Thời gian dường như ngưng đọng, tất cả mọi người đều ngẩn ngơ tại chỗ, vẻ mặt đầy kinh ngạc nhìn Đế Bắc Thần và Đế Hào An.
Tin tức này thực sự quá mức chấn động, cho dù họ nghe rõ mồn một, nhưng vẫn cảm thấy tất cả những điều này chỉ là ảo giác.
Biểu cảm của Đế Hào An cứng đờ trong chốc lát, sau đó gượng gạo nhếch môi, nói: "Bắc Thần, ngươi nói cái gì? Sao ta có thể là gian tế được?"
"Đúng vậy, Hào An không thể nào là gian tế." Nhị trưởng lão vội vàng đứng ra giải thích, khuôn mặt tang thương đầy vẻ nghiêm túc và đứng đắn, "Nó có lý do gì để làm gian tế chứ?"
"Ước hẹn ba ngày này, ta chỉ nói với một mình Hào An, Quân gia và Tiêu gia làm sao biết được?"
Đế Bắc Thần ánh mắt khóa chặt lấy Đế Hào An, tầm nhìn sắc bén như thể có thể nhìn thấu mọi thứ.
"Sớm từ trước đó, chúng ta đã nghi ngờ ngươi, chỉ là vẫn luôn không biểu hiện ra ngoài, đây cũng là vì chúng ta không tin ngươi sẽ làm như vậy. Lần này, chúng ta quyết định lợi dụng cơ hội như vậy để thăm dò ngươi, ngoài ngươi ra, không ai biết trước được, nhưng hiện tại Quân gia đã sớm có phòng bị, ngươi còn có thể giải thích thế nào?"
Giọng nói trầm thấp khàn khàn mang theo sự khẳng định, càng lộ rõ vẻ như đang thẩm phán, căn bản không cho phép nửa điểm xảo biện.
"Chí Trạch cũng biết mà!" Đế Hào An biện giải, "Người biết chuyện này không thể chỉ có mình ta, sao ngươi có thể đổ hết mọi chuyện lên đầu ta?"
"Ta nói với Chí Trạch là ngày kia, cho nên bây giờ hắn vẫn còn đang tu luyện trong phòng."
Lời này vừa ra, Đế Hào An khẽ giật mình, cái miệng đang mở ra lại không thốt nổi một chữ nào.
Tình huống như vậy, thực sự đã vượt quá dự liệu của hắn.
Không chỉ Đế Bắc Thần, Đế Thiếu Phong cùng Đế Dục Tuyệt đều như thể đã sớm nhìn thấu hết thảy, ánh mắt bình tĩnh mà lạnh nhạt kia khiến cơ thể Đế Hào An dần dần lạnh lẽo, dường như bất kỳ sự biện giải nào cũng đã vô dụng, mọi trò hề đều đã sớm bị nhìn thấu triệt để.
"Gia chủ, ngài nhất định phải làm cho rõ ràng nha! Tội danh lớn như vậy, không thể oan uổng Hào An được!"
Nhị trưởng lão khẩn trương nhìn Đế Dục Tuyệt, "Ta mặc dù không biết chuyện này rốt cuộc là thế nào, nhưng gia chủ ngài là người nhìn Hào An lớn lên mà, những năm qua, nó vì gia tộc vẫn luôn tận tâm tận lực, sao có thể làm ra loại chuyện như thế này chứ?"
"Chính vì như vậy, cho nên chúng ta mới mãi không phát hiện ra."
Đế Dục Tuyệt lắc đầu thở dài, cho dù trước đó đã xác định hết thảy chuyện này, nhưng khi tận mắt nhìn thấy, vẫn không khỏi thở dài.
Theo tiếng nói của Đế Dục Tuyệt rơi xuống, bước chân Nhị trưởng lão run lên, lùi lại hai bước, suýt chút nữa đứng không vững.
"Gia chủ, ngài đây là..."
"Nhị trưởng lão, ông đừng nói nữa." Đế Dục Tuyệt nhàn nhạt nói, giây tiếp theo, ánh mắt của hắn chuyển hướng sang Đế Hào An, "Hào An, ngươi có thể nói cho ta biết lý do ngươi làm như vậy không?"
Cho dù đã có chứng cứ xác thực, hắn vẫn không thể hiểu nổi, tại sao Đế Hào An lại làm như vậy.
"Ta không phải gian tế!" Đế Hào An vẫn đang biện giải, hắn tuyệt đối không thể để danh hiệu này bị xác nhận, nếu không hắn sẽ chết không chỗ chôn thây!
Thấy Đế Hào An đến lúc này rồi còn phủ nhận, Đế Bắc Thần nháy mắt ra hiệu với Đế Thiếu Phong, rất nhanh, Đế Thiếu Phong liền túm lấy một tu luyện giả khác đi tới trước mặt Đế Hào An.
"Ngươi đúng là không thấy quan tài không đổ lệ!" Đế Thiếu Phong giọng lạnh lùng nghiêm khắc, đôi mắt lạnh như đầm băng, "Hai ngày này ngươi giả vờ bế quan, nhưng trước khi bế quan lại đi tới phòng tài nguyên một chuyến, nói chuyện với tên này vài câu. Sau đó, chúng ta liền phát hiện tên này mượn danh nghĩa thu mua tài nguyên rời khỏi gia tộc."