Mặc Vân Giao không biết mình sẽ ở lại Đế gia bao lâu, nhưng hắn biết Hồng Trang sẽ luôn ở lại nơi này.
Hắn không hy vọng sau này Hồng Trang cứ mãi rơi vào những tính toán như thế, những kẻ như vậy, nhất định phải giải quyết triệt để mới được.
Chỉ khi nhổ cỏ tận gốc Quân gia, bọn họ mới có thể an tâm.
Sau khi bị phát hiện, Đế Hào An cũng không có ý định che giấu thêm nữa, thực ra, đối mặt với các vị trưởng bối trước mắt, hắn cũng tràn đầy sự áy náy.
Những vị trưởng bối này trong suốt quá trình trưởng thành của hắn vẫn luôn rất quan tâm chăm sóc, coi hắn như người thân mà đối đãi.
Thực ra, những năm qua, hắn cũng từng nghĩ mình cứ xem như là Đế Hào An thật sự đi, bởi vì so với những gì Đế gia đối xử với hắn, Quân gia rõ ràng mới là gia tộc của hắn, nhưng chưa bao giờ mang lại cho hắn cảm giác ấm áp như Đế gia.
Hắn cũng từng nghĩ đến việc rời đi, nhưng chung quy vẫn tham luyến sự ấm áp nơi này.
Cho đến khi hiểu rõ mọi chuyện, Bách Lý Hồng Trang cũng không khỏi cảm thấy thổn thức.
Hóa ra, khi phu nhân của Nhị trưởng lão sinh con, Quân gia đã sớm mua chuộc bà đỡ, đánh tráo hai đứa trẻ.
Đế Hào An chính là con trai của Tứ trưởng lão Quân gia, chỉ là mẫu thân của hắn thân phận thấp hèn, không được coi trọng, cho nên hắn mới trở thành quân cờ bị gài vào Đế gia làm gián điệp.
Lúc ban đầu, khi người Quân gia liên lạc với Đế Hào An, hắn căn bản không tin tất cả những điều này.
Nhưng, khi hắn nhìn thấy nương thân của mình, chú ý tới khuôn mặt vô cùng giống mình kia, hắn mới hiểu ra... hóa ra tất cả những gì hắn đang có căn bản không thuộc về hắn, mà thuộc về một người khác.
Lúc đó hắn cũng rất giằng xé, căn bản không muốn làm bất cứ điều gì, nhưng khổ nỗi mẫu thân lại bị Quân gia khống chế.
Nếu hắn không làm theo phân phó của Quân gia, mẫu thân sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng.
Hắn không cách nào trơ mắt nhìn người phụ nữ nhìn mình khóc không thành tiếng kia phải chết, cho nên, hắn chỉ có thể chọn chấp nhận tất cả những điều này.
Chỉ là, quá trình này vẫn khiến hắn cảm thấy vô cùng đau khổ, những lúc đêm khuya thanh vắng hắn cũng từng sụp đổ, nhưng lại không thể không cắn răng kiên trì.
"Quân Hoành Thành thật đúng là tàn nhẫn, tên Tứ trưởng lão kia cũng không ra gì, ngay cả con trai ruột của mình cũng có thể lợi dụng!"
Thất trưởng lão không nhịn được mà lên tiếng chửi bới, chuyện này chỉ mới nghe thôi ông đã cảm thấy khó mà chịu đựng nổi, vậy mà Quân gia lại có thể làm ra được.
"Quân gia những năm gần đây vẫn luôn bị gia tộc chúng ta áp chế, chắc hẳn là thật sự không nghĩ ra cách nào khác, cho nên mới làm ra chuyện cầm thú không bằng thế này.
Tuy nhiên, phải nói là điểm này chúng ta thật sự không hề phòng bị."
Bát trưởng lão lắc đầu thở dài, "Nếu như không phải lần này Thiếu chủ trở về, một khi giao vị trí Thiếu chủ này cho Hào An, chẳng phải đồng nghĩa với việc chúng ta chắp tay dâng gia tộc cho người khác sao?"
Theo lời của Bát trưởng lão vừa dứt, mọi người có mặt tại đó đều bị dọa toát mồ hôi lạnh.
Đúng vậy, chỉ thiếu chút nữa thôi, âm mưu này của Quân gia đã thành công rồi!
Đây quả thực là không tốn một binh một tốt nào mà đã trực tiếp đoạt lấy tất cả của Đế gia rồi!
Mọi người không khỏi nhìn về phía Đế Bắc Thần, đây thật đúng là vận may của bọn họ, nếu không chỉ thiếu chút nữa là tiêu đời rồi.
"Phụ thân, đã biết rõ mọi chuyện rồi, vậy chúng ta xuất phát đến Ngạo gia đi."
Đế Bắc Thần vẻ mặt nghiêm túc và nghiêm nghị, Quân gia đáng ghét như thế, nhất định phải dạy cho bọn họ một bài học!
Nếu Quân gia đã mai phục bọn họ tại Ngạo gia, vậy bọn họ cứ thế mà đi, đến lúc đó xem ai cao tay hơn một bậc!
Nghe vậy, Đế Dục Tuyệt suy tư gật đầu, "Lần này Quân gia và người Tiêu gia đều ở đây, về mặt nhân thủ chúng ta cũng phải theo kịp."