“Ở chốn thị thành đông đúc nơi xe cộ vùn vụt chạy và người ồn ào đi, có hai đôi mắt lẳng lặng nhìn nhau qua khói bụi lơ lửng giữa những tòa nhà cao tầng. Nhìn từ lúc còn lạ, cho đến khi thành quen, thành nếp sống của nhau.”
Trích Trong Hồ của Banana Yoshimoto.
~ ✽ ~
Quán cà phê này chắc hẳn dành cho những người cô đơn. Ấy là tôi nghĩ vậy. Bởi vì lúc nào đến đây, tôi cũng thấy những vị khách đi một mình. Tại sao vậy? Chẳng biết nữa. Cũng có thể vì tôi cô đơn, nên tôi luôn áp đặt suy nghĩ ấy lên những con người cũng đang ngồi trong quán.
Và dường như anh ấy nhìn tôi. Người con trai có đôi mắt buồn và hàng lông mày đậm. Anh có nét lãng tử nào đó mà tôi không thể nào hình dung nổi. Giữa không gian yên lặng đến đượm buồn, chỉ có tiếng nhạc không lời phát ra từ chiếc đài cát-sét cũ, mọi âm thanh khác phát ra đều là những thứ quấy rối sự yên tĩnh.
Anh đang đọc cuốn Rừng Na Uy của Haruki Murakami. Một trong những cuốn tôi tâm đắc nhất. Đôi lúc tôi tự hỏi anh sẽ là ai trong số các nhân vật trong đó, mỗi người đều có một nỗi cô đơn riêng. Và tôi nghĩ, nỗi cô đơn của anh cũng là một thứ riêng biệt, không trộn lẫn.
Bất chợt tôi thắc mắc rằng, một người con trai có vẻ ngoài cuốn hút như anh tại sao phải ngồi một mình trong quán cà phê nhỏ, nghe những ca khúc cũ mèm của thập niên 80 và chọn đọc một quyển sách cũ? Nhưng rồi, tôi thầm nghĩ, đấy có thể là một nỗi cô đơn sâu thẳm nào đó mà người ta chọn cách xa rời thế giới bên ngoài, tự nhâm nhi một tách cà phê và chiêm nghiệm cuộc đời qua những trang sách. Có lẽ vậy.
Cũng có thể đó là cảm giác thoáng qua khi tôi nghĩ rằng anh ấy đang nhìn mình. Chẳng hiểu sao những chiếc ghế trống đối diện luôn có một sức hút kì lạ với tôi. Nhiều lúc, tôi ước mình có thể ngồi xuống một chiếc ghế trống đối diện của một người nào đó để khỏa lấp cái không gian rỗng tuếch vô nghĩa kia và bắt đầu một cuộc nói chuyện cởi mở, có lẽ như thế nỗi cô đơn hiện hữu sẽ vơi đi ít nhiều. Và nếu được, tại sao đó không thể là chiếc ghế trống đối diện của anh?
Nhưng rốt cuộc đó chỉ là ước muốn. Và tôi vẫn chẳng thể rút ngắn khoảng cách từ chiếc bàn của mình đến chỗ ngồi của anh, mặc dù hiện tại chúng tôi chỉ ở trong một không gian nhỏ hẹp.
Tôi nhìn lại chiếc ghế trống đối diện mình mà ước rằng có ai đó vô tình ngồi xuống, kể cả chẳng nói lời nào và đó sẽ là một cử chỉ ân cần tử tế dành cho tôi. Với một người cô đơn, điều đó thực sự là một niềm an ủi to lớn. Như một tách cà phê lẻ loi bỗng dưng có thêm một tách cà phê đặt ngay ngắn bên cạnh. Hẳn nhiên nó đã là một phạm trù khác.
2. Nỗi cô đơn bù trừ
Những hành động nhỏ thường dễ tạo thành thói quen. Và khi tôi vẫn còn đắn đo lựa chọn nơi chốn cho một buổi chiều chán nản thì đôi chân đã được dẫn lối tới Yên - quán cà phê nhỏ nhưng ấm cúng, lối đi tối nhưng được thắp nến trang trọng. Điều kì lạ là Yên luôn tạo cho tôi cảm giác đặc biệt rằng, quán chỉ dành cho những vị khách lẻ loi. Như tôi.
Hầu hết các dãy bàn đều đã có một vị khách quen nào đó. Và tôi cảm thấy yên tâm hơn vì không phải là người duy nhất không có cặp ở đây. Tôi thường chọn một chỗ ngồi gần cửa sổ. Quán khá tối, chỉ có cửa sổ là có đủ ánh sáng cho những quyển sách đọc dở.
Tôi đang đọc cuốn Rừng Na Uy và liên tưởng đến cuộc đời mình, liệu tôi có vượt qua được giới hạn nỗi buồn như các nhân vật mà Haruki đã tạo ra hay không. Nghĩ đến đó mà tôi cảm thấy cô đơn lạ, khi niềm tin về một tình yêu bỗng dưng bị bào mòn không thương tiếc. Tuổi trẻ là phải sẵn sàng đánh đổi, nhưng có những đánh đổi sẽ khiến người ta tổn thương. Tôi đã từng gặp phải trường hợp như vậy.
Trong lúc lơ đãng với những thứ cảm xúc hỗn độn, tôi bất giác nhìn thấy em. Cô gái nhỏ nhắn ngồi phía đối diện. Em mặc chiếc áo sơ mi trắng dài tay với hàng nút to bản xếp dọc trước ngực và váy maxi màu xanh dương. Tôi ấn tượng với mái tóc dài phủ xuống vai và thứ thức uống mà em đang dùng: cà phê đen.
Có lẽ không quá khó để tìm một cô gái chọn uống cà phê, nhưng cách em nhâm nhi từng thìa cà phê nhỏ như thể đang chiêm nghiệm nỗi cô đơn khiến tôi phải chú ý. Và tôi ước gì mình có thể ngồi trò chuyện với em, cùng nghe em kể về nỗi cô đơn qua từng thìa cà phê đậm đặc.
Bỗng dưng tôi chẳng còn cảm hứng để đọc sách, từng chữ bây giờ chẳng thể nào nhét nổi vào đầu. Trong khi đó, nỗi thèm muốn có một người nào đó ngồi bên cạnh để xua tan đi nỗi cô đơn đeo bám dai dẳng suốt ngày này qua tháng khác bỗng dâng trào mạnh mẽ.
Và tại sao đó không phải là em?
Xét về một khía cạnh nào đó, nỗi cô đơn cũng là những bí mật chờ khám phá. Những bí mật ẩn sâu trong tiềm thức, và mong muốn được mở tung cánh cửa để phá tan mọi rào cản của sự cô đơn. Tôi thực sự muốn khám phá nỗi cô đơn của em, và ngược lại. Biết đâu được, hai nỗi cô đơn sẽ bù trừ cho nhau. Cuối cùng, chỉ còn lại tôi và em, với tâm thế của những người vừa vơi đi xúc cảm không đáng có.
3. Một sự khởi đầu mới?
Tôi nhìn thấy anh gập ngang quyển sách đang đọc. Trong phút chốc, anh nhìn ra cửa sổ và nghĩ ngợi. Bỗng nhiên tôi muốn hòa chung vào dòng suy nghĩ ấy. Anh đang nghĩ gì? Liệu chiếc ghế trống kia có thuộc về một cô gái nào đó?
Tôi tự nghĩ, chắc hẳn bạn gái anh sẽ là một cô gái thông minh và cá tính, một người có thể nhìn những lúc anh cô đơn và đến bên cạnh, ôm chầm lấy anh từ phía sau, nhẹ nhàng và ấm áp. Và rồi anh sẽ hôn cô ấy thật nồng nàn và sâu lắng. Đó sẽ là một tình yêu đẹp và tôi ước gì mình sẽ là cô ấy dù chỉ trong khoảnh khắc.
Suy nghĩ đó làm tôi cảm thấy nghẹt thở và ganh tị, dù tất cả những thứ tôi đang hình dung chỉ là hình ảnh của trí tưởng tượng không hơn không kém.
Tôi dẹp bỏ suy nghĩ của mình bằng những thìa cà phê đậm đặc tan trên đầu lưỡi. Vốn dĩ tôi không thích cà phê. Nhưng từ khi chia tay người bạn trai cũ, tôi thích những thứ gần chạm đến cùng cực. Cà phê cũng vậy, tôi thích chọn loại cà phê đậm đặc, và ít đường. Lần đầu, vị đắng khiến tôi muốn bỏ cuộc, nhưng càng về sau tôi càng thích cái vị đắng mà chỉ có những giọt cà phê đặc quánh mới có.
Và biết đâu chừng, tôi cũng đang chọn nỗi cô đơn cùng cực?
Nếu vậy chắc hẳn tôi khó lòng mà xóa bỏ nỗi cô đơn cố hữu đang vây quanh mình ngay được. Nhưng khi đối diện với nỗi cô đơn từ anh, tôi thấy mình có phần đồng cảm. Có lẽ vì tôi và anh giống nhau, vì giữa hàng nghìn hàng vạn cách khỏa lấp nỗi cô đơn, chúng tôi đều tìm đến Yên, tự chọn cho mình một chỗ ngồi quen thuộc và gọi một tách cà phê đen đậm đặc và cùng suy nghĩ về một điều gì đó hoặc đọc sách.
Bình thường, tôi sẽ chọn ngồi một mình, đối diện với khoảng trống trước mặt như đối diện với nỗi cô đơn. Và rồi tôi sẽ tra vấn mình rằng, tôi sẽ tiếp tục một mình hay kiếm tìm một ai đó để chung bước. Trái tim mệt mỏi luôn khiến tôi chọn vế thứ nhất, và chẳng thiết tha với sự lựa chọn thứ hai.
Nhưng hôm nay là một suy nghĩ khác, tôi nghĩ rằng đã đến lúc mình nên thoát khỏi vỏ ốc cố hữu để khởi đầu một mối quan hệ mới. Và tại sao đó không phải là anh, người tạo cho tôi cảm giác an tâm khi quyết định mở cửa trái tim thêm một lần nữa?
4. Em sẽ ngạc nhiên chứ?
Từ lúc bước chân vào quán, tôi luôn có cảm giác như em đang nhìn tôi. Mặc dù khá ngạc nhiên, nhưng tôi không thể phủ nhận em có một sức hút khó cưỡng. Tôi tự hỏi, tại sao một cô gái nhỏ nhắn và đáng yêu như em lại ngồi lọt thỏm trong quán cà phê nhỏ giữa một thành phố lớn như thế này?
Những câu hỏi cứ thay phiên nhau chiếm lấy đầu óc tôi, tạo thành chuỗi dài những suy nghĩ rối rắm. Giá mà tôi có thể can đảm ngồi xuống chiếc ghế đối diện em thì có lẽ chúng tôi đã có một sự khởi đầu mới. Nhưng tôi không thuộc tuýp người có thể làm những điều vượt quá giới hạn, thế nên tôi chỉ có thể lẳng lặng quan sát em từ xa.
Thức uống em dùng đã cạn, có lẽ em sẽ đi và tôi chẳng bao giờ được gặp lại em giữa biển người giăng lối. Trong giây phút đó, tôi cảm thấy luyến tiếc vì chính mình sắp bỏ lỡ một cơ hội.
Điều gì khiến tôi phải đắn đo với quyết định của mình? Có phải vì ánh mắt em nhìn tôi sâu thẳm, như thể ngầm thông báo rằng chúng tôi đều cô đơn theo một cách nào đó mà chỉ có tôi và em mới hiểu. Hay vì cái khoảng trống trước mặt em là một bí mật lạ lẫm nào đó cứ xoáy sâu vào trong tâm trí chờ tôi khám phá?
Và phải chăng tôi cũng thích em, khi chính tôi cũng đã từng cô đơn đến mức chọn cách ngồi một mình cùng với tách cà phê đen đậm đặc?
Giữa đô thị đông đúc và dòng người qua lại ồn ào, liệu tôi có còn tìm thấy bóng dáng em ngoài đó? Hay rồi, tôi cũng sẽ lãng quên em, như người ta cũng thường lãng quên những điều nhỏ nhặt để tiếp tục sống? Nghĩ đến đó, bỗng dưng tôi không kìm lòng nổi, cảm giác như nỗi cô đơn đang chơi trò cấp số nhân không kiểm soát.
Và rồi, tôi thấy đôi chân mình đứng dậy, bước về phía em, như một định mệnh được báo trước. Tôi chẳng biết mình sẽ nói gì, sẽ giải thích như thế nào cho em hiểu rằng tôi thực sự muốn có một cuộc nói chuyện đúng nghĩa, rằng chiếc ghế đối diện nơi em phải chăng đang dành cho một người nào đó như tôi?
Tôi chỉ biết rằng, sau tất cả những rào cản lý trí, tôi đang làm những điều mà cảm xúc mách bảo. Và em sẽ ngạc nhiên chứ, khi một người con trai lạ mặt bỗng dưng xuất hiện một cách bất ngờ như tôi?
5. Điều tử tế của định mệnh
Tôi thấy anh tiến lại gần mình, thật gần. Tim tôi gõ nhịp liên hồi. Bỗng dưng cái ước muốn rời khỏi nơi đây, trả lại cho anh với nỗi cô đơn cố hữu không còn. Tôi muốn chôn chân mình, thật chặt. Và anh sẽ nói gì với tôi? Đó có phải là một trong những điều kì diệu mà chỉ có những ai cô đơn mới hiểu nổi?
Yên lúc bốn giờ chiều, anh là một trong những điều tử tế mà định mệnh mang đến cho một kẻ cô đơn như tôi. Những bước chân của anh cứ tiến lại gần, nhẹ nhàng và đều đặn.
Cuối cùng, anh đứng trước mặt tôi, vẻ bối rối. Tôi thích sự khiên cưỡng ngại ngùng ấy, chân thật và xen lẫn thành ý. Anh khẽ nói “Xin lỗi… ” nhưng tôi đã kịp trấn an và mời anh ngồi vào chiếc ghế đối diện lúc nào cũng bỏ trống. Anh ngồi đó, cảm giác như khoảng trống trong tôi cũng được lấp đầy.
Và rồi, chúng tôi nói chuyện với nhau bằng cách tự nhiên nhất có thể. Giữa đô thị đông đúc và dòng người đang lao mình hối hả, tôi thấy trái tim mình bỗng dịu lại, và ấm áp.
