Ngạo Tuấn Cuồng hai mắt lạnh lùng, giọng điệu lộ vẻ đại nghĩa lẫm nhiên.
"Ta phải tự tay xử quyết ngươi - kẻ súc sinh này, để an ủi linh hồn cha mẹ nơi chín suối!"
Nhìn bộ dạng chính nghĩa giả tạo của Ngạo Tuấn Cuồng, lông mày Ngạo Lăng Tiêu lộ vẻ châm chọc và chán ghét.
"Ngạo Tuấn Cuồng, năm đó chính là ngươi ỷ vào bản lĩnh diễn kịch giỏi mà lừa gạt tất cả mọi người, khiến ta không cách nào biện bạch. Lần này, ta sẽ không để ngươi tạt nước bẩn lên đầu ta như trước nữa!"
Nghe vậy, Ngạo Tuấn Cuồng cười lạnh một tiếng, "Chuyện đã trôi qua lâu như vậy rồi, mọi việc khi đó ai nấy đều nhìn rõ mồn một, giờ ngươi còn nói những lời ngụy biện này, bản thân ngươi không thấy nực cười sao?"
Nói đoạn, Ngạo Tuấn Cuồng lại nhìn về phía chư vị trưởng lão đằng sau, "Ngươi hỏi chư vị trưởng lão xem, có ai sẽ tin ngươi không?"
Ánh mắt Ngạo Lăng Tiêu chuyển sang chư vị trưởng lão, những trưởng lão này đều là bậc trưởng bối mà huynh vô cùng quen thuộc.
Năm xưa chính là những trưởng lão này nhìn huynh lớn lên, từng ánh mắt họ nhìn huynh trước kia đều chứa đựng sự từ ái và thân thiết, mà giờ đây chỉ còn lại sự xa lạ và đau lòng.
Chư vị trưởng lão gặp lại Ngạo Lăng Tiêu, tâm trạng của họ cũng phức tạp đến cực điểm.
"Lăng Tiêu, ta thật sự không ngờ ngươi lại làm ra chuyện như vậy." Đại trưởng lão lắc đầu than thở, lúc mới biết tin này, ông cũng không cách nào tin được.
Ông vẫn luôn dõi theo Ngạo Lăng Tiêu lớn lên, biểu hiện mấy năm nay của huynh đều được ông thu vào tầm mắt. Ông vẫn luôn cho rằng Ngạo Lăng Tiêu tính tình đôn hậu, chưa từng nghĩ tới nội tâm huynh lại đáng sợ như vậy.
"Lão gia chủ đối xử với ngươi tốt như vậy, bất luận ngươi muốn thứ gì, chỉ cần ngươi nói ra, lão gia chủ nhất định sẽ tìm mọi cách thỏa mãn ngươi, vậy mà ngươi lại chọn phương thức như thế này, haizz."
Nhị trưởng lão cũng mang vẻ mặt đau lòng khôn xiết, vốn dĩ gia tộc của họ hòa mục biết bao?
Vậy mà lại xảy ra tình cảnh này, thật sự đã vượt quá dự liệu của tất cả bọn họ.
Nếu không phải năm đó xảy ra chuyện lớn như vậy, hiện tại gia tộc cũng không đến nỗi biến thành bộ dạng này.
"Cần gì phải nói nhảm với loại người như vậy? Chỉ tổ lãng phí tình cảm của chúng ta mà thôi!" Tam trưởng lão trong mắt tràn đầy chán ghét và thù hận, chỉ hận không thể giết chết Ngạo Lăng Tiêu ngay lập tức.
Nghe những bậc trưởng bối từng vô cùng yêu thương mình chỉ trích bản thân như vậy, cảm xúc của Ngạo Lăng Tiêu cũng không nhịn được mà kích động lên.
"Đại trưởng lão, sự việc căn bản không phải như vậy, con bị oan uổng mà!"
"Oan uổng?" Đại trưởng lão cau mày.
Thế nhưng, Ngạo Tuấn Cuồng lại căn bản không cho Ngạo Lăng Tiêu cơ hội giải thích, lập tức hô to: "Người đâu, bắt Ngạo Lăng Tiêu lại cho ta, xử lý theo gia pháp!"
Lời này vừa dứt, những tu luyện giả của Ngạo gia lập tức đứng ra, căn bản không cho Ngạo Lăng Tiêu lấy nửa điểm cơ hội chạy trốn.
Thấy mọi người muốn trực tiếp bắt Ngạo Lăng Tiêu, Đế Bắc Thần và những người khác liền bước lên một bước, chắn ngay bên cạnh Ngạo Lăng Tiêu.
Ý tứ rất rõ ràng, ai dám động vào Ngạo Lăng Tiêu một chút, bọn họ tuyệt đối sẽ không tha!
Đám hộ vệ Ngạo gia vốn đang chuẩn bị cưỡng ép bắt Ngạo Lăng Tiêu cũng lập tức dừng động tác lại, nhất thời không biết nên làm thế nào cho phải.
"Mặc kệ bọn họ, trực tiếp bắt lấy Ngạo Lăng Tiêu!"
Ngạo Tuấn Cuồng nào quan tâm những chuyện này, hắn vốn dĩ đã xé rách mặt mũi với Đế gia, thứ hắn dựa vào chính là Quân gia.
Về phần quan hệ với Đế gia rốt cuộc thế nào, hắn căn bản chẳng hề để tâm!
Huống hồ, hiện tại hắn có đủ quân bài tẩy, không cần phải sợ hãi!
Nghe vậy, những người đang còn do dự cũng lại ra tay, cưỡng ép tấn công tới!