Thôi, Đừng Nói Chuyện Ngày Mai

Lượt đọc: 175 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 3
EM VÌ ANH MÀ TỪ BỎ THANH XUÂN

❊ ❊ ❊

Tiếng vỗ tay và tiếng cổ vũ không ngừng vang lên, trong quán ăn đồ Âu không khí ấm áp, ánh đèn gần như đã tắt hết, chỉ còn một ngọn đèn duy nhất được thắp sáng, chiếu thẳng xuống bàn ăn nằm ở vị trí đẹp nhất giữa sảnh.

Người đàn ông mặc bộ vest lịch thiệp, cổ áo không thắt chặt mà được mở hờ không quá cứng rắn. Một chân quỳ xuống mặt đất, trên tay nâng một hộp nhỏ màu đỏ, có lẽ dù không nói thì ai cũng hiểu bên trong là một chiếc nhẫn.

Cô gái ngồi trên ghế từ từ đứng dậy trong sự ngỡ ngàng, mái tóc dài được uốn xoăn cầu kỳ, bộ váy đỏ khoác thêm một chiếc áo lông càng tôn thêm vẻ kiêu kỳ vốn có.

Những người xung quanh nhanh chóng nhận ra chuyện gì đang diễn ra, những tiếng huýt sáo nho nhỏ càng lúc càng lớn dần, rồi đến tiếng vỗ tay, mãi cho đến khi ánh đèn xung quanh vụt tắt, chỉ còn lại duy nhất một ngọn đèn chiếu xuống cặp tình nhân ở giữa.

“Lấy anh nhé?”

Người đàn ông mỉm cười dịu dàng, ánh mắt nồng nàn chất chứa bao yêu thương dành cho người phụ nữ đứng trước mặt mình. Chỉ cần nhìn vào ánh mắt anh ta, ai cũng có thể cảm nhận được tình cảm cùng sự si mê chẳng thể nào che đậy.

Cô gái không vội đồng ý, khuôn mặt cô cũng chẳng biểu lộ cảm xúc rõ ràng. Mọi người bỗng chìm vào im lặng, tất cả dường như chỉ chờ đợi cái gật đầu đồng ý, nhưng họ chờ rất lâu mà chưa thấy động tĩnh nào.

Bỗng dưng cô lên tiếng: “Anh sẽ yêu em mãi mãi chứ?”

Người đàn ông gần như thở phào nhẹ nhõm, yêu chiều gật đầu: “Chắc chắn.”

“Anh sẽ là một người chồng, người cha tốt đúng không?”

“Anh sẽ.”

Lúc này giọt nước mắt lăn dài trên gò má của cô, từng giọt từng giọt cho đến khi tuôn trào không ngừng như một dòng suối nhỏ, cô khóc nấc lên trong hạnh phúc, trong chính sự ngọt ngào và bất ngờ mà người đàn ông cô yêu thương mang đến.

“Em đồng ý.”

Hòa lẫn với tiếng khóc là câu trả lời thấm đẫm hạnh phúc, đan xen những tiếng vỗ tay chúc mừng của mọi người xung quanh.

Phụ nữ khi yêu đều mong muốn có thể nghe được lời cầu hôn của người đàn ông mình thương, đều mong muốn có một kết cục viên mãn, nắm tay người mình yêu đi đến cuối đời. Nhưng thực ra, để có thể cùng nhau đi đến cuối đường, thực sự là một hành trình quá dài với dòng đời loạn nhịp và xã hội quá nhiều cám dỗ ngày nay.

...

Trung tâm thương mại hôm nay vắng vẻ hơn mọi ngày, có lẽ là buổi trưa và là ngày đầu tuần nên không quá đông đúc.

Cô nắm tay anh, hai người cùng nhau sải bước đi trong trung tâm thương mại. Khi đi lên thang máy, anh luôn là người tỉ mỉ, đều để cô bước lên trước rồi đứng thấp hơn cô một bậc, một tay đặt phía sau lưng cô, mọi hành động của anh đều bày tỏ tình cảm và sự quan tâm một cách đầy tinh tế và tỉ mỉ.

“Mình vào kia xem chăn ga anh nhé.” Cô chỉ vào một gian hàng bán đồ ga gối.

Anh gật đầu, nắm tay cô đi vào bên trong.

Hai người đã ăn hỏi cách đây ba ngày, và chỉ còn vẻn vẹn bảy ngày nữa sẽ đến lễ thành hôn của hai người. Mọi thứ đều đã được chuẩn bị đầy đủ, ảnh cưới và những thứ quan trọng đều đã xong xuôi, bây giờ chỉ cần sắm sửa những vật dụng, đồ dùng cho tổ ấm của hai người là vẹn tròn hoàn hảo.

Cô đặt tay lên một bộ ga được trải sẵn trong gian hàng, chất liệu thực sự rất tuyệt, nhưng phần lông trên chăn lại là khuyết điểm. Anh là người không thể chịu được nếu mặc đồ hay bất kể thứ gì dính đến lông, nên dù chất liệu có đẹp cũng bị cô bỏ ra khỏi mắt.

Cuối cùng, sau một hồi lựa chọn, hai người quyết định mua một bộ ga màu đỏ, bên trên phần chăn có thêu hình hồng hạc, viền ga gối đều được viền vàng một cách tinh tế mà không quá sặc sỡ.

Thanh toán và ghi địa chỉ để nhân viên giao hàng giao tới nhà, anh ghi số điện thoại vào tờ giấy thông tin khách hàng, nhân viên gian hàng rất nhiệt tình đưa hai người ra đến tận cửa và chào một cách đầy chuyên nghiệp.

“Nhân viên ở trung tâm thương mại có vẻ được đào tạo chuyên nghiệp nhỉ.” Cô nói.

Anh cười: “Được nhận vào làm ở đây cũng đâu phải dễ, dĩ nhiên chẳng ai muốn bị đuổi. Tuy đều là nhân viên bán hàng, nhưng em không thấy bán quần áo ngoài kia và bán bên trong trung tâm thương mại vẫn là đứng ở hai bậc thang khác nhau à.”

Cô thầm nghĩ đúng là như vậy, chỉ cách nhau một cánh cửa trung tâm thương mại, cùng một chức vụ là nhân viên nhưng lại có cảm giác hoàn toàn khác nhau. Đó là lý do con người luôn cố gắng để có thể làm ở một nơi tốt, và một vị trí ổn định.

...

Đưa cô về đến nhà, anh quay sang hôn nhẹ vào má cô.

“Anh phải đi có việc, em vào nhà nhé, về anh sẽ nhắn tin.”

Cô gật đầu, ánh mắt không thể che đi sự ngọt ngào và hạnh phúc.

Nhìn chiếc xe lăn bánh dần dần rời khỏi tầm mắt, cô quay bước đi vào trong nhà, chưa kịp vào đến cửa đã nhận được điện thoại, cô liền nghe máy.

“Mày đang ở đâu thế, rảnh không đi uống trà đi.”

Cô nhìn đồng hồ, mới là hai giờ chiều, hôm nay cô cũng không có việc gì bận rộn, liền nhận lời và hỏi địa chỉ gọi taxi đi đến chỗ hẹn.

Khi đến nơi, trên bàn trà đã có hai người ngồi đợi, cả hai đều là bạn thân của cô. Ba người đã quen nhau từ khi học đại học, nên tình cảm bạn bè dần dà đã trở thành một loại tình thân.

Gọi xong đồ uống, ba người nói chuyện phiếm một hồi, bạn cô hỏi.

“Sao rồi, chuẩn bị làm vợ xong hết chưa?”

“Xong rồi, giờ chỉ còn chuẩn bị tinh thần thôi.” Cô nhún vai, tỏ vẻ hồi hộp.

Bạn cô bĩu môi, nói tiếp: “Nghĩ kỹ chưa?”

Cô gật đầu chắc nịch: “Có gì mà còn phải nghĩ nữa, đâu cũng vào đấy rồi mà?”

“Nếu mày đã quyết định thì dĩ nhiên bọn tao ủng hộ mày, nhưng mày phải hạnh phúc nhé. Chuyện anh ta có một đời vợ thì cũng chỉ là chuyện đã cũ, nhưng tương lai, mày phải nắm chắc chắn đấy.”

...

Mười giờ tối, cô mới nhận được tin nhắn của anh nói mình đã về nhà, lúc bảy giờ cô có gọi một cuộc nhưng anh nói mình chưa xong việc. Cô không có tính thích xen vào đời tư của người khác quá nhiều, dù đó là người sắp làm chồng mình, bởi vì cô cho rằng ai cũng cần có một không gian riêng, gò bó hay kiểm soát quá nhiều chỉ làm mọi việc thêm bế tắc.

Ai cũng cho rằng khi yêu, ta nên nắm bắt mọi thứ trong tay. Nhưng thật sự có những thứ, bản thân càng cố gắng giữ thì càng không giữ được, mà tình yêu lại chính là thứ cần sự tự giác nhiều hơn là giữ chặt.

Hai người nói chuyện điện thoại với nhau khoảng một tiếng đồng hồ mới chịu tắt máy, anh hôn cô qua điện thoại, tiếng cười nhẹ của cô truyền qua điện thoại đầy sự dịu dàng.

Đặt điện thoại lên đầu giường, cô nhắm mắt chìm vào giấc ngủ sau một ngày mệt nhoài.

...

Ba ngày sau, tại công ty, cô đang cập nhật dữ liệu cho công việc vài ngày tới thì tiếng thông báo tin nhắn facebook vang lên. Cô bấm vào xem, ra là tin nhắn của đứa bạn thân.

“Này, hôm qua lúc ba giờ sáng tao đi bar về, gặp chồng mày đi xe ngang qua mặt tao. Lúc đấy tao hơi say nhưng vẫn nhìn rõ chồng mày đấy”.

Cô nhắn lại.

“Đúng không thế, nửa đêm anh ý ra đường làm gì?”

“Ai biết.” Bạn cô trả lời cũng hình icon gian trá.

Trong lòng nổi lên cảm giác hoài nghi, nhưng rất nhanh được dập tắt bởi sự tin tưởng cô dành cho anh suốt ba năm yêu nhau chưa bao giờ lay chuyển. Anh chưa bao giờ khiến cô buồn bã hay đau lòng, nên cô tin anh vô điều kiện.

Năm giờ chiều anh đón cô tại cổng công ty, trên đường về nhà, cô lên tiếng.

“Hồi sáng bạn em bảo đêm qua gặp anh đi ngoài đường lúc ba giờ sáng đấy.” Cô hỏi nhẹ tênh, trong lời nói không mang theo một chút nghi ngờ nào hết.

Anh dường như không hề phản ứng, chỉ nhíu mày.

“Bạn em nhìn nhầm à, đêm qua anh ngủ ở nhà cả đêm vì mệt, ba giờ sáng đi đâu được.” Nói xong anh còn cười.

Nghe vậy, cô cũng thoải mái rất nhiều, dù vẫn tin tưởng anh vô bờ.

“Chắc nó nhầm thật, em cũng bảo thế.”

Anh một tay lái xe, một tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, ngón cái nhẹ nhàng xoa lên mu bàn tay cô.

...

Chỉ còn hai ngày nữa là đến lễ thành hôn, sự hồi hộp và lo lắng ngày một dâng cao. Mỗi ngày trôi qua với cô là một ngày dài đằng đẵng, vừa hồi hộp cũng vừa sợ hãi, mong tới nhanh cũng mong đừng nhanh quá.

Hôm nay anh bận, cô cùng bạn đi thử lại váy cưới một lần nữa. Nhìn mình ở trong gương, chiếc váy cưới trắng muốt được thiết kế theo kiểu thanh lịch, mái tóc không chải chuốt cầu kỳ chỉ vén nhẹ vào mang tai khiến cô dịu dàng hơn rất nhiều vẻ kiêu kỳ thường thấy.

“Đẹp quá.” Bạn cô lên tiếng khen ngợi.

“Mày cũng nhanh lấy chồng đi, ở đấy mà khen.” Cô cười nhẹ.

Bạn cô bĩu môi, phẩy tay chán nản: “Ở xã hội này đàn ông tốt nó chết hết rồi, nên tao toàn gặp phải âm binh cô hồn thôi, tử tế chả thấy, toàn thấy lừa đảo là nhiều. Nên tao tình nguyện độc thân cho đến khi rụng hết trứng thì thôi.”

Nhìn cái vẻ bất cần đời của bạn mình, cô bật cười đến đau cả bụng. Tính cách của bạn cô dĩ nhiên cô hiểu, tuy luôn tỏ ra bất cần hay vô tâm, nhưng thực ra nó là đứa sống có tình nghĩa nhất, là đứa tình cảm nhất trong ba đứa. Nhưng có lẽ người tốt chưa chắc đã dễ gặp được tấm chân tình, đổ vỡ bao lần, nó vẫn cứ một mình như thế.

...

Hai người sau khi thử xong xuôi váy cưới thì cùng nhau lên xe trở về. Lúc nãy hai người đi cùng nhau có mua được một số vật dụng cá nhân và một bộ ấm trà, sở thích của cô và anh rất giống nhau, cả hai đều thích uống trà vào buổi tối trước khi nghỉ ngơi. Không muốn mất công đi lại, cô liền bảo bạn mình ghé qua nhà anh để cất đồ vào, vì chìa khóa nhà anh dĩ nhiên cô có, và nhà anh nằm trên cùng một cung đường với nhà cô nên rất tiện khi qua lại.

Chưa đầy mười phút đã đến nhà anh, cô bảo bạn mình ngồi ở xe đợi, nhưng nó lại không chịu vì chỉ riêng bộ ấm chén được bọc hộp cẩn thận thôi đã rất nặng rồi, chưa kể những túi đồ khác nữa, nên nó xuống xe xách đồ cùng cô.

Hai người một trước một sau đi vào nhà, phòng khách đèn điện vẫn sáng, anh có thói quen rất hay quên tắt đèn mỗi khi ra khỏi nhà.

Cô vươn tay định tắt ổ đèn điện nằm ngay phía trên giá để giày dép, vì ban ngày ánh nắng bên ngoài cửa sổ cũng đủ chiếu sáng rồi. Đúng lúc này cô nhìn thấy giày của anh nằm trên giá, nhưng không có gì thắc mắc vì có thể hôm nay anh đi dép hoặc một đôi khác. Thứ làm cô để ý chính là đôi guốc màu da người nằm trên kệ để giày.

Dĩ nhiên đôi guốc này không phải của cô, những lần trước đến nhà anh cô cũng không thấy đôi giày này. Bấy giờ linh tính của phụ nữ mới dần trỗi lên, cô cảm thấy lồng ngực mình không còn bình yên như lúc mới bước vào, mà cảm nhận rõ ràng một cơn giông bão đang dần kéo tới.

Đúng lúc này bạn cô lên tiếng, chỉ vào một góc trong phòng khách, trên ghế sopha.

“Túi kia của ai thế, mày để quên à?” Nó nhíu mày, chỉ vào chiếc túi xách nằm chỏng chơ ở một góc sopha.

Cô không đáp, miệng gần như không mở ra được, chân cũng như thể không đủ sức để đi. Có lẽ lúc này bạn cô đã nhận ra điều khác lạ, mới vỗ nhẹ vào lưng cô.

“Mày ổn chứ?”

Cô lúc này mới hoàn hồn, thở nhẹ một hơi, cười trấn an bản thân.

“Tao ổn.”

Cô bước từng bước rất chậm vào phòng làm việc của anh, thấy không có ai bên trong, tảng đá trong lòng như được gỡ xuống, cô thở phào một hơi. Di chuyển sang phòng ngủ, đúng lúc bàn tay cô vừa chuẩn bị chạm xuống tay nắm cửa, tiếng nói trong phòng vang lên phá tan sự bình yên vốn có.

“Mấy hôm sau anh lại được làm chồng một lần nữa, kết hôn lần thứ hai, cảm giác có giống lần đầu không?”

Giọng nói phụ nữ vang từ bên trong vọng ra, rất nhẹ nhàng, lại mang theo một chút giễu cợt.

Cô đã hi vọng không nghe thấy giọng nói của người đàn ông cô yêu thương, nhưng đáng tiếc ông trời trêu người, cô thực sự đã nghe được, mà lại nghe rất rõ.

“Cảm giác lần hai không bao giờ bằng lần đầu, em hiểu điều đấy hơn anh mà?”

Vẫn giọng nói ấy, vẫn sự dịu dàng ấy, vẫn tiếng nói khiến cô tin tưởng vô điều kiện ấy, mà sao lúc này cô lại có cảm giác xa lạ đến tột cùng.

Đúng lúc này, một câu nói, như xé tan toàn bộ mộng tưởng về hạnh phúc của cô, như dập tan toàn bộ hi vọng về cuộc hôn nhân viên mãn cô từng nghĩ tới.

Cuối cùng, mộng tưởng cũng chỉ là mộng tưởng.

“Vậy anh nói xem, làm tình cùng vợ cũ và làm tình cùng vợ mới, anh thích ai hơn.”

Cô gần như ngưng thở khi nghe câu nói này. Lúc ấy bạn cô đứng bên cạnh cũng có thể nghe thấy toàn bộ những điều cô đã nghe, bàn tay nó đưa lên vừa định mở cửa cô đã giữ lại. Cô đang chờ, chính là chờ câu trả lời của người đàn ông bên trong ấy, cô đã hi vọng đến tận phút cuối cùng để vớt lại một chút niềm tin về người đàn ông hoàn hảo ấy.

Nhưng không, cô đã lầm.

Giọng nói ấy thực sự đã vang lên, từng chữ... từng chữ... như dập tắt và xé tan toàn bộ quãng thời gian hai người yêu nhau, vỡ nát toàn bộ.

“Cảm giác cũ khiến con người lưu luyến, nhưng cảm giác mới lại khiến người ta thích thú. Nếu biết xoay vòng thì mọi thứ đều sẽ tuyệt vời theo cách chúng ta cảm nhận.”

Sau đó cô không còn nghe thấy âm thanh gì nữa, chỉ nghe được tiếng cười vọng ra từ bên trong. Một phút... hai phút... rồi ba phút. Đến khi cánh cửa mở ra, đến khi chứng kiến rõ ràng khung cảnh hỗn loạn bên trong phòng, cô mới thực sự dám tin cô đã đủ can đảm mở cửa căn phòng này.

Người đàn ông cô yêu, người mà chỉ vài ngày nữa sẽ làm chồng cô, đang nằm trên cơ thể một người phụ nữ khác không một mảnh vải che thân. Người nằm bên dưới anh, chẳng phải ai khác, chính là người vợ cũ đã ly hôn với anh ta từ rất lâu trước đây.

Hai người nhìn cô, anh thì bất ngờ và sợ hãi đến mức bất động, còn người phụ nữ bên dưới như thể không có điều gì bất ngờ. Cô còn nhìn thấy rõ ràng vẻ mỉa mai trong mắt cô ta.

Và có vẻ như thời gian hoàn hồn đã đủ, anh bật dậy nhảy ra khỏi giường, nhanh chóng mặc lại quần áo rồi lao đến trước mặt cô, ấp úng thanh minh, đôi mắt đỏ ngầu sợ hãi.

“Anh xin lỗi, em đừng hiểu lầm, em phải nghe anh giải thích.”

Cô không đáp, cũng chẳng có một chút phản ứng nào, để cho anh ta thỏa sức diễn tuồng.

“Không phải là anh, là nó dụ dỗ anh, chứ không phải anh muốn làm sai với em, anh không bao giờ muốn em tổn thương.”

Câu nói này hình như chạm đến tự ái của vợ cũ anh ta, cô này bật dậy, vơ tấm chăn trên giường che đi cơ thể - đây chính là tấm chăn cô mua cho đêm tân hôn của hai người. Chính chiếc giường tân hôn, lại là nơi phá tan đi tất cả.

“Anh nói lại đi, chẳng phải từ lúc quen cô ta, anh vẫn lén lút quan hệ với tôi đều đặn à, đừng nói cứ như anh chẳng làm gì sai.” Cô ta cao giọng chất vấn.

Anh ta quay lại, gầm lên tức giận: “Câm mồm.”

Cô cười, nụ cười lạnh lùng đến mức chẳng ai hiểu rốt cuộc cô muốn gì, đôi tay đưa lên xua nhẹ.

“Thôi bỏ đi, hết rồi.”

Nói xong cô quay người, muốn rời khỏi nơi này. Anh ta định đưa tay lên kéo cô lại, nhưng bàn tay ấy nhanh chóng ăn một cú đập mạnh, khiến anh ta phải rụt về.

Bạn cô đập mạnh vào bàn tay anh ta, khinh miệt nói.

“Đừng dùng bàn tay dơ bẩn vừa sờ trên người con đàn bà rẻ tiền khác để chạm vào bạn tao, bạn tao nó không sợ bẩn, nhưng tao sợ.”

Nói xong quay người đi theo bạn cô ra khỏi nơi này.

Ngồi trên xe, hai người không ai nói với ai câu nào. Đi lòng vòng vô định một hồi, bạn cô mới lên tiếng hỏi.

“Mày ổn không?”

Nhìn khuôn mặt nó gần như chẳng biểu hiện ra một chút đau khổ nào, cũng không thấy vẻ thất vọng lẽ ra nên có, nhưng cô hiểu, khi đau khổ, con người ta có nhiều cách để biểu đạt. Có người gào khóc điên cuồng, nhưng cũng có người im lặng đến tột cùng. Nhưng thực chất, khóc được vẫn tốt hơn, không khóc được mới là nỗi đau đáng sợ. Nó ngấm vào xương tủy, ăn mòn tất cả, khiến con người ta tồn tại như một cái xác vô hồn.

“Tao ổn, mày không phải lo đâu.”

Đưa nó về đến nhà, an ủi nó thêm vài câu rồi dặn dò, nhìn bước chân kiên định của bạn mình đi vào trong, bóng lưng gầy nay càng thêm cô tịch khiến bạn cô không khỏi nghẹn ngào muốn khóc. Làm bạn càng lâu, tình cảm bạn bè không còn như những tình cảm thông thường, nó dần dà như thể ngấm vào trong tim, coi nhau như người thân, khi đối phương đau lòng cũng như bản thân mình đau vậy.

Cô ngồi trên giường, im lặng ngồi trên giường suốt từ buổi chiều hôm ấy cho đến khi mặt trời mọc, kim đồng hồ chỉ đến số sáu. Sáu giờ sáng, ánh mặt trời chiếu qua cửa sổ, hắt lên khuôn mặt cô chỉ sau một đêm mà tiều tụy đi trông thấy. Cô cúi đầu nhìn chiếc điện thoại ở bên cạnh, chuông điện thoại kêu suốt từ hôm qua đến khi điện thoại hết pin mới dừng lại.

Cô cũng nghe thấy rất nhiều tiếng chuông cửa từ chiều hôm qua đến gần sáng nay mới ngưng lại. Cô không hiểu nổi, tại sao bản thân lại có thể ngồi lâu đến thế, cho đến khi cô đứng lên, xương sống mỏi nhừ khiến cô phải nhíu mày. Đứng vài phút cô mới có thể cử động lại bình thường.

Đi vào nhà vệ sinh thay bộ đồ ngày hôm qua, tắm rửa như bình thường và make up để chuẩn bị đi làm. Cô sinh hoạt như bình thường, đến công ty làm việc như thể không có chuyện gì xảy ra, mọi thứ diễn ra trong thầm lặng. Cô gọi điện về quê báo với gia đình chuyện kết hôn tạm hoãn, gia đình cô rất thương con gái và luôn tôn trọng ý kiến của cô, khi nghe thông báo mẹ cô chỉ nói.

“Nếu mệt quá thì về nhà với mẹ, đừng lo”.

Ngồi trên ghế sopha trong phòng, nghe mẹ dặn dò xong, cô an ủi mẹ vài câu rồi tắt máy. Lúc này mọi sự cố gắng những ngày qua của cô như bị trút bỏ, khuôn mặt không còn vẻ bình thường như cũ, cô òa khóc như một đứa trẻ, nước mắt rơi xuống như đã kìm nén từ rất lâu.

Cô thực tâm đã rất cố gắng, rất rất cố gắng, cô đã muốn tỏ ra bản thân mình ổn, nhưng khi nghe được câu nói của mẹ, mọi sự kiên cường trong cô đều trở nên rệu rã. Cô không thể tỏ ra mình ổn mà thực ra trong lòng cô không hề ổn chút nào.

Không chỉ là đau lòng, vì đau lòng không thể diễn tả được cảm giác của cô. Cảm giác giống như cả một tòa tháp cô cất công xây lên chỉ trong một giây đã sụp đổ, vỡ nát hoàn toàn.

Hóa ra người ta nói đúng, nếu cuộc đời chưa đi tới đoạn đường cuối cùng, thì bạn vĩnh viễn không thể biết điều gì sẽ xảy ra.

Để tồn tại, con người vốn dĩ cần rất nhiều vỏ bọc. Có vỏ bọc lành tính, cũng có vỏ bọc ác tính, nhưng vỏ bọc hoàn hảo của người đàn ông cô yêu đã vượt xa ngoài tầm kiểm soát của cô rồi.

Nếu biết cuộc đời có quá nhiều lừa lọc đến thế, cô nhất định sẽ không toàn tâm toàn ý tin vào một người. Nếu biết điều gì cũng có thể dễ dàng đổi thay, cô thề rằng sẽ không bao giờ tin vào lời hứa hẹn ngày mai hay hứa hẹn tương lai của bất kỳ ai hết.

Tình cảm, tưởng chừng như sẽ cùng nhau đi đến cuối đời, nhưng đôi khi lại chỉ cần một ngọn gió thổi ngang, cũng có thể khiến tình yêu chấm hết.

Rốt cuộc, cũng chẳng phải là anh yêu em bao nhiêu, mà là anh vì em bao nhiêu, đấy mới là quan trọng. Yêu và cố gắng, hóa ra vẫn là hai thứ hoàn toàn khác biệt.

“Em vì anh mà từ bỏ thanh xuân, để cùng anh về, làm vợ... làm mẹ.

Anh vì cám dỗ mà từ bỏ em, từ bỏ tình yêu, và từ bỏ tất cả.

Tình đến rồi tình đi, tình trót hứa hẹn... rồi tình phân ly.”

Nguyễn Huy Hoàng (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.