Bách Hóa Giấc Mơ Của Ngài Dollargut

Lượt đọc: 15 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bản trải nghiệm: Cuộc sống của người khác

❊ ❊ ❊

Penny tới vùng ngoại ô thị trấn nơi tập trung những ngôi biệt thự sang trọng để thực hiện chuyến công tác đầu tiên.

“Cô Yasnuj Otra đã hoàn thiện hàng mẫu cho dòng sản phẩm mới rồi. Cháu đến lấy về nhé, tiện ra ngoài cho đổi gió luôn.”

Dollargut chỉ dặn dò như vậy.

Penny ngồi một mình trong phòng khách tầng trệt căn biệt thự. Căn phòng được chiếu sáng tinh tế bởi hàng loạt bóng đèn gắn khéo léo trên trần cao. Từ cửa kính lớn nhìn ra, ngoài vườn là những tác phẩm điêu khắc trừu tượng, hòa hợp trang nhã với giàn cây leo rủ bóng.

Thảng hoặc có làn gió thổi qua làm xao động những tấm rèm xanh đậm in hoa văn tinh xảo cùng lớp lót xanh non. Ngôi nhà toát lên vẻ thâm trầm kín đáo, có lẽ họ dùng khuếch tán hương với vài giọt Trầm tĩnh. Một ngôi nhà thẩm mỹ và sang trọng như chính phong thái của Yasnuj Otra. Penny thầm nghĩ không biết với đồng lương eo hẹp của mình thì phải tiết kiệm bao nhiêu năm mới được sống trong một căn nhà như thế, bất chợt suy nghĩ ấy khiến lòng cô rối bời.

Có lẽ cô Otra vẫn đang bận việc trên tầng. Chỉ có những người giúp việc là tất bật đi lại quanh Penny. Chắc họ cũng thấy ngại khi để Penny chờ lâu, nên liên tục phục vụ nho xanh, bánh tart trứng nhà làm cùng croquette nhồi đầy rau củ.

Trông họ cũng sang trọng chẳng kém gì cô Otra, chân tay thuôn dài đi lại quanh nhà như những người mẫu trong trang phục khó di chuyển. Tự thấy quần áo mình hôm nay hơi xuề xòa, Penny giấu tà áo rộng ra sau lưng.

Đương lúc lo lắng cô Otra đã quên mất mình, Penny trông thấy một cậu bé thò đầu từ lan can tầng hai cất tiếng gọi.

“Chị từ Bách hóa Giấc mơ của ngài Dollargut đúng không ạ? Cô Otra mời chị lên phòng sản xuất trên tầng hai!”

Thoạt nhìn, có hơn mười gian phòng trên tầng. Penny theo chân cậu bé đến căn phòng bên phải cuối hành lang. Một cô gái mặc áo cotton trơn và quần soóc ống rộng đi ngang qua họ. Có lẽ cô ấy là khách hàng vừa từ văn phòng của Otra bước ra.

“Cô gái ấy là khách hàng phải không?”

“Vâng. Cô Otra trực tiếp đón khách tại nhà. Hầu hết sáng tác của cô đều thực hiện theo đơn đặt hàng. Vị khách này đến đây lần thứ ba rồi ạ. Chắc còn phải quay lại vài lần nữa để chọn xong các chi tiết. Hôm nay có lẽ họ trao đổi nhiều hơn đã định. Vì cô chủ vốn không phải là người hẹn thời gian tùy tiện đâu ạ.”

Cậu bé dừng lại trước một căn phòng treo chân dung Yasnuj Otra, gõ cửa nhẹ hai lần. Bức chân dung đen trắng chụp nghiêng cô đang nhắm mắt.

“Đây rồi ạ. Mời chị vào.”

“Vâng, cảm ơn cậu.”

Khi mở cửa, Penny thấy Otra đón mình với mái tóc ngắn hơn so với hôm ở buổi Đại hội thường niên.

“Mời vào. Xin lỗi vì đã để cháu chờ lâu.”

“Cháu là Penny đến từ Bách hóa Giấc mơ của ngài Dollargut. Cháu đợi cũng chưa lâu đâu ạ.”

“Lần trước tôi đã gặp cháu ở nhà ngài Nicholas rồi. Tôi còn nhớ mà.”

Otra đứng đó trong chiếc áo sơ mi có ống tay sặc sỡ và quần cạp cao. Phòng làm việc sau lưng cô chứa đầy tài liệu và hình ảnh, trông như một phim trường hỗn độn nhưng lại có trật tự riêng, với những kệ đầy tạp chí thời trang và cả một tủ trưng bày lớn chẳng kém cửa tiệm giấc mơ nào. Penny tò mò không biết có những giấc mơ nào trên đó.

Otra ngồi vắt chân trên xô pha, quay lưng về phía cửa sổ, Penny ngồi đối diện cô, giữ một khoảng cách vừa phải. Otra rót cà phê mới pha vào cốc. Mùi cà phê đắng tràn ngập căn phòng.

“Cháu dùng cà phê chứ?”

“Dạ thôi ạ. Lúc đợi, cháu đã được mời ăn uống rất nhiều rồi.”

“Ra vậy. Tôi phải dùng một ly. Tôi hơi mệt một chút. Từ sáng đến giờ có tận ba vị khách đến nghe tư vấn.”

“Ban nãy cháu cũng vừa thấy một vị khách nữ rời khỏi đây. Cháu nghe nói cô ấy đã đến vài lần rồi ạ.”

“Đúng vậy, hầu hết khách hàng tìm đến tôi là những người muốn chối bỏ cuộc sống của mình. Cô gái ấy cũng vậy. Cô ấy đang lãng phí cuộc đời, hằng ngày tự so sánh mình với người khác. Mỗi lúc một tệ hơn.”

Otra lùa những ngón tay thuôn dài vuốt mái tóc ngắn.

“Chắc phải gặp thêm vài lần nữa tôi mới bắt tay vào làm được. Chưa rõ chính xác khách muốn gì, nên tôi vẫn đang nghĩ cách giúp cô ấy.”

Otra nhấp một ngụm cà phê.

“À phải rồi, cháu tìm đường đến đây có khó không?”

“Dạ không ạ. Nhờ cô gửi xe đến đón nên cháu không vất vả gì. Cảm ơn cô.”

Ngay cả khi trò chuyện, Penny vẫn bị phân tâm bởi chiếc tủ trưng bày có cửa rất dày. Một nhiệt ẩm kế kỹ thuật số được gắn vào tủ trưng bày phong cách Rococo, trông khá lạc điệu. Tiếng máy lọc không khí kêu ro ro. Những giấc mơ bên trong đó chắc hẳn phải rất quý giá.

“Cái tủ nhà tôi hơi ồn ào nhỉ? Cháu muốn lại gần xem thử chút không?”

“Vậy có được không ạ?” Penny mừng rỡ.

“Đương nhiên rồi.”

Otra đứng dậy và đi đến tủ trưng bày.

Những giấc mơ được bọc trong nhiều lớp giấy gói, một số sản phẩm còn được bày riêng trong hộp lớn có khóa. Penny từng nghe nói Yasnuj Otra có sở thích sưu tập giấc mơ quý không kém gì việc mua sắm những bộ đồ sang trọng.

“Những món này khó kiếm lắm, hoặc là khó khăn lắm mới mua được ở những buổi bán đấu giá.”

Otra mở tủ trưng bày và lấy chiếc hộp có khóa ra.

“Giấc mơ này được làm từ hơn ba mươi năm trước. Là tác phẩm của người thầy quá cố của tôi.”

“Để lâu quá có bị hỏng không ạ?”

“Không sao đâu. Tôi chưa từng thấy giấc mơ nào của thầy bị hỏng cả. Mà tôi cũng rất giữ gìn nữa.”

“Thầy giáo của cô Otra làm những loại giấc mơ nào vậy ạ?”

Penny rất xúc động vì được trò chuyện thân mật với một nhà sáng tạo giấc mơ huyền thoại. Cô phải cố kìm lòng để không nhặng xị cả lên.

“Thầy cũng làm những giấc mơ cho phép ta sống cuộc đời người khác như tôi. Thầy là một người vĩ đại. Ông luôn dặn dò tôi phải trút cả tâm hồn của mình vào mỗi giấc mơ. Cả đời tôi sẽ không bao giờ theo kịp được ông.”

“Cô Otra đã trở thành một trong những nhà sáng tạo giấc mơ huyền thoại. Chắc hẳn ngài rất tự hào về cô.”

Penny khen ngợi cô.

“Huyền thoại hay gì đó, toàn là những lời tâng bốc đáng xấu hổ, tất cả đều là chiêu trò của Hiệp hội để bán hàng thôi…”

Otra ngượng ngùng.

“Cháu có tò mò giấc mơ này của thầy tôi dài bao lâu không?”

“Bao lâu vậy ạ?”

“Bảy mươi năm, tận bảy mươi năm. Cháu có tin được không? Trước lúc lâm chung, thầy đã đem cả cuộc đời mình gửi gắm vào tác phẩm này rồi trao lại nó cho tôi. Thỉnh thoảng, khi nhớ thầy khủng khiếp, tôi nghĩ hay mình lấy nó ra rồi mơ luôn. Nếu vậy thì có thể ôn lại từ những ngày đầu mới gặp thầy và biết cả những bí quyết của ông.”

“Vậy tại sao cô không làm vậy ạ?”

“Vì khi ta thức dậy, giấc mơ sẽ tan biến. Lúc này đây, được gìn giữ nó thế này cũng làm tôi vui rồi. Ở dưới là giấc mơ khó khăn lắm tôi mới mua được ở buổi bán đấu giá. Là tác phẩm đầu tay của ngài Nicholas đấy. Có lẽ ông ấy cũng không biết là tôi có nó đâu. Penny thỉnh thoảng cũng thử quan tâm đến các cuộc đấu giá xem. Giá trị đầu tư cao hơn việc mua mấy tác phẩm nghệ thuật bình thường nhiều.”

Otra khuyên nhủ.

“Rồi, giờ ta bàn công việc nhé?”

Otra đến bên bàn làm việc và lấy ra một hộp nhỏ được cất sâu trong ngăn kéo. Cả hai lại ngồi đối diện ở xô pha với chiếc hộp giữa bàn.

“Đây là bản trải nghiệm tôi đã làm với mẫu nhận hôm trước. Tôi cũng muốn đặt tên sản phẩm theo ngài Dollargut gợi ý là ‘Cuộc sống của người khác’. Tôi rất hài lòng.”

“Nhưng cô có biết giấc mơ này dành cho khách hàng nào không? Ngài Dollargut không nói gì với cháu cả…”

Penny lúng túng.

“Có thể tôi hơi cổ hủ, nhưng tôi thấy ngày nay người ta hay so sánh mình với người khác quá. Đương nhiên, có những mặt cũng không tránh được.”

Otra nhún vai.

“Nhưng so sánh đến mức không thể tập trung sống đời mình thì chắc chắn là vấn đề. Giấc mơ này được tạo ra cho những người như vậy.”

Otra đẩy chiếc hộp nhỏ về phía Penny.

“Chắc chắn sẽ là một sản phẩm được yêu thích đó ạ. Vì cô Otra đã sáng tạo ra nó mà.”

“Không hẳn đâu. Nó hoàn toàn có thể là một tác phẩm thất bại mà chẳng ai muốn ngó ngàng. Tôi cũng tò mò không biết ngài Dollargut sẽ bán nó như thế nào. Thường thì sản phẩm của tôi không phải sự lựa chọn của số đông.” Otra khiêm tốn nói.

“Không có chuyện đó đâu! Không có hàng để bán ấy chứ ạ.”

“Không phải đâu. ‘Giấc mơ sống như người ta đã bắt nạt trong một tháng’ phát hành năm ngoái tuy nhận được đánh giá tích cực từ giới phê bình, nhưng doanh thu thì rất tệ. Có ai lại muốn trở thành người mình đã bắt nạt cơ chứ? Đáng lẽ phải đặt tiêu đề nói tránh đi một chút.”

Otra cười xòa.

“Tác phẩm của tôi nếu không quảng cáo thì không ăn khách đâu. Đó là lý do tôi chi rất nhiều tiền cho quảng cáo trên ti vi và áp phích ngoài trời. Nếu cắt bớt chi phí quảng cáo, chắc tôi chẳng dám treo loại rèm đắt tiền như vậy trong nhà. Dù sao lần này cũng không quảng cáo gì… nên vai trò của ngài Dollargut và Penny trong việc bán hàng rất quan trọng.”

Đây là lần đầu tiên Penny được giao một trọng trách quan trọng như vậy kể từ khi đi làm.

“Vâng! Xin hãy tin ở cháu.”

“Cảm ơn cháu.” Otra cười.

“À, phải đánh dấu các hộp không tôi sợ chúng bị lẫn với nhau.”

Otra viết bên ngoài hộp.

“Cuộc sống của người khác (bản trải nghiệm)” - Yasnuj Otra

Penny cất chiếc hộp vào sâu trong túi với vẻ mặt nghiêm trang như điệp viên nhận nhiệm vụ. Sau đó, cô vội vàng rời khỏi căn biệt thự và đi thẳng về Bách hóa Giấc mơ.

* * *

Một ngày Chủ nhật lười biếng. Chàng trai dậy muộn, ăn qua loa bữa trưa, vừa giặt xong đống quần áo mà trời đã xế chiều. Anh đang nằm trên xô pha xem một chương trình ca nhạc. Mỗi tập trong chương trình này sẽ có ba nhóm ca sĩ tham gia, trả lời phỏng vấn và biểu diễn một vài bài hát theo kiểu mini-concert. Nhân vật cuối cùng xuất hiện trong tập hôm nay là ca sĩ có ca khúc dạo gần đây anh vẫn nghe đi nghe lại. Chàng trai tiếp tục xem một cách hào hứng.

“Gần đây, tôi được biết có nhiều nhạc sĩ muốn hợp tác cùng anh ấy.”

Người dẫn chương trình giới thiệu trước khi mời chàng ca sĩ lên sân khấu.

“Tất nhiên tôi cũng là một trong số đó. Tôi rất muốn xin số điện thoại của anh khi chương trình kết thúc.”

Người dẫn chương trình tán tụng.

“Xin giới thiệu ca sĩ Park Do Hyun, người đang chiếm lĩnh tất cả các bảng xếp hạng âm nhạc trong hai tháng qua. Xin quý vị một tràng pháo tay nồng nhiệt chào đón anh.”

Anh đã thấy chàng ca sĩ này ngoài đời cách đây không lâu. Có một ngôi nhà xập xệ trên đường anh đi làm, người ta đồn anh ta sống ở đó lâu nay và sắp chuyển đi, nên vào ngày anh ta chuyển nhà, dân tình kháo nhau kéo đến xem mặt chàng ca sĩ hàng xóm nổi danh. Anh cũng là một trong số đó. Anh chỉ thấy ngạc nhiên vì có người nổi tiếng sống gần mình đến vậy.

“Dạo này anh bận lắm đúng không?”

“Vâng. Tôi bận quá, không còn tâm trí làm gì cả. Nhưng tôi cảm thấy rất vui.”

“Anh có cảm thấy mình nổi tiếng rồi không?”

“Không. Tôi cũng không biết nữa.”

Chàng ca sĩ cười rạng rỡ trên màn hình ti vi.

“Chỉ trong vài tháng mà đã có rất nhiều sự thay đổi, anh thấy sao ạ? Anh có đoán được rằng ca khúc đầu tay của mình lại được đón nhận đến thế không?”

“Vâng, có quá nhiều điều thay đổi. Trước đây, tôi đã là ca sĩ vô danh suốt một thời gian dài. Tôi cũng không nghĩ là bài hát lại thành công tới mức này. Nhưng tôi yêu nó ngay khi vừa viết xong. Tôi nghĩ đó mới là điều quan trọng.”

“Chắc nhiều bạn bè xung quanh liên lạc với anh lắm nhỉ?”

“Vâng. Tôi vẫn còn thấy lạ lẫm lắm. Thực ra việc có mặt ở đây ngày hôm nay cũng như một giấc mơ. Tôi vẫn xem chương trình này mỗi tuần và từng nghĩ ‘mình không dám mơ đến chương trình này, chỉ cần được đứng trên một sân khấu nhỏ thôi cũng đủ rồi’.”

Chàng trai đang xem ti vi chợt nghĩ.

“Được sống cuộc đời lấp lánh thế kia thì hạnh phúc biết bao!”

Anh thấy đời mình những ngày này thật buồn tẻ. Anh cũng hẹn hò, cũng làm tốt việc ở công ty, nhưng mỗi sáng mở mắt đi làm, ngày nào cũng đến một chỗ, gặp từng ấy người, trưa nào cũng ăn cơm và nói những câu chuyện giống nhau, thấy may mắn nếu không phải làm thêm giờ, hết giờ làm thì đi về nhà. Cuối tuần nào cũng trôi qua nhanh như chớp mắt, anh thấy cuộc đời này như một cực hình mà mình phải nhận.

“Anh ca sĩ kia giờ đây sẽ luôn gặp những người mới, trải nghiệm những điều mới. Anh ta có hàng vạn người yêu quý, thật tuyệt biết bao. Nghe nói tiền bản quyền cũng rất khá nữa.”

Dạo gần đây, mỗi khi thấy người nổi tiếng mới xuất hiện trên truyền thông, anh lại tìm hiểu xem họ bao nhiêu tuổi, năng lực thế nào. Anh thấy yên tâm mỗi khi họ nhiều tuổi hơn anh, nhưng khi nhỏ hơn hoặc bằng tuổi, anh lại thấy nao núng.

“Sinh cùng thời với mình mà sao cuộc đời của họ khác thế nhỉ?”

Thực ra, chàng trai không có gì bất mãn với cuộc sống của mình. Anh chỉ muốn nó đặc biệt hơn một chút. Mỗi khi nghe ai đó nói những người đặc biệt khi sinh ra đã mang vận số tốt, anh lại thấy chạnh lòng sao mình không được như vậy.

Anh nằm ở xô pha suy nghĩ vẩn vơ, rồi thấy mí mắt bắt đầu nặng trĩu.

“Đúng là càng ngủ nhiều càng hay buồn ngủ. Mình vừa mới dậy mà lại buồn ngủ rồi…”

Anh ngủ gật khi đang xem ti vi.

* * *

Trên tầng bốn Bách hóa Giấc mơ, chàng trai đang chọn cho mình một giấc mơ ngắn. Anh thấy khá phiền toái vì cứ có một nhân viên lẽo đẽo theo mình.

“Giấc mơ trưa hôm nay khan hàng lắm. Dạo này người ta khoái ngủ trưa, hôm nay lại là cuối tuần nữa nhỉ? Giờ quý khách phải chọn trong số sản phẩm còn lại thôi. Mà anh không nhanh tay thì cũng hết sạch hàng đấy.”

Tay nhân viên tóc dài mặc bộ áo liền quần cứ giục anh mãi.

Cố tình tránh hắn ta, chàng trai đi tới góc “Giấc mơ du lịch ngắn trong đời sống hằng ngày”, nhưng những sản phẩm hay ho đều đã bán hết mất rồi.

“Thưa quý khách, món này thì sao ạ? Cá nhân tôi rất thích giấc mơ này.”

Tay nhân viên lại đến làm phiền anh. Giấc mơ hắn đang cầm mang tên “Bay đi làm”. Chàng trai thích phần “bay”, nhưng nghĩ đến phần “đi làm” anh lại thôi.

“Nhưng tôi không muốn mơ thấy phải đi làm vào Chủ nhật.”

“Ô? Anh không thích sao? Di chuyển đến văn phòng mất có ba phút, không sợ tắc đường mà không thích ư?”

Speedo nhảy dựng lên tỏ vẻ không hiểu.

“Đến sớm đâu có nghĩa là được về sớm, sao tôi thích nổi cơ chứ…” Chàng trai lầm bầm.

“Anh không hiểu vấn đề rồi. Dù là công việc hay gì, hễ tiết kiệm được thời gian mới là quý báu chứ.”

“Thôi, tôi đi ngủ đây, không cần mơ nữa.”

Chàng trai chẳng muốn đôi co thêm. Bỏ lại Speedo miệng méo xệch phía sau, anh rảo bước vào thang máy và định rời khỏi cửa hàng. Đúng lúc đó, Dollargut đã kịp khéo léo giữ anh lại.

“Thưa quý khách, anh muốn mơ trong khoảng bao lâu ạ?”

“Tôi chỉ chợp mắt một chút. Nên chắc khoảng mười lăm phút là đủ.”

“Mười lăm phút…. Thật vừa phải. Anh muốn tìm gì đó hơi khác biệt đúng không?”

“Sao ngài biết hay vậy? Đời sống của tôi thực sự rất nhàm chán, chẳng có gì vui vẻ. Mà nhìn lại, cả đời tôi cũng chưa có phút nào vui thú. Ngày nào cũng như ngày nào.”

Chàng trai như thể được mở lòng với Dollargut.

“Vậy bản trải nghiệm ‘Cuộc sống của người khác’ này thì sao ạ? Giấc mơ này được sáng tạo bởi kỹ thuật điều chỉnh cảm nhận thời gian của Yasnuj Otra. Trên thực tế, quý khách sẽ chỉ chợp mắt khoảng mười lăm phút, nhưng trong giấc mơ, anh sẽ có một trải nghiệm dài và đặc biệt.” Dollargut tích cực giải thích.

“Vì là bản trải nghiệm nên chúng tôi chỉ bán nửa giá thôi.”

“‘Cuộc sống của người khác’ ư? Nghe tiêu đề đã hấp dẫn rồi. Cuộc sống thế nào? Của ai vậy ạ?”

“Đây là cuộc sống của một ca sĩ bỗng một ngày trở thành ngôi sao. Anh cũng biết ca sĩ đó đấy.”

Chàng trai chợt nghĩ đến một người.

“Tôi vừa ngủ quên khi đang xem chương trình có anh ấy! Trùng hợp quá!”

“À, có lẽ cũng không hẳn là trùng hợp đâu.” Dollargut nói đầy ẩn ý.

* * *

Trong mơ, anh ở trong một căn phòng nhỏ. Mệt mỏi vì không tài nào chợp mắt được, đầu đau như búa bổ vì cảm giác bất lực trong sáng tác. Căn phòng chật chội. Máy tính rền rĩ như sắp nổ tung vì chạy các chương trình thông số kỹ thuật cao quá tải. Chán nản, anh tắt mọi chương trình đang làm.

Trong cuộc sống thiếu thốn cả những điều cơ bản, anh đã từ bỏ ham muốn danh vọng hay tiền bạc từ lâu. Anh chỉ dồn tâm trí vào việc làm sao hoàn thành được một ca khúc tâm huyết.

Trong mơ, chàng trai mở hết tấm chắn côn trùng ra, tuyệt vọng hít lấy không khí sớm mai, dụi đôi mắt khô khốc để tỉnh ngủ.

Người dân khu chung cư lớn gần đó đang rảo bước qua con hẻm nhà anh để tới ga tàu.

“Ừ, mình đang trên đường đi làm. Hôm nay gặp nhau chứ? Thứ Sáu mà.”

Một nhân viên văn phòng đi ngang qua đang trò chuyện điện thoại, đó chính là anh nhưng trong mơ anh không nhận ra mình.

Những tháng ngày hổ thẹn vì sống không ra sống, lẩn tránh những hỏi han của bè bạn, cảm giác tội lỗi với gia đình cứ lặp đi lặp lại trong giấc mơ của anh.

Cứ thế mà đã nửa tháng trôi qua trong giấc mơ.

* * *

Chàng trai tỉnh giấc sau giấc ngủ trưa và nhận ra mình mới chỉ chợp mắt vài phút. Chương trình âm nhạc vẫn chưa kết thúc. Chàng ca sĩ đang nói vài lời trước khi trình bày ca khúc cuối cùng.

“Bài hát này chứa đựng tâm tư của tôi trong tám năm là một nghệ sĩ vô danh. Bên ngoài tôi vẫn tỏ ra bình ổn, nhưng khi về đến nhà, những cảm xúc này lại ngập tràn tâm trí, nghĩ lại tôi cũng không rõ bằng cách nào mình đã sống sót qua những năm tháng ấy.”

Những tám năm ư? Chàng trai nhớ lại trong mơ cảm giác bế tắc đau khổ anh trải qua chỉ vỏn vẹn mười ngày. Anh không hình dung nổi tâm trạng người nghệ sĩ kia đã phải sống cuộc đời bấp bênh ấy suốt tám năm trời.

Dòng người cùng tiến về một hướng

Cửa hàng tiện lợi đi ngược chiều

Chàng ca sĩ nhẹ nhàng hát. Chàng trai xem ti vi vẫn còn nhớ như in hình ảnh của mình trong mơ. Khuôn mặt anh trùng khớp với khuôn mặt chàng ca sĩ kia đến kỳ lạ.

Ánh nắng cuối ngày chiếu vào phòng khách, anh chói mắt cau mày. Không hiểu vì lẽ nào ánh nắng hoàng hôn hôm nay lại rực sáng hơn lúc ban mai.

Anh ngắm nhìn ánh sáng rực rỡ kỳ lạ của hoàng hôn đang tràn ngập căn phòng. Bình thường, chiều Chủ nhật luôn là khoảng thời gian anh thấy ảm đạm nhất, nhưng hôm nay cảm giác thật khác lạ.

* * *

“Không biết vị khách mơ bản trải nghiệm thế nào rồi. Cháu chưa thấy anh ấy thanh toán.”

“Sự giác ngộ cũng cần có thời gian.”

Dollargut đang sắp xếp lại xấp catalog trên quầy.

“Ta sẽ nhận được loại cảm xúc nào khi bán giấc mơ ‘Cuộc sống của người khác’ ạ? Khi nhìn người khác sống, đôi khi cháu thấy tự ti vì ghen tị, có khi cháu lại thấy tự tin hoặc nhẹ nhõm hơn.”

Penny nhớ lại những tình huống khác nhau. Cô nhớ đến người bạn học đầu tiên có được công việc tốt và người bạn có gia đình khá giả. Cô cũng nhớ cả khi trông thấy đứa bé làm việc ở bến tàu ngoại ô và thầm nghĩ ‘chí ít mình vẫn còn may mắn hơn nhiều người’.”

“Penny, ta tin rằng có hai cách để yêu cuộc sống của mình. Thứ nhất, khi ta không hài lòng với cuộc sống này và ta cố gắng hết mình để thay đổi nó.”

“Đúng vậy ạ.” Penny gật gù.

“Và cách thứ hai, nghe dễ dàng, nhưng còn khó hơn cách đầu tiên. Ngay cả những người chọn cách thứ nhất thì cuối cùng cũng chỉ có thể tìm thấy bình yên khi thực hiện cả cách thứ hai.”

“Cách gì vậy ạ?”

“Chấp nhận và hài lòng với cuộc sống của mình. Cách thứ hai nói thì dễ nhưng làm không dễ chút nào. Nhưng nếu làm được điều đó, thì… ta sẽ nhận ra rằng hạnh phúc thực sự chẳng ở đâu xa.”

Dollargut nói chậm rãi để cô dễ hiểu.

“Ta tin khách hàng sẽ hiểu ra phương pháp nào phù hợp với mình. Và rồi những cảm xúc quý giá sẽ đến với chúng ta.”

“Có thể sẽ mất nhiều thời gian đây ạ.”

“Cùng kiên nhẫn chờ đợi xem sao. Rồi lúc đó, chúng ta sẽ chính thức phát hành ‘Cuộc sống của người khác’.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.