Vạn Đạo Thành Thần

Lượt đọc: 12775 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1870
Vinh quang của máu

❊ ❊ ❊

Dạ Thương có Thời Không Giới trên người, thân thể chuyển đổi giữa thế giới hiện thực và không gian độc lập, đã không còn bị quần chiến đe dọa được nữa, đây chính là uy lực của tuyệt học phòng ngự đỉnh cao.

Chỉ cần có người chắn trên đường hắn tấn công Cúc Ý, Dạ Thương sẽ xuất thương, trực tiếp trọng thương, có người trúng ngực, có người trúng mặt.

"Vốn muốn chừa mặt mũi cho các ngươi, nhưng các ngươi không cần, vậy thì ta cũng không cần khách khí." Âm thanh của Dạ Thương vọng ra từ trong đám người đang hỗn loạn.

Quân sĩ Đệ Nhất Lĩnh đều ngây người, Dạ Thương lúc này quá uy mãnh, hoàn toàn là tiết tấu một người đơn đấu một đám người.

"Vây đánh đội trưởng của chúng ta, các ngươi đi chết đi!" Long Kim và Thiên Vũ nổi giận, hai người cầm vũ khí định ra trận.

Tuy nhiên bị Phổ La đi tới ngăn lại, Phổ La lắc đầu, âm thanh vang lên trong thần hải của hai người, hắn cam đoan Dạ Thương sẽ không chịu thiệt, hai người cũng không cần ra tay, nếu song phương đều mở ra quần chiến thì ảnh hưởng không tốt, Tông Lão Hội có thể sẽ trừng phạt.

Cúc Ý tức giận tột cùng, nhưng hiện tại Dạ Thương không đánh cứng với hắn, Thời Không Giới phòng ngự, Huyết Lân Tru Tà Thương cứ nhằm vào người hắn mà đâm. Hắn có tuyệt học, nhưng trong đám đông thế này hắn không thể thi triển, chưa nói đến việc có thể đả thương Dạ Thương hay không, quân sĩ Đệ Nhị Lĩnh này trước tiên sẽ gặp họa.

Nhìn thấy Dạ Thương đang ở trạng thái vô địch, một số quân sĩ Đệ Nhị Lĩnh không dám tiến lên nữa, vì tiến lên là bị đánh, Huyết Lân Tru Tà Thương của Dạ Thương thật sự nhằm vào đầu mà nện, tuy không nện nát đầu, nhưng mặt sẽ bị đánh biến dạng.

"Thực lực không ra sao, lại cứ thích bày ra bộ mặt muốn cắn người, tới đây!" Cúc Ý né tránh nhanh, Dạ Thương cũng lười đuổi theo, trực tiếp tiến vào trong đám quân sĩ Đệ Nhị Lĩnh mà đánh!

"Được rồi, Dạ Thương dừng tay!" Đại Tông Lão cất tiếng hét lớn, chiến đấu tiếp tục nữa cũng vô nghĩa, khí thế của Đệ Nhất Lĩnh đã lên rồi, nếu đánh tiếp thì Đệ Nhị Lĩnh sẽ phế bỏ, lòng tin sẽ bị hủy hoại hoàn toàn.

Dạ Thương thân hình chớp động hai lần, ra khỏi chiến đoàn, rơi xuống lôi đài.

"Giải quyết sự việc mới là mục đích, đánh tiếp cũng không có ý nghĩa gì." Đại Tông Lão lên tiếng nói.

"Vậy thì ta nghe theo Đại Tông Lão, quân sĩ Đệ Nhị Lĩnh bây giờ cút khỏi trú địa này! Quân sĩ Đệ Nhất Lĩnh nghe đây, nếu có quân sĩ Đệ Nhị Lĩnh tiến vào trú địa này, bẻ gãy chân rồi ném ra ngoài, hậu quả ta gánh." Dạ Thương ra lệnh cho quân sĩ Đệ Nhất Lĩnh.

"Rõ!" Quân sĩ Đệ Nhất Lĩnh hiện tại khí thế cao ngất, bởi vì bọn họ có một vị Đại Đội Trưởng bá khí.

"Người vây xem cũng nghe cho rõ, ta không phải gây thù chuốc oán, nhưng lời đã nói ở đây, ai dám nhổ lông trên đầu Đệ Nhất Lĩnh ta, dám khinh thường quân sĩ Đệ Nhất Lĩnh ta, hậu quả tự mà nghĩ lấy. Tả Đông, dẫn người dọn dẹp một chút, nhập trú!" Dạ Thương nhìn thoáng qua đám đông vây xem ngoài trú địa, sau đó gật đầu với Tả Đông.

Cúc Ý dẫn người Đệ Nhị Lĩnh rời đi, thắng làm vua thua làm giặc, hắn đã thua, cũng không còn lời nào để nói.

"Ngươi đi mua chút rượu, chuyện thoải mái thế này, tối nay ăn mừng chút." Long Kim nói với một đội trưởng tên là Đan Dương.

"Trú địa quân đoàn mà các ngươi dám uống rượu?" Vu Khôn nói với vẻ rất bất mãn.

"Ngươi nói với ta cũng vô ích, có việc thì tìm Đại Đội Trưởng của chúng ta đi." Long Kim thậm chí không nhìn thẳng Vu Khôn, vì hắn không thích lão già này.

"Ngươi nói với ta cũng chẳng có tác dụng, đội trưởng Đệ Nhất Lĩnh này của ta không phải do ngươi bổ nhiệm! Ngoài ra chúng ta là quân sĩ bảo vệ Thiên Giới, tu luyện mệt mỏi thì thả lỏng chút, uống chút rượu thì đã sao? Có thể góp sức cho Thiên Giới mới là đạo lý lớn, nếu làm chậm trễ chiến tranh, Tông Lão Hội tới hỏi tội cũng chưa muộn." Dạ Thương nhìn Vu Khôn, chặn đứng câu nói của hắn. Hắn biết sự chỉ huy sai lầm của Vu Khôn suýt chút nữa khiến Đại Ma Vương và Lâm Phiêu Miểu gặp họa, là Phổ La ra tay mới hóa nguy thành an.

Đại Tông Lão phất phất tay, dẫn người rời đi, ông cần một quân đoàn có sức chiến đấu, còn về việc có cá tính hay không, ông không bận tâm, quân đoàn ngoan ngoãn nghe lời thì có, nhưng sức chiến đấu như cừu non thì có ích gì?

Sau khi Đệ Nhất Lĩnh chiếm được trú địa, hơn hai trăm sáu mươi người toàn bộ nhập trú, bọn họ nhìn thấy Dạ Thương đều chủ động chắp tay hành lễ, sự mạnh mẽ của Dạ Thương đã nhận được sự công nhận và tôn trọng.

Đến tối, Dạ Thương trở về phủ đệ mới, Phổ La và Đại Ma Vương cùng những người khác đều ở đó.

"Rất được, oai phong! Bây giờ còn ai dám đối đầu với ngươi, đối đầu với Đệ Nhất Lĩnh nữa?" Lâm Phiêu Miểu cười nói.

"Nhưng cũng đã đắc tội người ta rồi." Dạ Thương lắc đầu, tuy không muốn, nhưng sự việc đã đến nước này thì không đắc tội cũng không được, người thiện bị người khinh.

"Vô tư đi, ai tìm chuyện thì xử lý kẻ đó, chúng ta từng sợ ai? Vu Khôn lão vương bát đản này, cứ thử phách lối nữa xem!" Sát ý trên mặt Đại Ma Vương rất nặng, lần trước nhân mã dưới quyền hắn tổn thất không nhỏ, là nỗi đau khó nguôi ngoai trong lòng hắn.

Lúc này bên trong trú địa mới của Đệ Nhị Lĩnh, Thống Lĩnh Hướng Hoa mắng nhiếc om sòm, Đệ Nhị Lĩnh là nhân mã dưới quyền hắn.

Hướng Hoa là Thống Lĩnh của Đệ Nhị Lĩnh, Đệ Tam Lĩnh, Đệ Tứ Lĩnh, Đệ Nhị Lĩnh bị người ta lật đổ, khiến hắn mất hết mặt mũi.

Thiên Hoang Quân có ba mươi mốt lĩnh, ngoại trừ Đệ Nhất Lĩnh ra, ba lĩnh là một thống, quy về một thống lĩnh thống ngự. Ngoại trừ Đệ Nhất Lĩnh và Đệ Nhất Thống ra thì xếp hạng không phân trước sau.

Đại Ma Vương đến Đệ Nhất Thống, nhân mã nguyên bản dưới quyền hắn do Phạn Thiên tiếp nhiệm.

Hướng Hoa rất tức giận, nhưng lại không thể phát tiết, một số Đế Quân không biết tình huống của Dạ Thương, còn hắn, Hướng Hoa thì rõ ràng, nên không cách nào đòi lại thể diện.

Sau khi dặn đi dặn lại Cúc Ý không được đi chọc Dạ Thương, Hướng Hoa mới rời đi.

Các Thống Lĩnh Thiên Hoang Quân khác cũng nghiêm khắc dặn dò nhân mã dưới quyền, không được đi trêu chọc Dạ Thương và Đệ Nhất Lĩnh.

"Phiêu Miểu, Đại Ma Vương, Đệ Nhất Lĩnh này nhìn cũng không mạnh lắm, sao lại là Đệ Nhất Lĩnh?" Dạ Thương hỏi nỗi thắc mắc trong lòng.

"Đệ Nhất Lĩnh đang ở trong giai đoạn khó xử, Đại Đội Trưởng nguyên bản và mấy vị đội trưởng đột phá lên Đế Hoàng, rời khỏi Đệ Nhất Lĩnh, lần trước một lúc đi mất ba vị Đế Hoàng, cho nên thực lực tụt dốc. Bọn họ là Đệ Nhất Lĩnh, nguyên nhân khác là do huyết tính của bọn họ, ba mươi lĩnh khác đều là biên chế đầy đủ, nhưng Đệ Nhất Lĩnh không có lúc nào là biên chế đầy đủ, chiến tranh bọn họ không lùi một bước, mỗi một lần chiến tranh bọn họ đều dùng máu để bảo vệ vinh quang và tôn nghiêm của Đệ Nhất Lĩnh, hôm nay ngươi đánh quân sĩ Đệ Nhị Lĩnh như vậy, tại sao Đại Tông Lão, Thất Tông Lão không lên tiếng? Bởi vì trong lòng bọn họ cũng đau lòng cho Đệ Nhất Lĩnh." Lâm Phiêu Miểu lên tiếng nói.

"Có huyết tính, ta sẽ đối đãi tốt với bọn họ." Dạ Thương gật đầu.

"Đa tạ một câu đối đãi tốt của Dạ Minh Chủ, ta Đường Khuyết ở đây xin cảm ơn." Một nam tử dẫn vài người đi tới cửa phủ đệ của Dạ Thương, chưa đợi thông báo, tiếng nói đã truyền vào trước.

Dạ Thương cùng vài người đi tới cửa phủ đệ, nhìn thấy bốn người, một nữ ba nam, người dẫn đầu là một nam tử dáng người gầy gò.

"Dạ Thương, vị này là cựu Lĩnh Chủ của Đệ Nhất Lĩnh, Đường Khuyết, hiện tại là đặc sứ của Tông Lão Hội." Lâm Phiêu Miểu lên tiếng giới thiệu.

Sau khi chào hỏi Đường Khuyết xong, Dạ Thương nhìn một nữ tử, hắn nhận ra, là Thu Trưởng Lão của Thần Ma Thành Bảo khu vực Đông Hạo.

"Thu Trưởng Lão!" Dạ Thương chắp tay với Thu Trưởng Lão.

"Lần này ta tới, cũng là tới cảm ơn ngươi, ta từng là một vị đội trưởng của Đệ Nhất Lĩnh, những năm này nhìn các huynh đệ Đệ Nhất Lĩnh sống không tốt, trong lòng như bị dao cắt, ngươi làm Đại Đội Trưởng, lòng ta thấy an tâm." Thu Trưởng Lão lên tiếng nói.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1813
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.