Quỳnh kể cho tôi nghe về cuốn sách mà cô nàng vừa đọc tuần trước, một cuốn tiểu thuyết khá dày, thuộc dòng văn học đương đại Nhật Bản. Trong đó, có một số chi tiết mà cô nàng tâm đắc. Giờ này, chúng tôi đang ngồi trên sân thượng của một tòa nhà cũ kĩ để ngắm nhìn thành phố. Nơi này lúc nào cũng lác đác người, nhưng góc nhìn thì không chê vào đâu được. Từ vị trí này, chúng tôi có thể nhìn bao quát thành phố về đêm: những cao ốc chọc trời khoác lên mình dải đèn sáng lấp loáng, những bảng hiệu neon xanh đỏ đến hút mắt và dòng người bé xíu đang lướt nhanh trên mặt đường.
Chẳng hiểu sao tôi không chú tâm vào câu chuyện của Quỳnh, mặc dù câu chuyện đó không tệ đến mức chẳng buồn nghe. Có lẽ điều tôi cần là sự yên tĩnh để chiêm nghiệm mọi thứ, thay vì phải nghe một câu chuyện tình yêu được kể từ một đất nước mà mình chưa có cơ hội đặt chân tới. Nhưng rồi, một chi tiết trong cuốn tiểu thuyết khiến tôi chú ý. Quỳnh kể rằng, một người phụ nữ phải trải qua nhiều đợt thủy triều để tìm đến bến đỗ cuối cùng của mình, và một người đàn ông, anh ta chắc chắn là đợt thủy triều mạnh mẽ của nhiều người trước khi trở thành bến đỗ của một ai đó.
Khi nghe đến đó, tôi chợt nghĩ đến Đức. Anh ấy đã trở thành bến đỗ của ai đó hay chưa, tôi không biết. Nhưng có một điều tôi dám chắc đó là cả tôi và anh ấy, một bên là thủy triều và một bên đang cố gắng vượt qua những con sóng, cuối cùng thì chúng tôi đã trôi xa nhau. Đã có lúc tôi nghĩ rằng mình sẽ cùng anh vượt qua tất cả mọi thứ, kể cả những đợt sóng ngầm từ anh. Nhưng cuối cùng, tất cả chỉ là những bọt nước trắng xóa chìm sâu vào đại dương sâu thẳm.
Anh chính là đợt thủy triều dâng mạnh mẽ đó. Chỉ tiếc là, chúng đã đến rất nhanh và rút đi mất rồi.
***
Mùa hè năm tôi hai mươi tuổi. Anh đột ngột ra đi, không cần lý do, không một lời nói trước, chỉ âm thầm lặng lẽ mà bước ra khỏi cuộc sống của nhau cùng với vỏn vọn vài chữ để lại: Tạm biệt. Đó là thứ ngôn ngữ có khả năng làm tổn thương tôi suốt một thời gian dài. Và sau này, chắc chắn khi nghĩ lại khoảng thời gian đó, điều tôi còn nhớ rất rõ là tiếng mưa rơi. Những tiếng mưa rên xiết và khắc khoải của trận mưa dữ dội tháng tám, như một đoạn kết mạnh mẽ của mùa hè.
Và nếu ví thanh xuân như một cơn mưa, thì thanh xuân của tôi chẳng khác nào một cơn mưa mùa hè khốc liệt và dữ dội, có thể cuốn phăng đi tuổi trẻ một cách không thương tiếc.
Lần đầu tiên tôi gặp anh trên một bãi biển vắng người ở khu resort đẹp đẽ. Lúc này mùa hè đã nằm tít trên cao, người ta có thể cảm nhận rõ nét qua cái nắng oi bức và những hàng phượng vĩ đỏ rực chạy dài khắp các con đường. Tôi không thích mùa hè, bởi những chiếc áo sơ mi thường ướt đẫm mồ hôi và thời tiết bí bách khiến tôi khó chịu. Nhưng khi tận mắt chứng kiến bầu trời xanh cao vợi, đường bờ biển dài đến hút mắt ôm lấy dải cát trắng mịn và những con sóng mát rượi quấn lấy chân, tôi cảm tưởng như nơi này thuộc về tôi, hay đúng hơn là thuộc về tuổi trẻ của tôi. Nơi mà tôi có thể thỏa sức vẫy vùng và làm bất cứ thứ gì mình muốn. Đó có phải là lý do tại sao người ta thường hay ra biển vào mỗi mùa hè không?
Như một thói quen, tôi lôi chiếc máy ảnh du lịch như một người tình kề cận bên mình mà thỏa sức chụp. Tôi chụp tất cả những gì đập vào mắt mình, mọi thứ nơi đây thực sự không thể bỏ lỡ, cố gắng chụp thật nhanh vẻ đẹp hiếm hoi của mùa hè. Tôi phóng tầm mắt ra xa đường chân trời, như thể muốn gom hết các con sóng bạc đầu vào trong thẻ nhớ nhỏ xíu của chiếc máy ảnh.
Chính lúc đó, tôi trông thấy anh.
Anh ẩn hiện sau những lớp sóng tung bọt trắng xóa, làn da rám nắng, mạnh mẽ và rắn rỏi, làm tôi liên tưởng đến con trai của thần biển Poseidon. Chàng trai tóc nâu với nụ cười tỏa nắng đã làm rung động một thứ gì đó sâu thẳm bên trong cô gái hai mươi tuổi là tôi. Chiếc máy ảnh như phát huy hết công suất, không bỏ lỡ một phút giây nào. Tôi đang cố chụp lại từng khoảnh khắc, và nếu như Quỳnh có đến tìm tôi sau khi kết thúc mùa hè, cô nàng chắc hẳn sẽ hết sức ngạc nhiên khi trong phòng tôi dán đầy những bức ảnh của một người con trai không quen biết. Phải, tôi sẽ làm như vậy, dù rằng điều đó chẳng có ý nghĩa gì ngoài việc nhắc lại một kỷ niệm của cảm xúc.
Phút chốc, anh ấy nhìn tôi. Khi bắt gặp ánh mắt nhìn về phía mình, thú thật là tôi cảm thấy run lên vì lo lắng, dù sao cũng là chụp trộm mà không xin phép. Tôi nghĩ mình sẽ làm quen bằng cách tặng cho anh ấy một cuốn album chụp anh ở mọi góc cạnh, nếu như anh ấy có đến bắt tội tôi.
Đôi lúc, tôi hay nhớ lại khoảnh khắc đó, rằng tại sao tôi có thể can đảm đến mức chụp một chàng trai xa lạ là anh, lại còn có thể nghĩ ra cách để che đậy cho bản chất sự việc không đúng đắn của mình như vậy. Chỉ biết rằng, có điều gì đó hối thúc, và nếu tôi bỏ qua cái ước muốn lạ lẫm của cảm xúc đó thì chắc chắn tôi sẽ hối hận.
Và dự cảm bắt đầu, anh tiến lại gần tôi, nở một nụ cười thân thiện:
- Này, chụp thì phải trả công!
Chẳng hiểu sao vô vàn lý do được tôi đắn đo suy nghĩ đều tan biến trước nụ cười của anh. Tôi bỗng trở nên thô kệch và cứng nhắc, tựa như đang có ai tạc tượng chính mình.
- Đứng ở đây lâu sẽ không tốt đâu, mời em một ly nước đằng kia nhé!
Tôi vẫn đứng ngẩn ngơ, nhìn dáng anh chậm rãi bước vào bờ. Đến khi bừng tỉnh, tôi chạy với theo sau.
- Này, khoan đã, tôi là Linh, còn anh?
- Đức, Nguyễn Minh Đức.
***
Anh bước nhẹ vào cuộc sống của tôi như những đợt sóng vỗ nhẹ vào bờ. Trong ký ức của tôi ngày đó chỉ lưu trữ hình ảnh anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé của tôi cùng chạy dài trên cát, hoặc cùng nhau dong thuyền ra khơi để thỏa sức ngắm nhìn đường chân trời xa xăm, hay đơn giản hơn là chui đại vào một sailing club nào đó mà đốt cháy tuổi trẻ bằng những điệu nhảy và những ly cocktail đến sáng. Tôi còn có thể mong đợi gì hơn ở mùa hè tuổi hai mươi đang dần qua. Nếu có thể diễn tả, tôi nghĩ đó sẽ là một giấc mộng thanh xuân đẹp đẽ nhất của đời mình, với anh.
Tôi kể cho anh nghe lý do tôi đặt chân đến thị trấn ven biển này. Những hàng phượng vĩ đỏ rực như nỗi khao khát sống cháy bỏng của tuổi trẻ, những tiếng ve râm ran làm thành bản hòa tấu đêm ngày, bờ cát trắng mịn trải dài hút mắt và còn một lý do nữa, nơi đây ít muỗi hơn hẳn so với những bãi biển tôi từng đến.
- Vậy hóa ra anh phải cảm ơn lũ muỗi đã đưa em tới đây nhỉ?
Tôi chỉ cười. Có lẽ là như thế thật. Việc chúng tôi gặp nhau có thể được cụ thể hóa bằng một lý do nào đó, thay vì cứ nhắc đến một khái niệm chung chung là số phận. Đêm đến, tôi nhìn sâu vào mắt anh, đọc vị tình cảm dào dạt tuôn trào như sóng vỗ trong đáy mắt đó. Chúng tôi trao nhau nụ hôn dài trên biển, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa trong đêm gió lạnh. Tôi lưu lại nơi đây suốt một mùa hè dài, chỉ để chìm đắm trong tình cảm dạt dào đó, nơi anh.
Nhưng những giấc mộng thường hay chợt tắt bất chợt.
Mùa thu đến mang theo điềm báo. Tôi muốn giữ anh ở lại bên mình. Thế nhưng, sự tự do trong anh quá lớn, nhấn chìm cả những dự định xa xôi mà tôi từng nghĩ đến. Tình cảm anh dành cho tôi hệt như một cơn gió thoảng, nhưng dư vị để lại thật khiến người ta muốn ngã quỵ và bật khóc.
Sự tự do khám phá những chân trời mới, lẽ nào có giá trị hơn là tình cảm tôi dành cho anh suốt cả mùa hè. Và nếu anh thật sự khao khát tự do đến như vậy, anh có thể nói với tôi. Chỉ cần như thế, tôi sẽ không do dự mà đi cùng anh đến bất cứ nơi nào trên thế giới này. Nhưng rồi, không có lời nói nào được thốt ra cả, thậm chí anh chưa bao giờ nói yêu tôi, đó có phải là một hành động có toan tính, để có thể dễ dàng bước ra khỏi cuộc sống của nhau không?
Lòng tự trọng trong tôi tổn thương ghê gớm. Tôi quay mặt đi không một chút hối tiếc, dù rằng bản thân mình mong anh sẽ chạy đến từ phía sau và ôm chặt lấy tôi, như thể một nỗi sợ hãi nhỏ nhoi nào đó mà anh có. Nhưng không, mùa hè năm đó đã kết thúc rồi, tình cảm âm thầm năm đó đã vụt mất nhanh như khi đến, chỉ có tiếng phượng vĩ xào xạc trong gió, rơi rụng những cánh phượng đỏ cuối cùng xuống mặt đường.
Sau cùng, chỉ còn lại một mẩu giấy nhỏ cùng dòng chữ tạm biệt thay cho lời kết. Vậy mà đủ xé lòng tôi khi chợt nghĩ về anh.
Những chuỗi ngày sau đó là hành trình để tìm lại những mảnh vụn tình cảm năm xưa đổ vỡ. Đôi lúc tôi thiết nghĩ mình sẽ chẳng dành tình cảm cho bất cứ ai trên đời này nữa. Tất cả dường như đã trôi xa cùng dòng nước lạnh giá của cơn mưa mùa hạ cuối cùng nơi thị trấn nhỏ.
***
Bởi vì thành phố này chẳng có gì
Bởi vì chúng ta chẳng có gì
Vậy nên hãy cho nhau
Một tình cảm không toan tính.
Tôi vẫn thường lẩm nhẩm câu nói đó và cười một mình. Hiện tại với tôi là một tập hợp những cảm xúc hỗn độn đã được điều khiển bằng lý trí, đôi khi thèm một chút chông chênh của ngày xưa cũ, nhưng không thể. Mọi thứ đã là dĩ vãng, chẳng bao giờ quay trở lại được nữa. Người ta cần những va vấp để trưởng thành hơn. Và tôi không phải trường hợp ngoại lệ.
Hà Nội, ngày mùa đông với chút mưa phùn, tôi ngồi cuộn mình trong một quán cà phê nhỏ, trên tay là cốc cà phê nóng hổi để xua đi cơn lạnh. Tôi chợt nhìn thấy anh đi về phía tôi, vẫn gương mặt rám nắng và nụ cười thân thiện, anh khẽ ngồi xuống mặc cho tôi đang vô cùng ngạc nhiên.
- Linh, cuối cùng anh đã tìm thấy em.
Mọi cảm xúc trong tôi vỡ òa, như thể sự dồn nén bấy lâu nay quá lớn. Anh của mùa hè năm năm về trước, bỗng ngồi trước mặt tôi như một giấc mơ. Những giấc mơ thường mang theo điềm báo, như thể giấc mộng thanh xuân mà tôi từng ấp ủ. Tôi nói như hét to trong cơn mê sảng:
- Tại sao đến bây giờ anh mới tìm em? Tại sao chứ?
Và còn rất nhiều câu hỏi tại sao nhưng lý trí tôi không thể bật ra khỏi bộ não bé nhỏ. Tất cả đều muộn. muộn mất rồi. Chúng ta đã bỏ lỡ nhau như cơn mưa cuối cùng bỏ rơi mùa hạ rồi anh ạ. Tình cảm của tôi, sự tự do của anh, mãi mãi không bao giờ trở lại được nữa. Bởi giờ đây, tôi đã trói buộc cuộc đời mình với một tình cảm không toan tính được sở hữu bởi một người khác mất rồi.
