Một buổi sáng trong lành tháng Bảy, đã bước sang tháng thứ ba kể từ khi Penny bắt đầu đi làm. Đường phố nhộn nhịp với những thương nhân bắt đầu mở cửa hàng cùng những Noctiluka đi thu gom áo choàng cho thuê mà khách hàng cởi bỏ vứt khắp nơi. Penny đang trên đường đi làm, nhâm nhi ly latte đậu nành vừa mua. Khi tới nơi, cô mới nhận ra hôm nay mình đến chỗ làm khá sớm.
Do đặc thù của bách hóa là mở cửa 24/24 nên tất cả các nhân viên đều làm việc theo ca vào những giờ cố định. Vì vậy, dù có tới sớm cũng không có việc gì để làm. Penny quyết định tận hưởng thêm một chút thư giãn dưới ánh nắng ban mai. Tòa nhà gỗ năm tầng nổi bật ở trung tâm đường phố - Bách hóa Giấc mơ - nhìn đẹp hơn nhiều khi ta không phải làm việc.
Nhưng sự thảnh thơi này chẳng kéo dài được lâu.
“Này, Penny! Tốt quá, cô đến sớm. Vào giúp tôi một tay!”
Cửa bật mở, quản lý tầng hai Viggo Myers hét to với Penny. Myers một tay cầm quả đào héo, tay còn lại quạt mạnh như thể sắp chết vì nóng đến nơi.
“À… vâng, vâng!”
Penny bối rối trả lời rồi bước vào Bách hóa Giấc mơ.
Bên trong bách hóa phảng phất hương thơm của hoa quả tươi trước đây chưa từng thấy. Biết bao loại trái cây nào đào, nào mơ, rồi nho xanh trĩu trịt, xum xuê được trang trí ở sảnh tầng một. Hoàn toàn có thể lầm tưởng đang đi vào vườn trái cây của một điền chủ nào đó, nếu Penny không trông thấy những gương mặt thân quen của đồng nghiệp.
Không chỉ Viggo Myers mà cả các nhân viên ở tầng khác cũng đang tất bật treo hoa quả, trang trí lá, thu dọn đám trái cây vương vãi dưới sàn nhà. Trong đó có cả những nhân vật ta không ngờ tới.
“Mo Tae Il, làm ơn bảo lũ yêu tinh quay về cửa hàng chúng đi. Sao lại gọi lũ ranh này không biết!”
Mogberry, quản lý tầng ba gắt gỏng với Mo Tae Il.
“Chị Mogberry ơi, tôi không hiểu tại sao lại phải khổ sở leo thang làm gì khi chúng ta có những người hàng xóm biết bay. Chúng cũng sẵn lòng giúp đấy thôi. Chị nhìn xem, trông chúng chăm chỉ chưa kìa!” Mo Tae Il chỉ tay lên trần.
Trên trần tiền sảnh, từng cặp yêu tinh Leprechaun to bằng bàn tay đang loay hoay treo những chùm nho xanh to bằng cả người mình. Nhưng chỉ tính riêng những gì Penny nhìn thấy thôi thì chúng đã làm rơi năm chùm nho xuống sàn rồi. Thậm chí một chùm còn rơi trúng đầu khách hàng đi ngang qua nữa.
“Ối!”
“Ôi, chúng tôi rất xin lỗi. Quý khách không sao chứ ạ? Ở sảnh đang hơi lộn xộn, xin mời quý khách lên tầng trên sẽ thoải mái hơn ạ.”
Cô Weather vội vã xin lỗi khách hàng đứng cạnh.
“Chuyện gì thế ạ?”
Penny vừa nói vừa nhặt những quả nho bị rơi.
“Hôm nay chúng ta đón khách quý, em không biết à?”
Mogberry vừa trả lời vừa gấp hộp trái cây. Đám tóc con tua tủa hôm nay càng khiến đầu cô bù xù hơn bao giờ hết.
“Nhưng ai đến mà phải long trọng tới mức này ạ…?”
Câu hỏi của Penny bị gạt đi bởi tiếng Mogberry liên tục chỉ đạo.
“Cái này, cái này nữa, vứt hết đi. Coco sẽ nói gì khi thấy mấy cái này? Quá hạn hết rồi!”
Mogberry rít lên. Thay vì các hộp trái cây, giờ đây cô đang bắt đầu quay sang sắp xếp các sản phẩm trưng bày ở sảnh.
Penny liền giúp Mogberry mà không dám nói một lời. Ly latte đậu nành còn chưa kịp uống hết đang tan đá trên quầy lễ tân. Penny tự nhủ sẽ không bao giờ lảng vảng quanh cửa hàng trước giờ làm việc nữa.
“Chị Mogberry, đừng vứt, mang hết cho em. Đưa lên tầng năm rồi giảm giá sâu hơn một chút là sẽ bán hết ngay thôi mà!”
Mo Tae Il vô ý xen vào, miệng vẫn chóp chép nhai những quả nho còn sót lại. Lũ yêu tinh Leprechaun mặc áo phông cộc tay cùng gilê da nhỏ xíu bay xung quanh cậu cũng đang ôm trên tay chùm nho xanh nhai nhóp nhép.
“Ôi, thôi đi, Mo Tae Il. Tầng năm dù có đại hạ giá cũng không thể làm ăn như thế được. Quá hạn tới mức này rồi thì hình ảnh, mùi vị, màu sắc đều bay biến hết, thậm chí còn chẳng biết là mình đang mơ gì nữa. Phải tự kiềm chế mà tránh bán mấy thứ này chứ. Ngài Dollargut biết chuyện sẽ nổi trận lôi đình cho mà xem. Hơn nữa, Aganb Coco mà nghe tin chúng ta bán mấy giấc mơ rẻ tiền này thì… Chỉ tưởng tượng thôi đã thấy khiếp rồi. Bà ấy sẽ chẳng bao giờ làm ăn với chúng ta nữa đâu.”
“Đằng nào thì hầu như khách hàng cũng có nhớ gì khi tỉnh dậy đâu…”
“Đúng đấy, đúng đấy.”
Lũ yêu tinh hùa vào hưởng ứng.
Chúng định nói tiếp nhưng nhìn thấy Mogberry cau mày giận dữ liền ngậm miệng nín thinh. Penny nghe rõ ràng cái tên được nhắc tới trong cuộc trò chuyện vừa rồi.
“Aganb Coco? Hôm nay bà ấy đến đây ạ?”
“Ừ, lâu lắm rồi Coco mới tới. Nên cửa hàng được trang trí theo sở thích của bà ấy. Coco rất thích trái cây chua chua ngọt ngọt. Nghe nói còn mang tới một loạt giấc mơ mới theo yêu cầu đặc biệt của ngài Dollargut nữa. Ôi hồi hộp quá đi mất. Mình thực sự lựa chọn đúng đắn khi làm việc ở đây. Không thì biết khi nào mới được gặp Aganb Coco ngoài đời kia chứ?”
Aganb Coco là một trong những nhà sáng tạo giấc mơ huyền thoại, người đã giành giải Grand Prix hơn mười lần tại Lễ trao giải Giấc mơ thường niên. Bà là nhà sáng tạo Thai mộng duy nhất, cực kỳ nổi tiếng và đã được yêu mến suốt một thời gian dài. Như Mogberry nói, Penny chỉ mới nhìn thấy bà trên tạp chí hay ti vi, chứ chưa bao giờ được nhìn thấy ngoài đời thực. Cô cũng không bao giờ nghĩ sẽ được gặp trực tiếp bà như thế này.
“Nào, nào, mọi người làm đến đó thôi, ai hết giờ rồi thì về đi nào. Thật tình, ta làm lớn chuyện quá.”
Dollargut, vốn tưởng ở trong văn phòng, đột nhiên thò ra từ một núi hộp rỗng. Ông đang mặc bộ áo liền quần dùng khi làm việc thay cho áo sơ mi và cardigan quen thuộc. Trông ông càng gầy hơn bình thường dưới bộ đồ rộng thùng thình.
“Hóa ra ngài ở đó ạ?”
Penny dọn những chiếc hộp trước mặt ông.
“Việc trang trí tiền sảnh cho Aganb Coco là do ta đề xướng. Ta vốn định treo mấy loại hoa quả giả trước cửa thôi, ai ngờ lại nhiễu sự tới mức này. Thôi thôi, mọi người về nhà đi. Tan làm!”
Dollargut có vẻ đau lưng, ông lấy mu bàn tay xoa xoa phần xương cụt.
Nhưng ngay cả khi ông nói vậy, mọi người vẫn chôn chân tại chỗ. Chẳng những không cử động, ai nấy đều há hốc miệng và đứng im như tượng.
Penny quay đầu nhìn theo hướng ánh mắt họ, và bắt gặp tia nhìn của một bà lão nhỏ nhắn. Bà đang rảo bước vào bách hóa cùng đoàn tùy tùng của mình.
Penny đã hiểu vì sao mọi người lại hóa đá như vậy. Năng lượng tỏa ra từ con người nhỏ bé đó khiến cô không nói nên lời. Một xung lực kỳ bí nào đó khiến ta thấy thời gian như ngưng đọng. Cảnh tượng này cứ như một thước phim quay chậm, tới khi Penny định thần lại thì thấy bà lão ở trong bách hóa rồi.
“Aganb, bà khỏe không?”
Dollargut vui vẻ chào đón.
“Ông bạn cũ thân mến của tôi. Chúng ta đã không gặp nhau từ Đại hội thường niên năm ngoái thì phải. Ôi, mùi trái cây! Bầu không khí nơi này thật… khiến ta ngây ngất.”
Coco chiêm ngưỡng những chùm trái cây treo trĩu trịt trong cửa hàng. Dollargut đưa bàn tay dính đầy bụi bắt tay Aganb Coco. Đám nhân viên thì sững sờ nhìn bà với hai tay che miệng. Ngay cả lũ yêu tinh Leprechaun đang dáo dác bay lượn cũng dừng lại lơ lửng để ngắm nhìn bà.
Penny may mắn đứng gần họ, nên cảm nhận được mùi hương trái cây thơm mát phảng phất từ người Aganb Coco. Đó là một mùi hương đậm và phong phú hơn nhiều so với mùi trái cây đang được treo trong cửa hàng. Tương phản với những nếp nhăn hằn sâu trên mặt, đôi má bà bầu bĩnh, trắng hồng như má của em bé mới sinh, ở bà tỏa ra một miền ấm áp.
Các nhân viên theo sau bà đang ôm trên tay những gói hàng được bọc cẩn thận bằng lụa cao cấp.
“Dollargut, đây là những món hàng tôi đã hứa. Đương nhiên ông sẽ bán tốt thôi nhưng mong ông hãy để tâm đến chúng một chút nhé, mặc dù cũng chẳng phải hàng quý hiếm gì.”
“Sao lại không phải hàng quý hiếm gì, toàn là những món giá trị cả. Cảm ơn bà đã tin tưởng giao cho chúng tôi.”
Dollargut nhấc một gói hàng lên và trả lời. Penny tò mò quá đỗi nên không thể giữ yên lặng được.
“Chị Mogberry, kia có phải là Thai mộng không? Em tưởng Thai mộng chỉ bán cho khách đặt hàng trước thôi chứ? Có thể làm trước rồi bán luôn thế này được ạ?”
Mogberry đang nhìn chằm chằm vào tấm lụa bọc nên có vẻ như không nghe thấy Penny hỏi gì.
“Chị Mogberry? Ý em hỏi là, phải có ai đó mang thai thì mới mơ được Thai mộng đúng không? Làm sao biết trước được ai có bầu để làm sẵn Thai mộng ạ?”
Penny càng nói càng thấy lạ. Nghĩ lại ngay bản thân Thai mộng cũng thật kỳ lạ. Người ta nói rằng hoàn toàn có thể mơ thấy Thai mộng ngay cả khi không biết mình đang mang thai. Liệu có thể như thế được không nhỉ?
“Mấy cái đó không phải Thai mộng đâu. Là mảnh vụn còn lại từ Thai mộng đấy.”
Mogberry vừa lẩm bẩm vừa nhìn gói hàng như người bị thôi miên.
“Mảnh vụn ạ? Cái đó thì dùng vào đâu ạ?”
“Em vừa hỏi đúng không? Làm sao biết được ai sắp có con?”
Mogberry nheo mắt dừng lại trước cao trào như một người kể chuyện lão luyện.
“Vâng, càng nghĩ em càng thấy lạ. Việc mơ thấy đứa trẻ trước khi nó được sinh ra…”
“Chính nó, chuyện của tương lai.”
“Dạ?”
“Thai mộng cũng là một loại Báo mộng, đúng không? Vì giấc mơ được tạo ra trước khi đứa trẻ chào đời mà.”
“Báo mộng ạ?”
Penny không thể tin nổi.
“Chị không chắc nhưng người ta nói Aganb Coco là hậu duệ của môn đệ thứ nhất. Môn đệ thứ nhất cai quản Tương lai trong Thần Thời gian và ba môn đệ đó. Em cũng đọc rồi mà phải không? Những cảnh tượng tương lai không hẳn sẽ hiện ra rõ ràng trong mơ, nhưng ta có thể thấy những hình ảnh rời rạc hoặc cảm nhận được năng lượng từ sự kiện lớn sắp xảy ra. Hơn nữa, người ta vẫn nói là năng lượng từ một sinh linh mới mạnh mẽ hơn bất cứ năng lượng nào. Vậy nên Aganb Coco mới có thể sáng tạo ra những Thai mộng. Thật kỳ diệu phải không?”
“Vậy thì kia là…?”
Penny chỉ gói đồ của Aganb Coco.
“Đúng rồi, cho dù đó có là mảnh vụn đi nữa, thì chị chắc chắn nó vẫn là Báo mộng!”
“Thật không thể tin được!”
Giờ đây, Penny không chỉ đang chứng kiến giờ phút lịch sử khi hậu duệ của môn đệ thứ nhất trò chuyện thân mật với hậu duệ của môn đệ thứ ba, mà thậm chí chỉ cần đưa tay ra là cô có thể chạm tới những hộp Báo mộng. Penny cảm thấy như vừa bước vào một câu chuyện cổ tích diệu kỳ vậy.
“Có đúng là Báo mộng không nhỉ? Với nó, liệu mình có nhìn thấy tương lai của mình không?”
Penny há hốc miệng, bắt đầu tưởng tượng ra trong đầu người chồng tương lai không biết tên của mình.
“Sao về sớm thế? Bà làm tôi buồn đấy.”
Giọng nói tiu nghỉu của Dollargut đã cắt mất dòng suy nghĩ của Penny.
“Nhiều cặp vợ chồng đang chờ giấc mơ của tôi. Phải làm việc chăm chỉ chứ. Mấy tháng nữa là đến Đại hội thường niên rồi, lúc đó gặp lại nhau sau nhé. Tôi rất vui được gặp ông hôm nay, Dollargut. Cảm ơn mọi người nhé, mọi người vất vả vì bà già này quá rồi.”
Aganb Coco nhìn lần lượt tất cả nhân viên cửa hàng đang mồ hôi mồ kê vì treo hoa quả trang trí cho mình. Ai nấy đều lắc đầu quậy quậy như thể không vất vả gì.
“Vậy bà mang trái cây về đi. Để tôi gói lại thật nhanh cho bà nhé.”
Dollargut vừa nói dứt lời, nhân viên của Coco đã nhanh chóng gỡ từng chùm quả xuống xếp đầy vào hộp.
“Biết thế này thì xếp hoa quả vào hộp luôn từ đầu có phải đỡ bẩn cả sàn không?”
Viggo Myers tầng hai vừa lẩm bẩm vừa lấy khăn lau nước đào còn dính đầy trên tay.
Sau khi Aganb Coco cùng đoàn tùy tùng rời đi, nhờ sự mẫn cán của nhân viên tầng hai mà chẳng mấy chốc, tiền sảnh đã lấy lại được vẻ sạch sẽ ban đầu. Họ trở lại tầng hai với vẻ mặt mãn nguyện.
Vất vả lắm Dollargut mới xua được đám nhân viên đang nhìn chằm chằm vào gói đồ của Aganb Coco về lại vị trí của mình, cô Weather và Penny bắt đầu giúp ông sắp xếp gói hàng này.
“Cháu nhìn mãi vẫn không thể tin được. Đây chính là…”
“Cháu cũng thèm muốn những giấc mơ này hả?”
“Đương nhiên rồi cô ơi! Là người ai chẳng muốn ạ!”
Penny hơi cao giọng vì hưng phấn. Họ nhấc từng hộp sản phẩm ra rồi lần lượt xếp lên kệ. Penny lấy bút nắn nót viết lên giấy dòng chữ thông báo.
“Báo mộng” - Hàng mới về, số lượng có hạn.
Vài giờ sau, Penny bị giằng xé giữa một bên là những vị khách đang rỏ nước miếng thèm thuồng giấc mơ Báo mộng, một bên là Dollargut nhất quyết không chịu bán. Ông cũng không ở trong văn phòng như mọi khi mà cứ quanh quẩn xung quanh những giấc mơ và cản trở việc bán hàng.
“Cho tôi một hộp Báo mộng, à không cho tôi hai hộp luôn đi.”
“Xin lỗi nhưng quý khách muốn thấy tương lai nào trong mơ ạ?”
“Nhất định phải trả lời sao?”
“Giấc mơ này chúng tôi muốn dành cho những vị khách thực sự cần đến nó. Như quý khách thấy, số lượng rất có hạn.”
“Tôi muốn biết kết quả xổ số tuần này.”
“Xin lỗi quý khách. Nếu vậy thì tôi không thể bán giấc mơ này cho quý khách được.”
“Gì vậy? Vậy mà còn hỏi nữa. Ông đang đánh giá khách hàng đấy à?”
Thấy khách hàng bực dọc khó chịu, Penny luống cuống giới thiệu sản phẩm khác.
“Giấc mơ này thì sao ạ? Trong mơ Trái đất bị hủy diệt và quý khách sẽ là người cuối cùng còn lại trên Trái đất. Không phải là một trải nghiệm tuyệt vời hay sao ạ?”
“Tôi không cần.”
Khách hàng thẳng thừng từ chối. Đây đã là vị khách thứ ba tức giận bỏ đi, sau một người muốn xem khi nào mình đỗ công chức, rồi một người khác thì muốn thấy trước mặt vợ tương lai. Penny cau có quay lại quầy lễ tân.
“Cứ thế này thì sẽ chẳng bán được món nào mất.”
“Chờ chút xem nào.”
Cô Weather không bận tâm lắm.
“Sao Aganb Coco lại giao hàng cho ngài Dollargut cô nhỉ? Ngài ấy có vẻ chẳng muốn bán hàng gì cả.”
Penny cẩn trọng lựa chọn từ ngữ, sợ nghe có vẻ xúc phạm đến sếp mình.
“Coco vốn không tự tin lắm rằng những sản phẩm này có thể bán ra ngoài công chúng, nên từ đầu đã xấu hổ mà chỉ tin tưởng giao cho người bạn cũ là ngài Dollargut thôi.”
“Sao có thể thế được! Đó là Báo mộng kia mà, cháu nghĩ bà ấy khiêm tốn đó thôi.”
“Ai mà chẳng mong biết trước được tương lai. Nhưng ngay cả Coco cũng không có năng lực siêu phàm đó. Cùng lắm chỉ nhìn thấy một hình ảnh tương lai lướt qua thôi. Rất ngắn thôi, như một khoảnh khắc vậy.”
“Dù vậy nhưng được thấy trước tương lai vẫn rất tuyệt cô ạ.”
“Vậy sao? Liệu có thật vậy không? Kể cả khi cháu không biết được thông tin cháu muốn? Chỉ một hình ảnh thôi. Ví dụ như thấy một cậu bé lỡ mất trái bóng chày bay ngang qua, hay một hình ảnh rất đỗi bình thường như ngồi nhìn một ly trà mới pha, như thế cũng gọi là tuyệt ư?”
“Không ạ… mấy hình ảnh đấy thì tầm thường quá.”
“Những giấc mơ kia, chúng cũng chỉ tầm thường thế thôi. Nhưng chúng có thể trở nên đặc biệt hơn một chút, quan trọng là ta bán cho ai.”
Cô Weather cười tinh quái. Nụ cười đó sao mà giống hệt cách Dollargut hay cười. Penny dường như đã hiểu tại sao hai người họ làm việc ăn ý với nhau được lâu tới vậy.
Dollargut vẫn đứng trước quầy bán Báo mộng. Tất nhiên ông vẫn tiếp tục đuổi khách, không hề có vẻ gấp gáp chút nào.
* * *
Na Rim là một biên kịch tập sự. Cô làm thêm tại rạp chiếu phim cũng đã lâu rồi. Ở đó, cô được xem phim miễn phí, được nghiền ngẫm những kịch bản hay, lại được nghe những bình luận trực tiếp từ khán giả nên công việc này đối với cô thật hoàn hảo.
“Xin cảm ơn. Tạm biệt quý khách.”
Sau buổi chiếu phim, Na Rim đứng ở lối ra để tiễn khán giả. Hai vị khách, dường như là một đôi, là những người cuối cùng rời khỏi rạp.
“Em thấy thế nào? Cũng được đấy chứ.”
“Anh có thấy nội dung hơi nhạt không? Chỉ có diễn viên khác nhau thôi chứ nội dung thì em thấy như đã xem ở đâu đó rồi. Cốt truyện cũng cũ nữa.”
Na Rim gật đầu lia lịa khi nghe thấy suy nghĩ tương đồng với nhận định của mình. Sau đó cô hình dung nếu mình là biên kịch của bộ phim thì sẽ viết câu chuyện thế nào. Na Rim vừa quét bỏng ngô rơi vãi đầy dưới ghế vừa chìm đắm vào suy tưởng.
Với tác phẩm đầu tay, Na Run muốn viết một câu chuyện tình yêu. Phim lãng mạn thì vừa có thể thiết kế poster sống động vui tươi, lại còn có thể đặt một cái tên thật hay nữa. Không những thế, tư liệu để viết thì ngập tràn xung quanh. Cô A ở quầy bán đồ ăn và anh B ở quầy bán vé đang bí mật hẹn hò, họ dùng những ám hiệu riêng chỉ mình hai người hiểu được. Chuyện tình của anh C làm món mực nướng bơ ngon hết sảy với cô D hướng dẫn viên ở bãi đậu xe cũng rất thú vị. Nhưng chúng quá đỗi bình thường để đưa vào một kịch bản phim. Làm thế nào để viết nên một bộ phim từ những tư liệu đời thường như vậy, Na Rim vẫn chưa nghĩ ra được ý tưởng nào.
“Na Rim, hôm nay xong việc cậu tính làm gì?”
Đồng nghiệp làm bán thời gian đang dọn vụn bánh nacho bên cạnh hỏi cô.
“Hôm nay mình hẹn đi ăn tối với bạn cấp ba, sao thế?”
“Mình nghe nói gần đây có một thầy bói rất linh. Nhưng đi một mình thì hơi run. Na Rim muốn trở thành tác giả kịch bản phim phải không? Chắc cậu cũng tò mò muốn biết mình có thành công được không nhỉ? Hay lần sau cùng đi với mình nhé?”
“Thôi mình không đi đâu.”
Thấy Na Rim từ chối, đồng nghiệp nhìn cô với vẻ lạ lùng.
“Chà, biết trước mất vui. Cậu không thấy vậy sao?”
Na Rim nhẹ nhàng dỗ dành bạn đồng nghiệp.
Ngồi ở bàn ăn tối sau giờ làm, Na Rim tròn xoe mắt trước câu chuyện thú vị của cô bạn. Câu chuyện ấy chính là mối tình chớm nở của Ah Young, bạn thân hơn mười năm nay của cô.
“Đêm nào cậu cũng mơ thấy anh ấy kia à?”
“Mấy đêm liền, đêm nào mình cũng mơ thấy anh ấy. Nên mình nghĩ có lẽ mình phải lòng anh ấy thật rồi.”
“Thế là cậu đã liên lạc trước hả? Jeong Ah Young nổi tiếng tự cao tự đại của tôi?”
“Mình nghĩ phải làm gì đó để nâng cao cơ hội mới được. Tầm này làm giá quá cũng có được gì đâu.”
“Ngầu lắm. Thế bây giờ là hẹn hò chính thức rồi chứ?”
“Ừ, chúng mình chính thức từ tuần trước. Tới giờ mình vẫn còn ngây ngất đây này.”
“Thêm thắt chút thôi là sẽ thành một chuyện tình lãng mạn đây.”
“Viết kịch bản thế có hơi nhạt không? Mình nói chuyện với nhau thì vui, chứ làm thành phim bình thường quá.”
“Chắc lâu quá rồi mình không yêu ai. Thấy ai yêu cũng như phim ấy.”
Na Rim thở dài rồi khuấy đĩa cà ri lúc này đã nguội ngắt.
Hai người rời khỏi nhà hàng, ai về nhà nấy.
Na Rim nằm trên chiếc giường đơn khung sắt, trằn trọc suy nghĩ cho tới khi ngủ thiếp đi.
“Không có tư liệu nào để viết sao?”
* * *
“Xin chào quý khách.”
“Xin mời quý khách vào.”
Không giống như Dollargut đang hăng hái, Penny đón khách bằng một giọng uể oải. Penny cảm thấy kiệt quệ tinh thần, vì lượng khách muốn mua Báo mộng mà Dollargut đuổi đi đã vượt quá con số 300 rồi.
“Quý khách đang tìm giấc mơ nào ạ?”
“Tôi muốn mơ một giấc mơ thú vị. Nếu có thể dùng làm đề tài cho một câu chuyện thì càng tốt.”
Vị khách liếc qua quầy trưng bày sản phẩm giới hạn. Cô ấy chắc chắn đã thấy hàng chồng hộp Báo mộng ngay trong tầm mắt nhưng tỏ vẻ chẳng mấy quan tâm. Cô chậm rãi tìm kiếm trong những hộp giấc mơ không bán được bị chất thành đống. Penny nhận thấy Dollargut đang chăm chú dõi theo vị khách này. Sau đó ông tiến lại gần cô và bắt chuyện.
“Quý khách đang chuẩn bị cho cuộc thi viết kịch bản đúng không ạ?”
“Ông biết tôi sao?”
Na Rim hỏi lại.
“Vâng, tôi nhớ từng vị khách đã đến đây.”
“Ôi tôi xin lỗi, tôi không nhớ chúng ta từng trò chuyện.”
“Hẳn nhiên là vậy rồi. Nhưng điều đó không quan trọng. Thực ra, trong hai năm vừa rồi, quý khách đã mơ hầu như tất cả giấc mơ của chúng tôi.”
Na Rim nhăn mặt cố gắng lục lại ký ức nhưng thất vọng ngay vì chẳng nhớ được gì.
“Có lẽ vậy. Chắc hẳn trong số đó không có nội dung mà tôi cần. Tôi vẫn chưa viết được câu chuyện nào độc đáo cả.”
“Thực ra, còn một giấc mơ thú vị mà quý khách vẫn chưa mơ…”
“Đó là gì ạ?”
“Đó là…”
Dollargut cố tình dừng một nhịp để tạo hiệu ứng ấn tượng hơn.
“… Báo mộng.”
“À, tôi không thích mấy cái đó lắm.”
Na Rim từ chối thẳng thừng đề xuất của Dollargut. Penny ngạc nhiên trước phản ứng của khách hàng.
“Quý khách không thích báo mộng ư?”
“Nếu biết trước nội dung thì còn gì thú vị nữa. Phim cũng vậy, mà đời cũng thế. Tôi ghét bị tiết lộ trước lắm.”
“Quý khách không tò mò xem mình có thể trở thành biên kịch nổi tiếng hay không à?”
“Hoàn toàn không. Thậm chí tôi còn thấy việc biết trước tương lai thật bất hạnh. Ngay cả khi nhìn thấy một tương lai tốt đẹp, cũng không có gì đảm bảo nó sẽ thành hiện thực, mà tự nhiên ta lại trở nên biếng nhác hơn. Nếu không được như vậy thì lại chỉ càng làm ta thất vọng.”
“Ai cũng rất tò mò về điểm đến cuối cùng của cuộc đời mình, nhưng quý khách thì không ạ?”
Lần này đến lượt cô Weather hỏi. Penny nhận thấy cả cô Weather và ngài Dollargut đều đang hứng thú.
“Điểm đến cuối cùng? Tôi nghĩ con người ta đâu phải chiếc xe tự lái mà chỉ chăm chăm đi đến đích. Học cách nổ máy, đạp ga, rồi đôi khi nhấn phanh một chút mới thú vị. Việc trở thành biên kịch nổi tiếng không phải là tất cả với tôi. Tôi thích được sống và viết. Rồi có đi tới nơi nào, sa mạc hay đại dương thì cứ để tương lai quyết định.”
Dollargut nhìn chằm chằm cô gái.
“Tôi trả lời dài dòng quá.”
Na Rim xấu hổ gãi gãi mũi.
“Không hề đâu. Tôi thấy rất ấn tượng. Quý khách nghĩ rằng nếu chúng ta tập trung vào hiện tại thì tương lai sẽ tự nhiên tìm tới.”
“À vâng! Ý tôi chính là vậy.”
Dollargut cười rất tươi trước câu trả lời đầy tự tin của Na Rim.
“Vậy thì tôi lại càng muốn giới thiệu sản phẩm Báo mộng này. Quý khách đừng lo, cô sẽ không nhìn thấy tương lai trọn vẹn đâu. Chỉ là một khoảnh khắc thôi nhưng rồi cô cũng sẽ quên mất ngay.”
“Nếu tôi quên hết thì tại sao ngài lại muốn giới thiệu giấc mơ này cho tôi?”
“Chà, không chừng một ngày nào đó quý khách sẽ nhớ ra. Hãy coi như mình bị lừa một lần rồi thử lấy một hộp được không? Như mọi khi, giấc mơ được thanh toán sau nên quý khách không cần lo lắng.”
“Trông nó có vẻ rất đắt… Ngài đưa cho tôi dễ dàng như vậy không sợ tôi không đủ tiền trả hay sao?”
“Quý khách chưa bao giờ không thanh toán cho chúng tôi. Cảm xúc của cô rất phong phú nên chúng tôi mới là người mắc nợ. Penny, gói một hộp Báo mộng cho khách đi nào.”
Một lúc sau, Na Rim cầm gói hàng Penny đưa cho và nghiêng đầu trầm tư rời khỏi cửa hàng.
“Ngài Dollargut này, nhiều khi cháu thấy ngài như trẻ con vậy.”
Penny nói với Dollargut đang phủi bụi trên quầy.
“Thấy ta bán hàng kỳ lắm hả?”
“Bao nhiêu người tha thiết mua thì ngài không bán, mà lại bán ép cho một người không nhiệt tình đó ạ.”
“Báo mộng của Aganb sẽ gây thất vọng cho những khách hàng muốn biết trước tương lai, nhưng sẽ là một món quà nhỏ bất ngờ cho những người không hề mong đợi.”
“Cháu không hiểu lắm.”
“Cứ làm việc lâu ở cửa hàng như ta rồi đến một ngày cháu sẽ hiểu.”
“Cháu còn đang tự hỏi sao hôm nay ngài lại chưa nói câu đó chứ.”
Penny phụng phịu đáp.
* * *
Na Rim mơ một giấc mơ rất ngắn, nhưng sáng hôm sau cô không còn nhớ gì cả. Suốt một tuần sau đó, cô mải miết nghĩ về kịch bản mới, cuối cùng cô quyết định sẽ lấy câu chuyện của Ah Young bạn mình làm tư liệu. Không hiểu sao chuyện tình đó cứ luẩn quẩn trong tâm trí cô.
“Cậu thực sự thấy ổn chứ?”
“Chàng trai trong mơ, mới lãng mạn làm sao.”
“Mình vẫn thấy hơi nhàm ấy. Kể cả cậu có viết thêm lời thoại hay tạo thêm tính cách cho nhân vật.”
Na Rim và Ah Young lại đến quán cà ri hôm nọ, vừa ăn vừa nói chuyện về kịch bản mới của Na Rim. Cả hai đều băn khoăn không biết có cách gì giúp cho câu chuyện trở nên đặc biệt không.
Na Rim dùng dĩa nghiền những miếng cà rốt còn sót lại. Ah Young thì loay hoay nghịch tấm lót bàn. Đúng lúc đó, điện thoại của Ah Young đổ chuông. Trên màn hình hiện ra hai chữ Jong Suk. Na Rim chậm rãi quan sát và lưu giữ những hình ảnh trước mặt.
Đột nhiên, ngay sau đó, câu chuyện dồn dập xuất hiện trong đầu, một cảm giác déjà vu bao trùm lấy cô.
Miếng cà rốt mềm nhũn, hình dạng nếp gấp tấm lót bàn mà Ah Young đang nghịch, và cả tiếng chuông điện thoại cùng lúc tên người bạn trai hiện trên màn hình. Na Rim thấy lạ vì dù chưa từng nghe Ah Young nói, cô như đã biết Jong Suk là tên anh ấy.
“Bạn trai cậu à?”
Na Rim khẽ hỏi. Ah Young gật đầu rồi trả lời điện thoại. Na Rim thấy như những hình ảnh lộn xộn nằm rải rác trong đầu mình đột nhiên ăn khớp với nhau một cách hoàn hảo đến kỳ lạ. Đợi sau khi Ah Young nói chuyện xong, cô hét lên với bạn mình đầy phấn khích.
“Déjà vu!!”
“Ơi? Gì cơ?”
“Mình vừa bị déjà vu! Hình ảnh bạn trai cậu gọi điện đến, hình như mình thấy trong mơ rồi.”
“Thật à? Kỳ lạ thật đấy!”
Cảm hứng chỉ lóe lên trong vài giây ngắn ngủi. Sau đó, như thể kịch bản đã được viết sẵn trong đầu, cô bắt đầu tuôn ra hàng loạt ý tưởng mới.
“Cậu thấy thế này được không? Mình sẽ viết câu chuyện về một nhà tư vấn tình cảm có thể thấy được trước trong mơ ai sẽ yêu ai. Như là mình có thể nhìn thấy trước cảnh cậu và Jong Suk đang hẹn hò bây giờ ấy. Một nhà tư vấn tình cảm nhìn được tương lai tình yêu của người khác trong mơ nhưng bản thân thì lại không thể yêu ai!”
Trái tim Na Rim rộn ràng phấn chấn khi nghĩ về kịch bản mới.
* * *
Đinh đoong.
Khách hàng số 1011 thanh toán. Một chút Rung động đã được thanh toán cho giấc mơ Báo mộng.
“Cô Weather ơi! Mấy sản phẩm Báo mộng bán tuần trước. Khách hàng đã bắt đầu thanh toán rồi ạ.”
“Vậy sao? Tốt quá. Đến lúc Aganb Coco đến lấy tiền rồi, ngày mai cô phải đi rút tiền mặt mới được.”
Sau Na Rim có rất nhiều khách hàng tương tự tìm đến cửa hàng. Không ai trong số họ có hứng thú đặc biệt với Báo mộng, nhưng đều đã mua giấc mơ này theo gợi ý của Dollargut.
Đinh đoong.
Một chút Kỳ diệu đã được thanh toán cho giấc mơ Báo mộng.
Một chút Hiếu kỳ đã được thanh toán cho giấc mơ Báo mộng.
“Cảm xúc được trả cho những giấc mơ này thật đa dạng, cô xem này. Có cả Kỳ diệu và cả Hiếu kỳ nữa.”
“Để ta xem nào.”
Dollargut đang lau cân mí mắt ở phía sau tỏ vẻ quan tâm.
“Thật tuyệt. Đúng là chỉ có khách hàng mới biết rõ một giấc mơ có đáng giá hay không.”
Ông di chuyển con chuột và xem từng cửa sổ thông báo một.
“Ngài Dollargut, có phải cửa sổ thông báo cập nhật vừa hiện lên không… Ngài lại tắt đấy à? Tôi đã nói là phải cập nhật và quét vi rút thường xuyên mà.”
Cô Weather liếc nhìn với vẻ nghi ngờ.
“Tại tôi thấy nó hiện ra nhiều quá.”
“Gì cơ ạ?”
“Không có gì đâu, chị Weather….”
Dollargut lúng túng.
“Nhưng mà déjà vu là gì ạ?”
Penny trông thấy một từ lạ lẫm khi xem qua bình luận của khách hàng.
“Khách hàng đều để lại bình luận rằng déjà vu thật kỳ lạ.”
“Déjà vu có nghĩa là ‘đã nhìn thấy’. Nó là hiện tượng ta có cảm giác như đã trải qua dù đó là trải nghiệm lần đầu. Thú vị phải không? Khách hàng thậm chí còn đặt cái tên thật đẹp cho Báo mộng của chúng ta nữa kìa. Họ thật sáng tạo!” Dollargut thốt lên thán phục.
“Penny biết không? Mặc dù đều thấy déjà vu thật kỳ diệu, nhưng khách hàng chỉ nghĩ đó là ảo ảnh của não bộ nên thường không để ý.”
Cô Weather nói.
“Thật vậy ạ? Trời đất, chán quá đi. Chúng ta bán Báo mộng mà chỉ nhận lại được phản ứng như thế thôi thì…”
Dollargut cười khúc khích khi thấy Penny xoa gáy chán chường.
“Đó mới là điều quan trọng! Ai nấy đều có thể nhìn trước tương lai nhưng hiện tại không hề bị đảo lộn đúng không nào?”
“Đương nhiên rồi ạ. Họ có thấy gì đâu.”
Penny tự hỏi đây là kiểu chơi chữ gì vậy.
“Chỉ cần vậy thôi là đủ rồi.”
Dollargut mỉm cười đứng dậy.
“Tôi khát quá. Phải làm một ly nước chanh mát lạnh mới được. Nào, hôm nay thử cho thêm vài giọt Hiếu kỳ xem sao.”
Dollargut cầm ly đi về phía nhà kho.
“Đó là lý do Aganb Coco chỉ tin tưởng giao Báo mộng cho chúng ta. Những cửa hàng khác không thể bán chúng tài tình đến vậy.”
Cô Weather thì thầm.
Penny bỗng nhớ lại hình ảnh Dollargut kiên nhẫn chờ khách hàng mà không tùy tiện bán Báo mộng cho bất kỳ ai. Trong giây lát, Penny tự hỏi liệu có phải chính Dollargut mới là người có năng lực tiên tri ấy.
“Mình muốn biết trong đầu ngài Dollargut có gì quá.”
Penny lẩm bẩm. Dollargut đã quay trở lại từ nhà kho.
“Ta đã cho hai giọt Hiếu kỳ còn nóng hổi vào rồi. Nào, cháu uống thử xem.”
Nước chanh Dollargut pha có màu xanh trong vắt như vừa được múc từ biển lên. Penny đón lấy ly, uống ừng ực. Hương vị ngọt lành sảng khoái tan ra trong miệng. Hiếu kỳ đem lại một dư vị khoan khoái hơn cô tưởng rất nhiều.
Đột nhiên Penny thấy trong mình một niềm đam mê dâng trào.
“Ngài Dollargut, cháu muốn thử nghiên cứu giấc mơ của Aganb Coco. Cháu có rất nhiều điều muốn biết.”
Penny bùng cháy khát khao được học hỏi.
“Nếu chăm chỉ nghiên cứu không biết chừng cháu cũng có thể tạo ra những cơn báo mộng. Những giấc mơ giúp ta nhìn thấu được tương lai mình. Như trong câu chuyện thuở xưa đó!”
“Việc đó là tùy ở cháu… nhưng để ta cho cháu biết, đã có hàng ngàn người dành cả đời mình để nghiên cứu chúng trong hoài phí đấy.”
Dollargut nói đầy ẩn ý.
“Tương lai tuyệt vời mà cháu nghĩ không có ở đây đâu. Chỉ có hiện tại tươi đẹp, cùng những giấc mơ đêm nay mà thôi.”
Dollargut dần khuất bóng trong đám đông khách hàng cùng ly nước chanh trên tay.