Nhìn dáng vẻ bàng hoàng của Đế Bắc Thần, Đế Dục Tuyệt liền hiểu được sự đáng sợ của Khổ Hải Thâm Uyên kia.
Những sự rèn luyện thông thường sẽ không khiến Bắc Thần lộ ra biểu cảm như vậy, đặc biệt là sau khi nghe nói về nội dung khảo nghiệm bên trong, ông cũng không khỏi phải suy ngẫm xem liệu mình có khả năng vượt qua tất cả hay không.
Đáp án cho câu hỏi này là một dấu chấm hỏi, ngay cả chính ông cũng không thể xác định được.
“Khổ Hải Thâm Uyên đã bị phong ấn dưới đáy biển, nguyên nhân quả nhiên không phải tầm thường.” Đế Dục Tuyệt cảm thán, “Nghe con nói như vậy, việc nó mất tích thực ra cũng đã cứu vãn vận mệnh của không ít người tu luyện.”
“Đúng vậy, nhưng đó quả thực là một nơi khiến người ta kính sợ.” Đế Bắc Thần cười nhạt, “Ngay cả khi không xông quan, đi mở mang tầm mắt một phen biết đâu cũng sẽ thu hoạch được không ít.”
Đối với sự thay đổi của thời tiết cũng như cửa ải đầu tiên, Đế Bắc Thần tin rằng Đế Dục Tuyệt vẫn không có vấn đề gì, chỉ là những cửa ải phía sau thì thực sự đáng sợ hơn.
Nếu không có đủ tự tin, tốt nhất là không nên tham gia thì hơn.
Đế Dục Tuyệt thở dài một hơi, “Có cơ hội ta cũng sẽ đi xem thử, hy vọng có thể khiến tâm cảnh của mình cũng có chút thay đổi.”
“Phụ thân, người dường như có chút ưu phiền?”
Đế Bắc Thần quan sát Đế Dục Tuyệt, ngày thường Đế Dục Tuyệt luôn tự tin và trầm ổn, nhưng hôm nay từ trong mày mắt của ông lại thấp thoáng thấy được vài phần sầu lo.
“Thực ra cũng không có gì, chỉ là nghĩ đến việc Thư Vũ có thể đi tới Độ Tiên Vực, chúng ta lẽ ra cũng nên làm được mới phải.”
“Chỉ là cho đến tận bây giờ, ta ngay cả cách làm sao để đi tới Độ Tiên Vực cũng không biết, hai bên so sánh với nhau thật sự rất bất lực.”
Sắc mặt Đế Dục Tuyệt phức tạp, bởi vì Thư Vũ là cường giả từng đến Độ Tiên Vực, cho nên thực lực sẽ mạnh hơn người tu luyện bình thường ở thượng tầng giới.
Ông đã chạm tới những thứ mà mọi người chưa từng tiếp xúc qua, muốn đánh bại Thư Vũ, tu vi đạt đến rồi cũng chưa chắc có thể đánh bại được hắn.
Chỉ cần không tiếp xúc với Độ Tiên Vực, điều này cũng có nghĩa là bọn họ vẫn chưa đạt đến tầng thứ của Thư Vũ.
Ngay cả khi không trực tiếp động thủ, cũng đồng dạng có thể biết rõ mình không phải là đối thủ của Thư Vũ.
Đế Bắc Thần lúc này mới hiểu được suy nghĩ của Đế Dục Tuyệt, cười nhạt nói: “Phụ thân, tình huống này thực ra không phải như người nghĩ, sở dĩ những năm nay không có ai đi tới Độ Tiên Vực không phải vì tất cả mọi người đều không bằng Thư Vũ.”
“Vậy là vì sao?” Đế Dục Tuyệt hơi ngẩn ra, có chút không hiểu.
“Bởi vì lối vào Độ Tiên Vực đã đóng lại rồi, người tu luyện ở thượng tầng giới đều không thể đi tới Độ Tiên Vực.”
Đế Bắc Thần cười nhạt, chàng ngược lại không ngờ phụ thân mình lại luôn bị vấn đề này làm cho phiền lòng, nhưng tất cả những điều này đều không phải là vấn đề.
“Lối vào Độ Tiên Vực đóng lại?” Đế Dục Tuyệt vẻ mặt ngơ ngác, “Lối vào này còn có thể đóng lại sao?”
Đế Bắc Thần khẽ gật đầu, đem toàn bộ đầu đuôi sự việc đẩy hết lên người Cửu Vĩ Viêm Hồ, đồng thời cũng giải quyết mối nghi hoặc trong lòng Đế Dục Tuyệt.
“Thì ra là vậy.”
Đế Dục Tuyệt lập tức hiểu ra, tâm tình cũng theo đó mà tốt hơn không ít, “Con không phải là vì muốn an ủi ta mà bịa ra đấy chứ?”
“Tin tức có trình độ như vậy, cho dù muốn ta bịa cũng bịa không ra đâu.” Đế Bắc Thần cười nói.
“Nghe con nói như vậy ta liền yên tâm rồi, may mà Cửu Vĩ Viêm Hồ đến từ Tiên Vực, nếu không những tình huống này thật sự không cách nào hiểu được.”
“Phụ thân, người và tổ phụ đều không cần phải vì điểm này mà ưu phiền, lối vào Độ Tiên Vực sớm muộn gì cũng sẽ mở ra, các người cũng sớm muộn gì sẽ đi xem thử thôi.”
Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Đế Bắc Thần, Đế Dục Tuyệt không khỏi bật cười: “Bắc Thần, ta là cha của con đấy, thế mà con lại nói năng ra vẻ ông cụ non rồi.”