Dạ Thương và Lâm Phiêu Miểu đang sống những tháng ngày vô cùng ngọt ngào. Ban ngày Dạ Thương luyện tập thương pháp, ban đêm hai người lại ra ngoài đi dạo, qua đêm ở những nơi khác, chủ yếu là vì có lòng kính sợ đối với Khí Vận Trường Long trên đỉnh Nha Vũ Sơn.
Những ngày tháng như vậy trôi qua một tháng, tâm cảnh vốn căng thẳng do bế quan của Dạ Thương đã dịu lại, anh cũng dự định tiến hành bế quan tu luyện lần thứ hai.
Đối với bất kỳ quyết định nào của Dạ Thương, Lâm Phiêu Miểu đều ủng hộ.
Sau đó Dạ Thương đi tới nơi mình từng tu luyện, bắt đầu bế quan lần thứ hai.
Khi công đức chi lực của Dạ Thương vận chuyển lên, năng lượng vốn đang phun trào trên đỉnh Nha Vũ Sơn lại càng thêm mãnh liệt.
Năng lượng phun trào của Nha Vũ Sơn khác với sự phun trào năng lượng sinh ra trong các môi trường khác.
Sau khi năng lượng của Nha Vũ Sơn phun trào lên đến thiên khung, khuấy động ý chí thiên địa và thiên địa đại thế, một vòng tuần hoàn lại rơi xuống trong Nha Vũ Sơn. Đó chính là sừng của Khí Vận Trường Long, là nơi hiển lộ sự oai phong lẫm liệt, sẽ không bị rò rỉ năng lượng, cũng không trở thành điểm yếu trên thân của Khí Vận Trường Long.
Dạ Thương tu luyện, Lâm Phiêu Miểu cũng ngồi xuống bắt đầu tu luyện.
Thiên địa dị tượng do Dạ Thương dẫn động mang lại lợi ích cực lớn cho nàng, điểm mấu chốt nhất chính là năng lượng ở đây có chứa khí vận chi lực của nhân tộc.
Trong khi bản tôn tiến hành bế quan tu luyện, phân thân của Dạ Thương vẫn luyện tập thương pháp mỗi ngày.
Ngày này, khi Dạ Thương đang luyện thương pháp, Nha Vũ Vương đã tới.
Dừng việc tu luyện lại, Dạ Thương pha cho Nha Vũ Vương một ấm trà: "Sư bá đã đến."
"Không có việc gì, chỉ đến xem con một chút, thời gian gần đây thế nào?" Nha Vũ Vương uống một ngụm trà, cẩn thận thưởng thức dư vị.
"Đệ tử thả lỏng tâm cảnh một chút rồi lại tiếp tục bế quan sâu. Sư bá người trở về đi! Đệ tử bế quan, nếu có kẻ tiểu nhân nào tới, đệ tử cũng không biết." Dạ Thương lên tiếng. Anh biết Nha Vũ Vương đã ở Nha Vũ Sơn vô số năm, rời đi có lẽ cũng không quen.
"Cũng được, vậy nghe theo con, sư bá lát nữa sẽ về. Sư huynh của con đã vượt qua Thiên Đạo ngũ kiếp, trở về tu luyện cũng có thể tiến bộ nhanh hơn." Suy nghĩ một chút, Nha Vũ Vương gật đầu.
Sau đó Nha Vũ Vương hỏi thăm tình hình Dạ Thương tu luyện thương pháp, tiếp đó lại chỉ điểm vài câu.
"Chúng ta lên phố đi dạo một chút, sư bá cũng giới thiệu cho con biết vài người." Nha Vũ Vương nói với Dạ Thương.
Sau đó Nha Vũ Vương dẫn Dạ Thương lên phố.
"Năm đó khi sư bá và sư tôn của con ở cùng nhau, sư bá thường xuyên đi cùng sư tôn con ra ngoài đi dạo. Sư tôn con thời trẻ tính cách bay bổng, có thành tựu rồi mới trầm ổn lại, giờ là con đi cùng sư bá rồi." Nha Vũ Vương có chút cảm khái.
"Nhân sinh khó được một tri kỷ, sư tôn có sư bá là huynh đệ, đời này không tiếc nuối." Dạ Thương lên tiếng.
"Không thể nói vậy, nên nói là có người đệ tử như con mới không tiếc nuối." Nha Vũ Vương lắc đầu.
Nha Vũ Vương dẫn Dạ Thương tới Thành chủ phủ, trong Thành chủ phủ có hai người đang ngồi đối diện nói chuyện.
Thấy Nha Vũ Vương tới, hai người đều đứng dậy hành lễ.
Trong hai người, có một người Dạ Thương nhận ra, Thất Tông Lão Lục Thất, người còn lại là một lão giả tóc bạc mà Dạ Thương chưa từng gặp.
"Lục Thất trưởng lão, con đã quen biết rồi, hắn là Chấp pháp tông lão của Thiên Hoang Thành, cũng là Chấp pháp trưởng lão của Thần Đô Thành, có việc gì giữa hai thành cũng có thể liên lạc trao đổi. Vị này là Nghiêm Kỳ trưởng lão. Nghiêm Kỳ trưởng lão, vị này là sư điệt Dạ Thương của bổn tọa." Giới thiệu xong, Nha Vũ Vương liền ngồi xuống ghế lớn của Thành chủ.
"Nghiêm Kỳ bái kiến Thiếu thành chủ." Lão giả tóc bạc chắp tay với Dạ Thương.
"Nghiêm trưởng lão đừng gọi như vậy, gọi ta là Dạ Thương là được." Dạ Thương vội đỡ Nghiêm Kỳ dậy.
"Nghiêm trưởng lão, nó giống như Phạn Thiên vậy, đều không để tâm mấy cái này, ngươi cũng không cần gọi Thiếu thành chủ, bọn họ đều có con đường riêng của mình." Nha Vũ Vương nói với Nghiêm Kỳ.
"Nghiêm Kỳ đã hiểu." Nghiêm Kỳ gật đầu với Nha Vũ Vương.
"Nghiêm trưởng lão, Dạ Thương là minh chủ của Nhân Đạo Minh, chuyện này ngươi biết rồi. Dạ Thương còn trẻ, Phổ La thì tùy hứng, Đại Ma Vương thì trương dương, có tính cách vô pháp vô thiên, bản chất bọn họ không có vấn đề gì, đều là tuấn kiệt của nhân tộc, nếu có chỗ nào không thỏa đáng, ngươi có thể trao đổi với Dạ Thương." Nha Vũ Vương lên tiếng.
"Nghiêm Kỳ đã hiểu, Nhân Đạo Minh phát triển khá nhanh, mở rộng cũng vô cùng chóng mặt, nhưng bất kể là sản nghiệp gì, đều công bình công chính, không có bá quyền chủ nghĩa gì. Xét từ đại cục mà nói, là có lợi cho ổn định, bọn họ cũng tự giác nộp lên cho Thành chủ phủ một số tài nguyên, thuộc hạ tính toán qua chắc là một phần ba thu nhập tài nguyên của bọn họ." Nghiêm Kỳ báo cáo với Nha Vũ Vương.
"Vậy nói như vậy, bọn họ chỉ giữ lại một phần, bởi vì bọn họ cũng vận chuyển một ít tài nguyên cho Thiên Hoang Thành." Lục Thất lên tiếng, chuyện của Thiên Hoang Thành ông ta nắm rõ.
"Dạ Thương, đây là tình huống gì?" Nha Vũ Vương nhìn về phía Dạ Thương, những chuyện này ông thật sự không biết.
"Chuyện của Nhân Đạo Minh, đệ tử không hỏi tới, nhưng khi Nhân Đạo Minh thành lập, chúng ta đã nói, ý nghĩa sự tồn tại của Nhân Đạo Minh là trừng ác dương thiện, giữ vững gốc rễ nhân tộc, chuyện tài nguyên, chắc là quyết định của Phổ La trưởng lão bọn họ." Dạ Thương nói.
"Trừng ác dương thiện, giữ vững gốc rễ nhân tộc, tôn chỉ này rất hay! Nghiêm trưởng lão ngươi cũng nghe thấy rồi, nếu có thế lực đen tối nào, Thành chủ phủ không tiện ra mặt, ngươi cứ tìm Dạ Thương xử lý." Nha Vũ Vương lên tiếng.
Nghiêm Kỳ gật đầu, hắn biết, với thân phận sư điệt của Nha Vũ Vương, Dạ Thương sẽ không làm càn, hơn nữa hắn cũng cảm thấy Dạ Thương rất dễ nói chuyện.
"Vậy được rồi, ai có rượu, lấy ra đây!" Nha Vũ Vương hất cằm về phía mấy người.
Rượu tự nhiên là Dạ Thương lấy ra, uống một vò rượu trong Thành chủ phủ, Dạ Thương mới trở về Dạ Nguyệt Sơn Trang.
Không đi tu luyện ngay, Dạ Thương đi tới đại sảnh của Dạ Nguyệt Sơn Trang.
"Đây là ai đây? Đây không phải là kẻ điên tu luyện của chúng ta sao, sao lại có thời gian rảnh rồi?" Vũ Trúc nhìn Dạ Thương nói.
"Vừa rồi ta tới Thành chủ phủ một chuyến, trao đổi với sư bá cùng hai vị trưởng lão quản sự." Dạ Thương ngồi xuống nói.
"Sao vậy? Nha Vũ Vương đại nhân không hài lòng với Nhân Đạo Minh chúng ta?" Phổ La nhìn Dạ Thương hỏi.
"Chúng ta tự hỏi làm việc đủ công đạo rồi." Sắc mặt Đại Ma Vương có chút không đẹp.
"Các ngươi nghĩ nhiều rồi, sư bá là giới thiệu ta quen biết hai vị trưởng lão, bọn họ đối với sự phát triển của Nhân Đạo Minh chúng ta, vẫn rất ủng hộ." Dạ Thương lên tiếng.
"Ta đã nói mà, Nha Vũ Vương tiền bối là người thế nào, sao có thể tùy tiện oan uổng chúng ta." Vũ Trúc cười nói.
"Trừ bỏ yếu tố của sư bá ra, hai vị trưởng lão cũng rất hài lòng, gửi tài nguyên là ai quyết định? Quyết định này rất hay, tài nguyên của chúng ta dư dả hay không thì cũng đủ dùng rồi, đưa cho Thiên Hoang Thành và Thần Đô Thành một chút, như vậy cũng giúp nhân tộc chúng ta có thêm một chút tài nguyên dự trữ." Dạ Thương nói.
"Mọi người cùng bàn bạc quyết định, nhưng chọn ngươi làm minh chủ thật sự tốt, có việc gì đều có thể có tin tức nội bộ, cho dù có bất mãn với chúng ta, cũng sẽ báo trước, sẽ không trực tiếp ra tay với chúng ta." Phổ La lên tiếng.
"Nhân Đạo Minh hiện tại phát triển tốt, danh tiếng cũng tốt, đều có Đế Quân tới đầu nhập, tổng quản của Nhân Đạo Minh bên cạnh đã hội tụ hai vị Đế Quân, Đế Quân ta phái đi trước kia đã rút về rồi." Đại Ma Vương nói.
"Tổng quản? Đại Ma Vương ngươi nói là bên cạnh Quân Huyền Cơ đã có Đế Quân khác bảo vệ?" Dạ Thương có chút ngạc nhiên hỏi.