lại nói rằng mình có chút việc bận đột xuất phải bay vào Sài Gòn, ba ngày nữa anh mới về. Hẹn cô sang hôm khác.

Ngồi trước bàn trang điểm, nhìn khuôn mặt và bộ trang phục đã được chuẩn bị xong xuôi, cô thở dài, mở điện thoại gọi cho bạn bè rủ đi cà phê.

Một tiếng sau, ba người hai nữ một nam ngồi trong quán cà phê bàn luận chuyện thiên hạ, chủ đề gì cũng có thể đưa vào cuộc bàn luận của những người nhiều chuyện.

“Dạo này mày yêu đương tốt quá, quên cả bạn bè.” Đứa bạn cô lên tiếng.

“Quên đâu ra mà quên, mày không thấy vẫn gặp nhau đều đều đấy à?” Cô thanh minh.

Khi ba người đang ngồi trò truyện, thì bỗng dưng cô bị một cốc nước cam đổ thẳng từ trên đầu xuống. Trong sự kinh hoàng của cả hai đứa bạn, thằng con trai rất nhanh hất tay người phụ nữ đang đứng phía sau đổ nước cam vào đầu cô, khiến cái cốc rơi xuống đất vỡ tan nát.

“Mày làm cái gì thế, mày bị điên à?” Đứa bạn gái của cô lên tiếng, nhanh chóng cầm giấy lau mặt và tóc cho cô.

Người phụ nữ lạ mặt kia dường như vô cùng tức giận, không để tâm đến hai người bên cạnh, chỉ vào mặt cô trong sự ngỡ ngàng của cô.

“Mày cặp với chồng tao hơn nửa năm nay, mày có biết gia đình tao tan cửa nát nhà vì mày hay không? Tao không tìm được mày ở đâu, không biết thông tin về mày, chỉ xem được ảnh mày chụp cùng chồng tao trong điện thoại. Đúng là ông trời không phụ lòng người, hôm nay đã cho tao gặp mày ở đây, loại đàn bà bẩn thỉu cướp chồng người khác.”

Cô ta không ngừng đưa ra những lời lẽ chửi bới thô tục nhất có thể, mà cô vẫn đang trong sự ngỡ ngàng, chưa kịp định hình rốt cuộc điều gì đang diễn ra, mãi một lúc sau mới trấn tĩnh lại.

“Chồng cô là ai?”

Cô ta cười cô bằng một nụ cười khinh miệt: “Là người đàn ông mày vẫn yêu hơn nửa năm nay đấy, là chồng tao, là bố của con tao. Hay mày cặp với nhiều người có vợ quá nên mày không nhớ?”

“Này mày ăn nói cho cẩn thận, bạn tao không phải loại cần chồng của người khác.” Bạn cô lên tiếng bênh vực.

Cô ta rút điện thoại trong túi ra, bấm một số điện thoại ấn gọi rồi bật loa, rất nhanh nghe thấy một giọng nói quen thuộc từ đầu dây bên kia vang lên.

“Vợ à, anh đây.”

Cô như chết đứng, bao nhiêu câu nói cũng không thể cất thành lời. Là sợ hãi hay đau đớn, cô cũng chẳng biết nữa. Giọng nói này sao cô có thể không nhận ra. Người đàn ông ở bên cạnh cô bao nhiêu tháng nay, sao cô có thể không nhận ra.

“Anh có biết em đang ở với ai không?” Cô ta lên tiếng.

“Ai vậy em?” Giọng nói yêu chiều từ đầu dây kia vang lên, ngọt ngào như chính lúc anh nói chuyện với cô vậy.

“Với cô tình nhân bé nhỏ của anh.”

Cô ta nói câu này, đầu dây bên kia im lặng, không một tiếng đáp, vài giây sau bên kia cúp máy. Để sự trầm mặc cùng lặng thinh ở lại. Cô ta cất điện thoại vào túi, chỉ vào mặt cô nói:

“Đây là lần cảnh cáo đầu tiên dành cho mày, nếu tao còn biết mày qua lại với chồng tao thì mày đừng trách.”

Cô ta rời đi, còn cô vẫn đứng bất động, với những ánh mắt khinh miệt xung quanh. Một lúc sau, cô cầm túi xách ra khỏi quán, không để tâm tiếng gọi của bạn bè ở phía sau. Cô không rõ rốt cuộc mình đi về nhà bằng cách nào, cô đã thử gọi cho anh nhưng thuê bao không liên lạc được, dường như anh đã chặn số máy của cô thì phải. Cô không gọi nữa, ấn xóa số của anh, xóa toàn bộ hình ảnh trong máy, xóa từng dòng tin nhắn đã từng ngọt ngào lúc yêu thương.

Chui vào phòng tắm, cô khóa cửa, bật nước nóng rồi co mình lại dưới vòi nước. Cô là một người kiên cường, nên ngay cả khi đau lòng muốn khóc, cô cũng không thể để bản thân khóc một cách yếu hèn như vậy được. Cô tin rằng khi khóc dưới vòi hoa sen, cô vẫn giữ lại được chút tôn nghiêm cuối cùng của bản thân mình.

Là ai nói đàn bà kiên cường thì không cần được bảo vệ, là ai cho rằng đàn bà mạnh mẽ thì cả đời sẽ không bị tổn thương. Thực chất càng kiên cường bao nhiêu càng yếu đuối bấy nhiêu, càng mạnh mẽ bao nhiêu thì càng dễ bị tổn thương hơn bất cứ ai khác.

Tôi đã tin vào duyên phận cho tôi gặp được người đàn ông tốt sau bao nhiêu biến cố, sau bao nhiêu sóng gió ngang qua tôi đã tin ông trời không phụ lòng người. Nhưng tôi lại nhầm nữa rồi, không có nỗi đau nào là đau nhất. Giống như ngày hôm nay bạn cho rằng bạn sẽ không bị tổn thương nữa, thì ngày mai bạn lại bị tổn thương, còn đau đớn hơn trước nhiều lần.

Là ai nói sống không phụ người, người sẽ chẳng phụ mình. Là ai nói chỉ cần bạn sống tử tế, thì cuộc đời nhất định sẽ không bạc đãi bạn đâu?

Cô cắn môi thật chặt, òa khóc trong nước mắt. Cô chính là người như vậy, dẫu đau đến tột cùng cũng phải cố gắng giữ lại tôn nghiêm cho chính bản thân mình.

Đàn ông trên đời này không phải ai cũng xấu, nhưng đàn ông tốt lại thực sự rất khó tìm. Cứ tưởng đi qua nhiều chông chênh, bản thân đã thêm nhiều phần sành sỏi và hiểu đời, tuyệt đối không thể bị tổn thương. Nhưng mãi sau này cô mới hiểu, yêu bao nhiêu thì đau bấy nhiêu, còn yêu được thì còn đau khổ.

Có rất nhiều cuộc tình đến rồi đi, yêu rồi kết thúc, có nhiều cách để kết thúc tình yêu trong bình lặng, nhưng cũng có những cuộc tình kết thúc rồi day dứt cả cuộc đời.

Nguyễn Huy Hoàng (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.