Bách Hóa Giấc Mơ Của Ngài Dollargut

Lượt đọc: 15 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
NGOẠI TRUYỆN 2. Một ngày hoàn hảo của Speedo

❊ ❊ ❊

“Penny! Chờ chị với!”

Hóa ra người gọi là Mogberry, tay đang cầm túi xách, rảo bước vội vã tới chỗ làm. Cô thở hổn hển, trên tay cầm chiếc sandwich trứng.

“Chị gọi em từ tít đằng xa, em không nghe thấy à?”

Mogberry đưa cho Penny một chiếc sandwich kẹp đầy trứng bác.

“Hôm nay em lại không ăn sáng mà đi làm luôn đúng không? Ăn một chiếc này đi.”

“Ôi, em xin lỗi, chị Mogberry. Em đang mải nghĩ hôm nay tan làm sẽ làm gì, nên không nghe thấy chị.”

Mùi thơm của lòng đỏ trứng và hạt tiêu tươi từ chiếc sandwich Mogberry đưa cho khiến Penny muốn ăn ngay lập tức.

“Chị tự làm ạ?”

“Chưa đi làm đã nghĩ đến lúc về, ai cũng thế nhỉ? Bánh này là chị gái chị làm đấy. Chị ấy nấu ăn ngon lắm, chứ chẳng như chị.”

Mogberry vừa trả lời vừa cắn một miếng sandwich rất to.

“Nhà đang sửa sang lại nên chị phải qua ở nhờ nhà chị gái một thời gian. Chắc sắp tới sẽ gặp em trên đường đi làm nhiều đấy, có gì mình cùng đi nhé.” Mogberry mỉm cười dễ thương với khuôn mặt tươi trẻ hơn thường ngày.

Ăn gần hết chiếc bánh, cũng là lúc họ đi qua ngân hàng đối diện chỗ làm.

“Mà này, Penny, vẫn chưa bắt được tên thủ phạm ấy hả?”

Mogberry cẩn trọng dò hỏi Penny khi đang đứng chờ đèn đỏ.

“Dạ? Thủ phạm nào cơ ạ?”

“Hồi em mới đi làm được khoảng một tháng ấy, em mang hai bình Rung động sang ngân hàng thay cô Weather rồi bị đánh cắp một bình đúng không?”

Mogberry chỉ tay về phía tòa nhà ngân hàng sau lưng cô.

“Chị cũng biết chuyện đó ạ?”

“Đương nhiên rồi. Trước sau gì thì mọi người cũng đều biết hết mọi chuyện trong bách hóa. Hơn nữa, quản lý còn phải kiểm kê doanh số bán hàng theo từng quý nên đương nhiên chuyện như vậy thì phải nắm được chứ.”

“Chắc vậy rồi. Tại mọi người đều im lặng cho qua nên em tưởng chỉ có ngài Dollargut và cô Weather biết chuyện thôi.”

Penny đỏ mặt.

“Speedo không biết đâu. Chị nói lấp lửng cho qua chuyện rồi. Với tính cách ấy thì chẳng biết cậu ta sẽ chế giễu em tới bao giờ. Bản thân cậu ta cũng hấp tấp vội vàng, lúc mới vào làm cũng mắc bao nhiêu lỗi, vậy mà hễ thấy ai đó làm sai một chút là ầm ĩ cả lên.”

Mogberry lắc đầu quầy quậy.

“Cảm ơn chị. Đến tận bây giờ, hằng ngày anh Speedo vẫn hay mắng em để mắt mũi đi đâu, làm ăn thế này mà nhận lương không thấy xấu hổ à.”

“Em đừng bận tâm. Nếu trừ lương mỗi lần Speedo làm sai gì đó, thì chắc cậu ấy không nhận nổi nửa số tiền hiện nay đâu.”

Mogberry vỗ nhẹ vào lưng Penny.

“Chắc tên thủ phạm đó đã cao chạy xa bay rồi chị nhỉ? Hơn một năm rồi mà vẫn chưa bị bắt…”

Penny thở dài khi băng qua đường và ngoái lại nhìn ngân hàng.

“Nếu bây giờ mà tóm được hắn thì em nhẹ nhõm biết mấy. Nếu may mắn, có khi còn lấy lại được chai Rung động kia.”

“Ừ. Nếu được vậy thì tốt cho bách hóa chúng ta. Rung động là cảm xúc rất hiếm khi nhận được… Nhưng những kẻ như vậy thường hoạt động có tổ chức. Có khi bây giờ lại đang lừa đảo ở nơi khác cũng nên.”

“Em nghĩ chúng sẽ không dùng thủ đoạn cũ nữa đâu.”

“Ai mà biết được, khoảng tối nhất luôn nằm dưới chân đèn mà. Ta chỉ cần mất cảnh giác một chút là chúng lại xuất hiện cho xem. Phải hết sức cẩn thận.”

Mogberry dứt khoát.

Trước bách hóa nhộn nhịp nhân viên mới tới làm, nhân viên vui vẻ tan ca đêm, cùng những khách hàng đến sớm. Một nhân viên mảnh khảnh, mặc quần jeans rách gối đang tươi cười chào đón họ.

“Chị Mogberry, vào nhanh đi. Speedo đang làm loạn lên từ sáng đến giờ xem bao giờ chị đến.”

“Speedo ư? Không phải cậu ấy nghỉ phép hôm nay sao?”

“Tôi cũng tưởng thế, mà cậu ấy lại đến. Thôi, tôi về đây, mọi người làm tốt nhé!”

“Mình nhầm à?”

Mogberry nghiêng túm tóc buộc cao thắc mắc.

“Mogberry! Sao bây giờ chị mới đến? Tôi chờ chị nãy giờ, tận ba phút liền! Tôi sắp xếp hàng mới trên tầng bốn rồi, hàng khách đặt cũng để sẵn ở tầng một, trước khi tan làm chị kiểm tra lại danh sách giúp tôi một lượt nhé. May quá Penny cũng đến rồi. Gạch sàn ở cột 17, hàng D trên tầng bốn bị bong, hôm nay sẽ có thợ ở làng bên đến sửa. Lấy tiền trong quỹ chi phí sửa chữa ra trả, nhớ lấy lại hóa đơn nhé. Gạch lát sàn đắt nhất cũng chỉ 50 seal một viên thôi, nếu họ báo giá đắt hơn thì gọi điện cho tôi. Nhớ chưa?”

Penny và Mogberry ghi lại những điều Speedo nói nhanh như súng, chẳng kịp cởi áo khoác ngoài.

“Nói chầm chậm thôi. Không tôi nôn hết chiếc bánh vừa ăn ra bây giờ.” Mogberry tỏ vẻ buồn nôn.

“Hôm nay tôi xin nghỉ phép mà sáng sớm vẫn tới, hoàn thành hết nhiệm vụ rồi. Giờ thì không thể lãng phí thêm một giây nào nữa.”

Speedo đã kịp chạy ra khỏi cửa hàng trước khi nói hết câu.

Chính Speedo cũng nghĩ kế hoạch hôm nay của mình thật hoàn hảo. Anh nghỉ phép vào một ngày thường chứ không phải dịp lễ, cũng bởi anh luôn thích thú làm được thật nhiều việc trong một ngày. Vì thế, ngày thường sẽ tốt hơn cuối tuần nhiều.

Speedo vừa hát nghêu ngao vừa giở cuốn sổ ghi kế hoạch và kiểm tra lại tuyến đường lần nữa. Trước tiên, anh sẽ ghé ngân hàng mở tài khoản tiết kiệm mới. Nghe đâu họ mới cho ra mắt sản phẩm tiết kiệm lãi suất cao. Thất bại vài lần, Speedo thừa nhận mình không có năng khiếu gì với đầu tư tài chính. Xong việc ở ngân hàng, đúng 10 giờ anh sẽ tới tiệm Kirk’s Barrier mua bánh mì đậu đỏ mới ra lò, mục tiêu tiếp theo là săn sale ở hàng rau củ lúc 10 giờ 20 phút. Sau đó, đúng 11 giờ anh sẽ có mặt ở quán đồ chiên để ăn trưa sớm mà không phải xếp hàng.

“Ăn ngon đến mấy mà phải xếp hàng thì tôi cũng xin kiếu. Sẽ không bao giờ có chuyện đó.”

Speedo vừa băng qua lối đi bộ sang đường vừa lẩm bẩm nói một mình. Lúc nhìn qua cánh cửa ngân hàng được lau sạch bong không tì vết, anh phải lấy tay che miệng vì kinh ngạc.

“Ôi, trời đất quỷ thần ơi….”

Theo dữ liệu mà anh quan sát trong nhiều năm, số người trung bình chờ tại ngân hàng lúc 9 giờ 10 phút ngày thường là năm người, vậy mà hôm nay con số ấy lên tới mười một người.

“Không được, không thể thế được. Thế này thì làm xong sổ tiết kiệm sẽ hơn 10 giờ mất.”

Đang trong cơn tuyệt vọng, Speedo bỗng nảy ra một ý tưởng. Anh bắt đầu lần tìm dưới sàn để tìm xem có ai bỏ đi phiếu số thứ tự nào không. Cúi đầu sát rạt xuống sàn, chổng mông lên trời, còn không biết bộ áo liền quần màu trắng đang mặc bị tuột chỉ, anh sục sạo khắp xung quanh, may mắn thay chỉ một lúc sau đã nhặt được một tờ số thứ tự trước năm người. Vừa bò dưới sàn nay lại ngồi chờ rất hoan hỉ, ai nấy đều liếc nhìn Speedo, nhưng anh chẳng hề bận tâm.

“Tốt rồi, hơi gấp gáp một chút, nhưng có thể căn chuẩn được thời gian rồi.”

Tuy vậy, nãy giờ có một gã khiến Speedo rất bận tâm. Hắn mặc bộ vest chỉnh tề, đang tươi cười bắt chuyện với những người lớn tuổi xung quanh mình.

“Xin lỗi…”

Dù không thể nghe rõ gã kia nói gì vì ngồi ở xa, nhưng Speedo có thể đoán được. Chắc chắn hắn ta cũng giống Speedo, đang nhờ mấy cụ già hiền lành đổi thứ tự cho mình để được xong việc sớm.

“Thật đáng xấu hổ… Lại còn ngang nhiên xin xỏ ông bà già nữa.”

Speedo liếc nhanh con số điện tử ở các quầy. Không hiểu sao hôm nay ai nấy đều rầy rà lâu la thế nhỉ? Nếu gã xấu tính kia mà lấy được số thứ tự trước Speedo, thì không khéo anh phải từ bỏ món bánh đậu đỏ nhà Kirk’s Barrier mất. Bánh đậu đỏ nhà đó nổi tiếng là cứ ra đến đâu hết ngay tới đó. Chỉ tưởng tượng kế hoạch bị trục trặc thôi, Speedo đã thấy nhấp nhổm khôn nguôi.

Anh đứng bật dậy đầy quyết tâm, rồi tiến đến gần viên cảnh sát già đang ngủ gật bên bình lọc nước.

“Ông cảnh sát ơi! Ông có thấy gã kia không? Nãy giờ tôi thấy hắn khả nghi lắm.”

Viên cảnh sát chớp chớp mắt, chầm chậm nhìn Speedo từ đầu đến chân.

“Khả nghi thế nào cơ?”

Ông dường như đang nghĩ Speedo trông còn có vẻ đáng nghi hơn.

“Hắn mon men bắt chuyện với các cụ già nãy giờ. Kiểu như… à… đúng rồi! Lừa đảo tài chính? Lấy cắp thông tin? Đúng rồi, chính nó!” Speedo nói lung tung.

“Thật vậy sao?”

“Đúng rồi. Phải bắt hắn ngay đi. Phải thật nhanh ạ.”

“Này, anh kia!”

Khi viên cảnh sát hét lên với gã đàn ông khả nghi, thật bất ngờ hắn bối rối lùi lại phía sau như có tật giật mình vậy.

“An ninh! An ninh!”

Bảo vệ ngân hàng cũng vào cuộc bắt giữ hắn ta, làm náo loạn cả bầu không khí. Speedo chẳng hề bận tâm đến chuyện ồn ào đó, ngồi ngay vào quầy trống với vẻ mặt rất hài lòng.

“Tôi nghe nói có sản phẩm tiết kiệm mới lãi suất 3%, không biết có làm được luôn không?”

Ngày hôm đó của Speedo gần như hoàn hảo. Anh mua được một set mười bánh đậu đỏ nóng hổi mới ra lò và cả một hộp cà rốt với chỉ 50 seal. Đồ ăn ở quán cơm đồ chiên mà anh đã đến vào đúng lúc mới mở cửa để không phải xếp hàng tuy không ngon như anh tưởng nhưng thật thú vị khi vừa ăn vừa được ngắm dòng người càng lúc càng dài đang xếp hàng để được vào quán.

Sau khi đi bơm lốp xe đạp và lấy đồ giặt khô, Speedo trở về nhà, ngồi phịch xuống xô pha rồi bật ti vi.

“Vẫn còn chút nữa mới tới 10 giờ để xem phim tối.”

Toàn thân mềm nhũn ra kiệt sức nhưng anh thấy vô cùng mãn nguyện.

“Hay là chợp mắt một tí nhỉ?”

Cuối cùng, anh ngủ thiếp đi trên xô pha.

Bản tin tối vẫn đang phát trên ti vi.

“Sau đây là tin tức cuối cùng trong ngày. Chúng tôi xin gửi đến quý vị một tin vui, một băng nhóm tội phạm có địa bàn hoạt động chính tại khu phố mua sắm, thực hiện hành vi móc túi, trộm cắp có tổ chức đã bị bắt giữ. Chúng chủ yếu nhắm vào đối tượng nhóm người cao tuổi tại sảnh chờ các ngân hàng hoặc cơ quan chính phủ, và cả những người mới đi làm thiếu kinh nghiệm. Chúng đóng giả là nhân viên và lợi dụng lúc người dân không đề phòng để đánh cắp tài sản quý giá… Một tên mới gia nhập băng nhóm này đã bị bắt giữ tại hiện trường nhờ một người dân tại ngân hàng đã trình báo đúng thời điểm… Tên tội phạm hoảng sợ đã khai ra căn cứ tổ chức cũng như tên các thành viên của băng nhóm, giúp ích rất nhiều cho cuộc truy bắt nhanh chóng của cảnh sát. Theo kết quả khám xét cứ điểm của băng nhóm này, các nhà chức trách đã tìm thấy những giấc mơ đắt tiền, và đặc biệt có cả một chai Rung động. Cảnh sát cho biết, những hiện vật tìm thấy sẽ được trao trả cho chủ sở hữu. Ngoài ra, người dân đầu tiên dũng cảm trình báo với cảnh sát đã rời khỏi ngân hàng ngay sau khi xử lý xong công việc mà không để lại thông tin cá nhân nào. Cảnh sát thông báo sẽ trao một khoản tiền thưởng cho cá nhân này, nếu anh xem được bản tin, vui lòng liên lạc với sở cảnh sát gần nhất…”

Đúng lúc đó, Speedo tỉnh giấc và nhìn đồng hồ đeo tay. 10 giờ kém 5 phút. Anh vội vàng với lấy điều khiển ti vi để đổi kênh. May thay vẫn đang quảng cáo trước khi bộ phim bắt đầu. Vậy là kế hoạch nào của Speedo hôm nay cũng thành công mỹ mãn. Speedo lẩm bẩm với nụ cười tươi trên môi.

“Thật là một ngày hoàn hảo.”

HẾT

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.