Trong phút chốc, ánh mắt của tất cả mọi người lại lần nữa đổ dồn vào Quách Thiếu Kiệt. Tên ích kỷ tư lợi này, trong mắt hắn chỉ có bản thân mình, căn bản không nhìn thấy bất kỳ ai khác.
Nhận thấy ánh mắt của mọi người, Quách Thiếu Kiệt cũng hoảng hốt trong lòng. Hắn đã tung ra con bài tẩy lợi hại nhất của mình, nhưng lại chẳng đạt được hiệu quả gì, thậm chí bọn họ còn tổn thất mất một người. Cho dù Đế Bắc Thần đã bị thương, nhưng đối phương thắng ở chỗ số lượng đông đảo, bọn họ rõ ràng không có lấy nửa phần ưu thế.
"Tiểu Huyền Tử, đợi ta bắt được tên này sẽ để ngươi và Tiểu Hoa xả giận." Ánh mắt Đế Bắc Thần lạnh lẽo, thương thế trên người mọi người hắn đều nhìn ở trong mắt, mà tất cả những điều này đều là vì tên gia hỏa trước mắt kia.
Quách Thiếu Kiệt không khỏi lùi lại hai bước, vội vàng nói: "Ba người các ngươi cản bọn họ lại cho ta! Ta về gọi cứu binh trước!"
Ba người Sở Hoán vốn đã nguội lạnh tâm tư, sau khi nghe thấy những lời này lại càng thêm rét lạnh. Lúc này mà còn đi gọi cứu binh sao? Chưa nói đến việc có thật sự có người đến hay không, cho dù có người đến thật, e là bọn họ cũng đã chết không thể chết thêm được nữa rồi.
Bách Lý Hồng Trang và những người khác cũng dồn ánh mắt lên ba người Sở Hoán. Mặc dù bọn họ trước đó vẫn luôn ở trong hố sâu tìm kiếm tung tích của Đế Bắc Thần, thế nhưng những lời ba người Quách Thiếu Phong nói trước đó, bọn họ đều nghe rõ mồn một.
Nói đi cũng phải nói lại, mấy tên gia hỏa này chắc hẳn là bị Quách Thiếu Phong nắm thóp, nếu không cũng chẳng đến mức cứ bị tên này mở miệng là phế vật, ngậm miệng là phế vật mắng nhiếc mà không dám cãi lại, thật sự là đáng thương.
"Ta cứ tưởng tu luyện giả Tiên Vực lợi hại thế nào, kết quả chẳng phải vẫn bị mắng thành ra thế này, một câu cũng không dám phản bác sao?"
Trong mắt Bách Lý Vân Yên thoáng qua vẻ khinh thường, đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy tu luyện giả của Tiên Vực. Trước đó, nàng đối với tu luyện giả Tiên Vực luôn tràn đầy ngưỡng mộ. Thế nhưng, khi nhìn thấy tình cảnh ngày hôm nay, nàng mới phát hiện ra nó hoàn toàn khác xa với những gì nàng tưởng tượng. Nếu sau khi đến Tiên Vực mà phải sống một cách sợ hãi rụt rè, uất ức thế này, thì chi bằng cứ ở lại Tiên Khí Sâm Lâm này, ngược lại còn tự tại hơn nhiều.
Giọng nói của Bách Lý Vân Yên không nhỏ, khiến mặt ba người Sở Hoán đỏ bừng. Nghĩ kỹ lại mà xem, bọn họ vất vả nỗ lực đi tới Tiên Vực là vì cái gì? Là vì muốn có một tương lai tốt đẹp hơn, nhưng kể từ khi gia nhập môn phái tới giờ, bọn họ rốt cuộc đã làm những gì? Cả ngày bị Quách Thiếu Kiệt sai bảo, mỗi ngày đều làm những chuyện linh tinh rắc rối, ngay cả thời gian tu luyện cũng ít đi.
Quách Thiếu Kiệt thấy ba người Sở Hoán vẫn đứng tại chỗ, không hề nhúc nhích, không khỏi lên tiếng: "Các ngươi còn đứng đó làm gì? Còn không mau ra tay?"
Ba người Sở Hoán nhìn nhau, nỗi uất ức và oán khí tích tụ đã lâu trong lòng vào giờ phút này đều đã bùng nổ. Cho dù hôm nay bọn họ có hộ tống Quách Thiếu Kiệt bình an trở về, với tính cách của hắn, chắc chắn hắn sẽ kiện cáo trước mặt trưởng lão. Đến lúc đó, muốn trở thành đệ tử nội môn đã là hy vọng mong manh, địa vị trong môn phái cũng sẽ càng tệ hơn, biết đâu còn trở thành trò cười. Dù sao thì, ngay cả khí dân cũng không đánh lại, bản thân điều này đã là một chuyện nực cười rồi.
"Quách Thiếu Kiệt." Sở Hoán chậm rãi ngẩng đầu, trong ánh mắt bình tĩnh lộ ra một tia quyết tuyệt.
"Ngươi ăn gan hùm mật gấu rồi sao, lại dám gọi thẳng tên ta?" Quách Thiếu Kiệt không vui.
"Mẹ kiếp, ngươi thực sự nghĩ mình lợi hại lắm sao! Nếu không phải ông nội ngươi là trưởng lão, loại người như ngươi đã chết không biết bao nhiêu lần rồi!" Lời Sở Hoán còn chưa nói xong, một tu luyện giả khác đã trực tiếp bùng nổ!