Mọi người lần lượt bước vào trong sân, Tiểu Hoa lúc này đang ở cùng Hoa bà bà, thấy mọi người trở về, cả hai đều vô cùng vui mừng.
"Các ngươi đã về rồi." Hoa bà bà đặt dược liệu trong tay xuống, ngẩng đầu cười nói.
"Bà bà, chúng con đã mua toàn bộ những thứ có thể nghĩ đến rồi, tuy nhiên rốt cuộc có thành công hay không thì cũng không biết được."
Bách Lý Hồng Trang mỉm cười ngồi xuống bên cạnh Hoa bà bà, "Lần trước người nói người thích ăn bánh ngọt, lần này con lại mua đến đây."
"Tốt, tốt lắm." Hoa bà bà gương mặt hiền từ, "Yên tâm đi, lão gia hỏa kia tuy thích chiếm tiện nghi, nhưng tiện nghi của mấy người chúng ta cũng không dễ chiếm đến thế đâu."
"Tiểu Hoa, sắc mặt của ngươi tốt hơn nhiều rồi." Ánh mắt Thượng Quan Doanh Doanh rơi trên người Tiểu Hoa, tuy sắc mặt nàng vẫn lộ ra vài phần suy yếu, nhưng so với dáng vẻ tái nhợt lúc trước thì rõ ràng đã tốt hơn rất nhiều.
"Đa tạ ơn cứu mạng của chư vị."
Tiểu Hoa chân thành hành một lễ, trong mắt tràn đầy sự cảm kích.
Nếu không phải mọi người kịp thời đuổi tới, cái mạng nhỏ của nàng đã sớm mất rồi.
Ôn Tử Nhiên mỉm cười nói: "Chúng ta ngược lại không phải là quan trọng nhất, có một người ngươi mới thực sự nên cảm ơn thật tốt."
Lời này vừa ra, dưới đáy mắt mọi người đều hiện lên một tia cười giảo hoạt.
Tiểu Hoa trước đây vẫn luôn không đáp ứng sự theo đuổi của Tiểu Huyền Tử, trải qua sự việc lần này cũng có thể coi là hoạn nạn thấy chân tình.
Tiểu Huyền Tử vì Tiểu Hoa mà ngay cả mạng cũng không cần, đổi lại là bất kỳ ai trong tình huống như vậy cũng sẽ không thể không cảm động, đúng không?
Thế nhưng, Tiểu Hoa sau khi nghe thấy lời này thì thần sắc cũng trở nên phức tạp, lộ ra vài phần nỗi niềm khó nói.
Thấy vậy, trong lòng mọi người cũng khẽ biến đổi, chẳng lẽ giữa chuyện này còn có điều gì mà họ không biết?
Mọi người cũng không hỏi kỹ nữa, đã là nỗi niềm khó nói thì tất nhiên là khó mở miệng, bọn họ nếu như tiếp tục truy hỏi ngược lại sẽ không hay.
Cách thời điểm tập thị bắt đầu còn vài ngày nữa, tuy nhiên nghe nói địa điểm của tập thị này nằm ở trung tâm của Tiên Khí Sâm Lâm, mà vị trí bọn họ đang ở muốn đến được địa điểm đó còn cần tốn mất ba ngày thời gian.
Cho nên mọi người đã sớm bắt đầu thu dọn chuẩn bị, đây là sự việc náo nhiệt đầu tiên mà bọn họ gặp phải sau khi đến Tiên Khí Sâm Lâm, tự nhiên không thể bỏ lỡ.
Ngày hôm đó, Bách Lý Hồng Trang vừa chuẩn bị ra ngoài hái thuốc, lại ngoài ý muốn nhìn thấy bóng dáng của Tiểu Hoa.
"Tiểu Hoa, sao ngươi không nghỉ ngơi cho tốt, lại dậy sớm như vậy?"
Tiểu Hoa sắc mặt phức tạp, có chút khó xử nói: "Hồng Trang, ta có thể cùng ngươi đi hái thuốc không?"
Bách Lý Hồng Trang vốn muốn từ chối, với trạng thái cơ thể hiện tại của Tiểu Hoa, ra ngoài không chừng sẽ tạo thành gánh nặng cho vết thương của nàng.
Tuy nhiên sau khi chú ý tới sắc mặt của nàng, Bách Lý Hồng Trang vẫn gật gật đầu, "Được."
Sau khi đồng ý, Bách Lý Hồng Trang liền thay đổi kế hoạch, không đi nơi xa hái thuốc nữa, cứ hái thuốc ở khu vực gần đây thôi.
Suốt dọc đường lặng lẽ không nói lời nào.
Một hồi lâu sau, Bách Lý Hồng Trang mới lên tiếng: "Tiểu Hoa, có phải ngươi có chuyện gì muốn nói với ta không?"
Tiểu Hoa nhìn Bách Lý Hồng Trang, thần sắc phức tạp, "Hồng Trang, kể từ sau khi chuyện lần này xảy ra, ta phát hiện thái độ của Tiểu Huyền Tử đã thay đổi."
"Thái độ thay đổi?" Bách Lý Hồng Trang khẽ cau mày, "Thay đổi như thế nào?"
"Cả ngày nay hắn cũng không nói chuyện với ta mấy, ta cảm thấy hắn dường như cố ý trốn tránh ta vậy." Tiểu Hoa vẻ mặt buồn phiền.
Bách Lý Hồng Trang cẩn thận suy nghĩ một hồi, gần đây ban ngày nàng cùng mọi người ra ngoài tu luyện, nên cũng không quá rõ tình hình giữa Tiểu Huyền Tử và Tiểu Hoa.
"Có lẽ là sự việc lần này đã đả kích hắn không nhỏ."