Cô chạy thật nhanh trên đường, bước chân dường như không ngừng lại một phút nào. Mười lăm phút sau mới tới bệnh viện, cô không nghỉ mà nhanh chóng đi thẳng vào bên trong, hơi thở gấp không ngừng phập phồng ở lồng ngực.
“Bác sĩ, cho em hỏi bệnh nhân... nằm ở đâu ạ.”
Bác sĩ nhanh chóng chỉ tay vào phòng hồi sức cấp cứu nằm ở hành lang bên tay trái, cô không kịp cảm ơn đã quay người chạy thật nhanh về hướng phòng hồi sức.
Ngó nghiêng và rồi rất nhanh tìm thấy người cầm tìm, cô chạy lao về phía chiếc giường có người đang nằm. Nhìn người đàn ông đang nằm trên giường đó, khuôn mặt tỉnh táo, chỉ có vài vết xước nhẹ, đôi chân thì được bó bột, cô thở phào.
“Anh không sao chứ?” Cô sợ hãi đến nỗi nói chẳng thành lời.
Anh cười xòa, vỗ lên trên giường nằm bảo cô ngồi lên.
“Anh có sao đâu, chỉ gãy chân nhẹ thôi.”
Cô lườm, tỏ ra khó chịu.
“Gãy chân mà là nhẹ thì thế nào mới là nặng?”
Hỏi han xong thấy anh không có vấn đề gì khác, cô mới ra khỏi phòng hồi sức để làm thủ tục xuất viện.
Đến khi đưa anh về nhà, một tay cô dìu, một chân anh nhảy lò cò, vào đến phòng ngủ cô đặt anh xuống giường, nhẹ nhàng hết sức chỉ lo lắng anh sẽ bị đau.
Hai người chưa kết hôn nhưng đã sống chung được hơn năm năm. Trước đây nơi ở của cả hai chỉ là căn nhà trọ sinh viên cũ kỹ ọp ẹp, ngày mưa thì dột, ngày nắng thì nóng bức. Nhưng có lẽ trời không phụ lòng người, anh may mắn gặp được một người bạn đại học cũ, lúc cả hai không có công ăn việc làm ổn định, kinh tế gần như đi vào bế tắc lại có người giúp đỡ. Để rồi đến khi hai người làm ăn chung, từ những đồng vốn nhỏ lẻ trở thành một số tiền lớn.
Tích cóp hai năm mới có thể mua được căn chung cư tầm trung hiện tại. Cuộc sống đã ổn định hơn rất nhiều, không còn phải hằng ngày lo lắng bữa đói bữa no, cũng chẳng sợ hãi đến tháng đóng tiền nhà cả hai phải trốn chui trốn lủi trong góc phòng sợ bị phát hiện.
Đặt anh nằm thoải mái trên giường, cô lấy một chiếc gối kê lên đôi chân đang bó bột.
“Anh nằm đấy đi, em ra ngoài mua đồ về nấu cơm.”
Anh gật đầu, trước khi cô đi còn dặn dò làm mấy món ăn anh vẫn thích.
...
Bữa tối đã xong, vì anh bị gãy chân, không thể ra phòng khách ăn cơm, nên phải đặt một chiếc bàn nhỏ lên giường để anh có thể tự ăn mà không khó chịu.
Cô bê bát đũa ra ngoài rửa bát, anh nằm trên giường, tay lật giở tờ báo ngày hôm nay, đọc báo cho đến khi cô xong xuôi bếp núc. Nhìn thấy cô cầm bộ quần áo ngủ đi vào nhà tắm, anh lên tiếng.
“Mấy hôm nay anh đang thế này nên em cố gắng chịu khó nhé.” Anh cười nhẹ, khuôn mặt có sự áy náy.
Cô nhíu mày, bước lại gần cốc nhẹ lên trán anh.
“Ở với nhau cũng hơn năm năm rồi mà còn phải nói mấy câu đấy à, nhàm chán.”
Nói xong cô quay lưng đi vào nhà tắm, mặc kệ anh nằm trên giường với tờ báo giấy.
...
Mấy ngày anh bó bột nên không thể ra ngoài đi làm, nhưng công việc của cô thì vẫn phải duy trì. Mọi ngày cô đi làm từ sáng cho đến chiều, còn bây giờ thì giờ nghỉ trưa cô phải chạy về nhà để làm đồ ăn cho anh, ăn xong lại quay trở lại chỗ làm. Mặc dù vất vả nhưng cô chưa một câu than phiền, vì những điều vất vả khó nhọc hơn thế này cô đã cùng anh đi qua, thì chút chuyện cỏn con này có là gì.
Tan làm, mấy người làm chung rủ nhau tối nay đi ăn, có người quay sang hỏi cô đi chung chứ, cô liền từ chối.
“Bạn trai em đang bị gãy chân, em phải về nhà sớm nên không đi được.”
Cũng biết là tình huống bất đắc dĩ nên không ai nài ép cô đi cùng, trước khi về nhà cô đi ra chợ. Hôm nay cô định nấu mấy món bổ dưỡng cho người bệnh, mua đủ vật liệu cần mua, cô nhanh chóng về nhà.
...
Hơn một tháng trôi qua, anh khỏi nhanh hơn bình thường, đã có thể đi lại như chưa có chuyện gãy chân vừa rồi, chỉ là không thể chạy hay đi quá nhanh trong thời gian đầu.
Hôm nay anh nói với cô mình sẽ về trễ vì có khách nên phải đi tiếp khách, dặn cô ngủ sớm. Việc anh đi tiếp khách về trễ cô cũng đã quen, công việc của anh là tư vấn nhà đất, nên đi giao lưu là chuyện bình thường.
Cô ăn tạm đồ ăn bên ngoài rồi về tắm rửa nhanh chóng lên giường, chờ anh đến gần mười hai giờ chưa về, cô mệt mỏi chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, tiếng chuông báo thức làm cô tỉnh giấc, nhìn sang bên cạnh vẫn thấy trống trơn, cô cầm điện thoại trên đầu giường bấm gọi số anh, nhưng không ai nghe máy.
Cho đến khi cô đi làm, khoảng mười giờ sáng mới thấy anh gọi lại cho cô, anh nói đêm qua tiếp khách say rượu nên ngủ lại ở nhà bạn, sáng nay tỉnh rượu muộn nên anh không nghe được máy của cô.
“Anh uống ít thôi, uống nhiều thế không tốt đâu.” Cô thở dài.
“Anh biết mà, nhưng công việc làm sao tránh được.”
Cô cũng biết yếu tố công việc của anh, nên chẳng nói thêm dài dòng, chỉ bảo anh về nghỉ ngơi, chiều cô về sau rồi cúp máy. Cả ngày hôm ấy cô không vui, có lẽ tại đêm qua anh không về, nên tâm trạng cô cũng vì thế mà thấp thỏm mãi.
...
Nhìn đồng hồ đã là một giờ sáng. Dạo gần đây anh rất hay đi sớm về muộn, không phải cô không tin tưởng anh, chỉ là cô lo lắng cho anh. Đúng lúc này tiếng mở cửa vang lên, cô vội vàng ra khỏi phòng thì thấy anh đang loạng choạng đi vào, hơi thở đầy mùi rượu. Cô nhanh chóng đỡ anh vào giường rồi giúp anh cởi giày, cởi áo khoác bên ngoài và đắp chăn sợ anh cảm lạnh.
Nhìn người đàn ông đang say không biết gì trên giường, cô lại không nén được nước mắt rơi xuống. Anh vì cô, vì cuộc sống của hai người và vì tương lai nên đã cố gắng rất nhiều, phấn đầu chưa dừng lại dù chỉ một giây phút. Cô hiểu sự cố gắng của anh, hiểu sự cố chấp nỗ lực của anh. Anh đã từng nói, con người chỉ cần cố gắng chậm một giây cũng có người khác cố gắng nhanh hơn mình, anh không muốn bỏ lỡ một giây phút nào hết.
Vuốt nhẹ gò má người đang nằm, cô âu yếm nhìn ngắm người mà cô đã tình nguyện dành trọn cả quãng thời gian thanh xuân để đi theo anh, từ bỏ cả gia đình mặc cho bố mẹ ngăn cản không chấp nhận tình cảm của hai người, từ hai bàn tay trắng cho đến khi cả hai đã có cuộc sống ổn định. Đã cùng nhau đi qua một quãng đường rất dài.
Tình cảm, chính xác là thứ đáng quý nhất khi cả hai cùng nhau phấn đấu để sống tốt hơn.
Đột nhiên, chuông điện thoại tin nhắn trong túi anh vang lên, cô lấy điện thoại trong túi anh ra, một người tên là “Anh Huy” nhắn tin “Em về chưa”.
Cô đặt máy anh lên đầu giường, chắc là tin nhắn của một trong những người bạn bè hoặc đối tác của anh, nên cô không trả lời mà để máy lại nguyên xi để mai anh tự mình nhắn lại. Cô không muốn anh khó chịu khi cô tham gia vào cuộc sống của anh quá nhiều.
...
Hôm nay có cuộc hẹn đi ăn cùng bạn bè anh, anh rủ cô đi cùng, dĩ nhiên cô không từ chối. Lúc đến quán ăn mọi người đều đã đông đủ, những người ngồi chung đa số cô đều quen mặt, chỉ có hai cô gái là lạ, nhưng cô là người hòa đồng nên cũng mỉm cười chào lịch sự.
Bữa ăn diễn ra trong không khí vui vẻ, mọi người vừa ăn vừa nói chuyện phiếm, có khi còn chơi trò chơi để trút rượu cho nhau. Lúc ấy anh cũng đã ngà ngà say, cô thì không uống rượu nên chỉ ngồi bên cạnh xem anh uống thi cùng những người khác.
Anh đứng lên đi vệ sinh, cô ngồi lại nói chuyện cùng một vài người khác. Gần mười lăm phút không thấy anh đi vào, cô mới đứng lên ra ngoài tìm kiếm, đúng lúc ấy cô vừa bước tới gần nhà vệ sinh thì thấy anh bước ra, đi phía sau là cô gái lạ mặt ngồi chung bàn. Dĩ nhiên cô cho rằng đấy chỉ là sự trùng hợp nên rất nhanh cười với anh.
“Anh đi lâu quá, em tưởng có chuyện gì nên ra tìm.”
Anh nắm tay cô dịu dàng: “Anh thì làm gì có chuyện gì, tại đau bụng quá nên mới lâu.”
Đang ngồi trò truyện thì điện thoại cô rung lên tiếng tin nhắn, là mẹ cô nhắn hỏi mấy giờ cô về để chờ cửa. Mặc dù gia đình đã cấm cô quan hệ với anh, không đồng ý chuyện tình cảm này, nhưng một tuần cô vẫn về nhà một lần. Bố mẹ dù có thế nào vẫn là bố mẹ của mình, cô không thể không về.
Hôm nay là Chủ nhật, mà Chủ nhật mỗi tuần cô đều về nhà ngủ một đêm.
Ăn uống xong xuôi, ai lấy xe trở về nhà người nấy. Khi anh lấy xe đưa cô về thì cô gái lần đầu cô gặp bước đến, nở một nụ cười thân thiện nhưng lại chẳng mấy gây thiện cảm cho người nhìn.
“Em ở gần nhà anh chị, anh chị có thể cho em đi nhờ xe không, muộn rồi nên gọi xe cũng khó.”
Dĩ nhiên cô biết cô gái này cũng phải quen anh mới biết anh ở đâu mà nói gần, ngồi cùng bàn ăn đã là bạn bè rồi, hiển nhiên cô không so đo tính toán mà lập tức đồng ý.
Trên đường đi ba người nói chuyện với nhau rất ít, cô cũng không quen khi có người lạ nên cũng không chủ động nói nhiều. Anh đưa cô về đến nhà bố mẹ, rồi anh mới vòng xe trở về nhà, trước khi xuống xe anh nghiêng người hôn nhẹ lên má cô, nói rằng mai anh đón.
Cô xuống xe, trước khi xuống còn dặn dò anh đưa cô gái kia về cẩn thận, về rồi nhớ nhắn tin cho cô.
Vào trong nhà, nhìn mâm cơm bố mẹ đặt trên bàn ăn vẫn còn nguyên vẹn, cô biết là bố mẹ chờ cơm cô về ăn cùng, nhưng cô lại về muộn. Trở về phòng ngủ, cô tắm rửa tẩy trang xong xuôi, nằm lên giường thì nhận được tin nhắn.
“Anh về rồi, em ngủ ngon.”
Cô nhắn lại nhanh chóng rồi chìm vào giấc ngủ, nhưng ngay khi chuẩn bị thiếp đi thì bị chuông tin nhắn đánh thức. Là tin nhắn của đồng nghiệp cô.
“Này, bạn trai của em nhảy đẹp đấy.”
Kèm theo một bức ảnh trong vũ trường dưới ánh đèn mờ ảo, nhưng bóng dáng cô đã ngắm nhìn suốt bao nhiêu năm tháng làm sao có thể nhìn nhầm. Đứng bên cạnh anh còn có một cô gái khác, xung quanh có thêm vài người bạn, nhưng cô gái đứng cạnh anh cô có thể nhớ rõ, là người mà anh đã đưa về khi nãy.
Đôi tay cầm điện thoại bỗng run lên bần bật, chiếc điện thoại chỉ chực rơi xuống đất.
“Ở đâu vậy?” Cô nhắn tin lại.
Rất nhanh, chỉ vài giây sau đã có tin nhắn trả lời: “Ở C Bank chứ ở đâu.”
Cô vội vàng mặc quần áo, buộc mái tóc lên nhanh gọn, rồi bắt taxi đi tới địa chỉ trong tin nhắn. Lúc cô đến là hai mươi phút sau, vì từ nhà cô đến đây hoàn toàn không gần nên mất khá nhiều thời gian.
Nhân viên vũ trường hỏi cô đã đặt bàn trước chưa, cô nói vào tìm người quen nên họ cho cô vào bên trong mà không hỏi thêm điều gì.
Dưới ánh đèn mờ ảo, giữa vũ trường náo nhiệt và những thân hình đang cùng nhau uốn éo trong tiếng nhạc, cô thật sự đã phải cố gắng nhìn thật kỹ bóng dáng quen thuộc ấy, cuối cùng cô cũng thấy ở một bàn vị trí gần sân khấu, cô bước lại gần hơn, để có thể nhìn rõ hơn. Bộ quần áo vẫn y như ban nãy khiến cô không thể nhầm được, nhưng điều bất ngờ khác không phải là anh nói dối cô, mà là bàn tay anh đang đặt trên mông người phụ nữ anh đưa về ấy.
Bàng hoàng, ngỡ ngàng, trăm ngàn thứ cảm xúc hỗn độn trôi qua cô lúc này. Cô không hiểu rốt cuộc bản thân đang làm gì ở đây, và bản thân cần phải làm gì. Vũ trường rất rộng nhưng cũng rất đông, chẳng ai để ý một cô gái đứng ở đấy rất lâu không di chuyển.
Cô nhấc điện thoại, nhắn tin cho anh: “Anh sai rồi.”
Có lẽ nhạc ở đây quá lớn khiến anh không biết có tin nhắn đến, cô nháy một cuộc vào máy anh. Ngay lập tức, cô thấy anh rút điện thoại trong túi ra, tin nhắn trả lời rất nhanh nhận được.
“Em nói gì thế?”
Cô đưa máy điện thoại lên, chụp từ phía sau, rồi ấn gửi cho anh. Chỉ mười giây sau, người đàn ông ấy quay phắt lại đằng sau như thể bị một vật vô hình kéo ngược, đôi mắt cô đã từng âu yếm si mê nay trở nên xa lạ biết nhường nào.
Hai người nhìn thấy nhau, anh không bước tới, cô cũng chẳng bước lên, cứ nhìn nhau như thế, dưới ánh đèn hoa lệ, dưới tiếng nhạc ồn ào, không ai nhìn thấy giọt nước mắt của cô đang lặng lẽ rơi trong cuộc vui của rất nhiều người khác.
Cô quay người rời khỏi vũ trường, anh cũng không đuổi theo, hoặc có lẽ anh hiểu, nếu có đuổi theo cũng chẳng thể vãn hồi được điều gì. Cô đi vô định trên đường, Hà Nội hôm nay sao trở nên rộng lớn đến thế, cô đi suốt hơn một tiếng đồng hồ không biết về đâu. Rồi đến khi thấm mệt, cô mới ngồi bệt xuống vỉa hè, nước mắt vẫn không ngừng rơi xuống.
Lúc này cũng đã trễ, cô nhìn thấy một đôi thanh niên đèo nhau bằng chiếc xe đạp tồi tàn đi ngang qua mặt. Họ khiến cô nhớ lại ngày ấy, khi mà anh ngay cả chiếc xe đạp cũng chẳng có, hai người cùng nhau nắm tay đi bộ hết con đường này đến con đường khác. Rồi đến khi anh có đủ đầy mọi thứ cần có, người anh nắm tay lại chẳng còn là riêng mình cô.
Cô không tin tình cảm sẽ bị san sẻ khi con người ta có đủ đầy vật chất, mọi thứ sẽ đẹp khi con người ta trắng tay và chưa có gì. Bởi cám dỗ sẽ chỉ xuất hiện khi bạn có đủ sức hút. Khi bạn tay trắng, không có gì, thì một chút sức hút cũng chẳng có nên cám dỗ sẽ chẳng bao giờ xuất hiện.
Chúng ta ở bên cạnh một người khi anh ta trắng tay, hi sinh cho anh ta hết tuổi trẻ và dành trọn tất cả những gì chúng ta có mà chẳng mong cầu đòi hỏi sự đáp đền không có nghĩa là anh ta sẽ thấu hiểu. Con người luôn ích kỷ, luôn giỏi nghĩ cho bản thân mình mà lười suy nghĩ một lần vì người khác.
Quá khứ, kỷ niệm, hơn năm năm tuổi trẻ như một thước phim quay chậm hiện lại rõ rệt. Cái ngày mà anh nói với cô: “Tương lai, anh sẽ không để em khổ, tương lai anh sẽ khiến em là người hạnh phúc nhất.” Anh đã làm được, thực tâm anh không khiến cô khổ sở trong nghèo khó, mà lại khiến cô khổ sở trong sự phản bội của chính mình.
Sẽ có một thời điểm, bản thân phải tàn nhẫn đối diện với sự thật. Con người ai rồi cũng sẽ đổi thay để có thể sống thật với bản chất của chính mình.