Bách Hóa Giấc Mơ Của Ngài Dollargut

Lượt đọc: 15 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày bùng nổ doanh thu

❊ ❊ ❊

Penny được một phen chạy đứt hơi ngay ngày đi làm đầu tiên. Mồ hôi cô lấm tấm nơi sống mũi. Chẳng là sáng nay Penny ngủ quên, sau bữa tiệc mừng trúng tuyển với gia đình tối qua, cô còn buôn chuyện điện thoại với bạn bè đến tận khuya.

Nhất là Assam cứ muốn nghe đi nghe lại chuyện cuốn sách mình cho Penny mượn đã có ích thế nào trong buổi phỏng vấn.

“Cậu trả lời như thế rồi sắc mặt Dollargut thay đổi thế nào cơ?”

“Ôi, Chúa ơi. Chính quyển sách mình cho mượn đã giúp Penny công thành danh toại cơ đấy! Chính quyển sách Assam này cho mượn.”

Penny phải hứa sẽ chiêu đãi Assam một bữa ra trò thì mới có thể cúp máy đi ngủ.

Đường phố hôm nay đông đúc đến lạ kỳ, tấp nập người dân thị trấn cùng những vị khách đang ngủ say. Penny hớt hải lách qua đám đông, vừa rảo bước vừa liên tục xin lỗi vì va phải ai đó. Cô chỉ dám dừng lại thở khi đã tới con hẻm ngay sau Bách hóa Giấc mơ. Thật may vẫn chưa muộn.

Mùi hoa quả nướng cùng mùi sữa nóng thơm lừng tràn ngập cả con hẻm. Penny định mua một xiên hoa quả vì dậy muộn chưa kịp ăn sáng nhưng mọi người đứng xếp hàng quá dài.

“Sao hôm nay lại đông thế không biết.”

Chủ xe bán thức ăn ở hẻm sau lắc đầu lè lưỡi nhìn hàng khách dài. Một tay ông lật xiên hoa quả nướng, một tay khác dùng muôi khuấy một nồi lớn. Trong nồi, sữa hành tây chuyển màu vàng nhạt đang sôi sùng sục. Đó là món đồ uống rất được ưa chuộng tại đây, chỉ cần nhấp một ngụm sữa nóng, bạn sẽ ngủ say đến nỗi ai cõng đi cũng chẳng hay.

Trước xe bán thức ăn đã có nhiều người đang nhâm nhi cốc sữa hành của mình. Trái với vẻ mãn nguyện của những vị khách lớn tuổi mệt mỏi, mấy đứa nhỏ nhăn nhó khi phải uống thứ sữa này. Thậm chí có đứa còn cố tình văng sữa tung tóe xuống đường.

“Cậu nhỏ kia, không được làm bẩn đường như thế chứ!”

Từ đâu xuất hiện một Noctiluka, thò bàn chân trước xù lông của mình xen vào giữa Penny và cậu bé. Noctiluka này nhỏ hơn Assam rất nhiều, vừa càu nhàu vừa bắt đầu lau chỗ sữa bị đổ. Penny nhanh chóng rời đi, sợ ướt mất tất. Hôm nay cô không đi giày để chạy được thoải mái hơn.

Không mang giày ở thị trấn này chẳng phải điều gì kỳ lạ. Các vị khách để chân trần du hành tới đây trong giấc ngủ nên đường phố được giữ sạch sẽ như trong nhà vậy. Người dân thị trấn chẳng biết từ lúc nào cũng chỉ đi tất mỗi khi không cần ra ngoài lâu.

Nhưng những yêu tinh Leprechaun làm và bán giày qua nhiều thế hệ đã phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng chưa từng thấy. Ai ai cũng chỉ mua tất mới chứ chẳng thay giày khiến doanh thu bán giày của chúng ngày càng sụt giảm.

Thế là chúng đánh liều nhảy qua lĩnh vực sáng tạo giấc mơ và bắt đầu mở rộng việc kinh doanh. Nghe Assam bảo, sau khi chuyển đổi mô hình, doanh số bán hàng của chúng đã tăng 1.000%. Thông tin này có vẻ đáng tin cậy. Vì hồi xưa tiệm giày của Leprechaun nằm tuốt tận ngoại ô với giá thuê mặt bằng rất bèo, vậy mà nay chúng đã chuyển đến giữa ngã tư trung tâm sầm uất này rồi.

Penny liếc vào cửa sổ khi băng qua cửa hàng của các yêu tinh Leprechaun. Một tờ thông báo lớn được dán trên cửa kính cùng rất nhiều áp phích quảng cáo sản phẩm, nên không tài nào nhìn rõ được bên trong.

Những đôi giày có cánh, bạn đang tìm?

Hay giày trượt giúp chạy nhanh như gió,

hay giày vịt lặn bơi duyên dáng đó?

Nhanh chân nào, vào cửa tiệm chúng tôi!

Nếu bạn muốn tìm những giấc mơ nơi bạn có thể bay,

để chạy thật nhanh, hay để bơi duyên dáng như nàng tiên cá,

bạn sẽ tìm thấy các giấc mơ tuyệt vời được làm với kỹ thuật tinh tế của Leprechaun trên tầng ba Bách hóa Giấc mơ bên cạnh!

“Ba ơi, mua cho con đôi giày có cánh nha ba.”

“Giày đó nhanh hỏng lắm. Ta nên chọn loại ít tính năng phụ, chỉ cần có đế thật chắc chắn thôi.”

“Ứ đâuu… con sẽ nằm xuống đất cho xem.”

Penny đi qua hai cha con đang dùng dằng trước tiệm giày, đặt chân đến trước Bách hóa Giấc mơ nơi cô sẽ bắt đầu làm việc từ hôm nay.

Penny lấy trong túi ra đôi giày mới và xỏ vào, cầm chiếc gương nhỏ soi đi soi lại xem mặt có bị dính gì không. Tóc ngắn gọn gàng, chiếc mũi nhỏ với đôi mắt to sáng lấp lánh. Trông mình cũng không đến nỗi tệ, Penny tự nhủ, tuy còn bận lòng vì áo sơ mi chưa kịp là, nhưng giờ cô cũng chẳng làm gì được nữa.

Vừa bước chân qua cửa, Penny đã bị lẫn vào đám đông khách hàng đang tấp nập mua sắm bên trong. Một nhân viên đang đọc thông báo qua micro tại quầy lễ tân giữa sảnh. Chính là người phụ nữ đúng tuổi liên tục bận rộn gọi điện thoại đi đâu đó hôm qua.

“Chúng tôi xin thông báo một lần nữa. Tất cả quý khách hàng từ phương xa tới đều được áp dụng hình thức thanh toán sau. Quý vị có thể ra về sau khi nhận sản phẩm từ nhân viên cửa hàng. Này, hai đứa nhỏ kia! Hai đứa thì phải trả tiền chứ, nhanh lại đây!”

Hai anh em mặt đầy tàn nhang định nhanh chân lẻn qua cửa sau nhưng bất thành, đành phải lê bước đến quầy tính tiền.

Penny bối rối không biết nên đến phòng Dollargut trước hay nên đeo tạp dề của nhân viên vào trước. Lẫn trong đám đông khách hàng, cô đang phân vân không biết nên thế nào thì bỗng có ai đó kéo vạt áo của Penny, đẩy cô vào phía trong quầy lễ tân.

“Này nhóc, cháu là nhân viên mới đúng không? Làm việc ở đây thì đầu óc phải luôn tỉnh táo mới được. Nhất là những ngày đông khách như thế này.”

Cô nhân viên đứng tuổi vừa đọc thông báo tươi cười nói với Penny.

“Cô là Weather, quản lý tầng một. Xưng hô cấp trên cấp dưới bất tiện lắm, cháu cứ gọi cô là cô Weather được rồi. Ta có đứa con gái tầm tuổi cháu và một bé trai còn nhỏ, ta làm việc ở đây được ba mươi năm rồi. Giới thiệu bản thân thế chắc là đủ rồi nhỉ?”

Cô Weather có gương mặt phúc hậu và phong thái cởi mở. Chỉ có điều bây giờ trông cô mệt mỏi quá. Mái tóc xoăn màu hung của cô rũ xuống, giọng nói thì khản cả đi.

“Chào cô Weather. Cháu là Penny, nhân viên mới. Không biết, cháu… phải làm gì trước tiên ạ?”

“Dollargut cũng đã dặn ta phải hướng dẫn khi cháu tới. Nhóc biết là bách hóa của chúng ta từ tầng một đến tầng năm có bán nhiều loại giấc mơ khác nhau rồi phải không nào? Tầng một thì có ta, Dollargut và những nhân viên kỳ cựu thay phiên nhau tiếp khách nên cháu không cần bận tâm. Vì tầng một chỉ bán những giấc mơ đặc biệt nên thường sẽ không nhận nhân viên mới. Bây giờ nhóc đi từ tầng hai lên tầng năm, gặp quản lý của mỗi tầng trước đã nhé. Nghe qua về từng tầng rồi báo cho ta biết nhóc muốn làm việc ở tầng nào là được. Tuy nhiên nếu không có quản lý nào ưng thì chắc nhóc phải về nhà thôi.”

Thấy Penny căng thẳng trợn tròn mắt, cô Weather vội xua tay.

“Ta đùa thôi.”

Có vẻ nóng, cô cởi áo khoác đang mặc trên người và ném sang một bên. Áo sơ mi của cô ướt đẫm mồ hôi mặc dù máy lạnh vẫn đang chạy.

“Thôi, cháu đi nhanh đi. Cô phải tiếp khách đây. Hôm nay đông thật đấy.”

Penny rời khỏi quầy lễ tân. Khách hàng từ xung quanh bu lại nhanh đến mức chỉ một thoáng Penny đã chẳng nhìn thấy cô Weather đâu nữa, chỉ còn nghe giọng cô khàn khàn vang lên.

“Thưa quý khách, vậy giấc mơ ‘Gặp lại người bạn cũ’ thì sao ạ? Chúng tôi chỉ còn duy nhất một sản phẩm ở góc Ký ức trên tầng hai! Được không ạ? Người bạn nào sẽ hiện ra trong mơ ạ? Cái đó thì tôi cũng không chắc chắn. Có lẽ sẽ là một trong những người bạn thời thơ ấu của quý khách chăng?”

“Giấc mơ ‘Kỳ nghỉ bốn ngày ba đêm ở Maldives’ vừa về đã hết sạch hàng rồi ạ.”

“Thưa quý khách, đấy là giấc mơ đã được đặt trước bởi một vị khách khác. Xin vui lòng không bóc giấy gói ra ạ.”

“Loạt ‘Giấc mơ lạ thường đánh thức năm giác quan’ của Chuck Dale vừa được các vị khách tuổi teen ghé qua mua hết mất rồi ạ.”

“Tất cả các tầng đều sắp hết hàng. Xin thông báo sắp hết hàng!”

Penny đi về phía thang máy, bỏ lại sau lưng giọng nói mệt mỏi của cô quản lý. Nhưng hỡi ôi đã có một hàng khách dài đang đứng đó, chắc phải chờ rất lâu mới tới lượt mất, nên Penny quyết định dùng cầu thang bộ phía văn phòng Dollargut để lên tầng. Cô đắn đo định ghé qua văn phòng chào Dollargut, nhưng trước cửa phòng có dán một mảnh giấy viết vội dòng chữ “Có việc ra ngoài” nên cô quyết định gác việc chào hỏi lại sau vậy. Có vẻ máy in của Dollargut vẫn đang hỏng.

Các bậc cầu thang gỗ cao đến nỗi mới lên đến tầng hai mà hai bắp đùi Penny đã nhói buốt. Cô thầm nghĩ hằng ngày làm việc ở đây chỉ cần chăm chỉ đi cầu thang bộ thôi thì chắc cũng chẳng cần tập thể dục thêm nữa.

Tầng hai sạch bong không một hạt bụi. Những chiếc đèn hắt sáng được lắp đều chằn chặn vào nội thất gỗ đơn giản, các ngăn trưng bày sản phẩm cũng cách đều nhau như được đo bằng thước.

Hầu hết các kệ bày sản phẩm đều trống, chắc do đã bán hết hàng. Những sản phẩm còn lại được bày rất ngay ngắn, dải nơ trên hộp cũng được thắt cân đối. Những nhân viên đeo tạp dề đi lại giữa các kệ trưng bày, có vẻ lo khách hàng cầm sản phẩm lên xem rồi đặt xuống lung tung.

Khác với tầng một chỉ trưng bày một số ít sản phẩm đắt tiền đang được ưa chuộng, những phiên bản giới hạn đặt hàng riêng, thì trên tầng hai này là nơi bày bán những sản phẩm phổ biến hơn. Tầng hai còn được gọi là tầng Đời sống thường nhật, nơi bán những giấc mơ giản đơn như đi du lịch, gặp gỡ bạn bè, hoặc ăn những món ăn ngon miệng.

Ngay phía trước cầu thang nơi Penny đang đứng là một kệ trưng bày với tấm biển đề “Góc Ký ức” chứa những sản phẩm được bọc trong hộp da cao cấp có ghi “Không hoàn tiền khi hàng đã mở”. Cũng chỉ còn lại một vài giấc mơ thôi.

Một khách hàng đứng xem sản phẩm gọi nhân viên đi ngang qua.

“Giấc mơ này là gì vậy?”

“Đó là giấc mơ về kỷ niệm thời thơ ấu ạ. Một kỷ niệm mà quý khách trân quý sẽ được tái hiện trong mơ. Nội dung giấc mơ sẽ khác nhau tùy mỗi người. Như tôi thì đã mơ nằm gối đầu lên chân mẹ và được bà lấy ráy tai cho. Tôi cảm nhận được rõ mùi hương của mẹ, vô cùng khoan khoái dễ chịu. Thật là một giấc mơ ngọt ngào.”

Nhân viên nọ mơ màng nhìn vào khoảng không.

“Vậy tôi lấy cái này. Mua vài cái một lúc có được không?”

“Đương nhiên rồi ạ, có rất nhiều khách hàng mua hai đến ba giấc mơ một đêm đó thưa quý khách.”

Penny kiễng chân lên nhìn quanh khắp tầng. Một người đàn ông trung niên, có vẻ là quản lý của tầng này, đang trao đổi với một khách hàng trong góc được trang trí như phòng ngủ hiện đại. Penny rón rén tiến lại gần, cẩn thận để không làm cản trở cuộc trò chuyện của họ.

Không khó để nhận ra người đàn ông này là quản lý. Bởi vì, không giống như những nhân viên khác đeo tạp dề có gắn huy hiệu bạc hình số hai ở eo, ông mặc một chiếc áo gilê sang trọng với huy hiệu cài trên ngực. Ở ông toát ra vẻ mạnh mẽ và cứng rắn.

“Sao anh lại không cho tôi mua hàng cơ chứ?”

Một khách hàng nam có vẻ hoang mang đang thắc mắc với người quản lý.

“Hiện giờ tâm trí quý khách dường như đang rất bộn bề, để lần sau mua có hơn không ạ? Vì nếu ngài cứ cố chấp mơ ở trạng thái tinh thần như thế này thì độ sắc nét của giấc mơ sẽ bị giảm đáng kể. Lúc này tôi nghĩ tốt hơn hết là quý khách nên ngủ một giấc thật sâu. Tôi nói thế này có vẻ hơi nhiều chuyện, nhưng theo kinh nghiệm của tôi thì đến 99% là giấc mơ của quý khách sẽ bị gián đoạn vì những suy nghĩ linh tinh trong đầu. Nó sẽ biến tướng thành một giấc mơ hoàn toàn khác đấy. Sữa hành tây bán ở hẻm bên cạnh cực kỳ thơm ngon. Nó sẽ giúp quý khách ngủ ngon hơn. Tôi nghĩ ngài nên uống một cốc rồi ngủ thật sâu thì tốt hơn đấy ạ.”

Vị khách lẩm bẩm gì đó rồi đi về phía thang máy. Người đàn ông trông có vẻ là quản lý liền lấy khăn tay lau sạch sẽ hộp giấc mơ khách hàng kia vừa xem rồi xếp ngay ngắn lại lên quầy.

“Xin lỗi… Chú có phải là quản lý tầng hai không ạ?”

Penny gọi khẽ hết mức có thể. Chiếc quần là ly thẳng tắp, đôi giày không một vết bẩn, bộ ria mép được cắt tỉa cẩn thận, mái tóc quá ngắn để có thể tạo kiểu cầu kỳ nhưng cũng được vuốt keo vô cùng tỉ mẩn, tất cả khiến ông toát ra một vẻ khó gần.

“Đúng rồi, tôi là quản lý Viggo Myers. Cô là nhân viên mới hả?”

“À, vâng. Cháu là Penny. Làm sao chú biết cháu là người mới vậy ạ?”

Penny áp chặt tay vào má, tự hỏi không lẽ trên mặt mình ghi dòng chữ “trẻ con” hay “ngốc nghếch”.

“Bình thường không có khách hàng nào tự bắt chuyện với tôi cả. Họ đều tìm đến các nhân viên khác. Mọi người thường nói rằng trông tôi rất khó gần. Tôi thì chẳng bận tâm mấy. Dù sao, nếu cô không phải khách hàng, cũng không phải nhân viên tôi biết mặt, thì chắc chắn chỉ có thể là nhân viên mới thôi.”

Myers khoanh tay trước ngực, nhìn Penny với vẻ nghiêm nghị.

“À, đúng rồi. Cô đang đi tham quan từng tầng hả? Nghĩ lại hình như ông chủ cũng có nói qua với tôi rồi thì phải.”

“Vâng. Đúng rồi ạ.”

“Được rồi, thế cô có điều gì muốn biết về tầng của tôi không?”

Penny tò mò nhất là làm sao có thể buộc hai cánh nơ giống hệt nhau thế kia được, nhưng đã cố gắng kìm lại và hỏi câu nghiêm túc hơn.

“Tại sao chú không bán giấc mơ cho vị khách vừa rồi ạ?”

“Câu hỏi hay đấy.”

Myers gỡ hai cánh tay đang khoanh trước ngực, đưa bàn tay gõ nhẹ lên quầy trưng bày sản phẩm.

“Tất cả giấc mơ ở tầng này đều là những sản phẩm tốt nhất do chính tôi trực tiếp lựa chọn và nhập về. Tôi rất ghét khi mọi người tùy tiện mua hàng rồi đánh giá là ‘Giấc mơ này thật vớ vẩn’. Hãy nhớ cho kỹ, nếu cứ bán hàng lung tung thì sẽ chẳng thu được lợi nhuận từ giấc mơ nào đâu.”

Penny chỉ biết qua rằng tất cả các giấc mơ bán cho khách hàng từ phương xa đến đều được thanh toán sau, do không rõ lợi nhuận được nhắc đến là gì nên cô gật gù giả vờ hiểu.

“Nghe nói nhân viên mới bây giờ chỉ cần nộp lý lịch sơ sài rồi qua vòng phỏng vấn với ngài Dollargut là được nhận đúng không?”

Myers làu bàu như thể đang nói một mình.

“À vâng… thì, cháu cũng vậy.”

“Thật chẳng ra sao. Tôi đang tính sát hạch thêm vòng nữa để tuyển nhân viên vào tầng hai này. Những người thấu hiểu bản chất không chắc chắn và không liên tục của giấc mơ, đồng thời nâng niu những sản phẩm vừa nhẹ nhàng lại vừa có phần kịch tính như thế. Hừm, tạm thời thế. Hồi đại học, tôi đã theo đồng thời hai chuyên ngành ‘Đạo diễn hình ảnh giấc mơ’ và ‘Khoa học não bộ giấc mơ’. Nhiều luận văn của tôi cũng đã được đăng trên các tạp chí khoa học. Những kiến thức đó hiện giúp ích cho tôi rất nhiều trong công việc. Cô Weather được đảm nhận vị trí quản lý tầng một nhờ làm việc cùng ngài Dollargut lâu năm. Chỉ mình tôi lên được chức quản lý tầng này bằng thực lực của mình thôi. Cô có nghĩ là do tôi may mắn không?”

“Dạ không. Chú thực sự rất tài giỏi ạ.”

Penny không muốn phải qua một vòng sát hạch nữa với Myers chỉ để được làm việc ở tầng hai. Myers dường như cũng nhận ra điều đó nên lùi lại một bước rồi quát tốp nhân viên.

“Nào, chuyển những sản phẩm còn lại ở hàng thứ ba xuống hàng thứ nhất đi! Nhanh tay lên nào.”

“Vâng, thưa sếp!”

Viggo Myers vừa dứt lời, tất cả nhân viên tầng hai đồng loạt bận rộn bắt tay vào việc. Tạp dề vải lanh của họ phẳng phiu như vừa mới là. Penny vô thức kéo phẳng chiếc áo sơ mi nhăn nhúm của mình rồi đi về phía cầu thang lên tầng ba.

Không khí ở tầng ba vui vẻ hơn tầng dưới nhiều. Những áp phích giới thiệu sản phẩm dán chằng chịt trên tường hài hòa với nhau lạ lùng như một lớp giấy dán tường tinh tế, loa đang phát một bài hát thịnh hành.

Không chỉ nhân viên mà ngay cả những khách hàng ở đây trông cũng thật hào hứng. Một nhân viên cầm trên tay hộp giấc mơ màu mè với họa tiết trái tim hồng nhạt đang tư vấn rất niềm nở cho khách.

“‘Giấc mơ lạ thường đánh thức năm giác quan’ của Chuck Dale luôn cháy hàng ạ. Giấc mơ của Kiss Groer thì sao ạ? Nếu may mắn, quý khách sẽ mơ được hẹn hò với người mình thích ở một nơi cực kỳ sang trọng.”

Khi vị khách tỏ vẻ hứng thú, nhân viên nói thêm, cố tình để khách nửa nghe được nửa không.

“Có điều là tùy vào trạng thái tinh thần của quý khách mà đôi khi một người xa lạ nào đó lại hiện ra.”

Những nhân viên trên tầng ba trông thật thoải mái. Tạp dề của họ cũng được biến tấu theo sở thích của mỗi người. Có người may thêm viền ren thành tạp dề kiểu công chúa, có người thì gắn thêm huy hiệu hình những nhà sáng tạo giấc mơ yêu thích của mình. Một nhân viên đang bận rộn thay những bóng đèn nhỏ trong tủ trưng bày thì đáp thêm một chiếc túi lớn trước tạp dề để nhét đầy các thanh sô cô la trong đó.

Penny nãy giờ cứ mải tìm xem quản lý của tầng này ở đâu, nhưng nhìn mãi cũng chẳng thể nhận ra ai ăn vận đặc biệt hơn hay trông có vẻ giàu kinh nghiệm hơn những người khác. Cô tiến đến gần một nhân viên mặc tạp dề trơn giản dị đang lau tủ trưng bày sản phẩm.

“Xin lỗi, chị cho em hỏi ai là quản lý của tầng này ạ? Em là nhân viên mới, đang đi tham quan từng tầng.”

“Ôi chao, nhân viên mới! Tôi là quản lý đây! Tên tôi là Mogberry, quản lý tầng ba.”

Người phụ nữ tự giới thiệu mình là Mogberry, mặc đồng phục giống những nhân viên bình thường khác. Cô có mái tóc ngắn, xoăn, được buộc túm lại phía sau nhưng những sợi tóc con trên đỉnh đầu vẫn đâm chỉa ra tứ phía.

Penny cúi gập người để chào. Mogberry trông còn rất trẻ so với chức quản lý. Hai má đánh phấn hồng lại càng làm cô trẻ hơn tuổi.

“Em tên là Penny. Em lên đây tham quan theo lời của ngài Dollargut ạ.”

“Tôi có nghe nói rồi. Chào mừng em đến tầng ba nhé!”

Mogberry tươi cười chào đón Penny.

“Tầng này tập trung bán những giấc mơ năng động và mang tính đột phá. Ồ, Penny. Xin lỗi em một chút nhé. Thưa quý khách, không biết quý khách đang tìm giấc mơ nào ạ?”

Mogberry tạm dừng câu chuyện với Penny và quay sang hỏi vị khách hàng đang loanh quanh gần đó.

“Quý khách cứ cho tôi biết sở thích của mình, tôi sẽ giúp quý khách lựa chọn một giấc mơ phù hợp.”

Vị khách, có vẻ là học sinh cấp hai, mặc quần đùi thể thao và áo chạy đã cũ, cổ áo rão đến tận ngực. Có lẽ cậu đang lạnh nên cứ xoa xoa hai bên cánh tay mình.

“Cháu muốn mơ được mọi người chú ý đến. Nếu được là trung tâm của vũ trụ thì càng tốt. Lần trước, cháu mơ đọc rap siêu đỉnh trong lễ hội của trường, tất cả học sinh trong trường đã xếp hàng để xin chữ ký, chất cực kỳ luôn.”

“Cũng không còn nhiều sản phẩm lắm… Ồ, xê ri phim viễn tưởng này thì sao ạ? Dạo này có rất nhiều siêu phẩm anh hùng. Trong giấc mơ, quý khách có thể trở thành anh hùng thép đỏ hoặc quái vật màu xanh có sức mạnh phi thường. Celine Gluck là một nhà sáng tạo rất chú ý đến tiểu tiết, nên chắc chắn quý khách sẽ chìm đắm nhập vai trong giấc mơ của mình.”

“Hôm nay cháu cũng vừa đi xem phim siêu anh hùng về! Hay quá! Cho cháu một hộp đi ạ.”

Mogberry mỉm cười hài lòng vì bán được thêm một sản phẩm. Cậu học sinh kẹp hộp giấc mơ vào nách rồi sang quầy đối diện để xem tiếp các giấc mơ khác.

Penny nhìn theo hướng cậu chàng vừa đi khỏi, chợt nhớ ra thông báo dán trên cửa kính tiệm giày của các yêu tinh Leprechaun.

“Nghe nói ‘Giấc mơ bay’ của yêu tinh Leprechaun trưng bày ở tầng ba đã bán hết rồi ạ?”

Mogberry đang tươi tỉnh, bỗng nhiên nhăn mặt cau mày. Cô bĩu môi nói.

“Giấc mơ bay thì lúc nào mà chẳng hết hàng. Nhưng em biết không? Cái lũ yêu tinh Leprechaun khôn lỏi ấy! Ngay khi biết lũ nhóc yêu tinh làm giày nhảy sang kinh doanh giấc mơ tôi đã không ưa rồi. Thật đúng như tôi nghĩ, thỉnh thoảng chúng còn cố tình trộn cả những giấc mơ hai chân nặng như chì không thể nhấc lên nổi vào trong hộp giấc mơ giao cho chúng ta. Thế mà chúng còn huênh hoang khoe đó là sự nhạy bén trong kinh doanh cơ đấy. Chúng dám bảo phải làm vậy mới thu lợi được nhiều hơn. Khi tôi cảnh cáo, chúng còn lên mặt bảo tôi đừng ý kiến ý cò nếu không muốn bị mất nguồn hàng vì chỉ có chúng mới làm được những giấc mơ bay thôi. Thật không thể tin được!”

Penny thấy hối hận vì không tìm hiểu trước về định giá giấc mơ. Tại sao bán giấc mơ chân nặng như chì không cử động được lại thu nhiều lợi nhuận hơn? Ngay từ đầu, cô đã không hiểu Mogberry nói gì. Cô từng nhìn thấy vài cuốn sách về kinh tế như Kinh tế học giấc mơ trả sau hay Bán giấc mơ, tậu nhà lầu nhưng không đủ can đảm để đọc. Penny rất dở trong mấy việc liên quan tới tính toán và tiền bạc. Muốn hỏi Mogberry nhưng lại sợ mình sẽ không được nhận việc ở tầng nào nếu trông ngu ngốc như vậy, nên cô quyết định im lặng.

“Ngài Dollargut quá cảm tính trong chuyện này. Tôi nghĩ cần phải chấm dứt hợp đồng với lũ yêu tinh Leprechaun!”

Quản lý tầng ba, Mogberry, càng nói càng tỏ rõ vẻ bất mãn. Vì quá phấn khích nên cô bắn nước bọt tứ tung trong khi nói, những lọn tóc xoăn ngắn trên đỉnh đầu chỉa ra như lò xo. Giờ thì có vẻ đám tóc lởm chởm bên ngoài còn nhiều hơn phần tóc được cô buộc túm phía sau.

Khi những lời phàn nàn của Mogberry càng lúc càng nhàm chán và không có dấu hiệu dừng lại, Penny kín đáo tìm cách trốn lên tầng bốn. Thật may sao, đúng lúc này, Mogberry chộp lấy một nhân viên đi ngang qua để tiếp tục càm ràm về lũ yêu tinh Leprechaun, tạo điều kiện cho Penny rời khỏi tầng ba thật tự nhiên.

Penny đặt rất nhiều kỳ vọng vào tầng bốn. Tầng bốn bán giấc mơ trưa, là nơi yêu thích của rất nhiều động vật và khách hàng trẻ em chỉ ngủ cả ngày. Nói cách khác, đó là nơi bạn được làm việc quanh toàn những vị khách dễ thương.

Penny khấp khởi đi lên tầng bốn. Đây đó là những vị khách xinh xắn, đáng yêu, nhưng còn có những khách hàng lớn tuổi và cả đám động vật hoang dã nên nơi đây vẫn khá khác so với những gì cô tưởng tượng. Tầng bốn thấp hơn hẳn những tầng khác. Kệ trưng bày sản phẩm chỉ cao đến mắt cá chân, làm người ta có cảm giác như đến thăm một khu chợ trời khổng lồ với hàng hóa được bày trên những tấm chiếu vậy.

Penny đứng dựa vào tường, tránh những khách hàng lười đang nằm chắn ngang lối đi, và một em bé đang cù lét chú lười rồi cười khanh khách. Dưới kệ sản phẩm có treo biển “Giấc mơ chơi đùa với chủ”, một chú chó già lông đã rụng nhiều, đang nằm rạp xuống đất, khụt khịt mũi, cẩn trọng lựa chọn giấc mơ cho mình. Penny bước sang một bên để tránh làm phiền khách.

“Cốc cốc.”

Penny bỗng giật bắn mình khi có ai đó gõ vào lưng cô. Quay lại, cô thấy một người đàn ông tóc xõa dài trong bộ áo liền quần đang nhìn mình chăm chú.

“Này cô bé, nhân viên mới hả? Đến đây thì phải tìm tôi trước chứ, không phải sao?” Anh chàng tinh quái nói.

“À, chào anh ạ. Tôi là Penny. Tôi mải tham quan nên… anh là quản lý tầng bốn ạ?”

“Đương nhiên, tôi Speedo, là quản lý ở đây! Không tôi thì còn ai khác phụ trách tầng bốn được cơ chứ?”

Speedo, quản lý tầng bốn, nói liến thoắng.

“Ở đây bận rộn lắm. Chúng tôi vô cùng đắt hàng. Mà cô có biết điều gì quan trọng nhất ở tầng này không?”

Speedo dường như quyết định tự dẫn dắt cuộc trò chuyện khi thấy Penny chỉ biết đứng ngây ra.

Nhận thấy điều này, Penny đành lịch sự tỏ vẻ cực kỳ tò mò trước câu hỏi, Speedo liền hất tóc rồi ngạo mạn vênh cằm. Trên cằm anh ta có chưa đến mười cọng râu mọc thưa thớt. Penny dán mắt vào chiếc cài áo trên ngực Speedo để không phải nhìn vẻ mặt của anh ta. Một chiếc cài áo bạc hình số 4 sáng lấp lánh.

“Đúng là cô không biết rồi. Nghe cho kỹ đây. Khách hàng mơ trong khi ngủ trưa, nhỡ lại ngủ quá giấc thì sẽ rất phiền phức, phải không nào? Trẻ con ngủ nhiều thì sẽ quấy, động vật nếu ngủ sâu sẽ dễ bị tấn công. Nên nếu không đủ tự tin thì đừng bán. Đằng nào doanh thu các tầng khác cũng đủ lo cho tất cả chúng ta rồi.”

Speedo, quản lý tầng bốn, liên tục ra vẻ ta đây. Chắc thời gian vừa qua anh ta cũng ấm ức vì không có ai để lên mặt.

“Cô không tò mò muốn biết gì về tôi à?”

“À, ừm…”

Penny cố gắng nặn ra câu hỏi, nhưng Speedo không chờ cô quá năm giây.

“Mọi người hay thắc mắc tại sao tôi chỉ mặc bộ áo liền quần này! Cô cũng muốn hỏi điều đó đúng không?”

Tuy không cố tình nhưng Penny vẫn lộ rõ vẻ mặt “Không hề ạ”. May mắn thay, Speedo chẳng buồn để ý.

“Tôi thấy việc chọn riêng áo, quần thật là tốn thời gian! Thà lấy thêm một phút đó để ngủ còn hơn. À, cô nghĩ đi vệ sinh thì bất tiện đúng không? Quần áo ngày nay lợi hại lắm, ở đây này…”

“Không sao đâu, thưa quản lý. Tôi biết rồi ạ.”

“Thế hả? Thế bây giờ mời cô đi cho được không? Sắp đến giờ khách hàng ở Tây Ban Nha ngủ trưa, họ chuẩn bị đổ xô đến rồi đây.”

Speedo thoắt cái biến mất cũng nhanh như lúc đến. Lúc này, anh ta đã đang bám sát lấy khách hàng mà bắt chuyện.

“Quý khách thật có con mắt tinh đời. ‘Giấc mơ phục hồi thể chất’ mà ngài đang xem chỉ còn hai sản phẩm thôi. Quá hợp cho một giấc ngủ trưa đúng không ạ. Thế nào ạ? Ngài lấy một hộp nhé? Hay cả hai luôn ạ?”

Vị khách giật mình bỏ giấc mơ xuống rồi lảng sang chỗ khác. Khách hàng ai nấy đều nhanh chóng rời đi, cảm thấy áp lực trước sự xuất hiện đột ngột của Speedo, nhưng anh ta chẳng hề hay biết, vẫn cứ đi đi lại lại khắp tầng.

“Này, Penny, vẫn chưa đi à?”

Trong nháy mắt, Speedo đã quay lại chỗ Penny và thì thào vào tai khiến cô rất khó chịu.

Penny thầm mong không bị chỉ định vào làm tại tầng bốn.

Penny thấy bối rối quá. Mặc dù vẫn còn tầng năm, nhưng tầng năm chỉ bán các sản phẩm hạ giá còn dư lại từ tầng một, hai, ba và bốn. Cô không dám hy vọng môi trường làm việc tại tầng năm sẽ tốt hơn những tầng còn lại. Vừa lên đến nơi, đập vào mắt Penny là một tấm biển được treo rất cẩu thả. Cô phải lấy tay đẩy tấm biển “Đại hạ giá sản phẩm sắp hết hạn!” để bước tiếp.

Tầng năm đông khách và nhiều nhân viên hơn bất kỳ tầng nào khác, những hộp giấc mơ được xếp đống lộn xộn ở kệ trung tâm. Trên kệ dán đầy những tờ thông báo.

Giảm giá 80%!

Tuy nhiên, những giấc mơ ở đây đều là đen trắng.

Quý khách có nhu cầu mua sản phẩm có màu vui lòng liên hệ với nhân viên các tầng khác.

Bên dưới tờ thông báo là các hộp có gắn thẻ sản phẩm như #Ăn tôm hùm nguyên con tại khu nghỉ dưỡng tư nhân, hay #Hoàng hôn trên bãi biển đảo phía Nam. Penny lắc đầu, nghĩ đến con tôm hùm đen và bãi biển xám xịt trong màn hình đen trắng. Câu “tiền nào của nấy” thật chẳng sai chút nào.

“Thưa quý khách, đây chính xác là đi tìm kho báu! Những giấc mơ đắt đỏ, những giấc mơ huyền thoại đều đang ẩn nấp đâu đây, khách yêu hãy tìm cho kỹ nhé! Còn có cả những giấc mơ trước đây phải đặt trước cả tháng trời! Khách yêu hãy mở to mắt và tìm kỹ nhé!”

Penny đứng bên kia kệ sản phẩm, quan sát người nhân viên đang rao hàng ầm ĩ và khoa trương từ đằng sau. Đôi vai tròn, động tác khá nhanh nhẹn so với thân hình mũm mĩm… Chờ đã, dáng người này sao quen quá.

“Mo Tae Il!”

“Penny! Nhân viên mới mà ai cũng nhắc đến hôm nay hóa ra là cậu hả?”

Mo Tae Il ríu rít đáp lại khi Penny gọi tên mình.

Mo Tae Il, bạn cấp ba của Penny, vốn là đứa ồn ào và bộc trực nhất trường. Cậu còn khét tiếng với trò nhại được giọng nói của bất kỳ giáo viên nào trong trường nữa.

“Vậy, cậu là quản lý tầng năm…?”

“Làm gì có chuyện! Đương nhiên, được như thế thì tốt biết mấy. Tầng năm không có quản lý. Nhân viên ở tầng này được tự do bán hàng theo khả năng. Đúng là một nơi hoàn hảo với mình mà.”

Ngay trong khi nói chuyện với Penny, Mo Tae Il vẫn vừa vui vẻ nhún nhảy vừa giới thiệu những giấc mơ cho khách dưới chân mình.

“Nào, tôi đang rất vui! Khách yêu mua một, tôi sẽ tặng thêm một! Tôi sẽ tự trừ vào lương của mình để tặng cho quý khách!”

“Cậu làm thế cũng được à?” Penny lo lắng hỏi.

“Mình bốc phét đấy. Ngay từ đầu đã mua một tặng một rồi.”

Mo Tae Il cởi áo khoác nhưng rồi khoác lên vai như áo choàng, chạy vòng quanh. Đúng như cậu nói, môi trường làm việc ở tầng năm dường như dành riêng cho cậu ấy vậy. Trong chốc lát, Penny hình dung mình đang nhảy múa trên kệ để bán hàng như Mo Tae Il, cô bỗng rơi vào tuyệt vọng.

“Nhìn này, Penny. Hôm nay mình có một món hàng cực phẩm nhé.”

Mo Tae Il không biết từ lúc nào đã nhảy xuống khỏi kệ trưng bày và đến bên Penny. Cậu ôm một hộp giấc mơ được gói trong giấy gói mờ màu xanh nhạt.

“Cái này là…?”

“Đúng rồi! Tác phẩm của Wawa Sleepland đấy. ‘Du lịch bảy ngày ở Tây Tạng’! Phong cảnh sẽ tuyệt đẹp cho mà xem. Tất nhiên vì hết hạn sử dụng rồi nên sẽ có đôi chỗ bị màu đen trắng. Phong cảnh do Sleepland tạo ra đẹp hơn so với thực tế nhiều. Cậu cũng biết đúng không?”

“Làm sao mà giấc mơ quý như vậy lại không bán được và bị chuyển lên đến tận tầng năm vậy?”

Penny rất ngạc nhiên vì Wawa Sleepland vẫn được coi là một trong năm nhà sáng tạo giấc mơ huyền thoại. Giấc mơ của cô ấy có xếp hàng vài tháng cũng rất khó mua.

“Có một cậu khách đặt hàng nhưng đến giờ lại không đi ngủ. Đang ôn thi thì phải, thấy bảo thức cả đêm. Những giấc mơ đặt hàng mà khách không đến lấy cũng được chuyển lên tầng năm. Mình giấu ở đây để tí nữa tan làm lén mang về nhà.”

Mo Tae Il làm vẻ mặt hề quen thuộc rồi giấu hộp giấc mơ vào dưới kệ sản phẩm.

“Tuyệt đối không được mách ngài Dollargut đâu nhé! Mình còn muốn làm ở đây lâu.” Mo Tae Il cười toe toét để lộ răng khểnh.

“Penny, cậu nghiêm túc cân nhắc về việc làm trên tầng năm xem sao. Ở đây, cậu còn được thưởng thêm theo doanh thu cậu bán được nữa đấy!”

Thấy Penny mở to mắt có vẻ thích thú, Mo Tae Il liền nói thêm.

“Nhưng mà lương cơ bản thì thấp lắm.”

Đã tới lúc quay lại tầng một để gặp Dollargut rồi. Penny cố tình không sử dụng thang máy mà đi bộ xuống từ từ.

Cô bắt đầu đắn đo xem nên làm việc ở tầng nào. Nếu muốn làm việc được ở tầng năm thì chắc cô phải huy động mọi phương pháp, từ hát hò đến nhào lộn hoặc nếu không phải đầu thai để thay đổi tính cách quá. Làm việc ở tầng bốn thì cản trở lớn nhất là phải thích ứng với Speedo, tầng ba có vẻ thú vị nhất nhưng lúc nói chuyện với Mogberry thì phải để ý lựa chọn chủ đề cẩn thận. Làm việc ở tầng hai thì trước khi vượt qua bài sát hạch của Viggo Myers, cô nghĩ mình cần phải là phẳng áo sơ mi trước đã. Ngay khi đi ngang qua tầng hai, cô nghe thấy tiếng Viggo Myers văng vẳng.

“Toàn bộ sản phẩm trên tầng hai đã hết hàng! Xin thông báo hết hàng!”

Tới trước văn phòng của ngài Dollargut rồi mà Penny vẫn chưa quyết định được sẽ làm việc ở tầng nào. Mẩu giấy “Có việc ra ngoài” đã được gỡ xuống.

Penny định gõ cửa thì thấy cánh cửa đã mở hé sẵn. Cô ngó qua khe cửa, nhìn vào trong văn phòng. Không chỉ có một mình Dollargut. Ông đang nói chuyện cùng cô Weather làm việc ở quầy lễ tân tầng một.

“Dollargut, giờ chúng ta đã quá già và kiệt quệ rồi. Đã qua rồi cái thời mà dù chỉ ăn một hộp cơm rẻ tiền, chúng ta vẫn tràn đầy năng lượng như ba mươi năm trước. Phải thuê thêm nhân viên cho quầy lễ tân tầng một thôi. Chỉ có tôi với ngài thì công việc hiện giờ là quá tải. Ngài thử nghĩ xem, hôm nay ngài xử lý đơn đặt hàng trong văn phòng, rồi lại đi kiểm tra hàng tồn kho nên cứ vắng mặt suốt. Làm một mình tôi xoay xở đến kiệt sức.”

Cô Weather than thở.

“Tôi xin lỗi, Weather. Nhưng chị cũng biết công việc ở quầy lễ tân quan trọng như thế nào mà. Không thể cứ chọn bừa một ai đấy được. Tôi sẽ thông báo xem trong số nhân viên của chúng ta có ai muốn đăng ký hay không, chị chờ thêm một thời gian nhé. Phải cáng đáng rất nhiều việc nặng nề nên cũng không biết là có ai sẵn sàng đăng ký hay không nữa… À, đúng rồi! Chị nghĩ sao nếu làm việc cùng cậu Viggo Myers tầng hai?”

“Viggo Myers ư?” Cô Weather hỏi lại.

“Cậu ấy vừa giàu kinh nghiệm lại vừa uyên bác, chắc chắn sẽ giúp được nhiều việc cho chị.”

Dollargut nhẹ nhàng nói.

“Dào ôi, cậu ta sẽ không chịu làm việc dưới quyền tôi đâu. Trừ phi cho cậu ta làm luôn quản lý tầng một… Ô? Ai ở ngoài đó vậy?”

Nhác thấy có bóng người phía sau, cô Weather liền quay ra cửa. Penny bước vào văn phòng một cách bình thản nhất có thể.

“Cháu không có ý làm gián đoạn cuộc trò chuyện đâu ạ. Cháu chỉ định báo rằng cháu đã tham quan xong từng tầng…”

“À, ra vậy! Không sao, cháu lại đây ngồi cùng đi.”

Dollargut vui vẻ chào đón Penny. Ông mặc một chiếc áo cardigan mỏng, ngồi tựa lưng vào ghế.

“Vậy, cháu muốn làm việc ở tầng nào?” Dollargut hỏi.

Cô Weather cũng quan tâm xem Penny lựa chọn tầng nào.

“Nếu là ta thì ta sẽ chọn tầng hai. Viggo Myers khá khó tính, nhưng cháu sẽ học được nhiều điều khi làm việc cùng cậu ta.”

Vừa mới đây thôi, Penny đã phát hiện ra một công việc hấp dẫn chưa từng có. Cô không thể bỏ lỡ cơ hội này. Chần chừ một lúc, cô bèn trả lời rất thẳng thắn.

“Cháu muốn được làm việc ở quầy lễ tân tầng một ạ.”

Ngờ đâu, ngài Dollargut và cô Weather lại vui vẻ chấp nhận lời đề nghị này hơn cô nghĩ. Cô Weather hài lòng vì ngay ngày mai đã có thêm người phụ việc. Trong khi Dollargut thì đang lo lắng sau cuộc nói chuyện với mình, Weather sẽ tuyên bố “Tôi nghỉ việc” hay “Tôi quyết định chuyển sang chỗ khác”, nên nhờ có lời đề nghị của Penny mà mọi chuyện đã kết thúc tốt đẹp.

Ba người cùng đi ra quầy lễ tân để hướng dẫn công việc cho Penny. Bên trong quầy lễ tân là những màn hình hiển thị tình hình bán hàng của từng tầng và một micro để phát thông báo. Một bên là những tập giới thiệu sản phẩm để phát cho khách hàng.

“Ở đây có thể kiểm tra số lượng hàng tồn kho của mỗi tầng, tình trạng hàng bán ra và việc thanh toán của khách hàng có đang được tiến hành thuận lợi không.”

Cô Weather thử bật một vài cửa sổ trông rất phức tạp lên.

“Hệ thống Dream Pay Ver 4.5 đấy! Nó là chương trình tích hợp mọi chức năng cần thiết để quản lý cửa hàng. Đặc biệt là hệ thống thanh toán giấc mơ được vận hành tuyệt hảo. Hơi đắt một chút nhưng rất đáng đồng tiền bát gạo. Để sử dụng hệ thống tính toán tự động kết nối với két sắt thì…, nó sẽ tự động hiện thông báo khi hàng tồn kho chỉ còn lại dưới 13%…”

Penny đột nhiên mất tập trung. Cô chỉ hiểu được loáng thoáng một vài từ cô Weather nói. Nhưng ngạc nhiên hơn là, ngài Dollargut đứng bên cạnh cũng mang vẻ mặt lơ đãng y như cô nhân viên mới.

“Nhóc cũng cùng khoa với Dollargut hả? Cứ nói đến máy móc là im tiệt. Thế thôi, hôm nay ta sẽ giới thiệu với nhóc về ‘Cân mí mắt’ nhé.”

“Cái này thì tôi có thể nói được.” Dollargut mừng rỡ.

Cô Weather quay người về phía bức tường hình vòng cung bao quanh quầy lễ tân. Bức tường cao vút đó nhìn kỹ hóa ra là một chiếc tủ nhiều ngăn khổng lồ.

Mỗi ngăn chứa một chiếc cân nhỏ gắn số, trông chúng giống hệt mí mắt của con người, một chiếc kim nhỏ di chuyển giữa các vạch để chỉ trạng thái. Ngay tầm mắt của Penny, kim của chiếc cân số 902 đang chuyển động nhanh ở giữa vạch Tỉnh táo và Buồn ngủ.

“Đây là cân mí mắt của các khách hàng thường xuyên của chúng ta. Nó được chế tạo đặc biệt để báo trước khi nào khách hàng tới. Chiếc cân này là bí quyết kinh doanh lâu đời của Bách hóa Giấc mơ.” Dollargut tự hào giới thiệu.

Cô Weather nhìn chiếc cân mí mắt của khách quen số 999 rồi nói với giọng buồn bã.

“Vị khách này vốn cứ đến giờ này là mí mắt sẽ trĩu xuống. Nhưng do tuổi ngày càng cao nên cũng ít ngủ dần. Gần đây, không còn thấy đến mua giấc mơ nữa. Đây là nơi tràn ngập ký ức của ta. Thỉnh thoảng ta còn lấy tay vuốt nhẹ mí mắt của những vị khách đã đặt hàng mà lâu quá không thấy đến, nhưng để tránh trường hợp khách hàng đang bận việc gì quan trọng không được ngủ quên, cháu cũng đừng tự ý động vào nhé.”

Penny bận ghi lại lời cô Weather nói nên không kịp trả lời.

“Cô nhắc lại một lần nữa được không ạ? Dùng ngón tay làm gì mí mắt cơ ạ?”

“Thôi, đừng lo. Đằng nào ta cũng sẽ ở đây cùng nhóc suốt ấy mà.”

Khi ba người đang bận rộn trao đổi về chiếc cân, thì ở quầy vang lên tiếng chuông nhỏ. Đó là tiếng thông báo từ hệ thống Dream Pay mà cô Weather ca ngợi hết lời.

Đinh đoong.

Tất cả các tầng đều đã bán hết hàng. Thông báo hết toàn bộ sản phẩm.

“Hết sạch hàng rồi nên không cần làm việc thêm nữa đâu.”

Sau khi kiểm tra phần mềm, Dollargut thông báo cho nhân viên nghỉ làm sớm qua micro. Lời ông vừa dứt, tiếng reo hò vang lên khắp cửa hàng.

“Lâu lắm rồi mới được tan làm sớm. Tôi cũng phải về luôn đây. Hôm nay gia đình tôi tụ tập ăn uống. Thằng con út của tôi cuối cùng đã tập được trồng cây chuối đi bằng hai tay rồi! Hôm nay, cả nhà tôi tổ chức tiệc ăn mừng.”

Nhân viên ai nấy đều lần lượt ra về, kể cả cô Weather, giờ chỉ còn lại Dollargut và Penny trong bách hóa. Penny cũng muốn về sớm nhưng còn ngại vì vẫn chưa thấy Dollargut rời đi.

Trong khi đó, khách hàng vẫn liên tục ngó vào cửa hàng.

“Xin lỗi quý khách, chúng tôi đã hết mất hàng rồi ạ. Chúng tôi sẽ mở cửa trở lại vào ngày mai ngay khi sản phẩm mới về tới kho.”

Penny thò đầu ra ngoài và tỏ vẻ xin lỗi hết mức có thể, có bốn năm vị khách nhún vai chán nản rồi bỏ đi.

Dollargut đang viết gì đó trên tờ giấy ở quầy lễ tân.

“Ngài viết gì vậy ạ?”

“Ta định dán một thông báo ngoài cửa để khách hàng biết đã hết hàng.”

Penny lặng yên đứng nhìn Dollargut. Có vẻ ông không thích nét chữ của mình nên đã viết đi viết lại đến ba tờ rồi. Penny vẫn thấy kỳ diệu khi được đứng gần Dollargut như thế này và được làm việc cùng ông.

“Môn đệ thứ ba trong câu chuyện có thực sự là tổ tiên của ngài không ạ?” Penny đột nhiên hỏi.

“Họ nói vậy. Cả bố mẹ và ông bà ta đều luôn nhắc nhở ta như vậy.”

Dollargut trả lời thờ ơ, tay rút sợi xơ vải khỏi áo.

“Thật tuyệt làm sao!”

Penny nhìn Dollargut với ánh mắt ngưỡng mộ.

Ông cũng vừa viết xong tờ thông báo dán ngoài cửa.

“Được rồi, thế là xong!”

“Ngài để cháu đi dán cho ạ.”

Penny xé hai miếng băng dính lớn dán cho tờ thông báo khỏi rơi. Cô đứng ra xa, xem xét cẩn thận có bị dán lệch hay không rồi mới quay vào cửa hàng.

Tất cả giấc mơ hôm nay đã hết hàng!

Thưa các quý khách đã ghé qua bách hóa của chúng tôi trong giấc ngủ.

Toàn bộ giấc mơ hôm nay đã được bán hết, kính mong quý khách quay lại vào ngày mai.

Cửa hàng chúng tôi mở cửa quanh năm, chờ đón quý khách đến với rất nhiều giấc mơ đẹp mỗi ngày.

- Chủ bách hóa -

“Ta cùng ăn bánh quy nhé.”

Dollargut ngâm nga hát trong khi mở gói bánh có dòng chữ “bánh quy an thần”. Đó chính là loại bánh quy Dollargut mời Penny hôm phỏng vấn.

“Mà sao cháu chưa về nhỉ?”

Dollargut hỏi như thể ông vừa nhớ ra.

“À… tại, cháu thấy ngài Dollargut cũng chưa về nên…”

“Ồ, chết thật. Ta cũng tan làm rồi đấy.”

Ngài Dollargut trả lời một cách khó hiểu.

“Dạ?”

“Quên không báo với cháu, ta sống ngay trên căn gác được sửa lại trong tòa nhà này.”

“À….”

Leng keng.

Đúng lúc đó, chuông treo trên cửa vang lên, một khách hàng lớn tuổi bước vào.

“Xin lỗi quý khách, hôm nay chúng tôi đã hết hàng, nên…”

Penny đang nói thì Dollargut bước lên phía trước cô như thể bảo cô ngưng lại một chút.

“Tôi… Tôi không đến để mua hàng. Không biết có thể tư vấn đặt hàng giúp tôi được không?”

“Đương nhiên rồi. Xin mời quý khách vào.”

Dollargut vui vẻ chào đón khách và giấu biến gói bánh sau lưng. Sau đó cũng có vài vị khách nữa bước vào. Những vị khách mà Dollargut đón tiếp thuộc nhiều lứa tuổi và giới tính khác nhau, nhưng mắt ai cũng sưng húp. Chắc chắn họ đã khóc rất nhiều trước khi chìm vào giấc ngủ.

“Hẳn đã có chuyện gì đó xảy ra ạ?”

Penny thì thầm với Dollargut khe khẽ để những vị khách không nghe thấy.

“Chắc vậy. Tất cả đều là khách quen của chúng ta. Họ đến muộn hơn rất nhiều so với thường lệ.”

“Chắc họ trằn trọc mãi mới ngủ được đúng không ạ?”

“Hẳn là vậy.”

Dollargut dẫn họ đến phòng nghỉ của nhân viên bên phải lối vào cửa hàng. Penny cũng đi theo. Dollargut có vẻ không bận tâm lắm chuyện Penny đi theo mình.

Đằng sau cánh cửa hình vòng cung kêu cót két là một không gian khá rộng. Ánh sáng từ chiếc đèn quá đơn giản để được gọi là đèn chùm, ấm áp tỏa xuống căn phòng. Trong phòng có kê những chiếc ghế xô pha êm ái với đệm gối cũ kỹ vá chằng vá đụp và một chiếc bàn dài làm từ gỗ nguyên tấm. Ngoài ra, còn có một tủ lạnh cũ, máy pha cà phê và cả một giỏ đồ ăn vặt, khiến căn phòng toát lên vẻ được bài trí cẩn thận và chu đáo.

Khi các vị khách ngồi xuống, Dollargut bốc một nắm kẹo nhỏ từ giỏ ăn vặt lên chia cho họ.

“Đây là kẹo ngủ. Nó vừa ngon lại vừa rất hiệu quả. Quý khách nên ngủ một giấc thật ngon vào một đêm như đêm nay.”

Từng người nhận kẹo từ Dollargut, rồi đột nhiên, không ai bảo ai, tất cả đều bắt đầu rơi nước mắt.

“Ôi chao, đáng nhẽ tôi phải đưa cho quý vị bánh quy an thần trước. Không sao đâu. Khóc cũng tốt. Tất cả mọi chuyện xảy ra ở đây đều được giữ kín. Nào, bây giờ thì tôi có thể chuẩn bị những giấc mơ nào cho quý vị?”

Cô gái trẻ ngồi gần cửa ra vào là người đầu tiên lên tiếng.

“Tôi mới chia tay người yêu. Mấy ngày trước tôi vẫn ổn và chịu đựng được, nhưng đột nhiên hôm nay đầu tôi đau buốt, lòng dạ thì sôi lên. Tôi không cô đơn đâu, nhưng sao thấy xót xa quá. Sau khi chia tay anh ấy, tôi không sống tốt hơn được chút nào cả. Tôi chẳng rõ là mình đang oán trách hay đang hối hận vì đã chia tay nữa. Biết đâu gặp lại anh ấy trong mơ, tôi sẽ biết được câu trả lời chăng.”

Rồi lần lượt, các vị khách kể câu chuyện của mình.

“Tôi mất chị gái từ khi còn nhỏ. Hôm qua là sinh nhật thứ hai lăm của tôi. Bằng đúng tuổi chị gái tôi khi qua đời. Chị ấy ra đi ở tuổi còn rất trẻ, nghĩ vậy tôi đau lòng quá. Tôi muốn được gặp lại và nói chuyện với chị ấy, dù cả trong mơ thôi cũng được. Chị gái tôi chắc vẫn ổn chứ ạ?”

“Sắp đến hạn nộp bài dự thi rồi mà tôi không có ý tưởng gì trong đầu cả. Những người khác dường như đều có sẵn hàng đống ý tưởng, chỉ mình tôi là như đồ ngốc vậy. Tôi đã lớn thế này rồi mà vẫn chẳng làm nên tài cán gì, nhưng cũng không thể từ bỏ được sở thích của mình.”

“Tháng trước, tôi đã bước sang tuổi bảy mươi. Có lẽ tôi đã sống khá lâu rồi. Hôm nay, khi dọn đồ chuyển nhà, tôi tìm thấy ảnh thời còn đi học và ảnh cưới của mình. Rồi cả ngày những hình ảnh ấy cứ luẩn quẩn trong đầu tôi. Đêm nằm xuống ngủ, bỗng tôi thấy buồn quá. Thời gian thật tàn nhẫn.”

Khách hàng chia sẻ những câu chuyện của mình một lúc lâu. Dollargut ngồi ghi chép lại tất thảy vào một cuốn sổ ông đã chuẩn bị sẵn.

“Vâng, tôi đã điền xong đơn đặt hàng rồi. Chúng tôi sẽ chuẩn bị những giấc mơ mà quý khách cần.”

Các vị khách ngậm kẹo ngủ do Dollargut đưa cho và đứng dậy. Người phụ nữ lớn tuổi đứng dậy sau cùng hỏi.

“Vậy lúc nào chúng tôi mới được mơ giấc mơ đặt hàng của mình?”

“Để tôi xem, có những giấc mơ chúng tôi có thể chuẩn bị luôn, nhưng số còn lại chúng tôi cần thêm chút thời gian.”

“Phải chờ bao lâu ạ?”

“Rất khó trả lời chính xác, nhưng để nhận được giấc mơ đặt hàng, tôi cần quý khách giúp tôi một điều duy nhất.”

“Đó là gì ạ?”

“Quý khách hãy ngủ thật sâu mỗi đêm. Chỉ cần làm vậy thôi.”

Cuối cùng, những vị khách đến muộn cũng rời đi hết. Penny đứng cạnh Dollargut đang sắp xếp lại các ghi chú ở quầy lễ tân, chuẩn bị về nhà.

“Có nhiều khách đặt hàng như thế này không ạ?”

“Không quá nhiều, nhưng thỉnh thoảng cũng có. Việc này ý nghĩa hơn bán những giấc mơ có sẵn rất nhiều. Cháu sẽ hiểu khi kinh doanh lâu năm như ta. Thôi, cháu về sớm đi.”

“Dạ!”

Những chiếc cân mí mắt ở quầy lễ tân phần phật chuyển động không ngừng.

“À, Penny này!”

Dollargut gọi Penny khi cô đang chuẩn bị bước ra ngoài.

“Dạ?”

“Ta quên chưa nói lời chào mừng cháu. Ta thật lòng vui mừng vì có cháu đến làm việc tại Bách hóa Giấc mơ. Hy vọng cháu sẽ thích nơi này.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.