Vạn Đạo Thành Thần

Lượt đọc: 12722 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1845
Không hiểu ngài

❊ ❊ ❊

"Vậy thì xuất phát thôi, không biết tình hình Long Kim thế nào, lần này có thể gặp mặt hay không." Thiên Vũ lẩm bẩm một tiếng, quan hệ của các thành viên trong Sát Thần tiểu đội đều rất tốt.

"Long Kim là ai?" Tộc trưởng Thanh Bằng cất tiếng hỏi một câu.

"Tổ phụ có lẽ không biết, tiểu đội của bọn con có mấy người giống tình huống của cháu, Long Kim có huyết mạch Long tộc, huynh ấy được đón đi trước cháu, ngoài ra còn một người có quan hệ đặc biệt tốt với cháu là Dạ Mị, tỷ ấy mang huyết mạch Cửu Vĩ Hồ, đoán chừng cũng sẽ có người đến đón. Thập Tam ca sẽ không ngăn cản đâu, huynh ấy quan tâm bọn cháu, sẽ không chặn đường bọn cháu, với điều kiện là bọn cháu tự nguyện." Thiên Vũ nói.

"Sau khi đi, hãy giới thiệu cho tổ phụ biết, vị Thập Tam ca này của cháu là Nhân tộc Công đức Đế vương, cho huynh ấy thời gian, tiền đồ không thể đo lường. Thanh Bằng tộc chúng ta không báo trước mà đã đón cháu về, đây cũng là chỗ đuối lý." Tộc trưởng Thanh Bằng nói.

Dạ Thương ngày nào cũng nỗ lực tu luyện thương pháp, hắn muốn biến thương pháp thành ký ức, tu luyện thành bản năng, chỉ cần xuất thủ là thương pháp mang theo linh hồn, mang theo ý cảnh.

Tu luyện thương pháp một lúc, Dạ Thương đi đến bên cạnh diễn võ trường, mấy vị thê tử đều ở đây.

"Vẫn thiếu thời gian, nếu cho ta thời gian, tu luyện ra Tử vong thuộc tính, nâng cao lĩnh vực một chút, thì sẽ nắm chắc hơn." Dạ Thương uống một ngụm nước nói.

"Chàng cũng chừa cho người khác đường sống với, nếu song chí tôn thuộc tính mang theo lĩnh vực của ba loại cao cấp thuộc tính hình thành, thì các Đế quân khác sao mà đấu với chàng được? Trực tiếp bị lĩnh vực áp chế mà thua." Lâm Phiêu Miểu cười nói.

"Cũng đúng, cũng phải cho người khác chút cơ hội, nhưng cơ duyên tiến vào Thiên Hoang Tháp, ta nhất định phải lấy được, cơ hội không phải lúc nào cũng có, có cơ hội thì phải nắm trong tay." Dạ Thương nói.

Lâm Phiêu Miểu và mọi người đều gật đầu, các nàng đương nhiên hiểu đạo lý này.

Bách tộc Liên minh đại hội, rất lâu mới tổ chức một lần, có khi là hai mươi ức năm, thời gian ngắn nhất cũng là mười ức năm, nghĩa là cơ hội như vậy mười ức năm mới có một lần.

Dạ Thương cũng không vội, Đại Ma Vương đã nói, thời gian đến thì tới Phiêu Miểu hoàng triều Dạ Nguyệt sơn trang tìm hắn, có phân thân của Mạn Đà La ở đó, cho nên có tin tức, hắn sẽ biết ngay lập tức.

Trong lúc luyện tập thương pháp, Dạ Thương cũng tu luyện toàn diện thân pháp và linh hồn công kích, hắn muốn để trình độ chiến đấu của mình bắt kịp với cảnh giới hiện tại.

Một tháng trôi qua, Dạ Thương đã nâng trình độ chiến đấu lên ngang bằng với cảnh giới, ngoài ra còn tu luyện ra thêm một đạo Diệt Hồn Trảm Nguyệt Nha Nhận, nghĩa là chỉ cần bản tôn hoặc phân thân, là có thể thi triển ba đạo Diệt Hồn Trảm Nguyệt Nha Nhận công kích.

Ngoài ra về Không Gian Liệt, Dạ Thương cũng cường hóa một chút, có sự phối hợp của thời gian thuộc tính, năng lực cắt của Không Gian Liệt càng thêm hung hãn.

Không gian bích lũy của Thiên giới kiên cố, muốn cắt đứt hoàn toàn là không thực tế, nhưng sự kết hợp giữa Không gian chi lực và Thời gian chi lực để cắt, sát thương cũng rất kinh người, ngoài ra còn có tác dụng ngăn chặn và phong tỏa, nếu đối phương bản tôn và phân thân cùng xuất chiến, Không Gian Liệt của hắn có thể cắt đứt ngăn cản, sau đó bản tôn và phân thân toàn lực công kích một mục tiêu, giành chiến thắng sẽ dễ dàng hơn nhiều.

"Bảo kiếm phong tòng ma lệ xuất, ai cũng biết năng lực vượt cấp chiến đấu của Dạ Thương mạnh, nhưng ai đã nhìn thấy sự nỗ lực của Dạ Thương?" Lâm Phiêu Miểu cảm thán một câu, bởi vì Dạ Thương là người tu luyện nỗ lực nhất mà nàng từng thấy.

"Chàng ấy cũng không thấy chán, một chút mệt mỏi chán nản cũng không có." Thanh Cơ nói, người tu luyện bình thường, tu luyện như vậy có lẽ đã thấy phiền não và chán nản rồi.

"Không có gì đáng chán cả, tu luyện tự có niềm vui của tu luyện." Dạ Thương tu luyện xong, ngồi xuống nói.

"Phục chàng rồi." Dương Lôi lầm bầm một câu.

"Đại hồ ở Không Trung chi thành, diện tích mở rộng rất nhiều, chiếc họa phưởng nhỏ của chúng ta không theo kịp tiết tấu rồi, tìm người chế tạo một chiếc cỡ lớn, sau này cả nhà chúng ta có thể ra đại hồ ngắm phong cảnh." Dạ Thương nói.

"Được rồi, nghĩa phụ dẫn vài thợ thủ công đến làm." Cổ lão cha cầm kéo lớn, cắt tỉa hoa cỏ xong xuôi lên tiếng nói.

"Được ạ! Để xem sáng tạo của lão cha thế nào." Dạ Thương cười nói.

Những ngày ở nhà là thoải mái nhất, không có việc gì phiền lòng, nhưng có vài con đường vẫn phải đi xông pha, ở lại một tháng, Dạ Thương phải rời đi.

Vốn dĩ Dạ Thương định đưa mấy vị thê tử và con cái đi mở mang tầm mắt, nhưng cân nhắc việc lần này đi Thiên Hoang Thành sẽ có rất nhiều người, Long Xà hỗn tạp sẽ rất loạn, người nhà đi theo sẽ gánh chịu một số rủi ro không cần thiết, nên quyết định không mang theo.

"Phụ thân, viên ký ức thủy tinh cầu về lần trước người trảm sát năm vị Đế quân Ma Dực tộc, Tiểu La cùng ca ca và tỷ tỷ đã xem rồi, trận chiến đó chúng con đã thấy một mặt khác của phụ thân, chúng con phát hiện, căn bản không hiểu ngài, ngài trước mặt chúng con, luôn luôn là vẻ từ ái nhất! Một số nỗi khổ, một số tai ương đều tự mình âm thầm chịu đựng, chúng con hiện tại không có thực lực tham dự vào thế giới của phụ thân, nhưng chúng con muốn hiểu, xin hãy mang viên ký ức thủy tinh cầu về." Dạ Tiểu La khom người với Dạ Thương.

Dạ Thương giơ tay đỡ con trai dậy, "Thế giới của phụ thân không liên quan đến các con, đều không cần nghĩ quá nhiều, các con có thể vui vẻ trưởng thành, chính là tâm nguyện lớn nhất của phụ thân."

"Di nương sẽ giúp các con mang về, để các con chiêm ngưỡng phong thái của phụ thân các con." Lâm Phiêu Miểu cười nói.

"Cảm ơn Phiêu Miểu di nương." Dạ Tiểu La mấy người khom người với Lâm Phiêu Miểu.

Dạ Thương và Lâm Phiêu Miểu rời đi, trong nhà hắn yên tâm, tài nguyên đủ dùng, còn về Tinh Nguyệt Hồ và sản nghiệp của Dạ gia ở Thiên giới, có Mạn Đà La quản lý, nhưng Mạn Đà La cũng chỉ xử lý một số việc quan trọng, phần lớn thời gian đều tu luyện.

Mạn Đà La có ưu thế tu luyện của nàng, bản thể của nàng là hoa Mạn Đà La được sinh ra từ Thiên Địa Chung Linh chi khí, bản tôn là thân chính của hoa, phân thân là cành nhánh. Năng lực bản tôn có, phân thân đều có, bản tôn có thể lĩnh ngộ Thiên Địa ý chí, phân thân cũng có thể, đây chính là thiên phú đắc thiên độc hậu của nàng, tốc độ tu luyện gấp đôi người khác, lúc trước nàng từng nói với Dạ Thương, chỉ cần Dạ Thương muốn, thì tương đương với cưới hai người vợ, nhưng Dạ Thương vẫn luôn không làm như vậy.

Dạ Thương và Lâm Phiêu Miểu trước hết đi xem khu vực thế lực trực thuộc, sau đó đến Dạ Nguyệt sơn trang ở Thần Đô Thành.

Đại Ma Vương, Phổ La, Duệ Tư và Vũ Trúc đều ở đó, mấy người đang vây quanh một bàn rượu thức ăn nhậu nhẹt!

"Các người cũng vô địch thật, có chút dáng vẻ Đế giả nào không vậy?" Dạ Thương lên tiếng nói một câu.

"Chúng ta cứ thế này thì sao? Chúng ta là Nhân Đạo Minh, sau này chúng ta sẽ thiết lập tiêu chuẩn Đế giả nên như thế nào! Chàng còn nói chúng ta, quay về ôn nhu hương là không muốn về nữa? Còn ba ngày nữa là đến ngày Bách tộc Liên minh đại hội." Phổ La nhìn Dạ Thương nói.

"Thật đấy, ôn nhu hương suýt chút nữa thành anh hùng trủng." Vũ Trúc nhìn Dạ Thương nói.

"Cái đó thì không đâu, sư huynh ta đâu?" Dạ Thương hỏi.

"Huynh ấy là thống lĩnh của Thần Đô Thành, lần này động tĩnh của Thần Đô Thành rất lớn, cho nên huynh ấy dẫn theo nhân mã đi Thiên Hoang Thành trước rồi." Phổ La nói tình hình cho Dạ Thương.

"Không biết mấy vị huynh đệ của ta đã đến Thiên Hoang Thành chưa, các người uống xong chưa? Uống xong thì xuất phát." Trong lòng Dạ Thương có chút kỳ vọng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1813
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.