Thấy Ngạo Tuấn Cuồng hành động như vậy, ánh mắt Ngạo Lăng Tiêu càng thêm lạnh lẽo. Hắn rất rõ ràng, Ngạo Tuấn Cuồng chính là không muốn cho hắn một chút cơ hội biện giải nào, thế nhưng, hắn cũng sẽ không để Ngạo Tuấn Cuồng được như ý!
“Các vị trưởng lão, người ta đã tới đây rồi, dù có muốn bắt ta, cũng không vội nhất thời nửa khắc.
Trước khi bắt đầu, các vị có thể nghe ta giải thích một chút được không?”
Ngạo Lăng Tiêu ánh mắt khẩn thiết nhìn một đám trưởng lão, Ngạo Tuấn Cuồng hắn căn bản không cần để tâm, hắn để ý chính là cái nhìn của những người thân này.
Nghe vậy, các vị trưởng lão liếc nhìn nhau, đại trưởng lão lúc này mới trầm giọng nói: “Đã ngươi muốn giải thích, vậy ta sẽ cho ngươi một cơ hội.”
Sự việc lúc trước thực sự xảy ra quá đột ngột, bọn họ gần như không kịp suy nghĩ, chỉ là kết quả kia tới quá mức chấn động, cộng thêm biểu hiện khẩn trương và ngây ngốc của Ngạo Lăng Tiêu lúc đó, mọi người cũng liền không nghi ngờ gì nữa.
Dù mọi người đã định đoạt kết quả, nhưng đã Ngạo Lăng Tiêu chủ động trở về gia tộc, lại còn đưa ra lời đề nghị muốn có cơ hội giải thích, bọn họ tự nhiên cũng sẽ không từ chối.
Trái ngược với sự bình thản của mọi người, chân mày Ngạo Tuấn Cuồng không khỏi hiện lên một tia vẻ sốt ruột, hắn cũng không hề muốn cho Ngạo Lăng Tiêu lấy một chút cơ hội giải thích nào.
Nếu như Ngạo Lăng Tiêu thừa dịp cơ hội này xoay mình, đó mới là điều tồi tệ nhất.
Thế nhưng, cho tới bây giờ hắn vẫn chưa thấy Quân Lăng Tuân và những người khác tới, trong lòng không khỏi một trận nôn nóng.
Theo lý mà nói, Quân Lăng Tuân lẽ ra nên sớm biết tin tức Đế Bắc Thần và những người khác đã tới rồi chứ, tại sao đến giờ vẫn chưa xuất hiện?
Sự tình đã tới nước này, hắn thật không muốn xuất hiện thêm bất kỳ biến cố nào nữa.
Nghĩ tới đây, Ngạo Tuấn Cuồng lập tức đưa ánh mắt ra hiệu cho tam trưởng lão.
Tam trưởng lão lập tức hiểu ý, giọng nói lạnh lùng liền vang lên.
“Đại trưởng lão, việc gì phải nghe hắn giải thích chứ?
Lúc trước hắn còn không giải thích được, bây giờ đã qua lâu như vậy rồi, cho dù là lời nói dối cũng đã soạn cho trơn tru rồi, còn có gì cần phải nghe tiếp nữa?”
Theo tiếng nói của tam trưởng lão vừa dứt, không ít trưởng lão bị Ngạo Tuấn Cuồng mua chuộc cũng lần lượt phụ họa theo.
“Đúng vậy, bây giờ nghe những điều này căn bản chẳng có ý nghĩa gì cả.”
Chú ý tới những trưởng lão mở miệng nói chuyện này, Bách Lý Hồng Trang không khỏi lên tiếng: “Những tên này sợ rằng đều đã bị Ngạo Tuấn Cuồng mua chuộc rồi.”
“Bây giờ nhìn bọn họ lần lượt đứng ra cũng rất tốt, ghi nhớ kỹ rốt cuộc là ai, đến lúc đó những tên này đều không thể trọng dụng.” Đế Bắc Thần ánh mắt bình tĩnh, thần sắc ngược lại cực kỳ thoải mái.
“Ngạo Tuấn Cuồng làm gia chủ nhiều năm như vậy, tất nhiên có người một lòng một dạ đi theo hắn.
Nếu ngay cả chút thủ đoạn này cũng không có, thì Quân gia đã chẳng lựa chọn nâng đỡ hắn rồi.”
Cục diện vốn dĩ khá căng thẳng, sau khi những lời này của Đế Bắc Thần thốt ra, mọi người lại cảm thấy có chút buồn cười một cách khó hiểu.
Cho nên, đây là đang mượn tay Ngạo Lăng Tiêu để loại bỏ phe cánh đối lập sao?
Ngạo Lăng Tiêu vẫn đang ở trong trạng thái căng thẳng, hắn không thèm để ý tới lời nói của các trưởng lão khác, ánh mắt vẫn luôn đặt trên người đại trưởng lão và nhị trưởng lão.
Hắn rất rõ ràng, hai vị trưởng lão này luôn là những người công chính liêm minh.
Dù là Ngạo Tuấn Cuồng đã trở thành gia chủ, hắn tin rằng hai vị trưởng lão cũng sẽ không thay đổi chuẩn mực làm người.
Chính vì thế, hai vị trưởng lão này mới được kính trọng trong gia tộc.
“Đại trưởng lão, con thật sự bị oan uổng, nếu không phải vậy, hôm nay con căn bản sẽ không trở về.”
“Cái đó thì chưa chắc.” Ngạo Tuấn Cuồng cười lạnh một tiếng, “Chẳng phải ngươi tham lam vị trí gia chủ sao? Lúc trước cũng là vì điểm này, mới làm ra chuyện người phẫn thần oán như vậy.
Trước kia không thành công, ngươi tự nhiên sẽ không cam tâm!”