"Cửu Vĩ Viêm Hồ, con yêu thú mà ngươi muốn đưa ta đi gặp đang ở nơi nào?"
Đế Bắc Thần và Đế Thiếu Phong đang ngồi nhàn đàm trong phòng, từ lúc Cửu Vĩ Viêm Hồ nhắc tới điểm này, họ đã vô cùng tò mò.
Việc Cửu Vĩ Viêm Hồ thà chọn khế ước cũng phải khiến Đế Bắc Thần đồng ý, bản thân điều này đã rất kỳ lạ, trong thâm tâm họ cũng cảm thấy con yêu thú này chắc chắn không hề đơn giản.
Nếu con yêu thú này nằm ở Thượng Tầng Giới, bây giờ họ đã có thể chuẩn bị lên đường, nhưng nếu không phải ở Thượng Tầng Giới, vậy thì chuyện này e là cần thêm chút thời gian mới hoàn thành được.
"Ở Tiên Vực." Cửu Vĩ Viêm Hồ đáp.
Nghe vậy, Đế Bắc Thần lộ ra vẻ mặt quả nhiên là thế, "Xem ra, chuyện này còn phải đợi thêm một thời gian nữa."
"Tiên Vực vốn đã nguy hiểm hơn Thượng Tầng Giới, nơi ta muốn đưa các người đến còn nguy hiểm hơn gấp bội. Cho nên hiện tại các người tạm thời không cần suy tính những điều này, thứ duy nhất các người cần nghĩ tới bây giờ là làm sao để nhanh chóng nâng cao thực lực, nếu không đến tư cách lưu lại Tiên Vực các người cũng không có."
Giọng Cửu Vĩ Viêm Hồ bình tĩnh, nhưng trong thâm sâu, mọi người vẫn nghe ra một tia nôn nóng.
Nếu có thể, nó thật lòng hy vọng có thể lập tức tới Tiên Vực, ngặt nỗi thực lực bây giờ vẫn còn khoảng cách khá lớn, cho nên dù nó có sốt ruột mong mọi người sớm ngày lên đường đến thế nào, hiện tại cũng chỉ đành chờ đợi.
Đế Bắc Thần và Đế Thiếu Phong nhìn nhau, nơi Cửu Vĩ Viêm Hồ muốn đưa họ tới quả nhiên không đơn giản.
"Ngươi càng nên tranh thủ thời gian tu luyện đi, thực lực của người làm anh mà còn không bằng cả đệ đệ, thật là xấu hổ mà."
Cửu Vĩ Viêm Hồ thở dài lắc đầu, dường như rất không nhìn nổi sự sa sút của chủ nhân nhà mình.
Đế Thiếu Phong vốn dĩ đã cảm thấy áp lực khi phải tiến về Tiên Vực, đang suy tính bản thân phải nhanh chóng tăng cường tu vi, nếu không khi đi cùng mọi người tới Tiên Khí Sâm Lâm, hắn có lẽ lại cần tới sự giúp đỡ của mọi người, đây không phải điều hắn mong muốn.
Thế nhưng, hiện tại lại bị Cửu Vĩ Viêm Hồ khinh thường như vậy, tâm trạng hắn càng thêm phức tạp.
"Bắc Thần là thiên tung kỳ tài, ta so với đệ ấy đương nhiên có chút chênh lệch." Đế Thiếu Phong thần sắc bình tĩnh, "Tuy nhiên ngươi cứ yên tâm, ta chắc chắn sẽ nhanh chóng nâng cao tu vi, không làm chậm trễ hành trình của mọi người."
"Ngươi biết điều là tốt rồi." Cửu Vĩ Viêm Hồ thản nhiên nói.
Đế Thiếu Phong nghe vậy thật chỉ hận không thể đấm cho Cửu Vĩ Viêm Hồ một cái, ngặt nỗi thực lực của khế ước thú này mạnh hơn mình, hắn dù có oán niệm cũng vô ích, ai bảo mình đánh không lại cơ chứ?
Nghĩ tới đây, Đế Thiếu Phong hậm hực nói: "Bắc Thần, ta muốn bắt đầu bế quan đây, đệ cũng về tu luyện đi."
Thấy Đế Thiếu Phong không nói hai câu đã bắt đầu tiễn khách, Đế Bắc Thần cũng có chút kinh ngạc, nhưng sau khi chú ý tới ý chí chiến đấu trong đáy mắt của người anh, khóe môi hắn cũng hơi nhếch lên.
"Ta không tin mình còn không trị nổi khế ước thú của chính mình!"
Đế Thiếu Phong thầm quyết định trong lòng, ngày thường bị Cửu Vĩ Viêm Hồ khịa thì thôi bỏ đi, nhưng hắn không thể để tình trạng này tiếp tục kéo dài mãi, sớm muộn gì cũng có ngày hắn phải đoạt lại tôn nghiêm làm chủ nhân!
Trong khoảng thời gian tiếp theo, Đế Thiếu Phong và Bách Lý Vân Yên trực tiếp tuyên bố với bên ngoài là bế quan.
Đế Dục Tuyệt sau khi biết chuyện này còn thấy ngạc nhiên, với tính cách của Đế Thiếu Phong, bế quan yên tĩnh không quá phù hợp với hắn, không ngờ hắn thật sự có thể kiên tâm bế quan.
"Bắc Thần, trong chuyện này có nguyên do gì sao?"
Đế Bắc Thần cười nhạt, "Phụ thân chắc biết đại ca đã ký khế ước với một con Cửu Vĩ Viêm Hồ chứ?"
"Chuyện này ta từng nghe Thiếu Phong nhắc qua, nhưng hai việc này có liên quan gì tới nhau?" Đế Dục Tuyệt hỏi.