Bách Hóa Giấc Mơ Của Ngài Dollargut

Lượt đọc: 15 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hướng dẫn hẹn hò lúc nửa đêm

❊ ❊ ❊

Penny đã tiến bộ dần dần trong một tháng qua. Đặc biệt, cô đã hiểu hơn nhiều về cân mí mắt của những vị khách quen. Mí mắt của vị khách số 898 trĩu xuống thường xuyên tới mức khiến Penny nghĩ chắc hẳn chiếc cân này bị hỏng.

“Cô Weather ơi, cháu chắc chắn chiếc cân này bị hỏng rồi. Cháu đã để ý kỹ mấy ngày nay, nơi vị khách này sống hiện đâu phải là ban đêm, vậy mà mí mắt lúc nào cũng nhắm, thậm chí từ 8 giờ sáng đến tận 5 giờ chiều. Cô xem này, bây giờ cũng thế nữa!”

Phần mí mắt trên cân liên tục nhắm lại rồi mở ra.

“Cân không sao đâu nhóc. Cậu khách này là học sinh cấp ba nên chắc đang ngủ gật trong giờ học đấy mà. Cứ để yên đó, người ta vẫn bảo trời đánh còn tránh học sinh ngủ gật còn gì.”

Thêm vào đó, Penny còn biết hướng dẫn những thông tin cơ bản cho khách như là sản phẩm họ cần tìm ở tầng nào, hay khi nào lại có hàng mới về kho.

Nhưng nhiệm vụ quan trọng nhất ở quầy lễ tân là quản lý tiền bạc, tức quản lý doanh thu từ những giấc mơ, thì Penny hẵng còn vụng về lắm. Việc sử dụng chương trình Dream Pay là khó khăn hơn cả. Cả Dollargut cũng chẳng thạo gì việc này nên mọi chuyện quản lý doanh thu giấc mơ trả sau đều do một mình cô Weather phụ trách.

“Cứ mỗi lần thức dậy sau một giấc mơ, khách hàng lại trả cho chúng ta một nửa cảm xúc của mình. Như vậy, doanh thu sẽ cao hơn nhiều nếu ta giao dịch với những vị khách có tình cảm phong phú, phải vậy không? Bởi thế chăm sóc khách quen là điều cực kỳ quan trọng. Hầu hết khách quen của chúng ta đều là những người rất giàu cảm xúc.”

“Làm sao họ có thể trả cảm xúc thay cho tiền được ạ?”

“Thế mới nói hệ thống Dream Pay thật tuyệt vời! Một loại công nghệ Internet vạn vật. Két sắt của chúng ta, khách hàng và hệ thống này được kết nối với nhau, khi khách hàng thanh toán tiền giấc mơ thì doanh thu đó sẽ được chuyển thẳng vào két sắt và chúng ta chỉ việc theo dõi dữ liệu đó qua máy tính… Penny? Ngủ à? Cháu làm ơn giả vờ hiểu thôi cũng được mà.”

Cô Weather nói như nài nỉ.

“Xin lỗi cô… Cháu không tài nào hình dung ra được…”

“Thôi đành vậy. Chắc cô vẫn phải tự làm lâu lâu nữa rồi.”

Mỗi buổi sáng, ngay khi tới chỗ làm, cô Weather đều tới két sắt gom doanh thu ngày hôm trước rồi đem sang gửi vào ngân hàng đối diện. Lúc này, Penny phải trông chừng quầy lễ tân, cố gắng không để xảy ra chuyện gì trong lúc cô Weather vắng mặt.

Hôm nay, Penny cũng đang đứng im như phỗng trông coi cửa hàng, chờ cô Weather quay lại. Nhưng cô Weather vừa mới đi về hướng nhà kho một lát đã trở lại luôn.

“Sao cô về luôn rồi ạ?”

Cô Weather cúi rạp người, mồ hôi mồ kê nhễ nhại.

“Trứng ốp lết sáng nay chắc có vấn đề rồi. Cô… đi… vệ sinh nhé. Chắc sẽ hơi lâu. Cháu đi ngân hàng thay cô được không? Cháu cầm chìa khóa này, mở két sắt trong nhà kho ra, sẽ thấy hai chai thủy tinh đầy ắp. Cháu mang sang ngân hàng, nhân viên ở quầy họ sẽ tự biết phải làm gì. Chỉ cần nói là đến từ Bách hóa Giấc mơ. Nhanh… nhanh đi đi. Nếu đi muộn, ngân hàng sẽ đông lắm.”

Cô Weather đưa cho Penny một chiếc chìa khóa nhỏ rồi chạy như bay về phía nhà vệ sinh.

Penny lúng túng quá, chỉ kịp viết vội dòng chữ “Tôi qua ngân hàng một chút - Penny” rồi dán ở nơi dễ nhìn thấy nhất. Để không quên, cô vừa bước vội về phía nhà kho vừa lẩm bẩm “Két sắt, hai chai thủy tinh đầy ắp, quầy ngân hàng, nói là đến từ Bách hóa Giấc mơ.”

Penny đứng trước két sắt trong nhà kho được sắp xếp rất gọn gàng. Két sắt lớn hơn nhiều so với cô nghĩ nên phải mất một lúc Penny mới tìm ra ổ khóa, và khó khăn lắm mới nhét được chìa vào ổ khóa dưới chân, vừa xoay nhẹ thì nghe cạch một tiếng và két sắt được mở ra. Cô dùng hết sức để kéo cánh cửa to như cánh cửa ra vào ở tiền sảnh, không gian bên trong hiện ra tựa một hang sâu.

Két sắt giống như một kho gia vị khổng lồ ở tầng hầm của một gia đình giàu có. Có vô số chai thủy tinh đựng trong hộp, mỗi chai mang một màu sắc khác nhau. Có màu xanh ngọc huyền bí, có màu ngà chói lọi, và cả màu đỏ sậm như màu máu. Penny hơi rùng mình khi nhìn chất lỏng màu đỏ sẫm bên trong chai thủy tinh.

Bên trong két sắt, tiếng từng giọt chất lỏng chảy lộp độp vẫn không ngừng vang vọng. Penny biết rằng những chất lỏng đầy màu sắc này là doanh thu thu được từ khách hàng, nhưng cô vẫn kinh ngạc khi được tận mắt nhìn thấy chúng.

Không khó để tìm thấy hai chai thủy tinh đầy mà cô Weather nói. Đêm qua ai đó đã lấy hai chai này ra khỏi hộp và đặt xuống phía dưới. Trong chiếc chai dán nhãn “Rung động” là một thứ chất lỏng có màu hồng nhạt như kẹo bông. Penny muốn ngắm các chai này lâu hơn chút nữa, nhưng cô cũng không quên rằng cô Weather dặn phải đến ngân hàng sớm. Cô nhanh chóng lấy hai chai thủy tinh ra rồi khóa két sắt lại.

Penny ôm chặt hai chai thủy tinh trong tay rồi đi đến ngân hàng đối diện. Suốt dọc đường đi, cô căng thẳng toát mồ hôi vì chúng nặng và trơn quá. Penny đoán chắc cô Weather đã quên không bảo mình về dụng cụ vận chuyển chuyên dụng nào đó.

Vừa mở cửa ngân hàng, Penny thấy làn gió điều hòa thật dễ chịu, vẫn chưa đông người lắm. Sau khi thong thả lấy số, Penny cảm thấy tự hào vì bản thân đã làm khá suôn sẻ cho đến giờ.

“Không còn chuyện Penny hậu đậu nữa nhé. Xời, mình cũng cẩn thận đó chứ.”

Penny ngồi ở ghế chờ, vẫn ôm chai thủy tinh đựng chất lỏng màu hồng nhạt trong lòng. Trước cô có bảy người. Cô nghĩ chỉ cần chờ một chút nữa thôi sẽ đến lượt mình, nhưng khách hàng ở quầy không biết đang làm dịch vụ phức tạp gì mà mãi không thấy đứng dậy.

Hơi chán, Penny cẩn thận đặt chai thủy tinh xuống dưới chân và lôi một cuốn tạp chí ra khỏi giá cạnh ghế chờ. Trên bìa tạp chí có ghi Khoa học não bộ giấc mơ số tháng Năm. Đó không phải là một tiêu đề thú vị. Penny lật đến một trang bất kỳ rồi đọc lướt qua.

Luận văn của tháng: Nghiên cứu về giá giấc mơ và cảm xúc khách hàng.

“Nghiên cứu về giá giấc mơ và cảm xúc khách hàng” của Tiến sĩ Reno đã được chọn làm luận văn của tháng này. Trong thời gian qua, có vô số luận văn liên quan được công bố, nhưng các nhà phê bình cho rằng hiếm có luận văn nào được thực hiện dựa trên những nghiên cứu chuyên sâu như luận văn của Tiến sĩ Reno.

“Điều cốt yếu ở đây là khách hàng tự coi mình là ‘một loài động vật hay quên’. Họ nhìn nhận bản thân mình rất khách quan. Họ biết rằng những hình ảnh mà họ nhớ được từ giấc mơ không phải sự thật, mà chỉ là những dữ liệu hỗn độn trong tâm trí. Ý thức được rằng mọi trải nghiệm sẽ bị lãng quên, những khoảnh khắc này chỉ xảy ra một lần khiến họ càng thấy tuyệt vọng hơn. Điều này mang lại ý nghĩa đặc biệt cho những cảm xúc của họ và những gì họ trả cho những giấc mơ.”

Tiến sĩ Reno trả lời khi được hỏi về nội dung chính bài luận văn dài hơn hai trăm trang của mình. Một số nhà phê bình cho rằng đây đơn thuần chỉ là một nghiên cứu rập khuôn thường thấy. Tuy nhiên, chúng ta phải ghi nhận công lao của Tiến sĩ đã nghiên cứu hơn 3.000 trường hợp trong mười năm qua (Toàn bộ luận văn được đăng trên trang web của Khoa học não bộ giấc mơ).

Đầu Penny quay cuồng khi nghĩ đến hơn hai trăm trang luận văn. Cô gấp cuốn tạp chí lại không mảy may luyến tiếc, vẫn còn năm người nữa đang chờ tới lượt.

Đúng lúc đó, một người đàn ông mặc vest chỉnh tề ngồi xuống bên cạnh và bắt chuyện với Penny.

“Chỉ ngắm màu hồng này thôi cũng khiến ta thấy xốn xang. Chất lượng thật tuyệt hảo. Chắc phải đáng giá cỡ hai trăm gordon đó. Em ở bên nào thế? Lần đầu tôi trông thấy em ở đây.”

“Tôi ở Bách hóa Giấc mơ bên kia đường. Tôi là nhân viên mới nên chắc hôm nay là lần đầu anh thấy tôi.”

Penny đoán người này là nhân viên ngân hàng.

“Em là số mấy? Xem ra vẫn còn chút thời gian nữa mới tới lượt, em có muốn đi xem cái này rất thú vị cùng tôi không?”

Penny định từ chối ra điều khó di chuyển vì phải ôm chai rất nặng, người đàn ông liền tự động cầm một chai lên giúp cô.

“Để tôi giúp.”

Người đàn ông dẫn Penny đi ngược lại hướng các quầy giao dịch. Penny bối rối cầm chai còn lại lên và đi theo anh ta. Chỗ họ đến trông như nhà chờ một ga xe lửa, với bảng điện tử lớn và hàng trăm chiếc ghế được xếp thành hàng dài. Đây đó có những người đang nhìn chằm chằm vào bảng điện tử trải dài từ trần nhà xuống một cách đầy lo âu. Giá của nhiều loại cảm xúc khác nhau đang được hiển thị trên màn hình điện tử theo thời gian thực, giống hệt những sản phẩm của thị trường chứng khoán. Thành tựu và Tự tin đang tăng 15%, phá vỡ các kỷ lục mới, được hiển thị bằng màu đỏ đậm ở phía trước. Bên dưới, giá thị trường của Trống rỗng và Yếu đuối đang giảm nhanh đáng kể. Ở nơi màn hình điện tử dễ nhìn thấy nhất, vài người đang chắp tay khẩn khoản hoặc thở dài não nề.

“Một set hamburger bò có giá một gordon thôi, mà một chai Thành tựu đã tăng vọt tới 200 gordon rồi! Ai lại muốn trả nhiều tiền để cảm thấy thành công đến vậy nhỉ? Năm ngoái mà mình tích trữ một ít thì có phải bây giờ nghỉ việc được luôn không!” Ai đó than thở.

Penny có thể thấy giá của Rung động trên đầu bảng điện tử. Rung động được giao dịch ở mức 180 gordon một chai, cao hơn một chút so với hôm qua. Penny liền ôm chặt chai thủy tinh vào lòng, lo lắng nghĩ sẽ lớn chuyện tới mức nào nếu mình làm mất nó. Cô quay sang tìm người đàn ông đi cùng mình nhưng…

Hỡi ôi, anh ta đã biến mất. Hơn nữa, chai Rung động anh ta cầm giúp cũng…

Nguy to rồi. Penny thấy lạnh dọc sống lưng.

Có phải lừa đảo không nhỉ? Hắn ta chắc hẳn sáng nào cũng đi kiếm những con mồi ngơ ngác như Penny. Đã vậy còn tự khai rằng mình là nhân viên mới nữa. Đúng là tự dâng mỡ đến miệng mèo mà. Penny không tài nào tìm được hắn ta nữa. Cô đã kiệt sức không thể bước nổi bước nào với chai thủy tinh còn nặng trên tay.

Penny định gửi chai còn lại vào ngân hàng, nhưng đã quá lượt từ lâu. Tệ hơn, cô tìm mãi không thấy phiếu của mình. Không thể để quầy lễ tân trống lâu quá được, cô đành quay lại cửa hàng.

Cô Weather đã trở lại quầy. Không giống như Penny, có vẻ việc trong nhà vệ sinh thuận buồm xuôi gió nên trông cô rất thảnh thơi.

“Cô Weather…”

“Penny, mặt cháu sao thế? Ơ? Sao lại mang nó về đây?”

Penny mếu máo giải thích từ đầu chí cuối. Khi kể lại câu chuyện bằng lời, cô mới thấy mình ngốc nghếch biết chừng nào.

“Gay thật. Dạo này Rung động ngày càng quý hiếm. Lỗi tại cô, đáng nhẽ không nên giao việc đột ngột cho cháu như thế. Cô sẽ nói chuyện với ngài Dollargut, đừng lo lắng quá nhé. Nếu báo cảnh sát có thể bắt được hắn không chừng. Tên lừa đảo đó cũng đã định lừa cô mấy lần rồi.”

“Vậy lúc đó chị phải đá cho hắn một phát vào thẳng ống quyển chứ, Weather.”

Dollargut không biết từ đâu xuất hiện.

“Vậy là bị lừa mất một chai, chai còn lại cũng không gửi được đúng không? Hôm nay, giá mỗi chai Rung động cao nhất trong vòng ba tháng gần đây…”

“Cho cháu xin lỗi, ngài Dollargut.”

Penny xin lỗi, thậm chí không dám ngẩng mặt lên nhìn Dollargut.

“Nhưng thôi cũng tốt! Vừa hay ta cũng đang cần một chai Rung động. Ta định ghé quầy lễ tân trước khi cô Weather đi ngân hàng mà lại quên mất. Nhưng cháu đã mang về thế này! Hôm nay mọi thứ thế là ổn. Chai bị mất thì thôi coi như là cái giá để học rằng thế giới này đáng sợ hơn ta tưởng.”

Penny càng cảm thấy tệ hại hơn khi Dollargut khoan dung nói vậy.

“Cháu thực sự xin lỗi. Nhưng chai Rung động đó ngài định dùng vào việc gì ạ?”

“Thì… ta linh cảm một vị khách nào đó đang cần Rung động sắp đến.”

* * *

Cô gái là khách quen của Bách hóa Giấc mơ từ khi còn nhỏ. Cô vẫn biết mình là người hay ngủ mơ, nhưng hoàn toàn không ngờ rằng có một bách hóa mà hằng đêm cô thường lui tới. Thật kỳ lạ là cứ sáng ra, cô lại quên toàn bộ mọi việc liên quan đến bách hóa này.

Cô gái sinh ra ở quê và đã học xong đại học. Cô thuộc kiểu nhân viên văn phòng điển hình rất bình thường, sau khi tốt nghiệp đại học cô ở lại thị trấn xin việc và bắt đầu sống một mình. Cô đi làm ngay sau khi tốt nghiệp, công việc ở công ty cũng vất vả nhưng không còn lạ lẫm như những ngày đầu tiên nữa. Năm nay cô hai mươi tám tuổi, và đây là năm thứ tư cô sống một mình. Nhìn chung thì cô có một cuộc đời suôn sẻ.

“Không, làm gì có ai.”

“Thật á? Công ty cậu nhiều nam lắm mà.”

“Mọi người đều có bạn gái hoặc kết hôn rồi, hoặc không phải típ mình thích, hoặc không thích mình.”

“Cậu có bắt từng người lại rồi hỏi cung đâu mà biết. Chẳng qua cậu không muốn thôi đúng không?”

“Thực ra, mình cũng không biết phải làm thế nào. Chuyện tình cảm của nhân viên văn phòng thường bắt đầu như thế nào nhỉ?”

“Mình biết ngay mà, cậu đang thích ai đúng không?”

“Thật ra thì….”

Sau khi nói chuyện điện thoại với bạn, cô gái thả người xuống chiếc giường cỡ Queen. Hôm nay, cô lại càng thấy chiếc giường sao quá rộng.

“Ôi, cô đơn quá đi mất.”

Cô gái thấy cô đơn đến mức tự nói ra thành lời trong căn phòng trống. Thanh âm của lời nói ngắn ngủi đó vang dội, va vào bức tường gần bên càng trở nên não nề. Đồng hồ đã chỉ nửa đêm. Sau giờ làm ở công ty, cô về nhà, tắm rửa, đi vứt rác, nấu cơm ăn và buôn chuyện điện thoại một chút với bạn, vậy mà cho dù bây giờ có đi ngủ luôn thì cũng chỉ còn ngủ được sáu tiếng thôi. Nếu lại xem YouTube rồi chìm vào webtoon thì sẽ thành thức cả hai đêm liên tiếp. Cô đơn gì giờ này nữa, phải ngủ đi đã. Mai còn đi làm.

“Mình sẽ sống như thế này đến bao giờ?”

Cô gái cố gắng bỏ câu hỏi này ra khỏi đầu. Tuyệt đối không nên suy nghĩ chuyện gì quá nghiêm túc trước khi ngủ. Từ kinh nghiệm bản thân, cô biết rõ những câu hỏi này sẽ chỉ càng làm mình thao thức.

Cô gái kéo chăn bông lên cổ rồi kiểm tra thời tiết hôm sau trong khi cài báo thức trên điện thoại. Chỉ số bụi mịn cao kinh khủng, trời nhiều mây. Thậm chí cả các biểu tượng thông báo trông cũng toàn một màu xám xịt.

“Ai lại nghĩ tuổi hai mươi của mình ảm đạm thế này chứ. Tuyệt nhiên chẳng có gì sáng sủa cả.”

Thực ra thì không hẳn là không có. Cô nhớ đến chàng trai mình vừa nhắc đến trong cuộc điện thoại với bạn. Anh là nhân viên của công ty đối tác, vẫn đến công ty cô làm việc vào mỗi thứ Tư. Sau khi kết thúc công việc buổi sáng, anh hay ngồi ăn trưa một mình ở nhà hàng cô thường lui tới.

“Xin chào, tôi là Hyun Jong Suk đến từ công ty Tech Industry. Cô có tiện nghe điện thoại không ạ?”

“Dạ vâng, chào anh. Tôi là Jeong Ah Young. Tôi đang nghe đây. Có chuyện gì không ạ?”

“À vâng, tôi đang muốn hỏi sáng thứ Tư này tôi định đến lúc 10 giờ, không biết có được không?”

Cô gái chưa bao giờ trò chuyện với chàng trai ngoài vài cuộc điện thoại như thế và những lời chào xã giao khi gặp mặt. Tuy nhiên, cách làm việc nguyên tắc luôn liên lạc trước vào mỗi thứ Hai hằng tuần, phong thái chững chạc của anh khi đối diện với công việc khó khăn và gây ức chế (tất nhiên, điều này có thể là suy nghĩ chủ quan) không ngừng thu hút ánh mắt cô.

Mấy ngày gần đây, anh còn bắt đầu xuất hiện trong giấc mơ của cô nữa. Thậm chí trong mơ, anh ấy còn cao lớn và đẹp trai hơn cả ngoài đời.

Cô gái lần theo ký ức cố nhớ xem lần cuối cùng mình nảy sinh tình cảm và hẹn hò là hồi nào. Cấp ba? Hay là năm thứ nhất đại học nhỉ? Chờ đã, ngày mai là thứ Tư đúng không? Cô gái đột nhiên cảm thấy áp lực đi làm ngày mai nhẹ dần. Ngày mai là ngày cô được gặp anh.

Cô gái quấn một vòng chăn quanh mình rồi nằm nhìn đăm đăm vào bức tường trước mặt. Cô hy vọng anh sẽ không bao giờ biết tới hình ảnh xốn xang đến mất ngủ này của mình. Biết được, chắc hẳn anh sẽ khó chịu lắm. Bị một người lạ bí mật dõi theo lúc làm việc còn chưa đủ, giờ thậm chí còn bị cô ta tương tư khi đêm xuống nữa. Rất có thể anh ấy đã kết hôn hoặc có bạn gái rồi cũng nên.

Trái tim cô rung động không khác gì thuở thiếu nữ, nhưng giờ đây nó mang nhiều lo lắng xa xôi hơn trước khi đem lòng yêu một ai đó.

Ôi trời, cô tự nhủ đã tương tư quá lâu. Đến lúc thực sự cần ngủ rồi.

Cô gái ngủ thiếp đi và thầm mong.

“Yêu đơn phương cũng được, chỉ cần cảm xúc này kéo dài mãi.”

* * *

“Cô Weather, cháu nghĩ khách hàng số 201 sắp đến rồi ạ.”

“Ồ, đúng rồi.” Cô Weather liếc nhìn lên chiếc cân mí mắt.

“May quá. Chị ấy ngày nào cũng đến, mà tự nhiên hôm qua không thấy nên cháu hơi lo.”

Penny mỉm cười hài lòng khi nhìn chiếc cân mí mắt của khách hàng số 201. Mí mắt đã khép lại hoàn toàn, và kim trên cân chỉ Giấc ngủ REM.

Ngay khi Penny dứt lời, vị khách số 201 đã mở cửa bước vào. Penny và cô Weather vui vẻ chào đón cô gái.

“Xin mời quý khách vào.”

“Xin chào! Hôm nay tôi vẫn muốn mơ lại giấc mơ cũ. Tôi rất thích giấc mơ mấy ngày hôm nay.”

“Dạ vâng, hiện giờ trên tầng ba hơi đông khách nên chắc sẽ khó tìm. Để tôi đi lấy sản phẩm cho quý khách.”

Penny vội vã lên tầng ba. Mogberry, quản lý tầng ba, đang cùng nhân viên phân loại những hộp giấc mơ vừa đến. Tóc con của cô ấy hôm nay vẫn chỉa ra tứ phía. Penny tránh một đống hộp và tìm đến góc quầy Steady Sellers.

Những giấc mơ bán chạy gần đây chất thành núi trên kệ. Chắc hẳn buổi sáng chúng đã được sắp xếp gọn gàng, nhưng do nhiều khách hàng quần thảo nên giờ đây chúng chẳng khác nào một đống hỗn độn.

Penny cần mẫn lục tìm giấc mơ khách hàng cần giữa hàng trăm chiếc hộp. Sau năm lần vớ phải Giấc mơ bay của lũ yêu tinh Leprechaun, cuối cùng cô đã tìm thấy chiếc hộp trái tim xinh xắn. Dải ruy băng gói quanh hộp in nhỏ xíu tên Kiss Groer - nhà sáng tạo giấc mơ. Kiss Groer vô cùng lão luyện với những giấc mơ lãng mạn kiểu này. Theo Assam, nguồn tin biết tuốt, thì anh ấy vụng về với chuyện hẹn hò tới mức đã thất tình không dưới một trăm lần. Sau mỗi lần đau khổ đó, anh lại cạo trọc lốc nên chưa ai từng thấy anh ấy có tóc bao giờ. Nhưng những chuyên gia đánh giá rằng chất lượng sản phẩm của anh ngày càng cao sau mỗi lần thất tình.

“Giấc mơ này phải không ạ?”

Penny chạy một mạch xuống tầng một đưa hộp giấc mơ cho cô gái. Nhãn trên hộp có in “Giấc mơ về người bạn thích”.

“Vâng, đúng rồi.”

“Của quý khách đây ạ. Xin cảm ơn quý khách.”

“Hôm nay cũng trả sau phải không ạ?”

Vị khách nhận lấy chiếc hộp, nhìn cô Weather và hỏi.

“Vâng, như mọi khi, quý khách chỉ cần chia sẻ cho chúng tôi một chút cảm xúc của mình khi thức dậy là được ạ.”

“Điều đó có nghĩa là, nếu quý khách mơ và không cảm thấy gì khi tỉnh giấc, thì chúng tôi cũng sẽ không nhận được gì từ việc bán sản phẩm này!”

Penny đã nằm lòng những gì học được từ cô Weather.

Cô gái chậm rãi bước ra khỏi cửa hàng cùng chiếc hộp trên tay. Bước chân cô nhẹ tênh, mà không hiểu sao Penny trông theo cứ thấy lòng bứt rứt.

Lát sau, cửa hàng yên tĩnh hơn, Penny vừa chậm rãi quét sảnh vừa chìm đắm vào suy nghĩ của mình. Từ khi vị khách số 201 ra về, có một điều gì đó khiến cô bứt rứt không thể lý giải được. Penny tiếp tục quét sàn trong vô thức như thế cho tới khi quét đến trước cửa văn phòng Dollargut cạnh cầu thang. Lúc này, cô mới nhận ra cảm giác khó chịu đó là do đâu.

“Chà, xin lỗi cháu. Ta làm rớt nhiều vụn bánh quy quá à?”

Cánh cửa văn phòng bật mở và Dollargut xuất hiện.

“Dạ không, thưa ngài Dollargut. Cháu tranh thủ dọn dẹp một chút vì cửa hàng đang vãn khách thôi ạ. Nhưng, có điều này…”

“Có chuyện gì à?”

“Cháu có một thắc mắc, về vị khách số 201 ạ.”

“Ồ, khách hàng số 201. Khách quen lâu năm của chúng ta.”

“Chúng ta có nên cứ tiếp tục bán ‘Giấc mơ về người bạn thích’ cho chị ấy không ạ?”

“Cháu nghĩ có vấn đề gì à?”

Dollargut tỏ ra hứng thú với câu hỏi của Penny.

“Dạ, cháu vẫn nghĩ việc gặp được người mình thích trong mơ chỉ thú vị ở những lần đầu tiên. Nếu cứ mơ mãi giấc mơ ấy sẽ khiến tình cảm của mình ngày một lớn lên, rồi tới ngày cảm xúc quá lớn ấy làm tổn thương mình mất. Bản thân cũng sẽ vì thế càng chỉ mong lặp lại mãi giấc mơ đó thôi…”

Penny dừng lại để suy nghĩ một chút.

“Nếu chị ấy vẫn muốn mơ giấc mơ này nghĩa là trong thực tế không có tiến triển gì phải không ạ?”

“Penny, cháu có biết khách hàng của chúng ta ngoài kia nghĩ gì về những giấc mơ không?”

“Dạ có chứ ạ, cháu đã học rồi. Tiềm thức. Họ nghĩ rằng tiềm thức của họ vô tình tạo thành những giấc mơ.”

“Đúng vậy.”

“Nghĩa là sao ạ?”

Penny chưa nắm bắt ngay được ý tứ của Dollargut. Cô không muốn trông mình ngờ nghệch quá, nhưng sự tò mò còn lớn hơn gấp nhiều lần.

“Cháu biết đấy, một khi đã thức dậy, khách hàng sẽ không nhớ gì đến chúng ta. Coi tất cả những gì xảy ra trong mơ bắt nguồn từ tiềm thức vốn là cách giải thích hợp lý nhất đối với họ. Nếu là khách hàng, cháu sẽ thế nào?”

“Nếu cứ liên tục mơ thấy người mình quan tâm, cháu nghĩ mình sẽ vô thức hướng về người đó.”

Penny nói mà không tự tin lắm.

“Đúng vậy, và sau một thời gian thì cháu sẽ biết chắc chắn mình có thích họ không.”

“Nhưng chỉ mỗi thế thì không đủ để bắt đầu một mối tình. Vì mơ chỉ là mơ thôi…”

Penny thấy nhói lòng khi nghĩ đến vẻ mặt háo hức của cô gái khi nhận hộp giấc mơ. Nhưng Dollargut trông vẫn rất tươi tỉnh.

“Tình yêu bắt đầu từ khi ta nhận ra ta đem lòng thích một người. Giúp cô ấy nhận ra tình cảm của mình, là tròn nhiệm vụ của chúng ta rồi, bất kể cuối cùng, mối tình của cô ấy có là đơn phương hay được đáp trả chăng nữa.”

“Cháu mong đó không phải là tình yêu đơn phương. Như thế thì buồn quá.”

“Như cháu nói đấy, giấc mơ chỉ là giấc mơ thôi mà, phải không? Chúng ta hãy cùng tin tưởng cô ấy trong thực tế nào.”

* * *

Cô gái tỉnh dậy sớm hơn năm phút so với dự định, thấy lòng sảng khoái dù báo thức còn chưa đổ chuông. Cô mơ hồ nhớ tới một cửa hàng nào đó trong giấc mơ. Nhưng càng cố nhớ thì hình ảnh đó lại càng tan biến nhanh như cát trôi qua kẽ tay, rồi cô hoàn toàn quên lãng. Điều duy nhất còn đọng lại trong tâm trí là chàng trai lại xuất hiện trong giấc mơ cô đêm qua. Trong mơ, cô ngồi cùng anh tại nhà hàng anh hay lui tới. Hai người ngồi bên nhau thân mật và trò chuyện thật lâu. Cứ như thể họ vẫn gặp nhau ở đây mỗi ngày vậy.

Ra khỏi giường và đi vào phòng tắm, lòng cô vẫn lâng lâng dư vị ngọt ngào của giấc mơ. Cô đang rung động. Nhưng ngay khi nước lạnh từ vòi sen chạm vào cơ thể, cô đã lấy lại được bình tĩnh.

“Mình đang tự nghĩ gì ngốc nghếch thế này?”

* * *

Ngay trước khi sự rung động trong cô gái biến mất, một tiếng thông báo vang lên ở quầy lễ tân Bách hóa Giấc mơ.

Đinh đoong.

Khách hàng số 201 thanh toán.

Một chút Rung động đã được thanh toán cho “Giấc mơ về người bạn thích”.

“Hệ thống này được kết nối với những chiếc chai trong két sắt đúng không ạ?”

“Đúng rồi. Giờ thì cháu hiểu rồi đúng không? Thế giới ngày càng hiện đại. Ngày xưa phải tự cất thủ công nên phần bị đổ ra ngoài còn nhiều hơn phần giữ được. Mỗi lần các cảm xúc được thanh toán, cô phải cầm cân chạy vòng quanh để đo hết cả một ngày.”

“Nhưng không biết ngài Dollargut dùng một chai Rung động để làm gì nhỉ?”

Penny vẫn bận lòng về cái chai cô đã mang đến ngân hàng rồi lại mang về ngày hôm đó. Cái chai vẫn còn ở quầy lễ tân.

“Nếu ngài Dollargut cần dùng, thì chắc hẳn đó là cho một việc quan trọng.”

Cô Weather khẳng định.

* * *

Cô gái đã đến công ty, cố gắng trút bỏ mọi suy nghĩ vẩn vơ để tập trung vào công việc. Nhưng càng nghĩ về những giấc mơ dạo gần đây, cô lại càng đi đến một kết luận khó chấp nhận.

“Mình yêu đơn phương hay sao?”

Đúng lúc này, từ phía bên kia vách ngăn vang lên giọng nói của trưởng phòng.

“Ah Young ơi, hôm nay là ngày anh Hyun Jong Suk đến họp nhỉ?”

9 giờ 55 phút sáng. Thông thường, anh ấy luôn đến phòng họp trước mười phút. Có muộn thì anh ấy cũng sẽ gọi điện báo trước. Cô hơi bất ngờ. Đúng lúc đó, điện thoại ở bàn làm việc của cô đổ chuông.

“Vâng, tôi là Jeong Ah Young ở Bộ phận Hỗ trợ Kỹ thuật ạ.”

“Xin chào! Tôi là Hyun Jong Suk từ công ty Tech Industry.”

Giọng chàng trai hổn hển vang lên trong điện thoại.

“Tôi để quên tài liệu trong xe. Tôi sẽ đến trước 10 giờ ạ.”

“À, vâng.”

Thấy mình hơi lạnh lùng, cô gái nhanh chóng nói thêm.

“Tôi sẽ nói lại với trưởng phòng nên anh cứ đi từ từ cẩn thận ạ.”

“À vâng, cảm ơn cô!”

Cô gái định cúp máy rồi mà vẫn loay hoay cầm ống nghe một lúc. Cô lại thấy tim mình xốn xang khi nghe tông giọng anh hơi khác với thường ngày.

“Thôi nào, tập trung làm việc thôi.”

Cô gái tự nhủ lòng.

Đúng 10 giờ. Cửa văn phòng bật mở, chàng trai bước vào. Cô gái liếc nhanh, nhưng cố gắng không nhìn thẳng vào chàng trai. Hai má anh đỏ ửng, đã bảo không cần vội mà chắc anh vẫn cố chạy đến đây.

Anh nhìn xung quanh tìm kiếm ai đó, rồi bỗng bắt gặp ánh mắt cô đang lơ đễnh nhìn mình.

Trước khi cô kịp quay đi, chàng trai đã mỉm cười rạng rỡ, cúi đầu chào. Hai lúm đồng tiền trên má anh càng lõm sâu.

“Cái má lúm kia thật đáng phạt mà!”

Cô gái giờ đây không còn lựa chọn nào khác ngoài ngoan ngoãn thừa nhận rằng mình đã phải lòng anh.

* * *

Tâm trạng chàng trai buổi sáng nay cũng thật ngổn ngang. Đêm qua, anh mơ thấy bạn gái cũ. Chuyện đã quá lâu đến nỗi giờ anh chẳng còn nhớ hai người chia tay vì lý do gì, cũng không còn nhớ nhung hay nuối tiếc. Nhưng việc cô ấy vẫn xuất hiện trong giấc mơ khiến anh bứt rứt khó chịu. Thậm chí gần đây, anh càng ngày càng mơ thấy cô ấy thường xuyên hơn.

“Mơ mộng gì lộn xộn quá.”

Ngày hôm đó, vì phân tâm nhiều nên anh để quên tài liệu trên xe.

Anh thực sự không muốn đến họp trễ. Anh sắp ba mươi rồi. Anh không muốn đã ba mươi tuổi đầu, người yêu không có mà trong công việc cũng chểnh mảng không giữ nổi lịch hẹn.

Anh gọi cho văn phòng khách hàng khi chạy lại bãi đỗ xe.

Điện thoại đổ chuông vài lần trước khi có tiếng nhấc máy. Cô gái ở công ty đối tác nhận điện thoại.

“Vâng, tôi là Jeong Ah Young ở Bộ phận Hỗ trợ Kỹ thuật ạ.”

“Xin chào! Tôi là Hyun Jong Suk từ công ty Tech Industry.”

Anh nghe tiếng thở hổn hển lố bịch của mình vang tới tận đầu dây bên kia.

Bộ dạng quái gì thế này. Chàng trai cao giọng hơn bình thường để giấu đi hơi thở gấp gáp.

“Tôi để quên tài liệu trong xe. Tôi sẽ đến trước 10 giờ ạ.”

“À, vâng.”

Cô gái ngắn gọn trả lời. Anh tưởng điện thoại sẽ cúp luôn, nhưng đầu dây bên kia tiếp tục phát ra tiếng nói.

“Tôi sẽ nói lại với trưởng phòng nên anh cứ đi từ từ cẩn thận ạ.”

“À vâng, cảm ơn cô!”

Nhờ giọng nói dịu dàng ấy, chàng trai thấy như mình đã nhận được đủ sự động viên ấm áp cho cả một ngày.

Đêm hôm đó, nằm kiệt sức trên giường, anh ngủ thiếp đi ngay khi vừa chạm đầu xuống gối.

* * *

“Xin chào mừng quý khách.”

Penny nhận ra người khách này ngay lập tức. Anh ấy gần đây liên tục mua “Giấc mơ về người yêu cũ” ở Góc Ký ức trên tầng hai.

“Hôm nay, quý khách cũng lấy giấc mơ như thường lệ đúng không ạ?”

“Vâng, làm ơn cho tôi sản phẩm đó.”

Chàng trai thờ ơ đáp. Ngay khi Penny định dẫn khách lên tầng hai, Dollargut đứng gần đó đã chặn đường họ.

“Thưa quý khách, tôi nghĩ lúc này anh không cần mơ giấc mơ đó nữa đâu.”

“Dạ?”

“Có thể quý khách không nhớ, nhưng hai năm trước anh đã nhờ tôi một việc. Là hãy để anh mơ thấy người yêu cũ của mình.”

“Tôi ạ? Hai năm trước… có lẽ đó là ngay sau khi tôi vừa chia tay cô ấy.”

“Vâng. Và rồi trong một thời gian dài, quý khách luôn tỉnh dậy và khóc đúng không ạ?”

“Vâng, đúng là đã có lúc như vậy. Nhưng sau đó thì tôi ổn. Mà lâu rồi, tôi cũng không còn mơ về cô ấy nữa.”

Anh chàng tiếp tục trả lời, rồi như tự thấy băn khoăn, gương mặt anh tỏ vẻ khó hiểu.

“Nhưng sao gần đây tôi lại tìm giấc mơ về cô ấy nhỉ?”

“Quý khách đã nhờ tôi. Anh nói rằng giờ đây muốn bắt đầu một tình yêu mới, nhưng liệu mình có thực sự ổn không. Nên tôi đã giới thiệu ‘Giấc mơ về người yêu cũ’ cho quý khách.”

“Ra là vậy ạ.”

“Và quý khách cũng liên tục không thanh toán cảm xúc cho chúng tôi. Chắc hẳn quý khách không còn bất kỳ cảm xúc nào khi mơ thấy người yêu cũ.”

“Có nghĩa là chúng tôi cũng mất hết cả doanh thu luôn.”

Cô Weather thêm vào.

“Quý khách nghe rồi chứ ạ? Nên từ giờ chúng tôi không thể bán giấc mơ này cho quý khách được nữa. Vì đằng nào quý khách cũng không cảm thấy gì cả.”

Nghe Dollargut nói vậy, chàng trai ngượng ngùng trả lời.

“Vậy hôm nay tôi xin phép đi về vậy.”

“Sao quý khách không ở lại dùng chút trà nhỉ? Đêm còn dài, đâu có gì gấp gáp?”

Dollargut ân cần kéo chàng thanh niên lại quầy. Ông mở chai Rung động vẫn để ở quầy lễ tân ra. Khói hồng nhạt tỏa ra từ miệng chai. Ông rót đầy chất lỏng vào cốc trà và đưa cho chàng trai.

“Xin mời quý khách.”

Anh chàng uống trà xong, rời khỏi cửa hàng với bước chân nhẹ nhõm hơn khi mới đến. Bóng anh dần biến mất.

“Dollargut, sao ngài lại có thể cho khách uống hết chỗ Rung động đắt đỏ như vậy?”

Penny tiếc ngẩn ngơ.

“Chẳng phải cháu nói yêu đơn phương thì buồn lắm sao?”

Penny há hốc miệng ngạc nhiên.

“Anh chàng kia là người mà chị khách số 201 thích ạ?”

Dollargut gật mạnh đầu như thể muốn nói tại sao lại hỏi điều hiển nhiên đến vậy.

“Làm sao ngài biết được ạ?”

“Nếu cháu điều hành một bách hóa hơn ba mươi năm, thì cháu cũng sẽ tự nhiên biết thôi.”

* * *

Sáng hôm sau, chàng trai tỉnh giấc, lòng đầy phấn chấn. Chính là ngày hôm nay, một ngày đặc biệt cho một khởi đầu mới. Anh cắm điện thoại vào dây sạc rồi ngân nga hát, đi vào phòng tắm.

Khi tiếng vòi hoa sen hòa vào giọng hát của chàng trai vang khắp nhà, điện thoại của anh báo có tin nhắn đến. Trên màn hình còn khóa, hiện lên dòng đầu tiên của đoạn tin nhắn dài.

Có tin nhắn mới:

“Xin chào. Tôi là Jeong Ah Young. Không biết… anh có nhớ không?”

* * *

“Cậu gặp bạn trai bây giờ thế nào vậy?”

“Mình thích anh ấy, nên đã liên lạc trước. Mời anh ấy đi ăn.”

“Thật vậy ư? Cậu có phải kiểu dám chủ động đâu nhỉ?”

“Thế mới nói, chắc tại nóng lòng quá nên tính cách cũng thay đổi theo luôn.”

“Cậu không sợ bị từ chối à?”

“Mình chỉ sợ người ta nghĩ mình kỳ quặc thôi. Dù sao cũng là nhân viên của công ty đối tác mà.”

“Wow, thật sao? Chắc phải thích lắm mới bạo dạn được như vậy nhỉ?”

“Lúc gửi tin nhắn xong, sợ anh ấy không trả lời nên mình đã tắt luôn điện thoại. Phải hai tiếng sau mới dám bật lại. Còn bị nghe xạc một trận đấy. Anh ấy trách mình liên lạc trước rồi biến mất.”

“Thế, bây giờ thì sao? Cậu thấy việc liên lạc trước có đáng không?”

“Còn phải hỏi. Từ bé đến giờ, đó chắc là một trong năm điều tuyệt nhất mình làm được ấy chứ. À không, chắc phải nằm trong top 3 không biết chừng.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.