Vạn Đạo Thành Thần

Lượt đọc: 12921 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1875
Không cần lý do

❊ ❊ ❊

Vào ngày thứ mười ba, cũng là hai ngày trước khi xuất phát đi tới Luân Hồi Chiến Trường, thậm chí là trước khi Dạ Thương kết thúc bế quan, việc tu luyện thuộc tính tử vong của hắn đã đạt được tiến triển mang tính giai đoạn, tu luyện tới Đế cấp.

Dạ Thương không có suy nghĩ phải tu luyện thuộc tính tử vong đến mức kinh thiên động địa gì, chỉ là nhất định phải đạt tới Đế cấp, có được lĩnh vực, mới có thể dung hợp hoàn mỹ với lĩnh vực chủ của bản thân.

Rời khỏi Hoàng Tuyền Hà, hạ xuống bờ sông, Dạ Thương cảm thấy rất nhẹ nhõm, khi ở trong Hoàng Tuyền Hà, hắn luôn phải chịu đựng áp lực cực lớn.

Có thêm một loại thiên địa đại thế trong người, Dạ Thương cảm thấy thiên địa trong mắt hắn càng trở nên sáng tỏ hơn.

Dạ Thương xuất quan, Lâm Phiêu Miểu liền từ trong Linh Lung Tháp đi ra.

“Thành công chưa?” Lâm Phiêu Miểu lên tiếng hỏi.

“Lần này thật đúng lúc, ngày kia phải xuất phát, hôm nay đã lĩnh ngộ được thiên địa đại thế của thuộc tính tử vong tới một thành, đã là Đế vương thuộc tính tử vong rồi.” Dạ Thương lên tiếng nói, lúc này hắn vô cùng hưng phấn, đợi sau khi dung hợp lĩnh vực, thực lực của hắn sẽ có một bước nhảy vọt.

Giao lưu với bản tôn Lâm Phiêu Miểu một lúc, không làm phiền Mạn Đà La đang tu luyện, Dạ Thương liền rời đi. Lúc này Mạn Đà La không đi ra, nghĩa là đang trong trạng thái đốn ngộ, không thể dừng lại.

Trở lại trú địa của Đệ Nhất Lĩnh, bản tôn của Dạ Thương tiến vào Hạo Thiên Thần Tháp, phân thân thu Hạo Thiên Tháp vào thần hải, như vậy còn có thể dùng thời gian gia tốc để nghiên cứu lĩnh vực.

Dạ Thương luyện tập thương pháp một chút, Long Kim và Thiên Vũ đã trở về.

“Hai người chạy đi đâu rồi, muộn nhất ngày kia chúng ta phải xuất phát rồi.” Dạ Thương thu Huyết Lân Tru Tà Thương lại nói.

“Chúng ta đi tích trữ chút hàng, Luân Hồi Chiến Trường không biết là cái chốn quỷ quái gì! Rượu ngon thịt ngon, chúng ta đều chuẩn bị một ít, dù thế nào cũng không thể để bản thân chịu khổ được chứ?” Thiên Vũ lên tiếng nói.

“Hai người các cậu, một là Kim Long, một là Thanh Bằng, đều là đồ tham ăn, đồ đạc đã đủ chưa?” Dạ Thương cười hỏi.

“Ha ha! Hai chúng ta thấy Thiên Hoang Thành không ổn lắm, nên đã tới Thần Đô Thành giải quyết việc này, cứ yên tâm đi! Đã dọn sạch mấy kho hàng, Thập Tam ca huynh nói xem đủ chưa?” Thiên Vũ cười nói.

“Việc hai người làm, lúc nào ta không yên tâm chứ? Đây là các cậu chuẩn bị xong rồi, nếu không ta cũng phải đi càn quét một chuyến.” Dạ Thương lên tiếng nói.

“Anh em ở cùng nhau thật vui, lần này chúng ta phải biến Luân Hồi Chiến Trường thành địa bàn của mình. Hắc Long tộc… ta xem bọn chúng có dám chiến với ta không? Có còn nhận ra bộ kim lân này trên người ta không? Bọn chúng thật sự dám làm nghịch tặc, vậy sau này không nói nhiều nữa chính là tử chiến, đại bá ta cũng đừng hòng cản ta, cứ tóm lấy bọn chúng mà đánh tới chết.” Long Kim lên tiếng nói.

“Yên tâm, bất kể cậu muốn chiến với ai, cũng bất kể cậu có lý hay không, anh em đều ở bên cạnh cậu.” Dạ Thương gật đầu với Long Kim.

“Đúng, chính là cảm giác này, Thiên Vũ cậu có ý gì? Sao cậu không dám hó hé tiếng nào?” Đưa tay đập tay với Dạ Thương, Long Kim nhìn về phía Thiên Vũ.

“Lời này cậu hỏi không có lý, ta Thiên Vũ là người sợ việc sao? Long Kim cậu thấy ai không vừa mắt, chúng ta liền xử kẻ đó!” Thiên Vũ lên tiếng nói.

“Lời này là cậu nói đấy, nhưng cậu bị cái tên Thiên Chi Nhai kia bắt nạt, sao không nói với ta?” Long Kim nhìn Thiên Vũ, nhắc tới một chuyện khác.

“Cậu đây là cãi cùn, ta từ Thanh Bằng tộc ra người gặp đầu tiên là Thập Tam ca, sau mới gặp cậu, hơn nữa lúc đầu hai chúng ta ngang ngửa, ta bị người ta đánh, chẳng lẽ còn kéo cậu bị đánh theo?” Thiên Vũ giải thích.

“Thực lực là chuyện khác, uống rượu có thể cùng uống, chẳng lẽ bị đánh lại không thể cùng chịu? Cùng chịu đòn ta chưa thử qua, nhưng chắc chắn là dễ chịu hơn một mình gánh vác, lời này cậu hãy để trong lòng đi, đừng vì chuyện như vậy nữa mà làm ta không vui.” Long Kim nhìn Thiên Vũ nói.

“Ta hiểu rồi, sau này bất kể là chuyện tốt hay chuyện xấu, nhất định sẽ kéo cậu theo.” Thiên Vũ đưa tay ra.

Long Kim cười cười, đưa tay ra cũng đập tay với Thiên Vũ.

Tiếp đó Dạ Thương hỏi Thiên Vũ và Long Kim về vấn đề vũ khí và giáp trụ, có cần hắn giúp đỡ hay không.

Sau khi hỏi xong, Dạ Thương giơ ngón tay cái với hai người, sau đó xoay người rời đi.

Tại sao? Vì gia trưởng nhà người ta đã sắp xếp ổn thỏa từ sớm rồi, đều là hàng cao cấp, là những bảo vật mà Dạ Thương hiện tại không luyện chế ra được.

Ngẫm lại Dạ Thương cũng hiểu, Kim Long tộc, Thanh Bằng tộc đều là chủng tộc thần thú có truyền thừa lâu đời nhất, Thiên Giới tồn tại khi nào có lẽ bọn họ đã có ở đó rồi, thậm chí có thể nói là còn sớm hơn cả nhân tộc, nội tình của chủng tộc như vậy sao có thể không sâu dày, là dòng máu trực hệ nhất của hai tộc, Long Kim và Thiên Vũ nhận được sự hỗ trợ tự nhiên là mạnh mẽ nhất.

Dạ Thương tiến vào phủ đệ, phát hiện một bàn rượu thức ăn đã chuẩn bị sẵn.

“Huyên Nhi tỷ, đây là tỷ làm? Đệ hình như chưa từng thấy tỷ tự mình nấu ăn bao giờ.” Dạ Thương cầm lấy chiếc khăn mà Lâm Phiêu Miểu đưa tới nói.

“Đúng là chưa từng làm, nhưng ta không phải kẻ ngốc, đã từng phụ giúp Sơ Vũ bọn họ, nhìn bọn họ làm rồi, ta chẳng lẽ không học được sao?” Lâm Phiêu Miểu lên tiếng nói.

“Rất có cảm giác.” Dạ Thương ngồi xuống.

Hai người chỉ uống một chén rượu nhỏ, tiếp đó Lâm Phiêu Miểu liền nhấn mạnh với Dạ Thương những điều cần chú ý khi tiến vào Luân Hồi Chiến Trường.

Lâm Phiêu Miểu nói về tình huống xấu nhất, bảo Dạ Thương dẫn theo người, tìm một chỗ an ổn, thậm chí là tiến vào trong không gian pháp bảo để trốn, đợi khi Luân Hồi Chiến Trường chính thức xuất thế, lúc đó rồi rời đi.

“Yên tâm, trải qua những năm rèn luyện này, kinh nghiệm của ta coi như không tệ, ở Thiên Hoang bị lưu đày tám năm, ai có thể làm gì được ta? Phải tin tưởng nam nhân của nàng.” Dạ Thương cười nói.

Ngày hôm sau, Dạ Thương tới diễn võ trường của đệ nhất trú địa, tập hợp ba mươi người xuất chiến.

“Ngày mai là ngày xuất phát, lần này là lần đầu tiên ta, Dạ Thương, dẫn các người xuất chiến, tình hình Luân Hồi Chiến Trường chưa biết rõ, ta không thể đảm bảo sẽ đưa tất cả các người trở về, nhưng điều ta có thể làm là luôn ở bên cạnh các người.” Dạ Thương lên tiếng nói.

“Đội trưởng lo xa rồi, là quân sĩ của Đệ Nhất Lĩnh, chúng ta có giác ngộ vung đổ máu tươi vì vinh quang.” Tả Đông lên tiếng nói.

“Vậy ta nói, tiến vào Luân Hồi Chiến Trường điểm đầu tiên là phục tùng mệnh lệnh, không được có bất kỳ nghi vấn nào đối với mệnh lệnh; điểm thứ hai ta hy vọng mọi người đều sống sót trở về, cho các người nửa ngày thời gian, làm chuẩn bị cuối cùng.” Dạ Thương phất tay ra hiệu mọi người giải tán.

Lục Thất tiến vào diễn võ trường, “Bản tọa còn định nhắc nhở ngươi một chút, xem ra không cần nữa.”

“Xác định ngày mai xuất phát?” Dạ Thương lên tiếng hỏi.

“Phải, giờ Ngọ ngày mai, Tông Lão Hội sẽ mượn Thiên Hoang Tháp mở thông đạo thời không, tới lúc đó các ngươi phải tiến vào, thời gian ở bên trong đại khái là hai năm, một năm sau Luân Hồi Chiến Trường nổi lên khỏi Tịch Diệt Hải, hai năm sau ở gần cầu Tịch Diệt Hải, Đế Quân hẳn là có thể xuyên qua trở về.” Lục Thất nói ra hạn chế thời gian với Dạ Thương.

“Đã rõ!” Dạ Thương gật đầu.

“Đối với ngươi mà nói, đây là chuyện nhỏ, lúc trước đưa ngươi tới lưu đày ở Thiên Hoang tám năm, ngươi chẳng phải sống rất tiêu sái, nhảy nhót tưng bừng trở về đấy sao!” Lục Thất cười nhìn Dạ Thương.

“Nhảy nhót tưng bừng? Ta là bị người ta chém đứt một chân, què quặt mà trở về đấy!” Nhắc tới chuyện này, Dạ Thương liền thấy tức tối.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1813
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.