Cơ Giáp Nông Dân

Lượt đọc: 167 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
Vụ mưu sát

❊ ❊ ❊

Mặc một bộ lễ phục dạ hội màu sắc đen Tiêu Vũ Không vừa bước vào đại sảnh chính của buổi dạ hội, liền lập tức thu hút không ít ánh mắt của nữ giới, thậm chí có thiếu nữ bắt đầu hỏi thăm về lai lịch của anh, chỉ tiếc là không ai biết tiểu sinh tuấn tú này là ai, chưa từng gặp bao giờ.

- Sợ không? - Rolinna nắm lấy cánh tay Tiêu Vũ Không nhẹ nhàng hỏi, trong ấn tượng của cô, Tiêu Vũ Không vẫn luôn là một chàng trai hướng nội nhút nhát, hơn sáu năm qua cậu rất ít nói, ngoài làm việc ra thì điều cậu thích nhất chính là đọc sách xem tin tức, dường như mọi thứ ở đây trong mắt cậu đều vô cùng kỳ diệu và khó tin, trong mắt cậu vĩnh viễn tràn đầy sự tò mò cùng với chút ít nỗi buồn nhàn nhạt thoắt ẩn thoắt hiện.

Trước khi đến đây, để chấp hành các nhiệm vụ đặc công khác nhau, Tiêu Vũ Không không biết đã tham gia bao nhiêu buổi dạ hội lớn, buổi tiệc xã giao, hội nghị giao lưu thương mại, cảnh tượng trước mắt chỉ là muỗi, đừng nói là khẩn trương, đến một chút cảm giác cũng không có, Tiêu Vũ Không thậm chí còn có chút hoài niệm sự kích thích khi chấp hành nhiệm vụ trước kia, nhưng nay đã khác xưa, hiện tại những gì cậu phải đóng vai chỉ là chính mình chứ không phải là một đặc công chấp hành nhiệm vụ, liền nhẹ giọng nói: - Vẫn ổn, có chị La đứng bên cạnh, rất có gan!

Rolinna trước mặt mọi người không chút kiêng dè búng nhẹ lên mũi Tiêu Vũ Không: - Cái miệng nhỏ thật ngọt, từ lúc nào mà Tiểu Không cũng học được cách nói chuyện thế này rồi! -

Hành động này lập tức rước lấy không ít ánh mắt ghen tị, những ánh mắt này tự nhiên cũng hướng về Tiêu Vũ Không, Rolinna dẫu sao cũng là quả phụ xinh đẹp nổi tiếng gần xa, hơn nữa lại còn là một quả phụ thuần khiết, bởi vì chồng cô qua đời ngay vào ngày kết hôn, lại còn là một lão đầu hơn chín mươi tuổi, Rolinna là người vợ thứ tám của ông ta, nhưng cuối cùng bảy người vợ khác chia nhau tài sản, Rolinna chỉ lấy căn nhà gỗ và mấy hécta ruộng đó, đối với một Rolinna từ nhỏ sống trong gian khổ mà nói thì những thứ này đã không ít rồi.

Tham gia loại dạ hội này, không có thân phận và địa vị nhất định thì rất khó được mời, Rolinna kỳ thực chẳng có thân phận hay địa vị tôn quý nào, nguyên nhân thực sự được mời vẫn là nhan sắc của cô, rất nhiều chủ trang trại ở đây đều thèm thuồng cô, chỉ tiếc là Rolinna sau khi được chia ít tài sản nhất và sống độc thân lại không phải sống một mình ở đó, mấy ngày sau khi trở thành quả phụ thì xuất hiện thêm một nam một nữ, người nữ hình như còn là một người thực vật, người nam là một nông công, Rolinna nói họ là họ hàng xa của mình ở tinh cầu mỏ sống không nổi nên đến nương nhờ mình.

Cho nên đại nam hài sống chung dưới một mái nhà với Rolinna này đã trở thành chướng ngại vật lớn nhất để những chủ trang trại này tiếp cận Rolinna, đại nam hài này tự nhiên chính là Tiêu Vũ Không.

Tiêu Vũ Không bị Rolinna búng mũi, bỗng cảm giác mình như trở lại Trái Đất cùng các nữ đặc công ra vào sàn nhảy của các buổi tiệc xã giao thượng lưu, bất quá lúc này vẫn phải đối mặt với hiện thực, mỉm cười nhìn Rolinna nói: - Nếu chị La thích nghe, em có thể ngày nào cũng nói cho chị nghe. -

Rất nhiều ánh mắt đều vô tình hay cố ý liếc nhìn cặp nam nữ này, dường như trong góc tối của buổi dạ hội hôm nay họ nghiễm nhiên đã trở thành nhân vật chính, chỉ là những ánh mắt ném tới phần lớn đều không mấy thân thiện.

- Lina, hôm nay em thật là quá đẹp! Ngay cả tinh thần trên trời cũng không bằng một phần vạn của em đâu! - Chủ trang trại Loff vừa nhìn thấy Rolinna liền lập tức nghênh đón, cất lời khen ngợi, hắn ta còn sợ Rolinna sẽ không đến chứ!

Rolinna cười một cách mực thước nói: - Vậy cũng không thể so với phu nhân của trấn trưởng Loff được, em chỉ là một đầu bếp nữ mà thôi! - Trước mặt những vị quan lớn này Rolinna vẫn luôn giữ thái độ khiêm nhường và khiêm tốn, nhưng trong lời nói lại cứng rắn ẩn chứa sự bài xích, từng câu từng chữ đều gióng lên hồi chuông cảnh báo cho những kẻ này.

Loff cười lớn một tiếng, vô tình liếc nhìn bộ ngực căng đầy của Rolinna, nói: - Cái bà vợ già nhà tôi đó, qua năm nay là tròn bốn tuổi rồi, người già sắc phai rồi! -

<span>- Bốn mươi tám tuổi, đang độ thanh xuân, sao lại gọi là người già sắc phai chứ!?</span> - Rolinna vờ ngớ ngẩn phản vấn.

Câu này ngược lại làm khó Loff, để né tránh đề tài, lúc này Loff mới nhìn sang Tiêu Vũ Không ở bên cạnh, nói: - Chắc hẳn đây chính là em họ của tiểu thư Lina, Tiêu Vũ Không phải không! -

<span>- Ra mắt trấn trưởng Loff, chị thường xuyên nhắc đến ngài trước mặt cháu, nói ngài quả thực là một người tốt bụng, đã giúp đỡ chị ấy rất nhiều!</span> - Tiêu Vũ Không nói một cách rất tự nhiên và chân chất.

Rolinna nhìn Tiêu Vũ Không như thể không quen biết, trước khi tới Rolinna còn có chút sợ Tiêu Vũ Không không ứng phó nổi với trường hợp thế này, bây giờ xem ra lo lắng đó có phần thừa thãi.

Loff nheo mắt cười nói: - Đây đều là những việc mà một trấn trưởng như tôi nên làm, chỉ cần là cư dân trấn Đạo Điền, tôi đều có nghĩa vụ giúp đỡ họ! -

- Tiểu thư Rolinna xinh đẹp, không biết Cát Đặc Lâm ở thành Tây Lan có thể mời cô nhảy một điệu được không!? - Một thanh niên không đúng lúc chen vào giữa cuộc trò chuyện của ba người.

Trấn trưởng Loff nhíu mày, kẻ này cũng thật không biết điều, đang định phát tác, nhưng vừa nghe thấy tên của người thanh niên, liền lập tức đè nén sự khó chịu trong lòng xuống, bởi vì cái tên Cát Đặc Lâm có nghĩa là con trai của thành chủ thành Tây Lan, đây tuyệt đối không phải là một vị trấn trưởng nhỏ nhoi như hắn có thể đắc tội nổi, nhưng mà hắn đâu có mời nhân vật lớn thế này cơ chứ, chỉ mời những chủ trang trại lớn nhỏ xung quanh và đối tác làm ăn mà thôi.

Do cân nhắc về tuổi tác, Loff cũng không chào hỏi Cát Đặc Lâm, chỉ mang tính lễ phép liếc nhìn một cái.

Rolinna chưa từng gặp qua người thanh niên trẻ tuổi này, nhưng nhìn cách ăn mặc trang điểm cùng khí chất của anh ta, chắc chắn là đệ tử của danh gia vọng tộc, cũng không biết anh ta có quan hệ gì với Loff, thế nhưng trạng thái mà Loff thể hiện ra lúc này, khiến Rolinna hiểu rõ rằng, địa vị của người thanh niên này hình như còn cao hơn cả hắn, tuyệt đối là không thể đắc tội, liền ngẩng đầu nói với Tiêu Vũ Không: - Tiểu Không, em qua bên kia ngồi chơi một lát, chị nhảy xong một điệu sẽ tìm em được không? -

Tiêu Vũ Không không sao cả gật đầu, liền quay người rời đi, tối nay có thể đến cậu chỉ coi như là bồi thường cho Rolinna vậy, cái nắm tay hồi chiều đúng là ra tay khá nặng, hiện tại vết máu bầm trên cổ tay phải của Rolinna vẫn chưa tan.

- Gà mờ có rảnh giao lưu một chút không? -

Tiêu Vũ Không vừa tìm một chỗ ngồi xuống thì trong đầu liền vang lên âm thanh của Mộc Thang.

- Chuyện gì? - Tiêu Vũ Không mặc định thừa nhận sự thật mình là một tên gà mờ.

<span>- Ta cảm ứng được ở đây có hệ thống bổ sung năng lượng mà ta cần, ngay ở dưới tầng hầm kho hàng sân sau, nếu không bổ sung năng lượng cho ta nữa, ta sắp phải bước vào thời kỳ ngủ đông rồi, hơn nữa không thể tự tu sửa các vết nứt kim loại trên bề mặt.</span> -

Tiêu Vũ Không liếc nhìn Rolinna đang khiêu vũ trong sàn nhảy rồi bước về phía cửa sau của đại sảnh, Tiêu Vũ Không che giấu đi toàn bộ khí thế nay đã không còn thu hút sự chú ý như lúc mới bước vào nữa, không một ai phát hiện ra một nhân vật vô danh tiểu tốt rời đi từ cửa sau.

---❊ ❖ ❊---

<span>- Thủy Vân, cậu đã tránh khỏi hệ thống phòng vệ bằng cách nào vậy?</span> - Amily xâm nhập vào khuôn viên một đại trạch tò mò hỏi.

Giọng nữ dịu dàng đáp lại: - Những hệ thống phòng vệ toàn diện được thiết lập dựa trên từ trường này, trước mặt ta chỉ là cạm bẫy của bộ lạc nguyên thủy mà thôi, rất dễ dàng nhìn thấu và san bằng. -

<span>- Rốt cuộc đã làm thế nào vậy?</span> -

<span>- Chỉ cần biến ta thành một phần của những từ trường này không phải là được rồi sao, hoặc là khiến những từ trường này hiểu nhầm ta là vật chất giống như chúng!</span> -

<span>- Ngụy trang cộng từ!</span> - Amily kinh hô, loại hệ thống chống dò tìm có thể qua mặt hơn chín mươi phần trăm radar này vậy mà thực sự được nghiên cứu thành công rồi sao.

<span>- Gần như vậy, cũng không hoàn toàn là thế, còn tiên tiến hơn ngụy trang cộng từ một chút, mau vào kho năng lượng bổ sung năng lượng cho ta đi, thêm mười phút nữa là ta sẽ bước vào trạng thái ngủ đông rồi.</span> -

Một tiếng sau...

<span>- Dễ chịu quá, giống như vừa được ngủ say vài ngày vậy, Amily năng lượng của ta đã đầy rồi, năng lượng dự phòng cũng đã đầy!</span> - Thủy Vân đánh thức Amily đang nằm trong khoang lái vui vẻ nói.

Dụi dụi đôi mắt đẹp còn ngái ngủ, Amily ấn lên con ngươi rồng trên cổ tay, không gian khoang lái lập tức biến mất, cô lơ lửng không chỗ bám ở không gian cách mặt đất hơn mười mét, một cú lộn người đẹp đẽ tiếp đất, chỉ có điều tư thế ưu mỹ phối hợp với bộ quần áo rách rưới trông có vẻ hơi không mấy hòa hợp.

Cạch...

Amily đang định rời đi thì trơ mắt nhìn cửa của khoang năng lượng bị đẩy ra từ từ...

Có người đến...

<span>- Có phải ở đây không?</span> - Tiêu Vũ Không không quen thuộc địa hình đẩy cửa hỏi.

<span>- Chính là ở đây, ta vừa mới vào máy chủ chính ở đây tra cứu rồi, nơi này là nơi xuất nguồn năng lượng cơ giáp gần đây, nguồn gốc năng lượng của những chiếc cơ giáp nông nghiệp mà các ngươi lái đều xuất phát từ đây, nơi này còn cung cấp năng lượng cho toàn bộ trấn Đạo Điền với tất cả nhu cầu dân dụng, lượng xuất ra khổng lồ như thế này, chỉ có thạch quang hạt nhân mới làm được, hơn nữa còn là thạch quang hạt nhân chất lượng cao số lượng lớn. Nếu có thể lấy được mười mấy khối, ít nhất cũng đủ cho ta dùng trong trạng thái bình thường từ một đến hai năm!</span> - Mộc Thang có chút hưng phấn nói.

Tiêu Vũ Không dưới sự chỉ dẫn của Mộc Thang, rất nhanh đã tìm được phòng gốc của nguồn năng lượng, căn phòng không lớn nhưng rất cao, diện tích chỉ cỡ một sân bóng rổ, ở giữa đặt một trụ tròn khổng lồ trong suốt, bên trong chứa đầy những viên đá phát ra ánh sáng màu xanh lam, lúc ẩn lúc hiện, phía dưới trụ tròn cắm hơn mười đường ống kim loại to bằng miệng lu nước, mỗi một đường đều thông đến những nơi khác nhau, đều kéo dài từ dưới lòng đất ra.

<span>- Cho ta ra ngoài, ta đói quá rồi.</span> - Mộc Thang khao khát nói.

Tiêu Vũ Không cũng không muốn thứ mình nhặt được lại là một đống sắt vụn, liền lập tức triệu hồi Mộc Thang, vừa ra ngoài Mộc Thang liền không kịp chờ đợi bay vút lên đỉnh của trụ tròn trong suốt, tổn thất năng lượng của nó thực sự quá lớn, mới một ngày thời gian, năng lượng hôm qua còn khoảng 10% nay chỉ còn lại 5%, bởi vì kho năng lượng bên trong cơ thể nó hư hỏng nghiêm trọng, phần hoàn hảo chỉ có 70%, tuy có năng lực tự tu sửa, nhưng không có đủ năng lượng chống đỡ thì Mộc Thang chẳng làm gì được cả.

Nửa tiếng sau...

Tiêu Vũ Không ngồi trên đường ống hút thuốc chỉ cảm thấy không gian trước mắt chấn động một cái, không khí luồng lách kịch liệt, luồng khí mạnh mẽ thổi lướt qua mặt, mái tóc dài màu đen bay phấp phới trong dòng không khí mãnh liệt, Mộc Thang không biết từ lúc nào đã bay xuống, tốc độ nhanh đến mức khiến người ta lí lưỡi, Tiêu Vũ Không thậm chí còn không nhìn rõ rốt cuộc nó bay xuống bằng cách nào.

Không chỉ vậy, Tiêu Vũ Không kinh ngạc phát hiện những vết nứt trên người Mộc Thang đã hoàn toàn biến mất, những màu sắc khác nhau trên giáp diện đều đang lóe lên ánh sáng, bề mặt nhẵn bóng sáng láng, còn rực rỡ bắt mắt hơn cả những chiếc cơ giáp hoàn toàn mới vừa ra lò, chỉ tiếc là một phần tư cái đầu bị thiếu đi, cánh tay trái cùng một chiếc chân phải vẫn trống hoác không tồn tại.

Thanh đại kiếm màu bạc trắng phía sau Mộc Thang lại càng phát ra ánh sáng chói mắt...

<span>- Bổ sung năng lượng hoàn tất, hệ thống sửa chữa 100%, động cơ sửa chữa 100%, kho năng lượng sửa chữa 100%, quang não không hư hỏng không cần sửa chữa, khoang lái hoàn hảo không cần sửa chữa, thân giáp sửa chữa 60% các phần thiếu sót còn lại không thể sửa chữa...!</span> - Mộc Thang báo cáo một loạt dữ liệu.

Tiêu Vũ Không đờ đẫn nhìn Mộc Thang hoàn toàn mới một lúc lâu, mới định thần lại nói: - Rốt cuộc mày là cơ giáp chiến đấu kiểu máy gì? -

<span>- Không kiểu máy! -</span>

Đổ mồ hôi...

<span>- Tao thực sự có thể lái mày sao?</span> - Tiêu Vũ Không đột nhiên có chút khao khát nói.

<span>- Không thể, ta từ trước tới nay không cho gà mờ lái ta, quá mất mặt! -</span>

<span>- Mày...!</span> - Tiêu Vũ Không tức giận không nói nên lời, hừ một tiếng, liền muốn quay người rời đi, đến cả Mộc Thang cũng không thèm thu hồi nữa, câu nói vừa rồi thực sự đả kích lòng tự trọng của cậu quá lớn.

<span>- Nếu ngươi có thể tiếp được ba chiêu của ta, ta sẽ để ngươi lái ta!</span> - Mộc Thang lại nói.

Tiêu Vũ Không quay đầu lại: - Tiếp ba chiêu của mày? Tao đấu với mày thế nào, tao chỉ có một mình, mày là cơ giáp, mày đùa tao à! -

<span>- Ý ta là, ngươi lái cơ giáp khác đấu với ta, chứ không phải ngươi đấu với ta, đồ ngốc! -</span>

Cho dù Tiêu Vũ Không ở đây sáu năm, một số cách nói chuyện cậu vẫn không thể thích ứng, bừng tỉnh nói: - Được! Đánh khi nào! -

<span>- Ngày mai! -</span>

<span>- Được! -</span>

Bụp..., Mộc Thang sau khi Tiêu Vũ Không đáp lời liền lập tức biến mất.

Tiêu Vũ Không ngẩn ngơ một lúc, trong đầu vang lên giọng nói của Mộc Thang: - Năng lượng đầy rồi, ta có thể tự mình vào Long Không, không cần ngươi triệu hồi hay thu hồi, đương nhiên hai quyền lợi này ngươi vẫn chiếm chủ đạo, ta chỉ muốn thử cảm giác tự mình vào thôi! -

---❊ ❖ ❊---

Lại nói Amily nhìn thấy cửa bị mở ra, liền lập tức lộn người nhảy từ cửa sổ bên cạnh ra ngoài, hiểm hiểm né tránh người bước vào, nếu không phải dòng dõi Long tộc ban cho cô thể phách cường đại bẩm sinh cùng phản ứng nhanh nhạy, chỉ sợ vừa rồi đã đâm sầm vào người vừa bước vào rồi.

Amily vốn định triệu hồi Thủy Vân, nhưng xung quanh hình như có rất nhiều người, hệ thống chống radar của Thủy Vân có cường đại đến đâu cũng không thể tránh khỏi mắt người, Amily đành phải chọn tự mình trốn chạy, thế nhưng mấy lần muốn xông ra ngoài đều thất bại, có một lần suýt chút nữa bị phát hiện, nơi này hình như đang tổ chức dạ hội gì đó, người quá đông, đã tạm thời không thể trốn ra ngoài, Amily mệt mỏi dứt khoát chui vào một tòa lầu hai tầng ở sân sau, tìm một căn phòng ngủ, khóa trái cửa lại, để Thủy Vân canh gác, bản thân ngã lên giường ngủ say sưa, cô quá mệt mỏi, ròng rã hai ngày hai đêm không hề chợp mắt.

Rolinna cùng Cát Đặc Lâm khiêu vũ ba điệu, nếu không phải tự mình tìm cớ rời đi, Cát Đặc Lâm rõ ràng định nhảy mãi cho đến khi dạ hội kết thúc, thế nhưng quay lại tìm Tiêu Vũ Không thì phát hiện người đã biến mất, thế là đi khắp nơi tìm kiếm, tìm mãi đến tận sân sau cũng không thấy bóng dáng Tiêu Vũ Không.

- Tiểu thư Lina, chúng ta đúng là có duyên thật đấy! Ở đây cũng có thể gặp được. - Ngay lúc Rolinna định đi vào một tòa nhà ở sân sau để xem thử, phía sau truyền tới một giọng nam mang theo chút hơi men.

- Thiếu gia Rogge, sao anh không đi tham gia dạ hội? - Rolinna nhìn rõ người đến là con trai út của trấn trưởng Loff liền nhíu mày, nhưng ngoài miệng vẫn rất khách khí hỏi.

- Dạ hội? Dạ hội chán nhất, tiểu thư Lina hôm nay em đẹp quá, đến đây là để tìm cha anh phải không? Ông ấy sớm đã có ý với em rồi đấy! -

- Thiếu gia Rogge, anh say rồi, mau về nghỉ ngơi đi! - Rolinna không muốn dây dưa với tên này, nói xong liền định rời đi.

- Anh không say, anh biết các người đều coi thường anh, tối nay ở cùng tiểu thư Lina toàn là nhân vật lớn, anh không có cơ hội tiếp xúc với em, khó khăn lắm mới có cơ hội ở riêng với tiểu thư Lina, sao có thể về nghỉ ngơi được chứ! Mấy ngày trước anh mang về từ thành phố một bộ mỹ phẩm hàng hiệu, định tặng cho tiểu thư Lina, đã qua đây rồi thì theo anh lên lấy đi! - Rogge đến gần Rolinna miệng đầy mùi rượu, tiện tay túm lấy cánh tay Rolinna.

Rogge không phải lần đầu tiên táy máy tay chân với Rolinna rồi, người sau hoảng hốt hất ra, nhưng người trước lại càng hung hăng phát động công kích.

Rolinna muốn lớn tiếng kêu cứu, cái miệng nhỏ lại bị một bàn tay to bịt kín, Rogge thay đổi hoàn toàn vẻ lịch sự trước đó, mang theo chút hung ác nói: - Ngoan ngoãn một chút, bằng không tao giết mày, loại phụ nữ nhà quê như mày dù có bị mưu sát cũng sẽ không nhận được quá nhiều sự chú ý đâu, chỉ cần đắp đường lối ngụy tạo chút giả tượng, không ai biết mày chết thế nào đâu. -

Nhìn thấy khẩu súng laser không biết từ lúc nào xuất hiện trên tay Rogge, đầu óc Rolinna trở nên ong ong, tên nhóc này rõ ràng là đã mưu tính từ trước, súng ống trong Liên bang nước cộng hòa là không cho phép lưu thông, ngoại trừ quân đội và nghề nghiệp đặc biệt ra bất kỳ cư dân nào cũng không được mang theo súng.

Gần như bị lôi lên lầu hai, Rolinna hoảng sợ vắt óc suy nghĩ các biện pháp trốn thoát, thế nhưng khi bị dẫn vào căn phòng trên lầu hai thì Rolinna trực tiếp chết trân, xung quanh căn phòng này được bịt kín, bên trong bày đầy các loại hình cụ biến thái, nơi này rõ ràng là một căn mật thất, không phải phòng thông thường, khi cánh cửa dày nặng bị Rogge đóng lại, Rolinna gần như tuyệt vọng.

Xoẹt...

Rogge không kìm được đưa tay xé rách quần áo trên người Rolinna, bộ lễ phục dạ hội đẹp đẽ dưới cú xé này chính thức báo hỏng.

Nhìn chiếc lưng mịn màng trơn láng, Rogge cuồng nhiệt hôn lên, miệng còn lẩm bẩm nói: - Tiểu mỹ nhân của tôi, em thực sự quá đẹp, tám năm trước khi tôi nhìn thấy em cái đầu tiên đã luôn nghĩ đến cảnh tượng làm tình với em rồi, hôm nay cuối cùng cũng có thể thực hiện tâm nguyện này rồi... -

<span>- Buông tôi ra..., đừng mà...!</span> - Rolinna cố gắng khiến bản thân bình tĩnh lại khi cảm nhận được một vật trơn tuột chạm vào sau lưng mình, cuối cùng không thể khống chế được nữa mà hét lớn lên.

Rogge nắm chặt lấy Rolinna, người sau liều mạng giãy giụa, hai cánh tay mảnh mai không ngừng khua khoắng đánh đập, thân thể liều mạng lắc lư vặn vẹo, nhưng sức lực của Rogge lớn hơn Rolinna quá nhiều, sự giãy giụa của người sau chỉ gây ra chút phiền phức cực nhỏ.

Một bàn tay to lớn đồi bại bò lên cổ áo Rolinna, xoẹt..., bộ quần áo phía trước cũng dưới sự giằng xé mạnh mẽ mà không thể che thân...

Rolinna liều mạng kêu cứu giãy giụa, ngã xuống đất cô dùng gần như toàn bộ sức lực để kêu cứu, nếu bị tên tiểu nhân bỉ ổi hạ tiện này cưỡng hiếp, cô thà chết chứ không chịu...

<span>- A..., cứu mạng với..., cứu mạng với..., đừng mà..., Rogge mày chết không yên thân đâu...! -</span>

Amily vừa chìm vào giấc ngủ bị đánh thức bởi những tiếng kêu cứu yếu ớt của người phụ nữ, thính lực của người Long tộc từ trước đến nay đều rất tốt, bọn họ thậm chí có thể nghe rõ cuộc trò chuyện bình thường của hai người cách xa một kilômét.

Cùng là phụ nữ vừa mới trải qua đau khổ, Amily có thể nghe rõ sự tuyệt vọng và đau đớn từ tiếng kêu cứu, liền lập tức đứng dậy áp sát vào tường lắng nghe, âm thanh hình như truyền đến từ phòng bên cạnh, chỉ là bởi vì bức tường được làm bằng vật liệu cách âm đặc biệt, cho nên mới khiến âm thanh trở nên rất nhỏ, nếu không phải Amily là người Long tộc, chỉ sợ cũng không nghe thấy.

<span>- Phòng bên cạnh có một người đàn ông và một người phụ nữ đang ôm vờn lấy nhau, động tác của bọn họ rất kích liệt, biểu cảm của người phụ nữ rất đau đớn, đây là chuyện gì vậy?</span> - Giọng nói của Thủy Vân đột nhiên vang lên trong đầu Amily.

<span>-...</span> Amily không biết phải trả lời thế nào, dứt khoát không lên tiếng, trực tiếp đuổi theo âm thanh.

Rolinna với nửa thân trên hoàn toàn để trần đã liều mạng, cắn mạnh lên cánh tay Rogge một cái, người sau hét lớn một tiếng, hất tay tát cho một cái.

<span>- Con đĩ thối, dám cắn tao, hôm nay không chơi chết mày không được, ha ha..., tao sẽ cho mày tận hưởng cảm giác tuyệt vời nhất kích thích nhất trên đời này.</span> - Rogge độc ác nói.

Bụp..., ầm ầm...

Cửa mật thất bị đạp mạnh một cái, mà một bức tường bên cạnh cũng bị tông thủng một lỗ lớn vào cùng một thời điểm.

Rogge đang định ra tay cưỡng bức gần như không dám tin vào mắt mình, mật thất này được xây bằng gạch đá đặc biệt, cửa cũng làm bằng kim loại dày dặn, không chỉ hiệu quả cách âm tốt, độ bền còn cao hơn tường và cửa thông thường gấp mười mấy lần, vậy mà lại dễ dàng bị người ta đạp vỡ tông hỏng như vậy.

Kẻ đạp cửa chính là Amily chuẩn bị ngủ một giấc thật ngon ở phòng bên, còn kẻ tông tường vỡ xông vào chính là Tiêu Vũ Không, cậu từ phòng xuất năng lượng đi ra chuẩn bị về đại sảnh, thì bỗng cảm thấy có người đang kêu cứu, chăm chú lắng nghe phát hiện tiếng kêu cứu vi ti này lại chính là của Rolinna, thông qua sự xác nhận của Mộc Thang, Tiêu Vũ Không mang đầy lửa giận tông tường xông vào.

<span>- Cưỡng bức phụ nữ, cầm thú không bằng.</span> - Amily nhìn tình hình trong phòng không mếm xỉa đến bức tường bị tông vỡ bên kia, nghiến răng nghiến lợi nói.

<span>- Chị La...!</span> - Tiêu Vũ Không chỉ có chút ngơ ngác nhìn Rolinna đang nằm dưới đất, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì, thế nhưng trong lòng cậu lại liên tục có lửa giận phun trào, thậm chí có cả xúc động muốn giết người.

Rogge cũng mặc kệ người tới là ai, hắn chỉ biết chuyện này mà bị phơi bày ra ánh sáng, bản thân nhất định phải ngồi tù, đến cả ông bố trấn trưởng cũng không bảo vệ được hắn, rút súng liền bắn.

Amily lướt vào mật thất, một cước đá vào ngực Rogge, Rogge chỉ kịp bắn một phát súng đã bị đá bay ngược ra ngoài, cú đá này suýt chút nữa khiến Rogge đứt hơi, phát súng bắn ra kia là nhắm vào Tiêu Vũ Không, thế nhưng chuẩn tâm thực sự quá tệ, Tiêu Vũ Không hơi nghiêng người liền né tránh được.

Tiêu Vũ Không phẫn nộ nhảy cẫng lên cao, hai chân giẫm mạnh lên đôi chân của Rogge vừa bị đá ngã, chỉ nghe thấy tiếng xương gãy rắc một tiếng, Rogge còn chưa kịp gào thét đã ngất lịm đi.

Tiêu Vũ Không không hề vì Rogge ngất xỉu mà dừng tay, trong nội tâm có một dục vọng báo thù mãnh liệt thúc giục cậu tiếp tục công kích, một tay siết chặt thành đấm, nhằm vào huyệt thái dương của Rogge đang tựa lưng vào tường oanh kích tới.

<span>- Đừng mà...!</span> - Rolinna hét lên.

Nắm đấm của Tiêu Vũ Không dừng lại ở vị trí cách huyệt thái dương của Rogge chưa đầy ba centimet, quay người nhìn Rolinna nói: - Chị La, tại sao? -

<span>- Giết hắn ta, mọi người sẽ bị liên lụy, tên cặn bã này không đáng để chúng ta ra tay, sớm muộn gì hắn cũng gặp báo ứng.</span> - Rolinna nghiến răng nghiến lợi nói.

Amily cảm thấy có không ít người đang đi về phía này, nơi đây không nên ở lâu, cô sâu sắc nhìn Tiêu Vũ Không rồi quay người rời đi.

Tiêu Vũ Không cởi áo khoác của mình choàng lên người Rolinna: - Chị La, chúng ta phải rời khỏi đây, có người tới rồi. -

Ôm lấy Rolinna, Tiêu Vũ Không nhảy mấy nhịp liền ra khỏi tường vây, lái xe lơ lửng phản trọng lực của Rolinna nhanh chóng rời đi.

<span>- Tiểu Không, từ khi nào mà em lại kết giao với một cô bạn gái xinh đẹp thế này vậy!?</span> - Rolinna khoác áo khoác của Tiêu Vũ Không nằm trên ghế ngồi có chút ghen tuông nói.

<span>- Bạn gái? Ai cơ?</span> - Tiêu Vũ Không quay mặt khó hiểu nhìn Rolinna nói.

<span>- Chính là cô gái xông vào cùng em đấy? Em không quen cô ấy à?</span> -

<span>- Không quen, em còn tưởng là tỷ muội tốt của chị La chứ! Thế nhưng cước lực của cô ấy thật lợi hại! Cước đá vừa rồi khiến tên đó gãy ít nhất ba cái xương sườn.</span> -

<span>- Lạ thật, nhìn cách ăn mặc rách rưới của cô ấy không giống khách đến tham gia dạ hội, chẳng lẽ là kẻ trộm!?</span> - Rolinna khó hiểu nói, Rolinna chỉ bị xé rách áo trên cuối cùng cũng bình an vô sự, không hề bị Rogge thực hiện được hành vi đồi bại, thậm chí đến việc sờ soạng cũng chẳng sờ được mấy, sau khi được cứu tâm trạng rất bình ổn, kỳ thực khi cô nhìn thấy Tiêu Vũ Không tông tường xông vào, một thứ cảm giác hạnh phúc sớm đã thay thế cho sợ hãi.

Tiêu Vũ Không cười nói: - Chỉ cần cô ấy vô hại với chúng ta là được rồi! Sau này nhìn thấy cô ấy, chúng ta đúng là phải cảm ơn cô ấy đấy! -

Nghe thấy Tiêu Vũ Không nói hai từ "chúng ta", cảm giác của Rolinna rất ấm áp kéo kéo chiếc áo khoác khoác trên người mình, thoang thoảng ngửi mùi vị cơ thể lưu lại trên đó, trên mặt hiện lên nụ cười thoang thoảng.

---❊ ❖ ❊---

<span>- Rogge, Rogge, con trai tôi, hu hu..., là kẻ nào hại con thành ra thế này hả! -</span> Trấn trưởng phu nhân ngồi dưới đất kéo tay con trai khóc lớn.

Loff nhíu chặt mày, nếu không phải xung quanh có khách mời ở đây thì hắn ta sớm đã nổi trận lôi đình rồi, vậy mà lại có kẻ dám ở nhà hắn mà ra tay độc ác như thế với con trai hắn.

Trước ngực Rogge cắm một cây liềm sắc bén, thân dao cắm sâu vào vị trí trái tim, một lượng lớn máu tươi đang theo chuôi dao chảy ròng ròng xuống dưới, hắn đã bỏ mạng tại chỗ...

Giá sách của tôi

Thêm cuốn sách này vào giá sách

Chương lỗi/Báo cáo điểm này

Tuyên bố quan trọng: Tất cả văn bản, mục lục, bình luận, hình ảnh,... của tiểu thuyết "Cơ Giáp Nông Dân" đều do cư dân mạng đăng tải hoặc tải lên và bảo trì hoặc đến từ kết quả công cụ tìm kiếm, thuộc về hành vi cá nhân, không liên quan đến lập trường trang web này.

Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết vui lòng quay lại trang chủ trang web văn học Phi Thiên, địa chỉ vĩnh viễn trang web đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net

Copyright © 2012-2013 Phi Thiên Văn Học - Trang web đọc tiểu thuyết bay lượn trên bầu trời All rights reserved.

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Mộc Thang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.