Màn đêm mịt mù, chiếc xe hơi đỗ ngoài khu biệt thự lặng lẽ lăn bánh, Đậu Nhất Phàm thờ ơ nắm vô lăng. Qua một lúc lâu, anh mới thản nhiên hỏi Lâm Tịch Dương.
"Cậu biết từ lúc nào chuyện Lâm Hạo Nhiên ngấm ngầm hại chính anh em ruột của mình vậy?"
"Phàm ca, lúc đầu chúng em còn chưa nghi ngờ đến hắn, cứ tưởng là cái tên khốn Lâm Hạo Hiên kia đi gây chuyện khắp nơi, gặp lại người quen cũ trong trại tạm giam rồi. Sau đó, Long Ca bảo người của chúng ta điều tra triệt để, kết quả phát hiện ra là anh em ruột thịt "nội chiến" với nhau. Hừ, còn anh em ruột thịt cái gì, hai thứ chó má của nhà họ Lâm!" Giọng Lâm Tịch Dương nhàn nhạt, điếu thuốc nơi khóe miệng lúc sáng lúc tắt.
Khoảng ba giờ sáng, Đậu Nhất Phàm quay về Tinh Nguyệt Loan. Anh rón rén mò vào trong nhà, vừa thay xong giày, Đậu Nhất Phàm đã nghe thấy giọng nói oán trách của Lý Mộ Vân.
"Em cứ tưởng anh không về nữa chứ! Sao lại muộn thế này?" Nghe thấy tiếng động, Lý Mộ Vân lê bước đi ra cửa, bất mãn lầm bầm.
"Này, sao em vẫn chưa ngủ?" Đậu Nhất Phàm có chút chột dạ, bước lên ôm lấy người phụ nữ ngày càng đẫy đà rồi đi vào trong.
"Đợi anh đấy!" Lý Mộ Vân ngáp một cái, ngồi xuống ghế sofa, thuận thế đổ người vào lòng Đậu Nhất Phàm, nheo nheo mắt.
"Cái đồ ngốc này, anh đã bảo là ra ngoài có chút việc rồi mà, sao còn đợi đến muộn thế này không chịu đi ngủ?" Đậu Nhất Phàm thực sự thấy xót xa, đỡ Lý Mộ Vân dậy định vào phòng.
"Em ngủ một giấc rồi, nửa đêm tỉnh dậy thấy anh chưa về nên gọi điện, mà anh lại không nghe." Lý Mộ Vân lười biếng nằm lì trên ghế sofa không chịu động đậy, bụng cô đã bắt đầu nhô lên ở tháng thứ tư. Cô kéo Đậu Nhất Phàm lại, ra sức hít hà, không ngửi thấy mùi rượu trên người anh, không khỏi nhíu mày.
"Em gọi cho anh á? Sao anh... ừm, anh để điện thoại chế độ im lặng, xin lỗi em nhé! Mộ Vân, vào phòng nằm rồi nói chuyện đi! Cứ thức khuya thế này, em chịu được nhưng đứa nhỏ cũng không lớn nổi đâu!" Bị Lý Mộ Vân nói như vậy, Đậu Nhất Phàm vội vàng lấy điện thoại ra xem, lúc này mới nhớ ra vừa rồi vì lo điện thoại làm hỏng việc lúc đi làm "đạo chích" cùng Lâm Tịch Dương nên đã tắt âm. Anh chỉ bận tâm với chiếc điện thoại, nhìn chằm chằm vào mấy cuộc gọi nhỡ, trong lòng không khỏi thở dài một tiếng, ngay cả vẻ mặt có phần kỳ lạ của Lý Mộ Vân cũng không để ý kỹ.
"Nhất Phàm, vừa rồi anh đi đâu? Tại sao lại tắt âm điện thoại?" Lý Mộ Vân hiếm khi chất vấn Đậu Nhất Phàm, ngay cả lúc hai người hợp hợp tan tan, xa cách gần gũi, cô cũng không có gì phải lo lắng về anh. Thế nhưng đêm nay cô lại cứ thấp thỏm không yên, không nhịn được vẫn phải hỏi ra miệng.
"Anh... Mộ Vân, anh đi làm chút chuyện xấu." Nghe thấy câu hỏi của Lý Mộ Vân, Đậu Nhất Phàm lập tức bỏ điện thoại xuống, quay đầu nhìn lại, phát hiện sắc mặt Lý Mộ Vân quả thực không mấy dễ coi, đành phải trả lời một cách qua loa.
"Đi làm chuyện xấu á?" Lý Mộ Vân nhìn chằm chằm Đậu Nhất Phàm, cụp mắt nhìn xuống bụng mình, khóe miệng lập tức trễ xuống.
"Này, này, nghĩ đi đâu thế? Không phải loại chuyện xấu như em nghĩ đâu, anh đi đòi nợ." Đối diện với dáng vẻ như cô vợ nhỏ của Lý Mộ Vân, Đậu Nhất Phàm dở khóc dở cười, khẽ cười một tiếng, ôm cô vào lòng, nhẹ giọng giải thích đôi câu.
"Đi đòi nợ á? Thế sao anh lại tắt điện thoại?" Lý Mộ Vân bĩu cái môi nhỏ đầy vẻ không tin, lườm Đậu Nhất Phàm một cái, một câu hỏi biến thành hai.
"Anh đâu có tắt máy, chỉ là để im lặng thôi, sợ người khác làm phiền ấy mà!" Đậu Nhất Phàm quệt nhẹ lên chóp mũi Lý Mộ Vân, mỉm cười, phát hiện có một người quan tâm mình thế này cũng không hoàn toàn là chuyện xấu.
"Đi đòi nợ thì tại sao sợ người khác làm phiền? Đi đòi nợ ai? Nợ gì thế? Nợ cờ bạc? Nợ tình? Hay là..." Lý Mộ Vân bĩu môi, có chút không hài lòng với thái độ của Đậu Nhất Phàm.
"Đồ ngốc! Lúc nào cũng nghĩ lung tung! Đàn ông của em bây giờ đã thanh tịnh lục căn, không còn tạp niệm gì nữa rồi. Với lại, cho dù anh có ý nghĩ gì với người phụ nữ khác đi chăng nữa, thì người ta cũng chỉ sợ tránh không kịp một gã đàn ông từng vào trại tạm giam như anh thôi!" Đậu Nhất Phàm hơi chột dạ, ít nhiều còn có chút phiền lòng. Anh không muốn giấu Lý Mộ Vân nữa, nhưng có những việc anh buộc phải giấu cô. Dù sao thì, chuyện như đêm nay cũng có chút không tiện lộ ra ngoài sáng, Đậu Nhất Phàm không muốn kéo Lý Mộ Vân vào.
"Cái đó chưa chắc à nha, đàn ông của em đắt giá lắm đấy, mấy con ong bướm ngoài kia cứ hở ra là chực chờ lao vào lòng thôi!" Lý Mộ Vân đầy mặt ghen tuông, lời nói ra càng thêm chua chát.
"Thật là, đang yên đang lành lại ăn nói linh tinh! Được rồi, anh phải đi tắm đây, mau về giường nằm đi. Nếu còn nói nhảm nữa, cẩn thận anh đánh vào mông đấy!" Đậu Nhất Phàm không muốn dây dưa chủ đề này nữa, càng không muốn giữa ba giờ sáng mà tiếp tục lằng nhằng với Lý Mộ Vân, anh đứng dậy định đi về phía phòng ngủ.
"Ừm... đợi đã! Nhất Phàm, tối nay có một người phụ nữ đến nhà tìm anh." Thấy Đậu Nhất Phàm muốn đi, Lý Mộ Vân đành phải gọi anh lại, nói ra một tin tức khiến bước chân anh không thể bước tiếp được nữa.
"Người phụ nữ nào? Ai biết chúng ta sống ở đây chứ?" Tim Đậu Nhất Phàm đập thịch một cái, lập tức liên tưởng đến mấy cuộc gọi nhỡ trên điện thoại, nhưng trên mặt lại không dám lộ ra biểu cảm gì, tránh gây thêm nghi ngờ cho Lý Mộ Vân.
"Em cũng thấy lạ, theo lý mà nói, đáng lẽ không có mấy người biết chúng ta chuyển đến đây. Nhưng người phụ nữ đó... nếu cô ta có tâm muốn tìm địa chỉ của anh, thì chắc cũng không khó." Lý Mộ Vân đứng dậy, nhìn Đậu Nhất Phàm nói đầy ẩn ý.
"Người phụ nữ nào? Mà thần thông quảng đại đến thế?" Đậu Nhất Phàm buộc phải quay người lại, đánh bạo nhìn Lý Mộ Vân, thản nhiên truy hỏi.
"Họ Lăng, cô ta nói cô ta tên Lăng Vân Bích, là chủ tịch hội đồng quản trị của khu nghỉ dưỡng suối nước nóng Ngộ Thạch ở huyện Ngân Nguyệt, đến mời anh qua đó giúp quản lý khu nghỉ dưỡng." Lý Mộ Vân cắn nhẹ môi, đấu tranh một chút rồi vẫn nói ra sự thật.
"Lăng Vân Bích? Sao cô ta tìm được đến đây? Là đích thân cô ta tới à?" Lòng Đậu Nhất Phàm chùng xuống, ánh mắt có chút dao động. Có vẻ như tối nay anh được cái này mất cái kia, lo được chuyện xử lý Lâm Hạo Nhiên, nhưng một phút lơ đễnh lại để Lăng Vân Bích tìm đến tận nhà.
"Là đích thân cô ta, em từng gặp cô ta ở văn phòng của bí thư Âu, khi đó hình như cô ta cũng có nói đỡ cho anh đấy." Nhìn ánh mắt có chút né tránh của Đậu Nhất Phàm, sự lo lắng trong lòng Lý Mộ Vân đã trở thành sự thật.
"Mộ Vân, rốt cuộc em muốn nói gì?" Đậu Nhất Phàm thực sự không còn sức lực, cũng không muốn tiếp tục úp mở, vòng vo thế này nữa, đành phải đi thẳng vào vấn đề.
"Tại sao anh lại có cổ phần của công ty Ngộ Thạch?" Nghe thấy giọng điệu có chút mất kiên nhẫn của Đậu Nhất Phàm, trong lòng Lý Mộ Vân trào lên một luồng khí lạnh. Cô trầm ngâm một lát, ngước mắt nhìn thẳng vào Đậu Nhất Phàm, trực diện hỏi ra vấn đề đã làm cô băn khoăn suốt một thời gian dài.