“Hiện nay, những tu luyện giả thường xuyên xuất hiện ở nơi này đa phần đều là tu luyện giả nhàn tản trong Tiên Vực, muốn đến đây thử vận may một chút.”
“Chỉ cần chú ý một chút, những việc này đều không thành vấn đề.”
Nghe vậy, Bách Lý Hồng Trang và Đế Bắc Thần nhìn nhau, cả hai đều đã đưa ra quyết định.
“Chúng con trở về báo với mọi người một tiếng rồi cùng nhau tới đây, nhưng mà…” Bách Lý Hồng Trang nhìn về phía Đế Bắc Thần, lần này bọn họ tới đây còn có một việc cần phải nói trước với mấy vị tiền bối.
Đế Bắc Thần tất nhiên hiểu ý của nàng, lập tức lên tiếng: “Tiền bối, đại ca của con sau khi biết chúng con đến Tiên Khí Sâm Lâm cũng muốn tới mở mang tầm mắt, không biết có được không ạ?”
Khi nói những lời này, Đế Bắc Thần cũng có chút khó xử.
Nghĩ đến việc lúc trước mấy vị tiền bối đã nói rõ không được tùy ý dẫn người khác tới, chỉ là Thiếu Phong là đại ca của hắn, lại tràn đầy hiếu kỳ với nơi này, hắn cũng không muốn làm Thiếu Phong thất vọng.
Hoa bà bà và những người khác hơi nhíu mày, rõ ràng không ngờ sẽ xảy ra vấn đề như vậy.
“Hắn là đại ca ruột của con sao?” Vũ Hồng hỏi.
Đế Bắc Thần gật đầu: “Đúng vậy ạ.”
“Nói như vậy thì tiểu tử này chắc cũng rất tuấn tú, cả nhà các con ai trông cũng rất đẹp!” Vũ Hồng cười nhạt, “Nói như thế thì chỉ có đồ đệ của ta là kém hơn vài phần rồi.”
Nếu Ôn Tử Nhiên mà ở đây, nghe thấy sư phụ nhà mình nói như vậy, chắc chắn mặt đã đen như đít nồi rồi…
Chung Ly Khiếu Nhiên lại không hề có ý đùa giỡn, trầm giọng nói: “Lúc trước chúng ta hẳn đã nói rất rõ ràng rồi. Tuy rằng chúng ta cũng không rõ các con dùng con đường nào để tới đây, nhưng bí mật sở dĩ là bí mật, chính là vì người biết rất ít.”
“Nếu người biết ngày càng nhiều, vậy thì đây cũng không còn là bí mật nữa.”
“Phàm là sự tồn tại phá vỡ cân bằng thế giới đều sẽ có những ẩn họa nhất định, cứ tiếp tục như vậy, mọi chuyện sẽ chỉ càng thêm phiền phức.”
Đối mặt với sự khiển trách của Chung Ly tiền bối, Bách Lý Hồng Trang và Đế Bắc Thần đều không bất ngờ.
Mặc dù đây là lời khiển trách, nhưng bọn họ hiểu tiền bối đều là vì tốt cho bọn họ, làm như vậy đúng là ẩn họa không nhỏ.
“Chung Ly tiền bối, những điều ngài nói chúng con cũng hiểu, chỉ là…”
Đế Bắc Thần hơi nhíu mày, việc này đúng là bọn họ làm không phải, trong tình cảnh này dường như nói gì cũng đều là sai, không có bất kỳ ý nghĩa gì.
Chỉ là, nghĩ đến dáng vẻ đầy hy vọng của đại ca, hắn cũng không thể dập tắt hy vọng của huynh ấy.
Nếu thực sự không được, hắn cũng chỉ đành để đại ca đợi thêm một thời gian nữa.
Lúc này, Hoa bà bà nói: “Đã là đại ca ruột của con, vậy chắc là đủ để tin tưởng nhỉ?”
“Bà bà yên tâm, đại ca của con tuyệt đối có thể tin tưởng.”
Hoa bà bà thở dài một tiếng: “Đây là lần cuối cùng rồi đấy.”
Bách Lý Hồng Trang mừng rỡ: “Đa tạ bà bà!”
Cho đến khi Bách Lý Hồng Trang và Đế Bắc Thần rời đi, Chung Ly Khiếu Nhiên mới nghiêm mặt nhìn Hoa Đóa: “Lần trước chẳng phải đã nói là không có lần sau rồi sao? Bà cũng quá không có nguyên tắc rồi.”
“Ta biết ông đang lo lắng điều gì, nhưng mấy đứa nhỏ này đều có khí vận không tồi, chắc sẽ không có vấn đề gì đâu.”
“Bản thân chúng chắc cũng có chừng mực, sau này sẽ không làm chuyện như vậy nữa đâu.” Hoa Đóa từ tốn nói.
“Haizz.” Chung Ly Khiếu Nhiên lắc đầu, “Thôi bỏ đi, mấy đứa nhỏ này cũng sẽ không ở đây quá lâu, tương lai còn phải đến Loạn Tiên Vực nữa.”
Sắc mặt mấy vị tiền bối trở nên phức tạp, phải nói rằng, sự xuất hiện của mấy đứa nhỏ này thực sự đã mang lại cho họ không ít niềm vui.
Chỉ cần nghĩ đến việc tương lai chắc chắn sẽ rời đi, trong lòng họ lại có vài phần mất mát.