Bách Hóa Giấc Mơ Của Ngài Dollargut

Lượt đọc: 15 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Đại hội thường niên của các nhà sáng tạo giấc mơ

❊ ❊ ❊

Cửa hàng hôm nay khá yên ắng. Khách hàng thảnh thơi mua sắm, Dollargut kẹp giỏ đồ ăn nhẹ bên người, đi quanh sảnh, tặng kẹo ngủ cho những vị khách ra về tay không.

“Cho tôi thêm một cái nữa được không ạ?”

Một khách hàng nữ lịch sự chìa tay ra.

“Ngày mai quý khách được nghỉ hay sao ạ?”

“Dạ không, ngày mai tôi vẫn phải đi làm.”

“Vậy chị chỉ nên ăn một cái thôi, nếu ăn cả hai sẽ ngủ sâu đến mức không nghe thấy tiếng chuông báo thức mất.”

Vị khách nữ mặc váy ngủ ren màu vàng tươi nghĩ đến việc phải đi làm, cô chán nản bước ra khỏi cửa hàng, hai vai trĩu nặng.

Hôm nay Penny không có nhiều việc phải làm. Cô dành thời gian rảnh để lau lại cân mí mắt, gần đến giờ tan làm, cô chẳng buồn lau nữa mà đứng ngây ra ở quầy lễ tân. Cô Weather ngồi cạnh đang viết rồi gạch xóa gì đó trên tập giấy nhớ.

Đồng hồ treo tường ở sảnh chỉ 5 giờ 50 phút chiều.

“Chị Weather, chuẩn bị đi thôi chứ. Tôi hẹn taxi đến đón chúng ta đúng 6 giờ đó.”

Dollargut đi về phía quầy lễ tân với giỏ đồ ăn vặt trống trơn.

“Ôi trời, đã muộn vậy rồi sao? Tôi vẫn chưa chọn được hết đồ trang trí Giáng sinh. Tôi định hôm nay phải đặt cho xong…”

Cô Weather nhấp nhổm không yên.

“Hai người đi đâu vậy ạ? Đồ Giáng sinh ư? Còn lâu mới đến Giáng sinh mà cô?”

Penny thấy lạ.

“Cháu vô tư quá đấy! Cả con phố này chỉ có duy nhất một tiệm bán đồ trang trí. Đặt hàng muộn một chút là chẳng còn đồ gì tử tế đâu. Năm ngoái, cô phải mua cây thông đầy bùn đất với giá tận 100 gordon mà như thể mới được chặt bừa trên rừng về ấy. Mo Tae Il mỗi lần đi ngang qua cái cây đó lại móc mỉa cô là mua củi về trưng à?”

Cô Weather lầm bầm, mắt không rời khỏi mẩu giấy nhớ.

“Vậy hôm nay hai người đi đâu đó ạ? Còn gọi cả taxi nữa.”

Như thể quá bận để giải thích, cô Weather lấy mảnh giấy nhàu nhĩ ở quầy đưa cho Penny.

Penny mở tờ giấy ra đọc.

Kính gửi Nhà sáng tạo và Đơn vị phân phối,

Đại hội thường niên năm nay được tổ chức tại Nhà Nicholas tại núi tuyết phía Bắc. Nội dung tọa đàm chính sẽ là Tình trạng no-show ngày càng thường xuyên của khách hàng, kính mong tất cả đơn vị liên quan tới tham dự đầy đủ.

Nicholas, Chủ tịch Hiệp hội Doanh nghiệp Giấc mơ

“Ngài Dollargut được mời, tối đa được thêm một người đi cùng. Cơ hội quý để gặp những nhà sáng tạo nổi tiếng đấy. Mà bây giờ cô cũng chán rồi…” Cô Weather thờ ơ nói.

“Hay để quản lý Myers đi cùng ạ? Chú ấy mê mấy giấc mơ lắm, chắc sẽ rất thích gặp những nhà sáng tạo khác cho xem.”

“Không hẳn đâu. Myers tuy thích những giấc mơ, nhưng cậu ta vốn có thành kiến với các nhà sáng tạo… nói sao ta?” Cô Weather hạ giọng.

“Chắc có chút ghen tị. Nghe nói ngay trước khi tốt nghiệp đại học, cậu ta bị buộc thôi học không rõ nguyên do. Phải mà được học hành tới nơi tới chốn, có lẽ đã trở thành nhà sáng tạo triển vọng không chừng. Chắc giờ này cậu ta còn buồn về chuyện đó. Thế nên cháu đừng dại nhắc chuyện mấy nhà sáng tạo khác với Myers đấy.”

Chẳng buồn đứng dậy, cô Weather vẫn tiếp tục ghi “30m dây trang trí Giáng sinh”, “30 cuộn ruy băng lụa”, “1.000 chiếc hoa vải bông”, “3 sừng hươu nhân tạo” vào tập giấy nhớ.

“Chị Weather, chị bận thì tôi đi một mình cũng được.” Dollargut nói giọng đều đều.

“Thật thế ạ?” Cô Weather lộ rõ vẻ vui mừng.

“Ừ, không sao. Tôi chỉ cần ngồi câm như hến, nhồm nhoàm ăn như một ông già ngớ ngẩn giữa mấy người nổi tiếng là được chứ gì.”

Nghe vậy, nụ cười trên mặt cô Weather tắt ngấm. Đúng lúc này Penny bất ngờ lên tiếng, không phải để tỏ ra hữu ích, mà vì cô thực sự muốn tham dự sự kiện này.

“Vậy để cháu đi cùng được không ạ? Hôm nay, sau giờ làm cháu cũng không có việc gì.”

“Vậy sao?” Cả hai đều tỏ vẻ vui mừng.

“Chờ một lát ta lấy áo khoác đã nhé!”

Yên lòng rồi, cô Weather vừa ngâm nga một bài hát Giáng sinh cũ vừa viết thêm “đèn trang trí cây thông” vào tập giấy nhớ.

“Cháu không biết trang trí Giáng sinh cũng là công việc của tầng một mình cô ạ.”

Penny tự nhủ cần tìm hiểu trước vì xem ra đó sẽ là việc của mình trong năm tới.

“À không, ai muốn làm thì làm thôi. Cô thích mấy việc này lắm. Lúc mang bầu đứa út, cô cũng mải mê sắm sửa đồ đạc để trang trí phòng cho bé đến nỗi sực tỉnh ra thì đã đến tháng cuối rồi. Trước khi cô tiếp quản thì việc này là của Myers.”

“Chú Myers trang trí Giáng sinh ạ?”

“Đúng một năm thôi. Cậu ta liên tục mắng nhân viên tại sao các cành cây lại không đối xứng, sao làm rơi kim tuyến nhiều thế kia, dọn chỗ này quét chỗ kia đi. Nhân viên tầng hai thì ai cũng gọn gàng nên họ vui vẻ làm theo… Còn những người khác thì sợ phát khiếp. Cô quyết định nhận việc này cho mọi người đỡ khổ. Cô cũng thích mua sắm mà. Mà thôi, kiểu gì hôm nay cô cũng phải đặt hàng cho xong rồi chờ nhận hàng cho thong thả. Việc này quan trọng lắm.”

Cô Weather trông hí hửng ra mặt.

Dollargut mặc áo khoác màu nâu, chân đi ủng màu xanh lam trông không hợp với chiếc áo khoác chút nào.

“Ngài Dollargut, đôi giày ban nãy trông đẹp hơn nhiều đấy…”

Đúng lúc đó, một chiếc taxi trờ đến, nhấn hai hồi còi ngắn.

“Ta đi thôi.”

“Ngài Dollargut, tôi rất vinh dự được đón ngài hôm nay.”

Tài xế taxi trẻ tuổi hạ mũ xuống và lịch sự xin bắt tay ông.

“Không có gì! Cảm ơn anh đã đến đúng giờ.”

Dollargut cứ mải nhìn xuống chân lầm bầm, như thể đôi ủng mới thay hơi chật, mà không nhìn thấy bàn tay đang chìa ra của anh tài xế. Anh chàng bối rối bèn tăng âm lượng radio rồi nổ máy rời đi.

Chiếc taxi từ từ băng qua thị trấn. Dollargut lặng yên nhìn qua cửa sổ. Penny thấy đói vì buổi trưa ăn ít. Tiếng bụng cô sôi ùng ục may mắn được át đi bởi tiếng radio.

“Cháu ăn tối ở đó liệu có được không ạ? Đại hội thường niên chắc là chỉ toàn những vị khách quan trọng thôi… Cô Weather làm lâu năm rồi, còn cháu chỉ là nhân viên mới không ai biết mặt.”

“Cháu không cần lo lắng. Trước đây, Đại hội thường niên là cuộc họp để các bên cùng đưa ra biện pháp ứng phó khi xảy ra vấn đề nghiêm trọng trong ngành, nhưng thực ra gần đây, nó chỉ còn là một buổi mọi người gặp nhau ăn tối, trao đổi nhẹ nhàng thôi. Không ai quan tâm ai đâu. Ta cũng nghĩ mọi người dễ chia sẻ hơn khi ở một nơi thoải mái.”

“Nhưng nội dung cháu đọc được trong công văn ban nãy thì chẳng nhẹ nhàng chút nào.”

“Cháu nói đến no-show hả?”

“Vâng. Là trường hợp khách đặt trước giấc mơ nhưng tới giờ lại không đến lấy đúng không ạ? Cháu cũng biết vụ đó.”

“Cháu rành đấy. Đúng vậy. Chẳng phải vấn đề đơn giản. Nhất là với đơn vị kinh doanh theo hình thức trả sau như chúng ta thì thiệt hại lại càng nặng nề hơn.”

“Nếu nó ảnh hưởng lớn đến việc kinh doanh thì sao ạ?”

Penny lo lắng cho tương lai công việc khó khăn lắm cô mới có được.

“Cũng không đến mức đó đâu cháu. Thực ra vấn đề đó từ trước tới nay vẫn luôn tồn tại. Ta cùng hy vọng sẽ có nhiều sáng kiến trong cuộc họp tối nay nhé.”

Qua cửa sổ bên phải, có thể nhìn thấy xưởng chế tác ảm đạm của Maxim.

“Anh Maxim cũng sẽ đến chứ ạ?”

“Không biết nữa, Maxim luôn dành toàn bộ thời gian cho công việc nên không phải lần nào cũng tham dự. Cháu muốn cậu ấy đến hả?”

“Dạ…, nếu có thêm một người quen nữa cháu cũng thấy thoải mái hơn ạ.”

Penny vẩn vơ nghịch đám tóc ngắn xõa ngang vai.

Đường phố vắng vẻ hơn nhiều khi ra khỏi con hẻm. Một lát sau, khi xe vào đường dành riêng cho ô tô ở ngoại ô, Penny thấy xung quanh bỗng như sáng rực, chiếc taxi đã đến chân núi tuyết phủ trắng xóa. Người tài xế đang im lặng lái xe bỗng lên tiếng.

“Quý khách phải đi bộ từ đây thôi. Xe không vào được nữa ạ.”

Con đường dẫn đến căn lều của ngài Nicholas không phù hợp với đôi bốt ngắn của Penny. Đám tuyết dày đến mắt cá chân khiến chân cô như ngập hẳn trong tuyết. Nhìn Dollargut bước thong dong trong đôi ủng đi mưa, Penny thấy đôi chút bực mình.

“Đây là túp lều của ngài Nicholas.”

Dollargut dừng lại.

Sau khi băng qua những cây đại thụ khổng lồ, một căn lều hiện ra sừng sững giữa hư không. Gọi là túp lều nhưng thực ra nó là một ngôi nhà lớn, trắng hơn cả tuyết với những đồ trang trí nhỏ bằng bạc sáng lung linh.

“Sao cháu chưa từng nhìn thấy ngôi nhà này từ thị trấn nhỉ?”

“Bởi vì nó trắng hơn tuyết, nên khi trời sáng rất khó nhìn thấy. Lúc nào ta cũng thấy nó thật đẹp.”

“Nhưng sống ở đây thì ra ngoài bất tiện lắm, phải không ạ?”

“Ông ấy chỉ ra ngoài vào những tháng mùa đông, thời gian còn lại trong năm vẫn ở nhà suốt nên ta chắc không bất tiện gì.”

Penny thở dài ngao ngán vì đôi tất ướt tuyết của mình. Khi họ đến trước căn lều, một ông lão, nhìn hơn Dollargut chừng hai chục tuổi, mở toang cửa bước ra.

“Anh Dollargut!”

Ông hào hứng chào và nắm chặt lấy tay Dollargut. Cả lông mày và mái tóc ngắn của ông đều trắng như tuyết.

“Nicholas, ông vẫn khỏe chứ?”

Dollargut vui vẻ bắt tay ông lão.

“Lần nào anh cũng đến đầu tiên nhỉ? Mấy tay nhà sáng tạo này, miệng thì bảo không ưa khách hàng đến muộn mà bản thân thì… chậc chậc.”

Ông lão tên Nicholas tặc lưỡi ra vẻ không vừa lòng.

“Còn đây là nhân viên mới hả? Chắc đến thay cô Weather.”

“Đúng rồi, để tôi giới thiệu. Penny, đây là ngài Nicholas, chủ nhà.”

“Xin chào ngài. Cháu là Penny. Cháu mới bắt đầu làm việc ở Bách hóa Giấc mơ từ đầu năm nay ạ.”

“Chào cháu, ta là Nicholas. Chắc cháu có biết đến ta rồi đúng không?”

Penny không hề biết có một nhà sáng tạo nào tên là Nicholas. Khi đọc thông báo, cô chỉ nghĩ đó là một quan chức ở Hiệp hội, phụ trách mấy việc hành chính văn phòng. Penny lúng túng nhìn ông và mỉm cười xã giao để che giấu vẻ mặt “Cháu không biết gì hết”.

“Mau vào nhà đi, cô bé. Nhìn tất của cháu kìa, cóng chân mất.”

Penny lén nhìn quanh, cởi đôi tất ẩm ướt, sục chân trần vào giày rồi rón rén bước vào nhà.

“Chờ chút nhé. Để tôi mang đồ ăn ra cho mọi người. Hôm nay sườn nướng rất ngon. Tôi vừa mới mua một cái lò nướng siêu phẩm. Lại còn rất nhiều rượu ngon nữa.”

Nicholas dẫn hai người vào thẳng phòng khách kiêm phòng bếp. Một chiếc bàn gỗ dài, khung cảnh tuyết phủ trắng xóa ngoài vòm cửa sổ, bóng đèn nhỏ lấp lánh quanh những cây lưu niên trên bàn, một cây thông hơi đồ sộ so với căn bếp nhưng tổng thể hài hòa với nhau một cách kỳ lạ.

Cô Weather mà đến đây chắc sẽ tham khảo được nhiều cách trang trí Giáng sinh lắm. Penny muốn chụp ảnh mang về cho cô.

“Ngài Dollargut, ông ấy sáng tạo những giấc mơ loại nào ạ? Hôm nay là lần đầu cháu nghe tên nhà sáng tạo Nicholas.”

“À, cũng phải thôi. Cái tên Nicholas nghe lạ cũng đúng. Cháu thử nhìn xung quanh rồi đoán xem ông ấy làm những giấc mơ gì.”

“Cháu nghĩ có lẽ ông ấy sáng tạo ra những giấc mơ đẹp như truyện cổ tích. Một ông lão sống trên núi tuyết ngàn năm tuổi… một căn lều đầy những đồ trang trí lấp lánh… Mọi thứ thật sung túc, thức ăn cũng đủ đầy…, Chà, ở đây giống như Giáng sinh vậy.”

“Cháu tinh ý đấy!”

“Dạ?”

“Ngài Nicholas có mối quan hệ rất mật thiết với Giáng sinh.”

Dollargut nhìn Penny chằm chằm như thể không còn đưa ra được gợi ý nào rõ ràng hơn thế. Penny nhanh chóng đi đến một kết luận.

“Có lẽ nào ông ấy là ông già Noel?”

“Đúng rồi, Santa Claus. Nhưng chúng ta vẫn gọi ông ấy là Nicholas thôi.”

Santa Claus có năng lực sánh ngang với năm nhà sáng tạo huyền thoại là Yasnuj Otra, Kick Slumber, Wawa Sleepland, Doje và Aganb Coco, nhưng khăng khăng chỉ làm việc vào mùa Giáng sinh, nên ông nổi tiếng là một nhà sáng tạo kén khách.

Vẫn duy trì cuộc sống sung túc ngay cả khi chỉ làm việc trong mùa Giáng sinh đã cho thấy năng lực tuyệt vời của ông.

“Ngài Nicholas không tham danh vọng. Một ông lão bình thường, rất thích Giáng sinh, yêu trẻ nhỏ. Và thích cả những thứ xinh xắn thế này nữa.”

Dollargut mỉm cười, cầm lên một chiếc dĩa màu bạc sang trọng.

Penny thầm nghĩ ngài Nicholas thật đáng ngưỡng mộ khi có thể cân bằng tuyệt vời giữa công việc và đời sống riêng.

Sau một hồi khua leng keng trong bếp, Nicholas bước ra với một giỏ lớn bánh mì khai vị cùng salad trên tay. Penny và Dollargut cùng phụ ông dọn bàn ăn đón khách.

Khi nhìn gần hơn, không chỉ mái tóc mà cả bộ râu của ông đều trắng muốt một màu.

Bàn ăn dọn gần xong cũng là lúc các thành viên tham dự Đại hội thường niên bắt đầu xuất hiện. Sau Penny và Dollargut, Aganb Coco, nhà sáng tạo Thai mộng, là người tiếp theo có mặt. Người đồng hành với bà hôm nay, bất ngờ thay lại là chàng Maxim trẻ tuổi. Có lẽ Aganb Coco đã chọn đi cùng Maxim thay cho đám tùy tùng của mình.

Họ cũng bước vào với đôi ủng ướt đẫm tuyết. Khung người cao lớn của Maxim cùng hình dáng bé nhỏ của Aganb Coco tạo nên một sự tương phản kỳ lạ. Nhưng lạ thay, ánh hào quang tỏa ra từ họ lại thật giống nhau.

Liệu đó có phải là khí chất rất riêng của các nhà sáng tạo kỳ cựu? Penny cũng cảm nhận được khí chất này ngay ngày đầu tiên gặp Dollargut. Được ở đây hôm nay thật tuyệt vời. Cảm giác như khi ở bên cạnh những người xuất chúng, ta cũng trở nên tốt hơn. Penny trộm nghĩ những ngày như thế này, mạnh dạn thể hiện mình chút cũng không sao.

Cô bèn hào hứng chào to.

“Xin chào ạ!”

“Ồ, nhân viên mới đến thay Weather à? Hình như là cô bé dễ thương tôi gặp hôm nọ ở cửa hàng, lúc đến giao Báo mộng nhỉ?”

Thật ngạc nhiên là Aganb Coco nhớ được mặt Penny.

“Penny. Tôi không biết lại gặp em ở đây.”

Maxim chào Penny với đôi mắt ngấn lệ. Dù biết rằng điều đó là không thể, nhưng trong giây lát Penny đã hơi ngỡ ngàng khi nghĩ Maxim rơi lệ vui mừng vì gặp lại mình. Nước mắt chảy dài trên gương mặt anh.

“À, tôi hơi chói mắt. Quanh nhà chú Nicholas sáng quá. Mà… Penny này, từ sau lần em đến chơi, tôi đã đổi rèm ở xưởng từ màu đen sang màu xám đấy. Hôm đó, em bảo nó làm xưởng trông tối quá…”

“Dạ? Màu xám ạ?”

“Phải rồi. Nghe bảo ánh sáng mặt trời có khả năng xuyên qua màu xám nhiều hơn 3% so với màu đen.”

“À…”

Penny ngước nhìn Maxim, không biết phải nói gì. Anh hệt như một đứa trẻ to xác đang chờ được người lớn khen, nhưng vì chói mắt nên đôi mày cau lại khiến vẻ mặt anh chẳng khác nào một cơn ác mộng.

“Này, đeo kính râm vào đi.” Nicholas huých Maxim.

“Mà thôi từ giờ cậu đừng làm mấy cái giấc mơ ảm đạm đó nữa, sống vui tươi lên đi. Tuổi thì còn trẻ mà…”

Như thể chuyện này đã từng xảy ra trước đây, Maxim thoải mái nhận kính râm từ Nicholas.

“Nhiều người đâu biết thế gian này đáng sợ đến mức nào. Chăn ấm đệm êm, bàn ăn nóng hổi, nhà cửa an toàn… những điều này đâu tồn tại mãi mãi. Tôi chỉ muốn huấn luyện họ trở nên mạnh mẽ hơn.”

Maxim đeo chiếc kính râm Boeing lớn, nghiêm nghị trả lời.

“Bởi vì cậu không mạnh mẽ được như vậy đó, chỉ toàn lo lắng hão huyền. Đấy là cậu nghĩ thế thôi, chứ tôi thấy trên đời có lắm thứ đáng sợ hơn thế nhiều. Ghen tị, mặc cảm tự ti, những thứ đó bây giờ còn đáng sợ hơn thú dữ nữa.”

“Nghe cũng có vẻ là tư liệu tốt đó.” Maxim tỏ ra thích thú.

“Nào nào, ngừng nói chuyện công việc và ngồi xuống đi.”

Dollargut xen vào câu chuyện làm hòa.

Aganb Coco ngồi bên cạnh Nicholas, còn Maxim, đáng ra ngồi cạnh bà, lại chọn chỗ cạnh Penny sau một hồi suy nghĩ. Giữa bao nhiêu ghế trống mà lại ngồi cạnh mình liệu có ý gì đây, Penny trộm nghĩ. Nhưng Maxim chỉ ngồi yên lặng với cặp kính râm, nên cô chẳng thể biết anh đang nghĩ gì.

Những món ăn của Nicholas đều chỉ nêm rất ít gia vị, vậy mà nhờ nguyên liệu hảo hạng, hương vị của chúng quả thực rất thơm ngon. Aganb Coco ăn tới phần salad thứ hai với đủ các loại trái cây.

“Tuyệt vời! Đúng là không gì sánh được với trái cây tươi.”

Penny định chờ khách khứa tới đầy đủ rồi mới bắt đầu ăn, nhưng ngay khi món sườn nướng được mang lên, bụng dạ cô sôi réo kỳ lạ.

“Ta ăn trước thôi nào. Nguội thì mất cả ngon. Đồ ăn cho những người đến sau vẫn đang nướng trong lò, nên mọi người cứ dùng đi, đừng lo.”

Nicholas vừa dứt lời, Penny đã dùng nĩa xiên một miếng thịt và chấm đẫm nước xốt. Vậy mà khi thức ăn đã ngay sát miệng, sự xuất hiện của hai vị khách mới tới lại làm cô sững sờ tới buông rơi cả nĩa.

Hai gương mặt ấy rất quen thuộc dù Penny chưa được nhìn thấy trực tiếp bao giờ.

Một cô gái da trắng như tuyết, mái tóc nâu đỏ xinh đẹp bước vào cùng một phụ nữ trung niên, mái tóc ngắn cắt lệch thời thượng, choàng chiếc áo lộng lẫy dài đến mắt cá chân.

“Được gặp cả chị Wawa Sleepland và cô Yasnuj Otra cùng một lúc! Cháu không thể tin được.”

Penny không giấu nổi phấn khích, cứ cuống quýt cả lên.

“Dollargut, ngài đến sớm vậy. Hôm nay ngài đi cùng người khác mà không phải cô Weather ạ?”

Wawa Sleepland chào Dollargut đồng thời liếc nhìn Penny.

“Ôi! Em thực sự rất hâm mộ chị! Từ hồi còn nhỏ ạ. À, ý em hồi còn nhỏ là hồi em còn đi học. Đương nhiên rồi, vì chị bắt đầu sự nghiệp mới chưa được mười năm mà.”

Penny không nói nên lời và cứ huyên thuyên mãi trước sắc đẹp của cô gái.

“Lâu quá không gặp, Sleepland. Trông cô tươi quá. Otra hôm nay cũng rất đẹp.”

Dollargut chào hỏi thoải mái như thường ngày.

“Dollargut, ngài có biết không? Được mơ những giấc mơ của họ là mong ước cả đời của cháu đấy.”

Penny vẫn rất phấn khích.

Trước mặt Penny lúc này là Wawa Sleepland, Yasnuj Otra và Aganb Coco ngồi cạnh nhau, đang thưởng thức món sườn nướng. Cô ngồi ăn mà như trên mây vì cứ mải ngắm nhìn họ mãi. Thế nên cô chẳng hề để ý Maxim ngồi cạnh thỉnh thoảng lại lén đặt phần thịt sườn mềm anh thái vào đĩa cho cô.

“Penny, cháu muốn mơ giấc mơ của ai trong số họ nhất?”

Dollargut khẽ hỏi.

“Cháu… muốn mơ giấc mơ của chị Sleepland ạ.”

“Wawa Sleepland, lựa chọn hảo hạng đấy. Cô ấy tạo ra những phong cảnh tuyệt đẹp trong mơ. Ta cũng đã thử, một trải nghiệm ngọt ngào. Ta còn không muốn tỉnh giấc nữa kìa. Trong mơ, ta đứng trên một lâu đài thời Trung cổ, nhìn xuống thị trấn lộng lẫy dưới màn mưa. Bầu trời trên cao đầy những vì sao sáng lấp lánh. Khi ta với tay ra, mặt trăng và những vì tinh tú như đang sà xuống mình vậy.”

Dollargut kể, mắt lim dim ngây ngất.

“Giấc mơ như vậy chắc là đắt lắm đúng không ạ?”

“Còn phải nói. Nhưng giấc mơ của cô Yasnuj Otra còn đắt hơn nữa kìa.”

Dollargut nhún vai chỉ về phía Otra đang nhâm nhi ly vang đỏ. Cô và Aganb Coco đang hỏi thăm nhau.

“Cháu biết là giấc mơ của Yasnuj Otra vốn rất quý giá. Cô ấy thường tạo ra những giấc mơ nơi ta có thể đặt mình vào vị trí của người khác. Có giấc mơ nào đặc biệt đắt đỏ không ạ?”

“Giấc mơ càng dài thì càng đắt.”

“Dài bao lâu ạ?”

“Đủ để thử sống cả cuộc đời người khác?”

Penny sửng sốt.

“Có thể thế sao ạ?”

“Trong mơ thì điều gì cũng có thể xảy ra. Cháu làm ngành này mà không biết điều đó sao?”

Dollargut cười dịu dàng.

Yasnuj Otra với lấy bình hạt tiêu đặt giữa bàn, hỏi chuyện Dollargut cách cô hơi xa.

“Ngài Dollargut, may quá tôi cũng vừa định ghé thăm cửa hàng ngài.”

“Cô Otra có chuyện gì vậy? Có việc gì thì cứ cho người đến là được rồi. Cô bận rộn quanh năm mà.”

“Dạ không hẳn, tôi thì vẫn cứ túc tắc vậy thôi. Ngài cũng biết mà, dạo gần đây mỗi năm tôi chỉ làm vài sản phẩm. Vì chỉ sáng tạo ra những giấc mơ dài thôi… Nhân tiện đây, lúc nào thì ngài sẽ ký hợp đồng với tôi?”

“Chà, vì giá cả không phù hợp cho lắm. Hơi áp lực một chút với chúng tôi… vì cô Otra lúc nào cũng muốn thanh toán trước.”

Dollargut thẳng thắn trả lời.

“Tất nhiên rồi ạ. Một chiếc áo đẹp đâu đợi đến khi ta có tiền? Đọi đến lúc đấy thì người ta đã bán hết mất rồi.”

Otra khẽ liếc chiếc áo choàng treo trên mắc, rồi lấy tay chạm nhẹ chiếc trâm pha lê lấp lánh trên áo sơ mi.

“Vậy lần sau cho tôi ra mắt một sản phẩm ngắn tại cửa hàng ngài nhé? Thế có được không ạ?”

“Tôi thì sẵn sàng thôi.”

Otra nháy mắt với Dollargut và Penny, rồi rắc hạt tiêu lên món của mình. Sau đó, cô hài lòng rót đầy thứ rượu xa xỉ mà Nicholas đã chuẩn bị vào ly.

Nicholas đếm số ghế trống của những người chưa đến.

“Bancho hôm nay không đến à? Anh chàng không biết gì ngoài công việc. Chắc lại đang lẩn thẩn đâu đó làm mấy việc chẳng ra tiền. Hoặc đi cho lũ thú hoang ăn mà quên mất giờ cũng nên…”

Gâu gâu gâu!

Những lời sau của Nicholas bị tiếng chó sủa át mất nên không ai nghe thấy gì nữa.

“Chào mọi người! Xin lỗi vì tôi đến muộn nhé!”

“Chẹp, đúng là không sang lên được.” Nicholas tặc lưỡi.

Cùng đàn chó to như những con sói, một chàng trai trẻ bước vào với đôi giày ướt trên tay. Mấy chú chó khụt khịt mũi ngửi đôi tất ướt sũng của anh.

“Ở trong núi, mùa đông đến nhanh lắm. Bây giờ trời đã lạnh như giữa đông rồi. Tôi phải chuẩn bị trú đông nên tới hơi muộn một chút. Phải chặt củi, rồi lo chỗ ngủ cho lũ tiểu yêu này nữa.”

Với vẻ ngoài giản dị, anh thanh niên cởi chiếc áo khoác chần bông đã bạc màu treo lên móc áo rồi ngồi xuống ghế cạnh cửa.

“Bancho, kéo ghế vào ngồi gần lò sưởi đi. Cảm lạnh bây giờ.” Dollargut chu đáo lo lắng cho anh.

Penny vẫn mải mê quan sát các nhà sáng tạo nổi danh mà hiếm khi nào cô được trông thấy tận mắt. Lúc bất chợt bắt gặp ánh mắt Bancho, Penny nở nụ cười gượng gạo, nhưng không ngờ, Bancho lại nhẹ nhàng chào hỏi trước.

“Xin chào, hân hạnh được gặp em! Chắc em đến cùng ngài Dollargut. Thỉnh thoảng tôi phải đến cửa hàng để chào mọi người…, nhưng tôi ít khi xuống núi được vì có nhiều động vật cần phải chăm sóc. Xin tự giới thiệu, tên tôi là Animora Bancho. Tôi sáng chế những giấc mơ dành cho động vật, đang được bán tại tầng bốn Bách hóa Giấc mơ. Tôi luôn mang ơn anh Speedo.”

Penny thấy mở lòng hơn trước giọng điệu lịch sự của anh.

“Chào anh. Em là Penny, làm việc ở cửa hàng của ngài Dollargut. Nhờ có anh mà rất nhiều khách hàng dễ thương tìm đến cửa hàng đấy ạ.”

Động vật cũng có cảm xúc, nhưng những xúc cảm ấy không mạnh mẽ hay tinh tế được như ở con người, nên rất ít cửa hàng bán giấc mơ cho chúng. Ấy vậy mà lần nào Dollargut cũng nhập sản phẩm của Bancho với số lượng lớn. Penny có linh cảm rằng ông đánh giá cao những phẩm chất của Animora Bancho.

Bancho rất chăm chú lắng nghe tiếng gầm gừ của những chú chó, như thể anh có thể hiểu chúng vậy. Anh gật đầu tỏ lòng biết ơn với Nicholas vì bữa ăn, rồi lặng lẽ cắt phần thịt không có gia vị cho lũ chó trước. Sau đó, anh lau con dao vào chiếc áo trông như miếng giẻ cũ của mình.

Thấy Bancho làm vậy, Nicholas lại tặc lưỡi.

“Dù nói là không nên quan trọng quá tiền bạc. Nhưng ít ra cũng phải sống cho ra sống chứ. Mua một ít quần áo mà mặc, lúc nào cũng mặc đồ cũ thế kia… Anh sống đạm bạc như thế thì làm sao sáng tạo nổi những giấc mơ ra hồn. Giấc mơ là một thứ mộng tưởng không có thật. Giấc mơ và mộng tưởng. Hai thứ đó luôn sóng đôi. Làm sao anh có thể tạo ra những ảo mộng đẹp đẽ khi mà anh sống khổ sở như thế này?”

Nicholas cằn nhằn tỏ vẻ không hài lòng.

“Tôi chẳng thấy sao cả. Mọi thứ mà tôi cần trên núi đều có, vả lại ở cùng lũ này thì có lúc nào buồn đâu. Cũng chẳng có việc gì tiêu đến tiền. Sống đạm bạc như thế chính là giấc mơ của tôi đấy.”

Bancho trông thực sự rất ổn. Nhưng so với những nhà sáng tạo giấc mơ sang trọng kia, quả thực vẻ ngoài anh khá bần hàn.

Những câu chuyện phiếm sau đó của họ bị ngưng lại bởi tiếng cửa sổ vỡ. Một đám sáng hỗn độn liên hồi đập vào cửa sổ.

“Lũ yêu đến rồi đây.”

Nicholas vừa đẩy cánh cửa sổ nhà bếp ra thì những bóng người nhỏ bé liền bay ùa vào, vẫy những đôi cánh bạc chấp chới. Đó là lũ yêu tinh Leprechaun.

Thay vì ngồi trên ghế, nhóm khoảng mười yêu tinh thu cánh lại và túm tụm xung quanh giỏ bánh mì ở giữa bàn.

“Nicholas, phiền ông cắt nhỏ thức ăn cho chúng tôi được không?”

Một tên yêu tinh béo ục ịch, có vẻ là thủ lĩnh nhóm, nói bằng giọng the thé như thủy tinh vỡ. Y đang vật lộn với miếng bánh mì to hơn nhiều so với người mình.

“Xấc xược, khi bàn công chuyện thì phải gọi ta là Santa Claus nghe chưa?”

“Đằng nào thì ngoài dịp Giáng sinh, ông cũng có làm việc lúc nào đâu, Nicholas.”

Aganb Coco cười nói.

“Để tìm hiểu bọn trẻ thích gì rồi làm ra giấc mơ cho chúng, tôi phải bận rộn cả năm trời. Cô có biết sở thích của lũ trẻ thay đổi nhanh thế nào không? Cả năm tôi ở trên núi nên mọi người tưởng tôi chỉ chơi thôi chắc?” Nicholas nổi xung.

“Thôi nào, ngài Nicholas. Giờ mọi người đã đến đông đủ rồi, chúng ta họp chứ?” Dollargut thúc giục.

“Còn Kick Slumber vẫn chưa đến. Đường đi cũng hiểm trở nên chắc phải mất một lúc nữa cậu ta mới đến nơi… Hay ta chờ thêm chút nữa?”

“Kick Slumber hôm nay không đến được đâu ạ.”

Wawa Sleepland nói trong lúc duyên dáng phết bơ mật ong lên bánh mì.

“Anh ấy đến vách đá ở dãy Kamnik tìm tư liệu cho giấc mơ mới rồi.”

“Đến tận dãy Kamnik ư? Thảo nào tôi không liên lạc được với cậu ấy.”

Nicholas nói, giọng đầy tiếc nuối.

“Wawa, mà sao em biết?”

Yasnuj Otra vô tư hỏi.

“À thì…, fan của Kick Slumber nắm rõ mọi động thái của anh ấy và đăng cả lên mạng mà. Em trông thấy ảnh chụp anh ấy trên vách đá trên mạng xã hội thôi.”

Wawa Sleepland hơi đỏ mặt, bối rối.

“Mà năm nay anh Doje cũng không đến ạ?”

“Doje có bao giờ đến những buổi thế này đâu. Lại đi đâu đó tu luyện rồi cũng nên.”

Otra mở chai rượu mới.

“Nào, vậy giờ ta bàn chuyện hôm nay thôi.”

Nicholas đứng dậy.

“Xem nào, chúng ta bắt đầu bằng việc nghe mức độ thiệt hại do no-show của tháng trước nhé.”

“Chúng tôi bị mất khoảng 15% lợi nhuận đáng lẽ được hưởng. Bởi khi ký hợp đồng đã có sẵn điều khoản: giấc mơ sẽ không được thanh toán nếu khách hàng no-show.”

Yêu tinh thủ lĩnh vừa nhai phô mai vừa càu nhàu. Cả đám yêu tinh đang ngồi ăn trên miếng phô mai ấy.

“Mà thực ra no-show đâu có ảnh hưởng nhiều đến mấy người nổi tiếng như các vị, đúng không? Sản phẩm ở tầng một Bách hóa Giấc mơ luôn luôn cháy hàng. Chỉ những nhà sáng chế tầm thường như chúng tôi mới khốn khổ thôi.”

Một yêu tinh mặc áo tơ hồng cáu kỉnh nói.

“Các ngươi thật không biết gì! Biết bao người đặt hàng rồi lại không đến nhận Thai mộng của ta đấy! Dollargut, ông kể cho lũ yêu này nghe chuyện xảy ra với đống Thai mộng tôi gửi ở chỗ ông đi.” Aganb Coco bác lại.

“À, chuyện là… có cặp vợ chồng kia đặt hàng Thai mộng mà quá hai tuần rồi vẫn không đến lấy.” Dollargut lần theo trí nhớ. “Tôi đã định gửi gắm giấc mơ cho bạn thân hay bố mẹ của hai bên, nhưng cũng chẳng thấy họ đâu. Cuối cùng tôi đành đưa Thai mộng cho em gái người bạn thân của cô vợ. Cô ấy còn chưa lập gia đình, cũng chưa gặp vợ chồng nhà kia lần nào nên chắc khá bàng hoàng khi mơ giấc mơ đó. Nhưng đành vậy, vì phải giao hàng trong thời gian đã định nên không còn cách nào khác.”

“Dù sao bà Coco vẫn giàu mà. Chỉ có những nhà sáng chế non trẻ như chúng tôi mới bị thiệt hại nặng nề thôi.” Yêu tinh thủ lĩnh, tay đeo đồng hồ vàng, than vãn.

“Vậy thì các ngươi càng cần quảng cáo cho tốt chứ.” Nicholas nói.

“Từ xa xưa, người ta đã kháo nhau là nếu không đi ngủ sớm thì ông già Noel sẽ không xuất hiện. Marketing cơ bản là kể chuyện. Ngày nay, ai nấy đều bị ám ảnh bởi những câu chuyện. Chuyện ông già Noel bí mật trao quà khi lũ trẻ đang ngủ say thật tuyệt diệu, không hiểu ông cụ nào nhà tôi nghĩ ra mà hay thế.” Ông nhún vai.

“Đến khổ cha mẹ bọn trẻ vì phải bận rộn giấu quà. Ai lại bịa đặt ra chuyện giấu quà trong tất cơ chứ? Làm người ta toàn treo đám tất bốc mùi bên giường.”

Aganb Coco lên giọng quở trách. Rõ ràng bà nhạy cảm với những chuyện liên quan đến cha mẹ và trẻ nhỏ.

“Tôi nói dối khi nào? Ngủ sớm mới được nhận quà, đúng rồi còn gì. Có điều quà ở đây không phải ô tô biến hình, mà là một giấc mơ đẹp thôi. Còn chuyện tất ư, ai từng nhận tất ngủ từ Noctiluka thì sẽ biết. Tất dài nên nhét cái gì vào cũng tiện, mà cầm trên tay cũng dễ. Lại còn co giãn nữa…”

Thấy câu chuyện đi quá xa, Nicholas bèn vội chuyển chủ đề.

“Mà thôi, quay lại chủ đề chính, tôi nghĩ trong trường hợp no-show, bên nhà phân phối cũng nên chịu một phần trách nhiệm.”

Mũi tên đột nhiên hướng về phía Dollargut. Penny mở to mắt nhìn ông.

“Ngài Nicholas, giờ chỉ có mình tôi là nhà phân phối ở đây, nói chuyện này không hợp lý chút nào.”

Ông bình thản đáp lại không chút bối rối.

“Bàn về các khoản phí thì ta phải họp tất cả nhà bán hàng lại rồi thảo luận cả đêm mất. Thay vào đó, ta giải quyết tận gốc nguyên nhân dẫn đến no-show có hơn chăng?”

Dollargut khéo léo chặn câu chuyện rắc rối lại.

“Đúng vậy. Bắt nhà phân phối trả phí no-show để giảm thiệt hại cho nhà sáng tạo thì bất công quá. Hai bên sáng tạo và phân phối nên duy trì quan hệ tôn trọng lẫn nhau, vượt trên vấn đề lợi nhuận.”

Wawa Sleepland ủng hộ Dollargut.

“Vậy theo các anh chị, nguyên nhân dẫn đến tình trạng no-show là gì? Tôi chỉ làm việc một mùa nên không thực sự cảm nhận được rõ.” Nicholas tò mò hỏi.

“Không đơn giản chút nào đâu. Nguyên nhân còn liên quan đến các vấn đề cá nhân rất phức tạp và cả những sự kiện tầm quốc gia nữa.”

Một yêu tinh trông có vẻ uyên bác nhất trong đám Leprechaun trả lời. Thoạt nghe, Penny khá bất ngờ vì đám yêu tinh bé tí có thể nói to như vậy, nhưng quan sát kỹ hơn, cô mới thấy chúng đang đeo những chiếc micro không dây nhỏ xíu.

“Khi khách hàng có điều bận lòng đến mất ngủ, thì có chờ đến sáng hôm sau, khách cũng không đến đúng không?”

Mọi người đều gật đầu đồng tình.

“Ngoài những chuyện cá nhân đó ra, tôi lấy ví dụ như ở châu Âu có World Cup chẳng hạn. À, tôi không định giải thích về World Cup đâu nhé. Tôi tin rằng ở đây mọi người đều đã nghiên cứu những điều cơ bản nhất về khách hàng.” Chú yêu tinh kiêu ngạo nói.

“Những dịp như thế, lượng người ở châu Á thức đêm để xem những trận bóng ở châu Âu sẽ tăng lên đáng kể phải không? Những sự kiện tầm cỡ thế giới này đang diễn ra ngày một nhiều hơn. Số kênh truyền hình trực tiếp gia tăng liên tục cũng là thử thách đối với chúng ta.”

Đám yêu tinh xem ra tinh tường mọi sự kiện trên thế giới.

“Ra là thế. Cô bạn trẻ, theo cháu còn nguyên nhân nào khác không?”

Nicholas đột nhiên chuyển hướng sang Penny.

Penny cố nhớ lại chuyện gần đây vừa nghe được từ Mo Tae Il.

“Cháu nghĩ… có thể còn do thời gian thi cử. Trong ca làm việc của cháu, có rất nhiều khách Hàn Quốc đến, họ đều đang trong giai đoạn ôn thi. Những lúc đó, học sinh thường phải thức cả đêm. À, nhưng đây không phải là vấn đề lâu dài. Vì nó chỉ xảy ra khoảng một, hai ngày trước kỳ thi thôi. Việc học nhồi nhét ngay trước ngày thi hình như ở đâu cũng có ạ.”

“Nghe cũng có lý. Maxim thì sao, cậu nghĩ thế nào?”

Maxim đang ngẩn người nhìn Penny ăn nói dõng dạc, thì đột nhiên bị Nicholas gọi nên sặc phải hắng giọng hồi lâu. Mãi mới lấy lại được bình tĩnh, anh nghiêm túc đáp lời.

“Tôi thì cũng không bị ảnh hưởng nhiều lắm. Giấc mơ của các vị khác còn có khách hàng đặt trước, giấc mơ của tôi không mấy ai tìm nên…” Maxim ngại ngùng. “Vốn tôi chỉ làm số lượng ngài Dollargut bán giúp thôi. Nên ngay từ đầu cũng không thể xảy ra tình trạng no-show được.”

“Thảo nào trông cậu ăn uống thoải mái thế.”

Mọi người đều bật cười trước câu đùa của Nicholas. Thấy mặt Maxim đỏ bừng, Penny thầm nghĩ anh thật khác với hình dung ban đầu của cô.

“Animora, cậu thì sao? Có bị ảnh hưởng nhiều không?”

Aganb Coco lo lắng hỏi. Animora Bancho không ăn gì nhiều mà chỉ chăm chú lấy thức ăn cho đàn chó, rồi xắt bánh mì cùng thịt nhỏ ra cho lũ yêu tinh.

Penny lẩm bẩm “Anh Bancho tình cảm quá…” Maxim đột nhiên kéo giỏ bánh mì về phía mình và bắt đầu xé thành từng miếng nhỏ.

“Tôi cũng ổn. Động vật vốn ngủ rất nhiều. Hơn nữa đối với chúng, cũng chẳng có nhiều việc thú vị hơn việc ngủ.”

Animora Bancho vừa nói vừa âu yếm nhìn đàn chó đang phủ phục dưới chân mình. Chú chó cổ đen đang ngủ rất yên bình, gục mặt lên bàn chân anh.

“Đúng rồi!”

Penny giật mình vì tiếng hét bất ngờ của chú yêu tinh sắc sảo ban nãy.

“Anh Bancho nói rất đúng. Mọi người không ngủ là do họ còn nhiều thứ thú vị hơn để làm.”

Chú yêu tinh lanh lợi bay vòng quanh chiếc đĩa.

“Có người không ngủ vì chơi game, người thì thức khuya mải xem điện thoại, còn những người khác thức suốt đêm nói chuyện điện thoại với người yêu! Mọi người không ngủ khi có những việc khác thú vị hơn để làm.”

Chú yêu tinh gập đôi cánh lấp lánh của mình lại và ngồi lên vai Nicholas. Trông có vẻ khó chịu nhưng ông cũng không xua chú ta đi.

Yasnuj Otra đồng tình với yêu tinh đó.

“Cậu ta nói phải lắm. Buộc phải thức đêm để ôn thi, đó chỉ là no-show tạm thời thôi. Chúng ta phải giải quyết những trường hợp khách hàng chủ động không ngủ ấy.”

Thấy ý kiến của mình được đồng tình, đám yêu tinh hí hửng ăn uống.

“Maxim, anh bẻ bánh mì vừa đủ ăn thôi chứ, bóp vụn thế này thì ăn làm sao? Sao tự nhiên anh lại cư xử lạ lùng thế?”

Bị yêu tinh mặc áo cánh hồng trách móc, mặt Maxim bỗng đỏ lựng lên.

“Hừm, làm thế nào để khách hàng không làm việc khác mà đi ngủ đúng giờ nhỉ?” Nicholas đăm chiêu suy nghĩ. “Kẹo ngủ của Dollargut không làm được gì sao?”

Dollargut lắc đầu.

“Nó chỉ giúp những người đang ngủ được ngon giấc hơn mà thôi.”

“Hay là để bù đắp cho khoản thiệt hại vì no-show, chúng ta tìm lợi nhuận từ nơi khác? Nếu các vị muốn, chúng tôi có thể chia sẻ bí quyết của mình.” Yêu tinh thủ lĩnh cười ranh mãnh.

“Kiếm lợi nhuận từ nơi khác thế nào cơ ạ?” Penny tò mò.

Penny nhớ ngày đi làm đầu tiên đã nghe Mogberry kể xấu về đám yêu tinh này. Chị quả quyết rằng lũ yêu tinh đã dùng chiêu trò để kiếm thêm từ những giấc mơ của chúng.

“Mọi người vẫn băn khoăn làm cách nào chúng tôi chuyển được cửa hàng mình ra tận trung tâm đúng không? Nhân hôm nay vui vẻ, tôi sẽ chia sẻ cho mọi người.”

Yêu tinh thủ lĩnh bước ra giữa bàn.

“Nếu bán ‘Giấc mơ bay’ cho một trăm khách hàng thì có thể thu lợi nhuận từ khoảng sáu mươi người. Thông thường, cảm xúc nhận được từ giấc mơ đó là Cảm giác được giải phóng hay Mới lạ. Nhưng chúng tôi cũng thu về được không ít Tiếc nuối hay Hụt hẫng. Vì trong mơ ta có thể bay nhưng khi tỉnh giấc lại phải đối mặt với sự thật trần trụi. Như mọi người cũng biết, những cảm xúc đó thì không được mấy tiền. Nên chúng tôi đã nghĩ ra một cách!”

Yêu tinh thủ lĩnh bước sang một bên, nhường lời cho chú yêu tinh uyên bác khi nãy.

“Theo kết quả một nghiên cứu riêng, chúng tôi phát hiện ra rằng khi gặp ‘Giấc mơ bất động’ thì khách hàng có xu hướng trả nhiều cảm xúc hơn ‘Giấc mơ bay’. Giấc mơ bất động, tức là cảm giác như chân nặng như chì, muốn chạy mà không chạy được, muốn phản kháng khi bị ức hiếp mà chẳng thể cử động được tay chân. Khi mơ giấc mơ này, thường khách hàng sẽ trả rất nhiều ‘Cảm xúc được giải phóng’. Vì lúc ngủ thì khó chịu nhưng khi tỉnh dậy thì họ thấy rất thoải mái.”

Chú yêu tinh lấy chiếc máy tính nhỏ ra và bắt đầu bấm.

“Mọi người xem này, lợi nhuận chênh lên tận ngần này cơ mà. Thế này thì hoàn toàn có thể bù đắp khoản thiệt hại do no-show gây ra.”

Yêu tinh nhún vai chìa máy tính ra cho tất cả xem. Nhưng chúng xem chừng bối rối trước phản ứng lãnh đạm của mọi người.

“Các vị có vẻ vẫn chưa hiểu lắm nhỉ… Việc kinh doanh của chúng tôi phát đạt không phải là không có lý do của nó. Đúng rồi, Maxim! Tại sao anh không cộng tác cùng chúng tôi làm ra ác mộng nhỉ? Chúng ta có thể cùng làm ‘Giấc mơ bất động khi bị rượt đuổi’, chắc chắn sẽ thành hit cho xem! Họ sẽ tỉnh dậy ngay trước khi bị tóm. Chắc chắn sẽ thu về rất nhiều cảm xúc.”

Yêu tinh ngồi lên đôi vai rộng của Maxim, dụ dỗ ngon ngọt.

“Tôi không làm trò trẻ con đó!”

Maxim túm lấy chú yêu tinh đặt xuống bàn.

“Ha ha, Mogberry đã đúng.” Dollargut cười lạnh lùng. “Cô ấy nói lũ yêu tinh Leprechaun trộn sản phẩm, treo đầu dê bán thịt chó. Hóa ra đúng là như vậy.”

Dollargut vốn điềm đạm giờ bừng bừng giận dữ.

“Các ngươi còn dám lừa khách bằng cách trộn giấc mơ như vậy. Thật không coi cửa hàng ta ra gì.”

Dù không hề to tiếng, mọi người đều nhận thấy ông đang cực kỳ tức giận.

“Tôi, tôi xin lỗi.”

Yêu tinh thủ lĩnh nhận thấy sự nghiêm trọng của vấn đề nên lên tiếng xin lỗi.

“Nếu ta phát hiện ra các ngươi làm trò gian lận đó một lần nữa, ta sẽ hủy hợp đồng nghe chưa?” Dollargut dứt khoát.

“Ngài Dollargut nói đúng đấy. Ai mà chẳng biết mấy trò tiểu xảo đó. Nhưng biết và làm là hai chuyện khác nhau.”

Yasnuj Otra nhấp một ngụm rượu còn lại và đặt ly xuống.

“Nào, ta dẹp những chuyện vô nghĩa và đi đến kết luận thôi. Ai cũng bận mà. Vậy kết luận của ngài Dollargut là gì ạ?”

Dollargut chỉnh lại cổ áo rồi hắng giọng.

“E hèm. Trước khi bắt đầu, tôi hy vọng mọi người ở đây đừng chấp nhặt ý kiến chủ quan của ông già này. Tôi chỉ muốn nhìn sự việc một cách đơn giản và trực quan nhất.”

“Ông bạn này lúc nào cũng dài dòng.” Nicholas cằn nhằn.

“Kết luận thì đã có rồi. Ban nãy anh Bancho, và cả các bạn yêu tinh cũng đã phát biểu. Mọi người không ngủ vì họ có những hoạt động khác thú vị hơn. Vậy tại sao chúng ta không nghĩ ngược lại?” Dollargut cười như thể việc đó quá hiển nhiên.

Lũ yêu tinh ngồi thẳng lưng, im lặng nghe ông nói.

“Chẳng phải chỉ cần tạo ra những giấc mơ thú vị hơn những hoạt động đó là được sao? Tôi tin các nhà sáng tạo ở đây có thừa tài năng làm việc đó.”

Mọi người im lặng trong giây lát rồi bật ra một tràng cười sảng khoái.

“Vậy ý ông là sẽ không có no-show nếu chúng tôi làm ra thật nhiều giấc mơ thú vị? Trời ơi, chúng ta bị chơi một vố rồi.”

Nicholas cười sảng khoái.

“Tôi không muốn thất lễ, nhưng ý tôi đúng là như vậy. Tôi thừa nhận.” Dollargut khéo léo đáp lại.

Lũ yêu tinh đập tay nhau hưởng ứng lời Dollargut.

“Mặc dù hơi hụt hẫng, nhưng cơ bản thì nội dung cuộc họp đã được thảo luận xong. Ta cùng nâng ly và thưởng thức nốt bữa tiệc nhé?”

Otra nâng ly.

“Tốt thôi.”

Mọi người cùng nâng ly lên. Nicholas đứng dậy và nói to đầy phấn khích.

“Chúc mọi người ăn ngon, ngủ ngon, và mơ những giấc mơ đẹp!”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.