Dạ Thương gật đầu với Phổ La, hắn hiểu rõ cuộc tranh giành Tiên Phong đệ nhất lần này vô cùng tàn khốc, tiêu hao, bị thương đều sẽ trở thành nhân tố dẫn đến thất bại, tốc chiến tốc thắng để giảm thiểu tiêu hao là một loại chiến thuật.
"Đối thủ không ra gì, thì cứ lấy kim gạch ra. Danh tiếng của Nhân Đạo Minh chúng ta phải vang danh tại đại hội lần này, món "đồ nghề kiếm cơm" này, hãy để tất cả mọi người được mở mang tầm mắt." Đại Ma Vương cất tiếng hô lớn.
"Nếu đức hạnh không cao, cứ nhắm vào chỗ chết mà đập." Phổ La cũng bổ sung một câu.
Dạ Thương bước lên lôi đài, khom người với Nha Vũ Vương, sau đó chắp tay với bốn vị trọng tài còn lại, rồi đứng sang một bên lôi đài.
Theo tiếng gọi số hiệu của người chủ trì Đường Tông, một tuyển thủ khác bước lên đài.
Số mười, một vị Đế quân của Linh Thứu tộc bước lên đài, sau khi khom người với hàng ghế trọng tài liền xoay người nhìn về phía Dạ Thương, tiếp đó hai cánh tay ép ra sau, năng lượng trên hai tay cuộn trào, xuất hiện những cặp vuốt sắc bén lấp lánh hàn quang.
Khi người chủ trì tuyên bố bắt đầu chiến đấu, vị Đế quân của Linh Thứu tộc thân hình lóe lên, lao về phía Dạ Thương, tốc độ nhanh đến mức kinh người, trong chớp mắt đã tiếp cận Dạ Thương.
Dạ Thương đứng yên không động, khi vị Đế quân của Linh Thứu tộc chỉ còn cách hắn hai mươi trượng, năng lượng trên người Dạ Thương bùng nổ, tiếp đó lĩnh vực như những con sóng lan tỏa ra bốn phương tám hướng.
Chịu phải sự trùng kích từ lĩnh vực của Dạ Thương, thân hình vị Đế quân Linh Thứu tộc khựng lại, tốc độ giảm xuống.
Lúc này Dạ Thương thi triển Hư Không Bộ, thân hình lóe lên một cái đã xuất hiện trước mặt vị Đế quân Linh Thứu tộc, bàn tay phải hóa trảo chộp thẳng về phía yết hầu của đối phương.
Vị Đế quân của Linh Thứu tộc giơ tay phải lên, chắn trước yết hầu, nếu Dạ Thương không thu tay thì sẽ bị cặp vuốt của hắn đâm trúng.
Hướng tấn công của bàn tay phải Dạ Thương không thay đổi, nhưng trên tay xuất hiện hào quang, năng lượng Công Đức Bất Diệt Thân rót vào tay phải, đồng thời năm ngón tay siết lại thành quyền. Nắm đấm này nện thẳng lên tay phải của vị Đế quân Linh Thứu tộc.
Một quyền của Dạ Thương đánh trúng đích, tiếng "rắc" vang lên, chiếc vuốt chịu đòn trực diện của vị Đế quân Linh Thứu tộc bị gãy lìa.
Sau khi bẻ gãy một chiếc vuốt của vị Đế quân Linh Thứu tộc, Dạ Thương mở bàn tay phải ra rồi lao tới trước, chộp lấy cổ tay phải của hắn, tiếp đó dùng lực, nhấc bổng thân hình vị Đế quân kia lên, vung quá đầu rồi nện mạnh xuống mặt lôi đài kiên cố.
Đây là đại hội Bách Tộc Liên Minh, lôi đài không được phép hư hại, nên đều có trận pháp gia cố, mặt đất lôi đài vô cùng kiên cố, vì vậy cú đập này khiến vị Đế quân Linh Thứu tộc bị choáng váng đầu óc.
Sau khi đập xong một cái, cánh tay phải của Dạ Thương tiếp tục dùng lực, thực hiện thêm hai cú đập mạnh nữa, tiếp đó tay trái xuất hiện Nhân Hoàng Ấn, nện thẳng về phía trán của vị Đế quân Linh Thứu tộc.
Bị đập hai lần, trước khi cú thứ ba ập đến, vị Đế quân Linh Thứu tộc đã chuẩn bị phản công, nhưng vừa mở mắt ra đã thấy ánh vàng chói lọi, tiếp đó thì chẳng còn biết gì nữa. Bởi vì Nhân Hoàng Ấn đã nện thẳng cẳng lên trán hắn.
Nhìn vị Đế quân Linh Thứu tộc đang nằm mềm nhũn dưới đất như sợi mì, Dạ Thương cài Nhân Hoàng Ấn vào thắt lưng, rồi chắp tay với hàng ghế trọng tài.
"Số chín thắng." Đường Tông, người chịu trách nhiệm chủ trì đại hội đang đứng ở phía trước bên trái hàng ghế trọng tài, cất tiếng hô.
Dạ Thương xuống đài, còn vị Đế quân Linh Thứu tộc với cục u đỏ chót trên trán, vẫn đang trong trạng thái hôn mê cũng được khiêng xuống.
"Một lực hàng thập hội, thể xác tên này rất mạnh, xác định là nhân tộc sao?" Thiên Vân Thương nhìn Nha Vũ Vương hỏi một câu.
"Không sai, là người do bản tọa tiến cử, bản tọa không đến mức mắt mờ, ngay cả nhân tộc và thú tộc cũng không phân biệt được." Nha Vũ Vương lên tiếng đáp.
"Nhân Đạo Minh uy vũ!"
"Minh chủ bá khí!"
Duệ Tư và Vũ Trúc đứng dậy, gào lên hai tiếng.
Bốn trận chiến trước diễn ra rất nhanh, nhưng vẫn chưa nhanh tới mức độ của Dạ Thương, trận này hai bên mới chỉ tiếp xúc một lần, sau đó vị Đế quân Linh Thứu tộc đã không còn sức chống đỡ.
"Trên con đường tu hành, không ai có thể cản ta." Về tới chỗ ngồi của mình, Dạ Thương khẽ lẩm bẩm một câu rồi ngồi xuống.
"Đội trưởng, thực lực này của huynh, đệ ngày càng nhìn không thấu rồi!" Long Kim cất tiếng nói.
"Thập Tam ca, nếu chúng ta đụng độ thì cũng là huynh đệ luận bàn thôi, cái thứ đó của huynh không được đập vào đầu đệ đâu, dễ đập ngu người lắm, để lại di chứng đần độn thì vấn đề nghiêm trọng đấy." Thiên Vũ lên tiếng nói.
"Tên vừa rồi trên người sát khí rất nặng, chắc là đã giết không ít sinh linh, nên ta mới cho hắn một chiêu đó. Nếu đức hạnh đoan chính, ta cũng sẽ không dùng thứ đó đâu." Dạ Thương cười nói.
Trận đấu vẫn đang tiếp tục, nhưng cục diện thực lực chênh lệch không nhiều, dù sao những người có thể tham gia tranh đoạt Tiên Phong đệ nhất của Bách Tộc Liên Minh đều là những vị Đế quân ưu tú nhất của mỗi tộc.
Trận thứ ba mươi, có tên của Thiên Vũ.
Thiên Vũ bước lên lôi đài, tuy tu vi thấp hơn đối phương hai cấp, nhưng tốc độ của Thiên Vũ rất nhanh, đối phương không thể tấn công trúng Thiên Vũ, ngược lại đòn tấn công bằng vuốt sắc và không gian cắt của đôi cánh Thiên Vũ đã gây ra sự đe dọa rất lớn cho đối thủ. Chiến đấu nửa canh giờ, vì liên tục phòng thủ nên đối thủ của Thiên Vũ tiêu hao rất lớn, đành tự động nhận thua.
"Huynh đệ khá lắm." Nhìn thấy Thiên Vũ xuống đài, Dạ Thương cười gật đầu.
Sau đó qua vài trận, đến lượt Long Kim lên đài, Long Kim không hóa thành bản thể mà chiến đấu ở dạng nhân hình, Hải Lan Đao vung lên, từng đao nối tiếp từng đao, đao thế liên miên bất tuyệt, càng lúc càng mạnh, uy lực không ngừng tăng lên và chồng chất.
"Kim Long Vương, tộc nhân này của ngươi đã luyện môn Đằng Long Đao Pháp của Kim Long tộc các ngươi đến mức có chút hỏa hầu rồi đấy!" Thiên Vân Thương lên tiếng nói.
"Nó tu luyện môn đao pháp này thời gian quá ngắn, tính cả thời gian gia tốc cũng chưa đầy ba năm. Không phải bản vương khoe khoang, bản vương vẫn chưa thấy tu luyện giả nào có thiên phú luyện đao mạnh hơn nó, nó chính là vì Đao Đạo mà sinh." Trên mặt Kim Long Vương đầy ý cười, vì rất hài lòng với đao pháp của Long Kim.
"Huyết Hải Đằng Long, trảm!" Lúc này trên sân, Long Kim chém ra đao thứ hai mươi bảy, đao thế tích tụ đầy đủ, tung ra một đòn tuyệt sát!
Đại Tông Lão phất tay, một bức tường năng lượng chắn trước mặt đối thủ của Long Kim, ngăn cản đao này của Long Kim, nếu không ngăn lại thì trên sân đã xuất hiện cảnh chém giết rồi.
Sau đó Đường Tông tuyên bố trận chiến kết thúc, Long Kim thắng, tung ra hai mươi bảy đao toàn thắng đối thủ.
"Mầm non tốt, Nhân Đạo Minh toàn là nhân tài!" Đại Tông Lão cười nói.
"Nó là người của Kim Long tộc ta." Kim Long Vương lên tiếng.
"Nó đang ngồi ở ghế của Nhân Đạo Minh." Đại Tông Lão không phản bác lời Kim Long Vương, dường như đang nói về một chuyện khác.
"Sao bản vương lại có đứa cháu hỗn xược này, trở về ta sẽ lột da nó." Kim Long Vương tức giận nói.
"Cháu ruột của ngươi?" Kỳ Thụy quay đầu nhìn Kim Long Vương hỏi.
"Ừm, cha mẹ nó bỏ trốn rồi, bản vương chỉ là bắt được nó, đem nó về tộc, Kim Long Đảo hiện tại chỉ có hai chúng ta." Kim Long Vương gật đầu, đây chính là nỗi bi ai của thần thú có thiên phú nghịch thiên, tộc nhân thưa thớt.
Tiếp đó có người lên đài, nhìn thấy người bước lên, hai mắt Thiên Vũ như muốn phun lửa, đó là Thiên Chi Nhai của Thanh Bằng tộc.
"Thiên Vũ, không cần nóng vội, nếu đụng độ thì tốt nhất, cho dù không gặp, Thập Tam ca cũng sẽ trút giận giúp đệ, không ai có thể bắt nạt đệ cả." Dạ Thương nghe Đường Tông gọi tên liền hiểu tại sao Thiên Vũ lại nổi giận.