Cơ Giáp Nông Dân

Lượt đọc: 539 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 114
Đi về đâu

❊ ❊ ❊

“Mộc Thang, đây là thứ gì vậy?” Tiêu Vũ Không trực tiếp hỏi.

Mộc Thang nói: “Là phi thuyền vũ trụ biến hình, có thể biến thành cơ giáp khổng lồ, nhưng vì quá lớn nên không thể hành động linh hoạt như cơ giáp thông thường. Nó thuộc về một pháo đài chỉ huy thu nhỏ trong vũ trụ, tối đa có thể chứa hai mươi lăm người, tiên tiến và đáng tin cậy hơn thuyền cứu sinh rất nhiều, là sản phẩm quân sự dưới công nghệ không gian tám chiều!”

Tiêu Vũ Không khẽ gật đầu, sau đó dưới sự hướng dẫn của Mộc Thang, hắn mở cửa khoang, mọi người cũng đi theo vào trong.

Không gian bên trong không lớn nhưng lại được chia thành nhiều phần khác nhau, lần lượt là khu vực sinh sống, khu vực điều khiển, khu vực kho hàng, khu vực giải trí và kho vũ khí. Mỗi phần đều được phân chia theo tỉ lệ tương ứng, khu vực sinh sống và khu vực điều khiển chiếm diện tích lớn nhất, các khu vực khác lấy vũ khí làm trọng tâm.

Công nghệ năm chiều và công nghệ tám chiều đương nhiên cách biệt rất lớn. Những người Long quốc bước vào thuyền này rõ ràng chưa từng thấy các cơ sở bên trong, hoàn toàn không hiểu gì, huống chi là lái nó.

Tiêu Vũ Không cũng không hiểu lắm, nhưng dưới sự hướng dẫn của Mộc Thang thì việc thao tác vẫn không thành vấn đề.

Sự rung chuyển bên ngoài ngày càng rõ rệt, diện tích sạt lở ngày càng lớn, toàn bộ chiến hạm vũ trụ đã sắp sụp đổ.

“Nhấn vào cái nút màu xanh lam trên bảng điều khiển chính!” Mộc Thang chỉ huy.

Tiêu Vũ Không làm theo. Ngay khi vừa nhấn xuống, một chùm tia sáng có đường kính ít nhất hơn hai mét từ phía trước thuyền biến hình phóng vụt ra ngoài. Chùm tia sáng dễ dàng xuyên thủng chiến hạm vũ trụ dày đặc, phóng thẳng vào bầu trời đầy sao vô tận. Kim loại trên đường đi của chùm tia sáng đều bị nung chảy và khuếch tán, tạo thành một lỗ tròn lớn đường kính vài chục mét.

“Thoát ra theo con đường mà chùm tia sáng này để lại, ta và Đường Dao sẽ hội họp với các ngươi ở bên ngoài!” Mộc Thang nói.

“Biết rồi. Các ngươi cách xa một chút, đừng để bị vụ nổ vạ lây!”

“Ừ, ngươi cũng cẩn thận!”

Chiếc phi thuyền biến hình này vận hành không hề khó, cũng giống như tất cả sản phẩm công nghệ khác. Việc chế tạo rất khó, nhưng sử dụng lại rất đơn giản và bắt buộc phải đơn giản, nếu không nó sẽ mất đi hiệu quả vốn có. Những cơ sở tối tân mà việc điều khiển lại quá khó nắm bắt thì e rằng rất khó phổ biến, hoặc căn bản là không thể phổ biến.

Chỉ cần nhấn vài nút bấm rất bắt mắt, phi thuyền biến hình sẽ tự động bay lên. Phía trước vị trí bảng điều khiển chính có một chiếc vô lăng dùng để điều khiển hướng thủ công. Sự tồn tại của thiết kế cổ điển này hoàn toàn là để thực hiện việc một người cũng có thể điều khiển được phi thuyền biến hình này.

Tiêu Vũ Không vừa thiết lập xong, phi thuyền biến hình liền từ từ bay lên.

Tiếp theo, vù... một tiếng. Những người trên thuyền còn chưa phản ứng kịp, họ đã đặt chân vào bầu trời đầy sao rồi. Giây trước họ vẫn còn ở bên trong chiến hạm vũ trụ lớn, lúc này lại nhìn từ xa thấy nó đang nổ tung dữ dội ở một nơi rất xa, thân tàu dần phân giải tan rã, cuối cùng lóe lên một tia sáng cực chói, toàn bộ chiến hạm vũ trụ nổ tung thành một đống vụn phấn. May là ở trong không gian, nếu không tiếng nổ này cũng đủ khiến màng nhĩ người ta nứt toác.

Trong lòng tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, trước sau chỉ chênh lệch vài giây ngắn ngủi đó. Chậm vài giây nữa thôi là họ cũng sẽ cùng với luồng sáng ấy bị nghiền nát thành tro bụi.

Nói cũng lạ, những chiếc tàu khu trục, chiến hạm nhỏ, cơ giáp, chiến đấu cơ vũ trụ xung quanh đó đều đã không biết biến đi đâu mất...

“Vũ Không, nhấn nút màu đen trước vô lăng đi, ngươi dừng lại một chút, nếu không ta mãi mãi không bắt kịp các ngươi đâu!” Giọng nói điềm đạm của Mộc Thang vang lên trong đầu Tiêu Vũ Không.

Tốc độ của phi thuyền biến hình thực sự quá nhanh. Trước khi biến hình, toàn bộ kiểu dáng vô cùng mượt mà, mang cảm giác tốc độ, thân thuyền cũng rất gọn gàng rõ ràng, không có các phần lồi lõm dư thừa, ngay cả tốc độ hành trình chậm nhất cũng đạt tới một phần mười tốc độ ánh sáng.

Dựa vào tốc độ này, Mộc Thang hiện chỉ đang điều khiển cỗ Kim Bích Huy Hoàng được cải tạo từ cơ giáp nông nghiệp kia thì dù thế nào cũng không thể đuổi kịp nổi! Tốc độ tối đa của Kim Bích Huy Hoàng cũng chỉ có hơn ba mươi kilômét mỗi giây mà thôi!

Nửa tiếng sau, Mộc Thang mới xuất hiện trên màn hình lớn của phi thuyền biến hình. Trong quá trình chờ đợi, Tiêu Vũ Không đơn giản băng bó vết thương cho Erichis, cảm xúc của Phù Lược Nhã cũng hơi bình ổn lại đôi chút, chỉ là biểu cảm rất cứng ngắc, ánh mắt đờ đẫn. Những người Long quốc khác đều vô cùng mệt mỏi, mọi người vừa lên thuyền liền tìm đại một chỗ ngồi xuống, vừa ngồi xuống là không muốn đứng lên nữa, ai nấy đều kiệt sức, đặc biệt là sự mệt mỏi về tinh thần.

Dưới sự điều khiển của Mộc Thang, Kim Bích Huy Hoàng đậu rất chính xác vào khoang đuôi của phi thuyền biến hình. Đường Dao vừa rời khỏi Kim Bích Huy Hoàng liền nhào ngay vào ngực Tiêu Vũ Không, sốt sắng nói: “Tiêu đại ca, em biết lái cơ giáp rồi đấy!”

“Hehe, Đường Dao lợi hại nhất!” Tiêu Vũ Không xoa đầu cô bé nói.

Đường Dao nắm chặt nắm đấm nhỏ nói: “Lần sau nếu có ai dám bắt nạt chúng ta, em có thể cùng Tiêu đại ca lái cơ giáp đi đánh bọn chúng rồi!”

Nhìn thiếu nữ bạo lực trước mặt, Tiêu Vũ Không hơi cảm thán nói: “Chắc là đói lắm rồi đúng không? Đi thôi, ra phòng điều khiển ăn chút gì đó, trên phi thuyền này tích trữ lượng thực rất đầy đủ, anh vừa tính toán sơ qua, ít nhất cũng đủ cho chúng ta ăn uống trong hai năm.”

Mười phút trước, khi Tiêu Vũ Không nhìn thấy những viên nang thu nhỏ đông lạnh đầy khoang thức ăn, hắn chợt cảm thấy loại người như Darry không phải là hoàn toàn không có ưu điểm, ví dụ như kho lương thực đầy ắp hiện tại chắc chắn là do hắn ta chuẩn bị sẵn từ trước. Dịch vụ chu đáo thế này, quả thực phải khen ngợi một tiếng.

Sau khi nghỉ ngơi vài tiếng, mọi người quây quần lại với nhau, có quá nhiều chuyện cần phải thảo luận.

Bốn hành tinh chủ yếu của Long quốc đã hoàn toàn bị phá hủy, hơn nữa ngay trước đó, bốn hành tinh này cũng đã phát nổ thành các mảnh vỡ vũ trụ.

Không tính Tiêu Vũ Không, Erichis, Đường Dao, Adolf và Đông Phương Minh, ở đây có mười một người Long quốc. Tâm trạng lúc này của họ rõ ràng là trầm trọng và đau buồn hơn năm người kia rất nhiều, dù sao thì nơi đó cũng chính là quê hương thực sự của họ mà!

Lúc này, chiếc phi thuyền biến hình đang lang thang không mục đích trong bầu trời đầy sao với tốc độ bằng một phần mười vận tốc ánh sáng, những người trên thuyền vẫn chưa biết mình phải đi về đâu.

Đông Phương Minh rót một cốc nước nóng, uống một ngụm rồi nói: “Bốn hành tinh chủ tuy đã bị hủy diệt, nhưng người trên hành tinh không thể bị giết sạch hoàn toàn được. Một số gia tộc lớn, tập đoàn lớn đều có phi thuyền trốn thoát vô cùng hoàn thiện, tôi cho rằng ít nhất có mấy triệu người cũng đang trôi nổi trong bầu trời đầy sao giống như chúng ta.”

Trước đó Tiêu Vũ Không cũng từng nghe Mộc Thang nói qua, tỷ lệ sống sót của những người Long quốc trên các hành tinh này vẫn là có, hơn nữa mục tiêu chính của Darry là Thiên Long tinh. Ba hành tinh khác chỉ bị hủy diệt bằng vũ khí sát thương diện rộng chứ không phái đội ngũ tàn sát nhân sự, mặt khác số lượng quân đội mà Darry mang theo cũng không đủ để tấn công đồng thời cả bốn hành tinh.

“Những người Long quốc trốn thoát này, bọn họ sẽ đi đâu?” Tiêu Vũ Không hỏi.

“Cái này không rõ lắm. Có lẽ đi tị nạn ở các quốc gia tinh tế khác, chắc sẽ không hành động thống nhất đâu, bởi vì trước khi thảm họa này xảy ra vốn dĩ chẳng có điềm báo gì cả, lộ trình chạy trốn của mọi người không thể duy trì sự thống nhất được.” Đông Phương Minh nhún vai nói.

“Vậy bây giờ chúng ta nên đi đâu?” Một người Long quốc hỏi. Anh ta cũng hỏi ra đáp án mà tất cả mọi người đều muốn biết.

Đoàn người mười sáu người, nếu chỉ bàn về thân phận và địa vị trước đây, Tiêu Vũ Không, Phù Lược Nhã và Đông Phương Minh tự nhiên là cao nhất. Hơn nữa trận chiến với người Maya vừa rồi chính là nhờ có Tiêu Vũ Không và Đông Phương Minh ở đó nên họ mới giành được chiến thắng, mới có thể giữ được tính mạng. Do đó, nhóm nhỏ mười sáu người tạm thời tổ chức này mơ hồ có ý định xem hai người bọn họ là người dẫn đầu để nhìn vào.

Tiêu Vũ Không không mấy quen thuộc nơi này, mặc dù sống ở đây tính tổng cộng cả trước lẫn sau cũng gần tám năm rồi, những gì nên biết cũng xấp xỉ biết hết, nhưng điều đó cũng chỉ giới hạn ở mức thường thức chung mà thôi. Nếu thực sự liên quan đến vấn đề chuyên môn thì cũng giống như người bình thường mà thôi. Bây giờ điều họ phải đối mặt chính là vấn đề địa lý tinh tế. Các quốc gia thì Tiêu Vũ Không biết mấy cái, nhưng đi thế nào thì không biết.

Đông Phương Minh biết không ít quốc gia, nhưng phi thuyền vũ trụ mà họ đang lái rõ ràng là chiến hạm tấn công quân sự, nếu đi vào vùng trời sao của quốc gia khác sẽ trực tiếp bị coi là gián điệp hoặc khiêu khích, rất có thể sẽ trực tiếp gánh chịu sự tấn công. Vùng trời sao vũ trụ cũng có đạo lý giống như không phận quốc gia trên Trái Đất vậy.

Tiêu Vũ Không đang bó tay toàn tập đành phải cầu cứu Mộc Thang. Trong cơ sở dữ liệu của cậu ta cho dù không có toàn bộ bản đồ tinh tế thì chắc chắn cũng chi tiết hơn hắn biết rất nhiều, thế nên hắn hỏi: “Mộc Thang, chúng ta nên đi đâu?”

“Không có nơi nào để đi cả!” Mộc Thang đáp lại rất trực tiếp, dừng lại một lúc rồi lại nói: “Chiến hạm mà các ngươi đang ngồi lúc này không nhãn mác không ký hiệu, lại càng không có quốc kỳ, đi vào vùng trời sao của bất kỳ quốc gia tinh tế nào cũng sẽ bị coi là xâm lược, có lẽ người ta còn chẳng thèm đưa ra cảnh báo mà sẽ triển khai tấn công các ngươi luôn!”

Mọi người thấy Tiêu Vũ Không và Đông Phương Minh không nói gì, chân mày của hai người đều đang nhíu chặt, vấn đề có vẻ rất đơn giản này thực tế lại cực kỳ khó giải quyết.

Lúc này có người nói: “Chúng ta có thể đợi các thương thuyền qua lại trên các tuyến hàng hải tấp nập!”

Đông Phương Minh lập tức nói: “Vậy chúng ta làm sao để tỏ rõ thân phận của mình đây? Chỉ sợ lên thương thuyền qua lại cũng sẽ bị quản chế, bởi vì chúng ta thực sự rất đáng ngờ. Khi thương thuyền đến đích, họ sẽ giao chúng ta cho chính quyền sở tại, đến lúc đó chúng ta không những không có được sự tự do mà còn tự phơi bày bản thân. Nếu tôi đoán không lầm thì tin tức Long quốc bị tiêu diệt bây giờ đã bắt đầu lan truyền, mà người Maya chắc chắn là quốc gia biết đầu tiên. Mặc dù chuyện này không liên quan trực tiếp đến chính phủ Maya, nhưng dù sao cũng do người Maya làm, ảnh hưởng quốc tế cực kỳ tồi tệ, họ rất có thể sẽ bị kiện ra tòa án quân sự tinh tế, vì thế họ nhất định sẽ tìm đủ mọi cách để làm động thái cứu vãn cho việc này. Những người Long quốc lẻ tẻ và những kẻ liên quan đến chuyện này rất có thể sẽ bị diệt khẩu trước khi tin tức hoàn toàn lan truyền, suy cho cùng chúng ta quá yếu đuối. Cho nên trước khi chuyện này hoàn toàn phơi bày triệt để, tốt nhất chúng ta đừng nên lộ diện thì hơn!”

Phân tích của Đông Phương Minh lập tức được mọi người công nhận, những người này đều là những kẻ đã hoạt động thương mại lâu ngày, ai ngờ đâu việc lên tàu chuẩn bị bàn chuyện làm ăn lại biến thành tù binh.

Phù Lược Nhã đờ đẫn, từ lúc lên thuyền đến nay vẫn duy trì ánh mắt vô hồn này, không ai đi quấy rầy cô ta cả. Cô ta là người đau thương nhất trong số tất cả mọi người, người chịu tổn thương sâu sắc nhất trong mười một người Long quốc chỉ có mỗi mình cô ta, đối với vấn đề đang thảo luận tự nhiên cũng chẳng quan tâm, không biết đang nghĩ gì.

Erichis tách biệt khỏi tập thể, một mình ở trong góc khoanh chân tĩnh tọa, lẵng lặng điều dưỡng tinh lực và vết thương của mình. Cô ta lúc này cực kỳ cần một bản thân khỏe mạnh, cô ta rất rõ ràng từ bây giờ Ma tộc tuyệt đối sẽ không buông tha cho mình, mà điều duy nhất cô ta lo lắng chỉ là đệ đệ của mình.

Adolf là người duy nhất trông không có vẻ gì là lo lắng mà lại còn rất thảnh thơi. Lúc này chỉ có cậu ta là còn tâm trạng thưởng thức mỹ phẩm, tay cầm một đĩa hoa quả đang ăn lấy ăn để, chẳng màng gì đến chuyện mọi người đang thảo luận, đôi mắt nhỏ đảo qua đảo tới đánh giá từng người, trong lòng cũng đang tính toán điều gì đó. Cho đến khi quét sạch toàn bộ hoa quả trong đĩa, cậu ta mới nói: “Tôi biết một nơi, chỉ là nơi đó cũng rất nguy hiểm, không biết các ngươi có muốn đi hay không!”

“Nơi nào?”

Hầu như ngay lúc Adolf thốt ra câu này thì có mấy giọng nói đồng thanh cất lên, tất cả mọi người trên chiến hạm đều dồn ánh mắt về phía gã lùn này, bọn họ suýt thì quên mất gã rồi.

Đông Phương Minh híp nhẹ hai mắt, nhưng biểu cảm vẫn mang vẻ nửa cười nửa không. Đối với Adolf này, cậu ta vẫn luôn lưu tâm. Lần trốn chạy đầu tiên chính là lúc tên này bỗng nhiên phản bội Darry để cứu bọn họ. Lúc đó Đông Phương Minh tưởng là trò mèo gì, nhưng bây giờ xem ra tên này thực sự phản bội, mà cậu ta quả nhiên cũng không phải người Maya.

Chỉ là Đông Phương Minh vẫn luôn cảm thấy tên này có rất nhiều điểm đáng ngờ, bộ dạng lấm lét trộm cắp cũng khiến người ta rất không yên tâm.

Tiêu Vũ Không đã nghe Đông Phương Minh kể lại toàn bộ sự việc sau khi họ bị bắt làm tù binh, vì vậy đối với tên Adolf phản bội này cũng hơi đề phòng. Thấy cậu ta lên tiếng, đôi mắt đen sâu thẳm sau khi tái sinh lúc này mang theo thâm ý nhìn chằm chằm vào gã.

Adolf thấy mọi người đều chú ý đến mình mới không hoang không hốt nói: “Thực ra trước đây tôi làm cướp biển, sau đó bị bắt, mấy tháng trước vừa mới được thả ra, lại còn phải bỏ ra toàn bộ vốn liếng cũ. Sau đó bị tên điên kia thuê làm quân sư, nhưng tôi không ngờ hắn ta lại tiến hành tàn sát điên cuồng, thế nên không muốn bị liên lụy ra tòa án quân sự một lần nữa, vì thế mới quyết định phản bội.”

Tiêu Vũ Không thản nhiên nói: “Chúng ta không có hứng thú với chuyện trước kia của ngươi, nói thẳng vào trọng tâm đi!”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:12
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Mộc Thang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.