Sài Gòn, tuổi trẻ và… lạc lối.

Tuổi Trẻ Nào Rồi Cũng Sẽ Qua

Lượt đọc: 62 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Lưng chừng tuổi hai mươi

❊ ❊ ❊

Tôi chọn Sài Gòn làm điểm xuất phát cho chuyến đi đầu đời của mình. Ở đã sống ở thành phố này được hai năm, tôi dám chắc, chẳng nơi nào đủ tự do và nhiệt huyết như mảnh đất này. Liêu nói, Sài Gòn cũng là nơi lý tưởng cho những nỗi cô đơn. Nghe xong câu nói đó, tôi khẽ rùng mình, như thể một kẻ du mục ăn mặc phong phanh bất chợt gặp cơn gió lạnh.

Liêu nói đúng, ở đây người ta có thể mở rộng nhiều mối quan hệ đến vô chừng, nhưng tựu trưng lại, bản chất của họ vẫn là cô đơn. Người ta cô đơn ngay cả trong chính mối quan hệ mà họ tạo dưng ra. Và nếu nói như cách của tôi và Liêu thì Sài Gòn là nơi thích hợp để nỗi cô đơn được tự do và thoải mái vẫy vùng, như thể những tháng ngày vừa trôi qua chỉ để người ta chợt nhận ra mình mang một nỗi cô đơn cố hữu của cảm xúc.

Ở tuổi hai mươi, tôi chẳng có gì ngoài hai năm đại học còn dang dở và vô số thứ đã đánh mất. Trong đó, điều lớn lao nhất mà tôi đánh mất có thể là niềm đam mê hội họa đang nằm lăn lóc trong một ngăn kí ức nào đó, có lẽ nó đã bám đầy bụi hoặc bắt đầu mối mọt chỉ để đổi lấy một ngành khá được ở trường Y theo nguyện vọng của gia đình.

Đó có thể là sự hy sinh bất đắc dĩ nhất trong quãng đời tuổi trẻ mà một cô gái ngốc nghếch như tôi phải chấp nhận. Chỉ vì sự thiếu quyết tâm và nhút nhát của bản thân.

Chúng là khởi nguồn cho những nỗi buồn trong tôi

Nỗi buồn đó thậm chí còn len lỏi vào cả căn phòng trọ tôi đang sống. Một căn phòng trọ nhỏ hẹp, nằm lọt thỏm trong con hẻm chật chội giữa lòng Sài Gòn xô bồ, phủ đầy mạng nhện và nước tiểu chuột. Đó là khoảng thời gian tôi cảm thấy cuộc sống của mình mông lung, chông chênh và lưng chừng, với ước mơ trở thành một họa sĩ tự do được đánh đổi bằng một ngành học chẳng mấy hứng thú cùng một căn phòng trọ toàn chuột và mạng nhện. Chẳng hiểu sao khi nghĩ về điều ấy, nước mắt tôi cứ chực chờ trào tuôn.

Khoảng thời gian lưng chừng và chông chênh này kéo dài suốt quãng thời gian Liêu chưa đến.

Có lẽ tôi phải cảm ơn sự xuất hiện đó của Liêu, nhờ có cậu ấy, tôi cảm thấy cuộc sống của mình có phần được an ủi. Như thể một kẻ lênh đênh trên biển cả, chợt nhìn thấy một con tàu cứu hộ chậm rãi lao về phía mình.

Liêu đến, xua tan những suy nghĩ hỗn độn của tôi sang một bên. Chúng tôi không nhắc lại quá khứ, suy cho cùng, đó là những thứ đã trải qua, dù có mong muốn mãnh liệt đến mức nào đi nữa thì nó cũng chẳng thể thay đổi được, dù chỉ một chút. Thay vào đó, chúng tôi cùng nhìn về phía trước. Liêu nói, đó là một bước ngoặt mà mỗi người sẽ khắc sâu và ghi nhớ suốt cả cuộc đời, không phải vì nó lầm lỡ hay lỗi lầm gì, mà nó mở ra một hướng đi mới cho họ. Hay nói đúng hơn là một sự xác tín trong nhận thức, nếu tôi đủ can đảm và quyết tâm, tôi vẫn có thể bắt đầu lại, còn không, tôi phải học cách chấp nhận, Liêu phân tích.

Khi nghe những lời Liêu nói, tôi nhận ra bấy lâu nay mình chỉ biết than vãn quá nhiều mà chẳng thể làm gì để thay đổi nó, nghĩ đến việc phải bắt đầu lại tôi cảm thấy dùng dằng và lo sợ. Rõ ràng, khoảng thời gian mà tôi đã phung phí cho hai năm trời đầy chán ngán ở thành phố này là rào cản khiến tôi không thể bắt đầu lại với niềm đam mê từng bỏ dở.

Đánh đổi

Khi một cánh cửa khép lại thì một cánh cửa khác sẽ mở ra, người ta thường nói như vậy. Đây là lúc tôi phải nhìn nhận thật kĩ về sự lựa chọn của mình. Những mâu thuẫn, sự đấu tranh nội tâm cứ luẩn quẩn trong từng suy nghĩ. Kết quả là tôi thường xuyên thức dậy muộn sau những đêm nằm vắt tay lên trán mò mẫm một lối đi nào đó.

Để kết thúc chuỗi ngày sống trong suy nghĩ quẩn quanh, tôi chọn cách từ bỏ hai năm đại học mà mình vừa lãng phí. Dẫu sao thì đó cũng không phải niềm đam mê cháy bỏng của tôi, tôi sẽ không thể dành tất cả nhiệt huyết và tuổi trẻ của mình mà sống chết với nó. Niềm đam mê của tôi là hội họa, nhất định tôi sẽ trở thành một họa sĩ chuyên nghiệp. Tôi đã tự hứa với bản thân mình như vậy, sau tất cả những đêm trăn trở của tuổi hai mươi.

Khi tôi gọi điện để nói với mẹ về chuyện đó, điều đầu tiên như bạn biết rồi đấy, một sự phản đối kịch liệt và kết quả là tôi bị cắt nguồn viện trợ từ gia đình. Lại một thử thách dành cho một cô gái chập chững vào đời, nhưng với một tâm thế khác hẳn, bắt đầu kiên quyết và sống chết với sự lựa chọn của mình hơn.

Có những sai lầm chỉ để người ta nhận thức rõ hơn về sự lựa chọn của mình. Liêu nói đúng, hai năm học tại trường Y chỉ để bắt đầu cho những chuỗi ngày buồn tẻ và thiếu mục đích cho hành trình dài phía trước. Và tôi nghĩ, đây sẽ là một quyết định đầy táo bạo nhưng sẽ khiến tôi vô cùng tự hào khi nhắc lại.

Không có sự đánh đổi nào mà dễ dàng thuận lợi. Ai đó đã từng nói với tôi như vậy – cũng chẳng nhớ rõ là ai nữa.

Yêu đi

Một mình sống ở Sài Gòn, tôi chật vật xin hết việc này đến việc khác ở thành phố để có tiền ôn thi lại vào năm sau. Đôi lúc tôi cảm thấy mệt mỏi và có phần hối tiếc, nhưng đó là sự lựa chọn của tôi, vậy nên, tôi không cho phép cái suy nghĩ đó ảnh hưởng đến quyết định của mình. Nhờ người quen, tôi được nhận làm trợ lý cho một phòng tranh nhỏ của một người phụ nữ trung niên. Thật may mắn.

Tôi nhớ gia đình. Có lẽ họ đã giận tôi ghê lắm. Nhưng tôi sẽ chứng minh cho họ thấy, tôi có cuộc sống của riêng mình và chính tôi chứ không phải ai khác sẽ là người quyết định nó.

Và tôi nghĩ, khi đã lựa chọn một lối đi rõ ràng và đầy hứa hẹn, cũng là lúc tôi sẽ chủ động xin lỗi họ về quãng thời gian mà tôi sắp trải qua. Còn bây giờ, tôi phải một thân một mình bươn chải với nó. Trước khi chuyển chỗ trọ và thay sim, tôi nhắn tin cho gia đình nói rằng tôi sẽ ổn khi tự sống một mình với số tiền ít ỏi còn sót lại.

Sự quyết tâm đó làm tôi có thêm nghị lực. Nhưng rồi, một nỗi cô đơn nào đó cũng được sinh ra cùng lúc. Tôi như một kẻ bước hụt xuống vực, hai tay đang bám víu vào một sợi dây leo yếu ớt nào đó để cố gắng vươn lên. Và tôi ước, giá như có một ai đó chờ sẵn từ phía trên, chỉ cần tôi nhích dần từng chút một thì họ sẽ kéo được tôi lên.

Nhưng tiếc là, chẳng có cánh tay to lớn nào chờ đợi tôi như thế cả.

Gần cuối ngày, Liêu hẹn tôi ra quán cà phê. Lúc này, dòng người đã tấp nập qua lại, không có lấy một kẻ hỡ.

- Yêu đi. – Liêu nói.

- Yêu ai?

- Người muốn yêu.

Tôi bắt đầu lục lọi ngăn cảm xúc, mình có muốn yêu ai không? Khi tôi tự hỏi mình câu hỏi đó, từng hình ảnh xưa cũ cứ lướt nhanh trước mặt, như cách người ta đưa vội một tấm hình nào đó qua mắt thật chớp nhoáng rồi lại rút tay về, và tôi không tài nào ghi nhớ rõ từng khuôn mặt của họ.

Cái mà tôi có thể nhớ rõ chỉ là kỷ niệm.

Sở dĩ tôi có thể nhớ rất rõ kỷ niệm là vì tôi biết, đến một lúc nào đó, những gương mặt từng đi ngang đời tôi sẽ trở nên nhạt nhòa theo thời gian. Vậy nên, tôi cố gắng nhớ về một kỷ niệm nào đó mà mình cảm thấy ấn tượng nhất, có thể hạnh phúc, cũng có thể là sự tổn thương. Mà đa phần rơi vào trường hợp thứ hai.

- Đời ngắn ngủi lắm.

Liêu nói, câu cuối cùng trước khi bầu trời chuyển sang đêm.

Chúng ta có thể ngủ với nhau không?

Khi nỗi cô đơn của tôi đã được tăng cấp số nhân theo từng ngày, tôi lại nghĩ đến câu nói của Liêu. Tôi nghe lời Liêu, thử yêu một ai đó. Và rồi tôi nghĩ ngay đến một gã hơn tôi vài tuổi, thường hay tìm cớ đưa tôi về nhà mỗi tối. Tình cảm đến rất tự nhiên, nhưng khi chúng tôi chủ động ngủ với nhau, có một khoảng cách vô hình nào đó chợt xuất hiện. Tôi vẫn yêu anh ta, nhưng tình cảm của gã đã ngừng lại. Điều đó tạo nên trong tôi vết xước, và nó cứ âm ỉ trong suốt một thời gian dài khiến tôi chao đảo và mất niềm tin.

Và rồi tôi tự hỏi, liệu rằng bọn đàn ông trên đời này có học cách yêu thương chân thật hay chỉ để thỏa mãn dục vọng thấp hèn của chính họ? Khi đánh đồng bọn đàn ông, tôi bất chợt nghĩ đến Liêu.

Nhưng rồi, bằng tất cả lý trí và niềm tin, tôi phủ nhận Liêu cũng đồng nhất như những gã mà tôi gặp.

Khoảng một thời gian sau thì Liêu đến. Liêu mang cho tôi ít thức ăn đóng hộp và vài vật dụng. Nhiều lúc, tôi cảm thấy anh ấy tốt quá mức cho phép của một người bạn. Điều gì đã khiến anh làm như vậy? Đó có phải là sự quan tâm thuần túy của một người con trai hay không?

Đôi khi tôi lại nghĩ, nếu Liêu yêu tôi thì có lẽ tôi sẽ chẳng phải trải qua những cảm xúc bất đắc dĩ mà mình đã vướng phải. Chẳng biết sao khi nghĩ về điều ấy, một nỗi cô đơn âm thầm nào đó lại được dịp bùng phát mạnh mẽ, như cách người ta bỏ thêm củi khô vào đống lửa vừa mới tắt.

Kết quả là tôi tìm đến rượu. Chẳng hay ho gì khi một cô gái hai mươi tuổi tìm cách thoát ra khỏi nỗi cô đơn của mình bằng men cay. Nhưng thực sự thì tôi chẳng nghĩ ra được cách nào khác ngoài những suy nghĩ tiêu cực. Người ta thường ví tuổi trẻ như những trang sách, đôi khi muốn xé toạc đi một trang ảm đạm nào đó trong cuộc đời mình, thì việc tôi nốc cạn từng chai rượu cũng chính là cách để quên đi những trang màu trầm đục ấy.

Nhiều lúc, bỗng dưng thèm một ai ở bên ngăn cản, đại loại như “Thôi, uống thế đủ rồi”. Không biết khi đó tôi sẽ phản ứng thế nào nhỉ, chắc là sẽ khóc bù lu bù loa như mấy cô nàng trong phim Hàn Quốc, rồi lại ngủ thiếp đi trong vòng tay của kẻ nào đó. Có thể lắm chứ.

Trong một lần tôi ngà ngà say, Liêu đến, căn phòng ngập tràn mùi rượu và thuốc lá. Tôi bắt đầu hút thuốc lá sau khi nhìn thấy một gã chán đời nào đó cứ ngồi lì trong quán cà phê mà nhả từng vòng khói lên trời, như thể đó là cách gã trút bỏ nỗi cô đơn của mình qua những làn khói thuốc. Lần đầu cầm điếu thuốc, tôi ho sặc sụa, khói ngộp trong cổ họng và đắng nghét. Nhưng vẫn tốt hơn là cái cảm giác đơn độc khi bám víu vào thành phố ngót nghét tám triệu dân này, không gia đình, không bè bạn, trừ Liêu.

Liêu đỡ tôi ra khỏi bàn, cơ thể tôi mềm nhũn như một con mèo nhúng nước, thế nhưng lý trí vẫn còn sót lại chút nhận thức. Chẳng hiểu do say, hay do tình cảm dồn nén, tôi nói với Liêu:

- Chúng ta có thể ngủ với nhau không?

Nói xong câu nói đó, tôi đờ đẫn gỡ từng cúc áo, mặc cho ánh mắt Liêu nhìn tôi chua xót.

- Dừng lại đi. Đồ điên.

Liêu bỏ đi khi vừa dứt lời. Chỉ còn lại tôi với căn phòng rỗng tuếch. Có lẽ Liêu không biết, nước mắt tôi đang tuôn rơi…

Biến mất

Tôi xin nghỉ việc ở phòng tranh. Thật khó khăn để có được một công việc mà mình đam mê và yêu thích. Chắc chắn nhiều người sẽ nghĩ rằng việc tôi xin nghỉ là một hành động nông nổi và bồng bột. Nhưng tôi chẳng còn thiết tha gì với một công việc tốt đến vậy, khi mớ cảm xúc cứ như những tảng đá lèn chặt lên lồng ngực khiến tôi tức thở. Đó cũng là lúc tôi nghĩ rằng, mình nên biến mất khỏi thành phố này.

Tôi ra bến xe và mua vé đến một vùng đất xa xôi nào đó mà mình chưa từng đặt chân. Những vòng xe cứ lăn bánh, lăn bánh, lúc lên cao nguyên, lúc lại xuống thị trấn. Tôi như một kẻ mộng du, chạy ra khỏi bờ thực tại. Rốt cuộc tôi đang làm gì vậy. Không biết nữa, nhưng nó khiến nỗi cô đơn của tôi được xoa dịu, dù rằng tôi đang tiếp tục lãng phí tuổi thanh xuân của mình qua những chuyến đi không chủ đích.

Liêu không thể gọi cho tôi. Dĩ nhiên, vì tôi đã tắt nguồn điện thoại. Khi tôi đặt chân đến Hà Nội, điều đầu tiên mà tôi làm là ra quầy lễ tân khách sạn, xin gọi nhờ một cuộc điện thoại. Tôi nói rất ngắn gọn với Liêu, rằng tôi vẫn ổn, tôi có cuộc sống riêng của tôi và không cần cậu ấy phải lo lắng.

Câu nói đó như báo hiệu một sự rạn vỡ ngầm. Có thể Liêu sẽ chấp nhận đề nghị của tôi, và chúng tôi sẽ chẳng bao giờ gặp lại nhau thêm một lần nào nữa. Khi nghĩ đến điều đó, tôi cảm thấy buồn. Nhưng rồi lại nghĩ nó sẽ tốt cho Liêu, cậu ấy sẽ không phải mệt mỏi khi có một đứa bạn như tôi và cũng không cần bận tâm về tình cảm mà tôi dành cho cậu ấy.

Và tôi tự hỏi chính mình, đó có phải là tôi muốn hay không, tôi có thực sự muốn như vậy không. Ngay lúc đó, lồng ngực bỗng dưng lại nhói.

Giữ nhau đi

Thực sự thì tôi chẳng còn gì để bám víu nữa. Số tiền lương ít ỏi tôi dành giụm đã chi tiêu gần hết. Hơn nữa, tôi như một kẻ thừa thãi đang sống trên mặt đất. Tôi phải làm gì tiếp theo? Sẽ quay trở về nhà và khóc lóc như một kẻ vừa đi lạc giữa năm tháng tuổi trẻ của mình hay là cứ chọn đại một công việc nào đó và sống lay lất cùng với nó, chẳng cần biết tương lai rồi sẽ ra sao.

Viễn cảnh đó khiến tôi ngao ngán, và chẳng tha thiết sống trên cõi đời này nữa.

Giữa lúc đang chìm trong suy nghĩ vẩn vơ đó thì Liêu đến. Cậu ấy luôn đến vào những lúc tôi yếu lòng nhất. Thật lạ lùng. Nhưng tại sao cậu ấy tìm được tôi?

- Từ số điện thoại khách sạn. Tớ đã vất vả lắm mới có thể đón được chuyến bay sớm nhất để đến Hà Nội.

Liêu nói tiếp ngay sau đó:

- Tớ không biết cậu đã trải qua những gì, cậu đã đi đâu, nhưng… đừng làm điều ngu ngốc nữa. Đừng biến mất khỏi cuộc sống của tớ được không?

- Cậu có yêu tớ không? – Tôi ấp úng hỏi.

- Tớ không biết. Nhưng có một điều tớ chắc chắn, rằng… tớ rất nhớ cậu.

Dự án Ebolic #66 Chụp sách: Sói Đánh máy: Quyptit, Đức Anh, Danny, Minh Trang, Cabu, Linh Nguyen, Danny, Mai Vương Chánh Soát lỗi: Tornad, Minh Trang Điều hành & xuất bản: Tornad Ngày hoàn thành: 3/9/2018
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.