Mặc dù ông vẫn luôn không hiểu rõ quá nhiều về Bách Lý Hồng Trang, nhưng xét theo những lời đồn đại về nàng hiện tại, phần lớn đều là mặt tốt.
Huống hồ, Lư Hoành Duy và những người khác đều tán thưởng Bách Lý Hồng Trang như vậy, chắc chắn phải có lý do tương xứng.
Lư Hoành Duy bọn họ đều là những người lão luyện, nhìn người cực kỳ chuẩn xác, ông rất hiếm khi thấy Lư Hoành Duy ở trước mặt mình khen ngợi một người trẻ tuổi như vậy.
Sớm từ trước đó, ông đã cảm thấy khá tò mò về Bách Lý Hồng Trang, nay không ngờ nàng lại trở thành Quang Minh Thánh Nữ, quả thật là duyên phận.
Quan trọng nhất là sau hai ngày tiếp xúc này, ông cũng rất tán thưởng Bách Lý Hồng Trang.
“Ta đã suy nghĩ kỹ rồi, tổng bộ Quang Minh Thánh Hội cứ tiếp tục đặt ở Phong Tiêu Thành, có lẽ có chút không thỏa đáng.”
“Ta sẽ sớm chọn một nơi để dời tổng bộ đi, tin rằng dù là đối với con hay đối với Tiêu Sắt Vũ đều sẽ tốt hơn một chút.”
Bách Lý Hồng Trang là Quang Minh Thánh Nữ, gánh vác trách nhiệm phát dương quang đại Quang Minh Thánh Hội, dù thế nào đi nữa, ông cũng sẽ không để Bách Lý Hồng Trang gặp bất kỳ nguy hiểm nào.
Một khi Quang Minh Thánh Hội dời khỏi Phong Tiêu Thành, chắc hẳn mọi người cũng sẽ giảm bớt sự liên hệ giữa Quang Minh Thánh Nữ và Tiêu Sắt Vũ.
Lâu dần, ảnh hưởng của chuyện này cũng sẽ nhỏ đi.
Nhìn thấy Lư Hoành Duy vậy mà định dời tổng bộ Quang Minh Thánh Hội đi, Bách Lý Hồng Trang cũng thoáng kinh ngạc, nhưng nghĩ kỹ lại thì đã hiểu lý do vì sao ông làm như vậy.
Đây đúng là một cách giải quyết triệt để, như vậy thì sau này nàng có đến Quang Minh Thánh Hội cũng không cần lo lắng về vấn đề an toàn nữa.
“Mọi chuyện đều nghe theo ngài.” Bách Lý Hồng Trang mỉm cười, không nói thêm gì nữa.
Chuyện này, cứ giao cho hội trưởng xử lý là được.
“Hôm nay con tới đây, là còn chuyện gì muốn hỏi ta sao?”
Lư Hoành Duy mỉm cười nhìn Bách Lý Hồng Trang, ông không tin nha đầu này cất công tới một chuyến chỉ để cảm ơn.
Thấy Lư Hoành Duy như nhìn thấu bản thân, Bách Lý Hồng Trang nhún vai: “Hội trưởng thật lợi hại, con đây còn chưa biểu hiện gì mà ngài đã đoán ra rồi.”
“Nói đi, muốn hỏi gì?”
“Hội trưởng, con muốn hỏi một vài chuyện về Thánh Nữ Thủy Tinh.”
“Thánh Nữ Thủy Tinh?” Lư Hoành Duy gật đầu, bước chân đi đến trước bàn ngồi xuống.
“Thánh Nữ Thủy Tinh là thánh vật của Quang Minh Thánh Hội chúng ta, phía trên ngưng tụ sức mạnh quang minh cực kỳ tinh thuần, có tác dụng thanh tẩy.”
“Con muốn hỏi ta về phương diện nào?”
“Con muốn biết lý do ngài giao Thánh Nữ Thủy Tinh cho con bảo quản.”
“Thật ra Thánh Nữ Thủy Tinh vẫn luôn do Thánh Nữ bảo quản, sau khi vị Quang Minh Thánh Nữ đầu tiên qua đời, Thánh Nữ Thủy Tinh mới giao lại cho hội trưởng bảo quản, cho đến khi con xuất hiện, thì đã giao cho con.”
“Tiếng ngâm xướng của Thánh Nữ khác với tiếng ngâm xướng ngày thường của chúng ta, cộng thêm tác dụng của Thánh Nữ Thủy Tinh, hiệu quả sẽ càng tốt hơn.”
“Không chỉ có vậy, còn có tác dụng chữa trị, nhưng tác dụng này chỉ khi ở trong tay Thánh Nữ mới có thể phát huy ra được, đây cũng là lý do chúng ta giao nó cho con.”
Nghe vậy, Bách Lý Hồng Trang mới hiểu rõ ra.
“Thánh Nữ Thủy Tinh vậy mà còn có tác dụng chữa trị sao?”
Lư Hoành Duy khẽ gật đầu: “Không sai, lực chữa trị của nó rất mạnh mẽ, nhưng chỉ có Quang Minh Thánh Nữ mới làm được.”
“Những năm qua, chúng ta cũng từng thử qua dùng những phương pháp khác để khiến nó phát huy tác dụng, nhưng căn bản không có bất kỳ hiệu quả nào.”
“Thì ra là vậy.”
Bách Lý Hồng Trang thầm than trong lòng, xem ra Thánh Nữ Thủy Tinh này thật sự là một bảo bối lớn.