Thôi, Đừng Nói Chuyện Ngày Mai

Lượt đọc: 175 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 16
CON NGƯỜI PHẢI TRẢ GIÁ CHO SAI LẦM CỦA CHÍNH MÌNH

❊ ❊ ❊

"Anh uống gì ạ?” Cô đặt tấm menu đồ uống xuống mặt bàn, chuyên nghiệp đứng cách bàn hai bước chân, im lặng đợi khách gọi đồ.

Khách chỉ vào menu: “Lấy cho tôi loại này.”

“Dạ vâng.” Quay người đi vào trong quầy pha chế, bấm máy order đồ uống cho khách chuyển vào khu vực pha chế, cô tiếp tục công việc order chạy bàn của mình.

Đúng lúc này, có năm sáu thanh niên từ bên ngoài bước vào, chọn một chỗ ngồi phía bên tay trái. Cô nhanh chóng cầm menu đồ uống bước tới, cúi người đặt xuống bàn.

“Các anh uống gì ạ?”

Từng người chọn đồ uống, cô lần lượt ghi vào giấy rồi quay người vào trong thì đằng sau có người gọi giật lại.

“Lấy cho tôi một cái gạt tàn nhé.” Một người đàn ông ngồi cùng bàn lên tiếng.

“Dạ vâng.” Cô đáp lịch sự rồi đi vào bên trong.

Hôm nay quán hơi đông, nên dù cô chỉ nhận order nhưng cũng phải ra chạy bàn và bưng bê đồ uống phụ những người khác. Cầm một khay đồ uống có đến tám ly nước, cô cẩn thận từng bước để bê ra bàn cho khách. Đột nhiên có một cô gái tay cầm điện thoại vội vàng đi từ phía sau vượt lên, va vào vai cô, khiến cô loạng choạng đổ toàn bộ khay đồ uống trên tay xuống đất.

Tiếng đổ vỡ khiến tất cả mọi người trong quán đổ đồn ánh mắt về phía này, cô chưa kịp lên tiếng thì đã nghe tiếng cô gái va vào người mình hét lên tức giận.

“Mày bị mù à mà không nhìn thấy tao, cố ý chặn đường tao, bây giờ bẩn hết váy tao rồi thì tao đi ra ngoài kiểu gì?” Cô ta chỉ vào chiếc váy trắng đang mặc trên người.

Nhìn cô gái này chỉ xấp xỉ tuổi cô, nhưng trang phục và túi xách đều là dạng nhà có điều kiện, nên phong thái cũng chẳng nhã nhặn như bình thường mà có phần kiêu căng.

Cô nhẹ nhàng nói, không vội vã cũng không nóng giận:

“Là cô đi từ phía sau va vào tôi, chứ không phải tôi chặn đường cô, cô nên nói cho đúng.”

Cô ta tức giận, chỉ tay vào mặt cô như muốn đánh: “Mày là nhân viên mà dám cãi khách à, mày có tin mày bị đuổi việc không?”

“Nhân viên hay là ai cũng không quan trọng, bởi vì đúng sai nó rõ rành rành, cô đừng cả vú lấp miệng em.”

Cô ta đưa tay lên định tát cô thì bị một bàn tay khác nhanh chóng giữ lại, quay đầu nhìn sang, hóa ra là em trai cô vừa về. Bực tức trong lòng không có chỗ xả, mà tuyệt đối không thể đánh khách hàng, cô liền cao giọng vẫy một người đứng trong quầy.

“Dọn cho chị chỗ này, lau sạch cho chị nhé.”

Nói rồi cô quay sang bàn năm sáu thanh niên đang ngồi, mỉm cười lịch sự.

“Xin lỗi mọi người, tôi sẽ bảo nhân viên lập tức làm đồ uống cho mọi người.”

Nói xong cô xoay người đi lên tầng trên, trước khi lên còn không quên nói thêm:

“Lần sau cô đừng đến quán của tôi, khách hàng là thượng đế, nhưng khách hàng nhân cách kém chỉ làm giảm giá trị quán cà phê của tôi.”

Đi lên tầng, cô nhanh chóng thay bộ quần áo phục vụ dưới quán, vào nhà tắm gột rửa sạch sẽ mồ hôi còn đọng lại. Một tiếng nữa cô có hẹn nên phải nhanh chóng chuẩn bị, hôm nay dưới quán đông khách nên cô không kịp ăn vận cầu kỳ.

Lựa chọn một chiếc quần suông đen, bên trên là một chiếc áo lụa xẻ ngực màu nude, kết hợp cùng chiếc túi xách màu nâu trầm khiến cô không quá già nhưng cũng không quá trẻ. Hôm nay cô phải ký hợp đồng với một bên đối tác đưa một nhãn hiệu đồ uống về Việt Nam, nên nhìn cô không thể quá non nớt hoặc quá già nua.

Mái tóc để xõa vén vào hai mang tai, nhìn cô lúc này và người nhân viên phục vụ ban nãy gần như khác nhau một trời một vực.

Đi xuống cầu thang, trước khi đi cô dặn dò nhân viên dưới nhà một hồi. Khi chân sắp bước ra đến cửa, cô chợt dừng lại, chỉ vào chỗ đổ vỡ ban nãy rồi nói với nhân viên.

“Em quét lại nhé, bên dưới gầm bàn vẫn còn thủy tinh.”

Năm sáu người đàn ông khi nãy vẫn còn đang ngồi, cô cúi đầu chào lịch sự rồi ra khỏi quán.

Ngay lúc cô vừa ra ngoài thì một người trong bàn vẫy nhân viên phục vụ lại hỏi.

“Đấy là ai thế em?”

Nhân viên thật thà trả lời: “Là giám đốc của bên em anh ạ.”

“Anh cảm ơn.”

Nhìn bóng dáng cô khuất sau chiếc ô tô, ánh mắt anh mới chịu rời đi.

...

Một tuần sau, ngày nào anh cũng đến quán cà phê của cô để ngồi.

Anh nắm rõ được giờ cô có mặt ở dưới quán. Xung quanh quán cà phê đều là văn phòng, làm việc theo giờ công ty, buổi trưa là giờ nghỉ, nhân viên văn phòng đi ăn rồi đi uống cà phê nên tầm đó quán luôn đông khách, cô cũng thường xuống phụ nhân viên chạy bàn.

Hôm nay anh đến vào lúc mười một giờ mười lăm, vừa vào quán đã thấy bóng dáng cô đang bê đồ uống rất nhanh nhẹn.

“Anh lại đến rồi à?” Cô bê đồ uống đi ngang qua anh, tươi cười hỏi han.

Anh gật đầu cười mỉm, chọn một bàn dễ nhìn được xung quanh nhất rồi ngồi xuống. Cô đưa menu đến chỗ anh, chưa kịp hỏi anh uống gì thì anh đã lên tiếng.

“Cho tôi cà phê đen nhé.”

“Vâng.”

Một lúc sau, cô bưng đồ uống ra cho anh. Lần này anh dường như đã lấy hết can đảm, dồn hết quyết tâm, cố gắng mỉm cười thân thiện nhất có thể rồi hỏi cô.

“Mà cô có bạn trai chưa thế, hay có chồng rồi?” Anh hỏi nửa đùa nửa thật.

Cô bật cười, xua tay: “Anh nhìn tôi thế này mà bảo tôi có chồng rồi, chồng thì chưa, người yêu cũng chưa.” Nói chưa xong, cô đã bị một bàn khác gọi nên nhanh chóng chạy đi.

...

Ngày Valentine, một bó hoa đỏ thẫm 999 bông hồng được cắm một cách tinh xảo được gửi đến cửa hàng. Cô đang ngồi trên tầng thì bỗng nhân viên dưới nhà chạy lên gọi cô có quà, cô thắc mắc không biết là ai gửi quà gì liền đi xuống. Nhìn thấy bó hoa hồng bên dưới, cô bất ngờ không biết nói gì.

Cô không thích hoa, nhưng cảm giác được người khác tặng hoa luôn rất ngọt ngào và dễ chịu. Chưa bao giờ có ai tặng hoa cho cô, đây là lần đầu tiên.

Rút tấm thiệp trên hoa, đọc dòng chữ được viết ngay ngắn từng nét trên thiệp.

“Ngày nào tôi cũng uống cà phê đen của quán em, miệng đắng lắm rồi, không biết tặng bó hoa này cho em xong liệu có ngọt ngào hơn được chút nào không.”

Đọc dòng chữ ngắn ngủn, nội dung không có gì đặc sắc nhưng lại khiến hai má cô ửng hồng. Cô cố nén lại cảm xúc lẫn lộn, bảo nhân viên bê giúp hoa lên tầng rồi nhanh chóng quay người lên trên, không muốn cho ai thấy sự thất thố của mình.

...

Vài ngày sau, anh ta không đến uống cà phê nữa, nhưng mỗi ngày đều đặn gửi một bó hoa và một tấm thiệp. Hôm nay cũng vậy, cô mở tấm thiệp ra, bên trong không có những câu từ bay bổng như mọi lần, mà chỉ kẹp một chiếc vé xem phim.

Suốt từ buổi sáng cho đến chiều tối, tâm trạng cô dường như không ổn, làm mọi việc đều không tốt. Cô phân vân rất nhiều với chiếc vé xem phim sáng nay. Nếu nói không cảm động là giả, phụ nữ khi được yêu thương, được quan tâm, chẳng có ai lại không rung động.

Đứng trước gương lấy hết dũng khí, lựa chọn một bộ quần áo không quá sặc sỡ, đơn giản nhưng không quá tầm thường. Son môi chính là sự tự tin của phụ nữ, cô chọn màu son cam đất, không trầm nhưng cũng chẳng mờ nhạt.

Đúng giờ, cô có mặt trong rạp chiếu phim. Khi cô ngồi vào ghế đúng theo số ghi trên vé, bên cạnh đã có người. Không cần nói cô cũng biết người ấy là ai, hai người im lặng cho đến khi phim chiếu được một nửa.

Cho đến khi vô tình hay cố ý, một bàn tay rộng đã đặt lên tay cô, không siết quá chặt, cũng không suồng sã nắm lấy, chỉ nhẹ nhàng đặt lên tay cô.

Lúc này cô biết, tòa thành trì kiên cường cuối cùng trong lòng mình đã đổ xuống bởi hành động này của anh.

...

Hôm nay là lần đầu tiên cô về nhà anh ăn cơm cùng bố mẹ anh, tâm trạng hồi hộp và rối bời làm cơ mặt cô không được thoải mái cho lắm.

“Em cứ thả lỏng đi, bố mẹ anh dễ tính mà.” Anh lên tiếng trấn an cô, yêu chiều nhìn cô sốt sắng vì lo lắng.

“Em vẫn hồi hộp lắm.” Cô nhăn mặt, hít thở sâu đến năm sáu lần cũng không khá hơn là bao.

Đi khoảng mười lăm phút, xe dừng trước cửa nhà anh. Cô xuống xe hít một hơi thật sâu, anh từ phía sau bước lên nắm chặt tay cô, động viên cô bằng cái siết tay thật chặt khiến cô thêm an lòng.

“Cháu ăn thử món này đi, món này là bác trai tự xuống bếp làm đấy.” Mẹ anh lên tiếng, khuôn mặt phúc hậu cùng nụ cười giản dị.

“Vâng ạ.” Cô nhanh chóng cắn thử, vị thơm lan tỏa trong miệng làm cô phải lên tiếng khen ngợi, khiến cả hai bác trai bác gái đều bật cười.

Anh nhìn cô gái anh yêu thương ngồi bên cạnh, và nụ cười ưng ý của bố mẹ mình thì càng thêm hạnh phúc.

Mọi thứ cứ diễn ra tốt đẹp như thế, cho đến buổi tối lúc anh đưa cô về nhà, hai người lưu luyến hôn tạm biệt, trước khi anh đi cô lên tiếng:

“À, mai em gái em từ Sài Gòn ra chơi, tối mai anh đi ăn cùng hai chị em em nhé?”

Anh đồng ý rồi hỏi lại: “Em có em gái à?”

Cô gật đầu: “Đúng thế, anh không biết à?”

Hai người nói thêm vài câu rồi vẫy tay tạm biệt. Anh nhanh chóng trở về, còn cô vội vàng thay đồ để đi ngủ sau một ngày mệt mỏi.

...

Ba người ngồi ăn trong không khí ấm áp, không có sự xa lạ như cô nghĩ. Dường như người đàn ông cô đã quyết định sẽ lấy làm chồng trước sau cũng là anh rể của em gái cô, sau cùng cũng sẽ là người một nhà, nên không hề có cảm giác ngại ngùng.

“Mà anh quen chị em bao lâu rồi?” Em gái cô gắp một miếng rau đưa vào miệng, vừa nhai vừa hỏi.

Anh đưa ngón tay lên tính: “Khoảng một năm tám tháng.”

Em gái cô ồ lên một tiếng kinh ngạc: “Chị em là người siêu khó tính, em còn nghĩ chị em không thích đàn ông cơ, không ngờ anh lại cưa được, bái phục bái phục.”

Cô hừ một tiếng, lườm em gái mình vì tội nói năng không suy nghĩ. Nhưng rồi rất nhanh, không khí lại trở về bình thường.

...

Cô cầm túi xách ra khỏi nhà. Hôm nay bên cửa hàng đồ uống cô mới ký hợp đồng du nhập về Việt Nam bắt đầu khởi công, em gái cô về Hà Nội để làm một số giấy tờ, mà nơi làm giấy tờ khá xa, cô lại không tiện đi cùng nên gọi điện hỏi xem anh có rảnh không, muốn nhờ anh giúp.

Rất may hôm nay anh không phải đi làm, liền nhận lời và hẹn ba mươi phút nữa sẽ qua đón em cô. Gửi cho anh số điện thoại để anh tự liên lạc, cô cất máy vào túi xách, nhanh chóng đến địa điểm đã hẹn.

Nhìn vào bản hợp đồng ký khởi công.

“Có thể rút ngắn thời gian thi công không, vì tôi thấy nếu theo đúng hợp đồng sẽ hơi lâu.”

“Cô yên tâm, tôi đã nhận thi công thì sẽ cố gắng hoàn thành tốt nhất cho cô, cũng sẽ cố gắng giao trước hẹn.”

“Vậy thì tốt quá, cảm ơn anh.”

...

Ngồi trên xe chuẩn bị trở về, cô bấm máy gọi cho em mình để xem giấy tờ đã xong xuôi hết chưa thì anh lại nghe máy.

“Anh đây.”

“Nó đâu rồi mà anh lại nghe thế?” Cô lên tiếng hỏi. Một tay lái xe một tay nghe điện thoại.

“Em gái em nó chạy vào nhà vệ sinh rồi, bọn anh đang ngồi đợi ở quán sinh tố chờ lấy nốt giấy biên nhận là xong.”

“Ok, cảm ơn anh nhé, giờ em về nhà đã, có gì anh đưa nó về giúp em.”

...

Hôm nay là ngày sinh nhật cô, bao nhiêu năm nay cô không có thói quen tổ chức sinh nhật. Năm nay có anh và có em gái, nên cô chỉ bảo đi ăn rồi lên bar uống chút rượu coi như ăn mừng sinh nhật, còn lại mọi thứ vẫn chỉ như ngày bình thường.

Xung quanh âm nhạc khá to, anh lấy trong túi áo ra một chiếc hộp, là một sợi dây chuyền rất đơn giản nhưng lại rất tinh tế. Đeo lên cổ cô, nghiêng người nói khẽ vào tai cô.

“Chúc mừng sinh nhật, anh yêu em.”

Cô nghiêng đầu hôn vào môi anh thay lời cảm ơn.

“Này này hai người, còn có em ở đây nhé.” Em gái cô lên tiếng phá vỡ khung cảnh ngọt, khiến cả hai người bật cười lúng túng.

...

Trở về nhà, cô và em cô hai người ngủ ở hai phòng khác nhau. Thay quần áo xong lên giường nằm, cô thiu thiu chìm vào giấc ngủ. Đến nửa đêm lại bị cơn khát nước đánh thức, cô lười biếng chui ra khỏi chăn, mở cửa đi ra khỏi phòng. Thấy đèn ngủ bên phòng em gái vẫn còn sáng, cô bước khẽ xem em gái mình đang làm gì.

Hóa ra em gái cô đang đứng quay lưng ra cửa sổ, một tay cầm điện thoại nói chuyện. Cô không nghe rõ nó nói chuyện với ai, chỉ nghe được tiếng nó hỏi đầu dây bên kia.

“Anh có yêu em không?”

“Có chứ, em giỏi chuyện ấy mà.”

“Để em cho anh xem, em và chị ai giỏi hơn ai.”

Cô nhanh chóng quay trở về phòng mình, vờ như chưa từng nghe thấy cuộc đối thoại vừa rồi. Cô không dám tin vào tai mình và thực sự cô không muốn suy nghĩ của mình là sự thật.

Hai tiếng sau, cố gắng lấy hết bình tĩnh, cô ra khỏi phòng mình. Đèn phòng đã tắt, em gái cô đã ngủ. Cô bước chậm và khẽ đến mức nếu không nghe kỹ, thực sự sẽ không biết cô đang đi vào.

Cố gắng căng mắt để thích ứng với bóng tối trong phòng, cô nhìn thật kỹ xem chiếc điện thoại của em gái để ở đâu, và nhanh chóng thấy điện thoại của nó để ngay bên cạnh tay.

Nhẹ nhàng hết sức có thể, đến khi cầm được máy điện thoại, cô mới dám thở phào, chậm rãi ra khỏi phòng và khép cửa vào như không có chuyện gì xảy ra. Cô trở về phòng mình, ngồi trên giường và bấm dò mật khẩu máy điện thoại của em gái nhưng không ra.

Hết cách rồi. Nhưng đúng lúc cô định bỏ cuộc, thì một dãy số hiện lên trong đầu. Cô hít một hơi sâu rồi bấm thử, đáng tiếc, cô thực sự đã vào được. Mật khẩu điện thoại em gái cô lại là ngày sinh nhật của anh. Cô bấm vào phần tin nhắn, không dám tin vào mắt mình, dãy số quen thuộc kia, làm sao mà cô có thể nhầm được.

Từng dòng tin hai người nhắn với nhau, như từng mũi kim đâm vào lồng ngực cô đến ứa máu. Em gái cô cùng bạn trai cô lại có quan hệ lén lút sau lưng mình, làm sao cô có thể tin được. Cô không dám tin cũng không muốn tin, cô đã hi vọng là mình nghe nhầm, đã hi vọng chỉ là một sự hiểu lầm nào đấy. Nhưng không, tất cả đều là sự thật. Ngay cả tình cảm ấy, sự giả dối ấy cũng là thật.

Cô không ngủ cả đêm, đôi mắt thâm quầng và rũ xuống đầy mệt mỏi. Sáng hôm sau, cô nhắn tin cho anh chỉ với năm chữ ngắn ngủi: “Mình chia tay đi nhé.”

Dường như anh rất hoảng loạn với sự buông tay bất ngờ của cô, không dám tin rằng đột nhiên cô lại như thế. Anh tìm đến nhà, nhờ sự trợ giúp của em gái cô để hỏi nhưng cũng không thể cứu vãn, cô cố gắng tránh mặt anh hết sức có thể. Con người ta sẽ chỉ cố gắng níu giữ một vài ngày đầu sau chia tay, đến mấy ngày sau khi biết không còn cơ vãn hồi, họ tự nhiên sẽ bỏ cuộc.

Em gái cô đã đặt vé ngày mai bay vào Sài Gòn, mọi chuyện xảy ra nó đều không biết, và dĩ nhiên nó cũng cho rằng cô không biết gì cả. Cô cũng không nói, coi như chuyện ấy thực sự chưa bao giờ tồn tại.

Sáng hôm sau khi đưa nó ra sân bay, trước khi vào trong, nó hỏi cô rằng:

“Chị, nếu em đã từng làm sai với chị, chị có tha thứ cho em không?”

Cô cười nói: “Không, bởi vì em là em gái chị, là gia đình của chị nên không cần sự tha thứ, chúng ta là người nhà.”

Lái xe trở về nhà, trên đường đi, cô đỗ lại vỉa hè, lúc này các lớp mặt nạ như được rũ bỏ. Cô đập mạnh vào vô lăng, òa khóc như một đứa trẻ, nước mắt làm nhòe lớp mascara, hai dòng lệ tuôn rơi không ngừng.

Cô chia tay người đàn ông cô yêu một cách vô tình, để cho anh nghĩ là cô thay lòng, cô bạc bẽo. Nhưng người đau lòng nhất là ai, chỉ có một mình cô hiểu rõ.

Người đàn ông mình yêu thương phản bội, đứa em gái ruột thịt duy nhất lừa dối, nhưng bản thân vẫn phải coi như không biết chuyện gì. Bởi tình yêu cô có thể đánh mất, nhưng tình thân dù ra sao cô cũng không thể từ bỏ.

Cô đấm mạnh vào lồng ngực mình, đau... Cô đau lắm, đau đến uất nghẹn, đau đến mức cô có cảm giác không sao thở nổi.

Rõ ràng cô hiểu rõ, cuộc đời có rất nhiều sóng gió, mỗi đợt sóng đi qua để lại cho con người một bài học. Nhưng cô lại không thể tin, chuyện khó tin đến mức ấy có thể xảy ra với chính mình.

Nếu có thể sửa sai, ngày ấy cô nhất định không nhận tấm vé xem phim kia, nhất định không để cho em gái cô trở về Hà Nội, sai lầm nhất định sẽ không xảy ra. Nhưng đáng tiếc đời không có chữ “nếu”.

Con người, đều phải trả giá đắt cho sai lầm của chính mình.

Chẳng có ai là không thể phản bội, chỉ đơn giản cám dỗ chưa đủ mạnh.

Chẳng có ai là mãi mãi chung tình, chỉ đơn giản là ngoại tình mà chưa bị phát hiện.

Không có chuyện cả đời này anh sẽ chỉ yêu em, mà anh sẽ yêu em, khi mà anh chưa tìm được điều gì mới mẻ hơn thế.

Không có chuyện ai là cả đời của ai, vì đại đa số tình yêu thường tính bằng thời điểm chứ không phải tính bằng đời người!

Cứ bình thản đón nhận tình cảm theo thời điểm, đừng huyễn hoặc bản thân mơ mộng những chuyện quá xa vời.

Nguyễn Huy Hoàng (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.