Nửa đầu năm 2016 là khoảng thời gian không mấy tốt đẹp trong cuộc sống của tôi. Tôi trải qua vài chuyện buồn trong gia đình, tạm ngưng việc học Thạc sĩ ở Thụy Điển và lúc đó vẫn chưa đi học tiếng Na Uy. Vì muốn vực dậy tinh thần của con dâu nên bố chồng đã mời vợ chồng tôi đến Bergen, nơi ông đang sinh sống với người vợ thứ ba. Sau khi tham khảo tour du lịch nổi tiếng nhất Na Uy với tên gọi rất dễ thương “Norway in a Nutshell”41, vợ chồng tôi quyết định đến Bergen với hành trình tương tự.
[41 Norway in a Nutshell là tour đi qua các cảnh quan thiên nhiên đặc trưng nhất ở Na Uy như vịnh hẹp, núi tuyết, thung lũng...]
Dù không phải là lần đầu tiên đến Bergen nhưng ngày đầu tiên ở Bergen, tôi vẫn nhất định muốn làm một chuyến tham quan bằng xe điện Fløibanen lên núi Fløyen, một trong bảy ngọn núi cao nhất Bergen. Mất gần 10 phút để lên đến đỉnh Fløyen cao 320 mét so với mực nước biển. Từ khoảng terrace42 rất rộng trên đỉnh núi, du khách có thể phóng tầm mắt để nhìn toàn cảnh thành phố Bergen thanh bình phía dưới. Bergen từ trên cao đẹp như tranh với những căn nhà gỗ nhỏ xíu nằm ngoan trong ánh hoàng hôn vàng rực.
[42 Sân thượng.]
Sau khi đã ngắm no mắt toàn cảnh Bergen, thay vì đi xe điện Fløibanen để xuống chân núi, tôi và người bạn đời chọn cách đi bộ trong rừng, khi nắng vàng còn vương rực rỡ trên những tán thông già cổ thụ. Thoạt nghe có vẻ khó khăn nhưng đi bộ đường rừng ở Bergen thật ra rất dễ. Đường ở đây đã được tráng nhựa bằng phẳng nhằm phục vụ cho nhu cầu sử dụng thường ngày của dân địa phương sống dọc theo sườn núi. Đi bộ trong rừng Na Uy vào buổi chiều mùa xuân nắng vàng còn vương rực rỡ trên tán thông già cổ thụ, lắng nghe giọng John Lennon với ca từ da diết của Norwegian Wood, chắc chắn bạn sẽ hiểu vì sao The Beatles lại chọn rừng Bắc Âu chứ không phải một khu rừng ở xứ nào khác để viết nên bài hát ấy.
Kết thúc chuyến đi bộ đường rừng thú vị, chúng tôi tự thưởng cho mình bữa tối ở nhà hàng trên bến cảng. Phía ngoài cầu cảng, những chú hải âu quang quác gọi nhau sau một ngày kiếm ăn còn du khách thì ngồi chật kín các hàng quán bên đường để thưởng thức bia lạnh, kem hoặc chocolate nóng, kiên nhẫn chờ mặt trời khuất dần phía sau mặt biển loang loáng ánh bạc.
Ngày hôm sau, bố chồng, cô Berit (vợ của bố) và vợ chồng chúng tôi đánh xe từ Bergen đi Flåm, cách Bergen khoảng ba tiếng lái xe. Địa hình nơi này bao gồm những vách núi cao gần 1.000 mét, dựng đứng như bức tường đá vững chãi. Phía dưới chân núi là thung lũng dài, hẹp và ngập nước biển.
Từ trạm Flåm, chúng tôi bắt đầu hành trình Flåm - Myrdal, một trong những tuyến xe lửa đẹp nhất thế giới. Chỉ trong một giờ đồng hồ, xe lửa từ trạm Flåm ở độ cao chỉ 2 mét so với mực nước biển đã đưa chúng tôi đến với trạm Myrdal ở độ cao 867 mét. Sự chênh lệch độ cao này khiến cảnh vật hai bên đường cũng thay đổi rõ rệt. Nếu ở Flåm, cây cối và cảnh vật bên đường đã xanh tốt thì ở Myrdal tuyết trắng vẫn còn phủ dày hai bên sườn núi. Sốc nhiệt và áp suất không khí khiến một số du khách châu Á choáng váng ngay khi vừa bước ra khỏi toa tàu. Tôi xuýt xoa vì cái lạnh âm độ ở trạm Myrdal. Tuyết vẫn còn phủ một màu trắng lóa mắt dọc hai bên đường. Lẩn khuất trong cánh rừng thưa là khu trượt tuyết và những ngôi nhà gỗ hytte của người Bắc Âu. Từ Myrdal, khách thập phương có thể nối tiếp với hai chuyến xe lửa khác để về lại Bergen hoặc đến Thủ đô Oslo. Vì không có nhu cầu đi đến hai nơi ấy nên sau 10 phút tàu dừng, chúng tôi từ giã đỉnh cao Myrdal để về lại với mặt đất.
Trên đường về lại Flåm, ở trạm Kjosfossen (thác nước Kjos), tàu dừng lại khoảng năm phút cho du khách ra ngoài tham quan và chụp ảnh. Trong năm phút ngắn ngủi ấy, trong tiếng ầm ầm của thác nước, bỗng có tiếng hát du dương từ đâu cất lên. Rồi đột nhiên, giữa thác nước hiện lên nàng Huldra trong màu áo đỏ, vừa ca hát vừa nhảy múa điệu đà giữa trời đất. Trong truyền thuyết Bắc Âu, Huldra là một phụ nữ sống trong rừng. Nàng rất xinh đẹp nhưng lại có một chiếc đuôi bò xấu xí, vì thế chẳng có gã đàn ông nào dám đến gần. Nàng dùng nhan sắc và giọng hát ngọt ngào của mình để quyến rũ những tay thợ săn đơn độc trong rừng thẳm và bắt về làm chồng. Không biết trong những lần xe lửa dừng lại ở Kjosfossen ấy, nàng Huldra áo đỏ có quyến rũ được chàng du khách ngơ ngác nào không...
Trên đường về nhà, chúng tôi ghé qua Stalheimskleiva để trải nghiệm đoạn đường đèo dốc nhất Bắc Âu với độ dốc mặt đường lên đến 20%. Những tay lái non nớt có thể sẽ không dám nhận thử thách chạy hết Stalheimskleiva, hoặc nếu có cũng sẽ kết thúc đoạn đường dài 1,5 kilômét nhưng có tới 13 khúc cua gắt này với hai bàn tay ướt đẫm! Xe chạy chỉ 1,5 kilômét đổ dốc mà tôi tưởng như 15 kilômét, xuống đến quốc lộ mà vẫn chưa hoàn hồn! Tọa lạc trên sườn núi là khách sạn Stalheim Hotel màu đỏ Falun đặc trưng ở Bắc Âu. Khách sạn này nằm một mình một cõi, chênh vênh giữa bốn bề vách núi. Ở sân sau của khách sạn là view point để du khách nhìn xuống thung lũng và Stalheimskleiva. Tôi thu hết can đảm, gần như... bò ra đến điểm cao nhất và xa nhất của view point để nhìn xuống dưới. Chỉ vài chục giây ngắn ngủi phóng tầm mắt đến tận đáy thung lũng, hồn vía tôi như muốn lên mây vì quá sợ!
Đổ hết con dốc uốn lượn ngoằn ngoèo như con trăn khổng lồ, đoạn đường về nhà chỉ còn là đường cao tốc bằng phẳng. Chiều hôm ấy hoàng hôn đến muộn còn trời xuân Bắc Âu thì xanh trong như đôi mắt người tình, tưởng như tôi có thể đắm chìm trong sắc xanh ấy. Vạt nắng cuối ngày trải dài xuống cánh rừng bên thung lũng, khiến chúng tôi chạy xe trong khung cảnh đẹp tuyệt ấy mà chỉ muốn đường về nhà xa thêm chút nữa.