Cơ Giáp Nông Dân

Lượt đọc: 271 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 131
Điểm khởi đầu của sự phát triển mỗi người

❊ ❊ ❊

“Ba năm! Đây là ước định sao?” Phù La Nhã nhìn về phía bóng người đã biến mất trong rừng cây, thì thầm hỏi.

“Không phải!” Đường Dao cũng nhìn về phía phương hướng đó, mỉm cười dịu dàng rồi nói tiếp: “Đây là một lời hứa. Tiêu đại ca sẽ không vứt bỏ đồng bạn của mình mà mặc kệ, chỉ là hiện tại anh ấy không có năng lực bảo vệ các đồng bạn của mình, cho nên anh ấy đành phải mang hiểm nguy rời đi. Đợi đến một ngày nào đó, khi anh ấy có đủ sự chắc chắn để bảo vệ chúng ta, anh ấy nhất định sẽ quay lại. Anh ấy không phải là một người rất thích kết giao bạn bè, nhưng chỉ cần đã công nhận đối phương là bạn, anh ấy tuyệt đối sẽ không vứt bỏ!”

“Được rồi lạp, hai vị mỹ nữ, bạch mã vương tử của các cô vì một lý do bất khả kháng nên đành phải tạm thời rời khỏi các cô một khoảng thời gian, chứ không phải vĩnh biệt. Vậy hay là chúng ta tạm gác chuyện tình cảm nhi nữ lại, hay là tưởng tượng xem sau này phải làm sao cho thiết thực hơn nhỉ? Đa Đặc Liên bang Cộng hòa quốc chính trị dẫu có ổn định đến đâu, xã hội dẫu có hài hòa đến mấy, hoặc giả chúng ta có nhận được một khoản tiền trời cho đi nữa, thì cái nơi không người không ngợm này cũng tương đối khó lăn lộn đấy nhé!” Đông Phương Minh không đúng lúc mà lên tiếng nói.

Hai người phụ nữ đồng thời liếc xéo hắn một cái, chẳng thèm đếm xỉa, cùng nhau bước lên xe huyền phù. Đông Phương Minh nhún nhún vai cũng đi theo vào trong.

“A Dao, chúng ta vẫn là nên xem xem trong chiếc thẻ của em có bao nhiêu tiền đã chứ!?” Đây là vấn đề mà Đông Phương Minh quan tâm nhất. Ngồi vào xe huyền phù, thấy hai người phụ nữ không nói gì, hắn bèn chủ động hỏi, nhưng y cũ vẫn không nhận được bất kỳ hồi âm nào. Thế nào gọi là sự thất bại của đàn ông, Đông Phương Minh coi như đã có thấm thía sâu sắc.

Đường Dao nắm chặt tấm thẻ màu xanh không rõ được chế tạo bằng kim loại gì, tâm trạng vừa phức tạp lại vừa nặng nề, đôi môi nhỏ nhắn mím chặt lại với nhau. Cô hoàn toàn không quan tâm trong đó có bao nhiêu tiền, cô chỉ biết đây là một sự gửi gắm nặng trịch cùng sự kỳ vọng chờ đợi cô đi thực hiện giấc mơ.

Bước vào Lan Đế Tư thành, ba người trực tiếp đi đến Tinh Vũ ngân hàng nằm ở trung tâm thành phố. Khi Đường Dao trưng ra tấm thẻ từ, tổng giám lý ngân hàng lập tức đơn độc tiếp đãi cô. Hóa ra mấy ngày nay, tin tức Thượng Đức Long bị tộc Hắc Ma sát hại đã lan truyền khắp cả hành tinh Lan Đế Tư, hơn nữa còn có tin tức bị rò rỉ, truyền văn rằng Thượng Đức Long đã thừa kế khối di sản kếch xù của mình cho một người vô danh nào đó, chỉ là không biết người này là ai!

“Xin chào, tiểu thư Đường Dao!” Tổng giám lý ngân hàng rất niềm nở chào hỏi.

“Xin chào!” Đường Dao chưa từng trải qua những chuyện thế này, đáp lời có chút cứng ngắc. Cảnh tượng thế này cô trước kia chỉ nhìn thấy trên ti vi mà thôi, không ngờ bây giờ lại xảy ra trên chính người mình.

Tổng giám lý ngân hàng ra vẻ nghiêm nghị nói: “Ba tháng trước, Thượng chấp sự đã đặc biệt tìm người phụ trách tổng bộ của Tinh Vũ ngân hàng tới để sửa đổi di chúc. Ban đầu di chúc của ông là đem toàn bộ tài sản quyên góp cho trẻ em thất học ở hành tinh biên viễn để đi học. Thế nhưng sau đó đã sửa đổi thành do tiểu thư Đường Dao trực tiếp kế thừa. Các thủ tục liên quan cũng đã được làm thỏa đáng. Nào ngờ di chúc vừa sửa chưa đến ba tháng thì Thượng chấp sự đã gặp nạn. Thượng chấp sự quả là một kỳ tài thương nghiệp hiếm có, sự ra đi của ông ấy thực sự rất đáng tiếc!”

Đường Dao nắm chặt bàn tay nhỏ, ánh mắt kiên định nói: “Ông ấy chưa chết, Thượng chấp sự sẽ mãi mãi sống trong lòng tôi!”

Lời này của Đường Dao nói vô cùng cẩn thận, không hề xưng hô Thượng Đức Long là chú hay là bố, mặc dù Tinh Vũ ngân hàng là ngân hàng lớn nhất và uy tín nhất trong toàn bộ Tinh tế liên minh. Nhưng phàm sự vẫn cứ cẩn thận là trên hết, họa từ miệng mà ra mà.

Tổng giám lý ngân hàng lại nói: “Chiếu theo di chúc đã nói, toàn bộ tài sản của Thượng chấp sự bắt đầu từ bây giờ đều được chuyển hết sang tên của tiểu thư Đường Dao. Kể từ hôm nay, tiểu thư Đường Dao chính là hội viên cấp kim cương của Tinh Vũ ngân hàng chúng tôi, cũng chính là hội viên chế độ trọn đời cấp bậc cao nhất, được tận hưởng mọi dịch vụ và quản lý tài chính của ngân hàng chúng tôi. Chúng tôi sẽ tiến hành bảo mật và bảo quản cấp độ 2s đối với thân phận và số lượng tài sản của ngài. Ngoại trừ bản thân ngài ra, không một ai có thể động đến số vốn này. Tấm thẻ trong tay ngài chỉ là một hình thức tiện sử dụng mà thôi, thứ xác nhận chính xác thân phận của ngài chính là dấu vân tay! Ngài hiện tại nếu có yêu cầu gì thì có thể trực tiếp nói với tôi. Bất kỳ chi nhánh nào của Tinh Vũ ngân hàng, chỉ có tổng giám lý mới được tiếp đãi ngài, những người khác chỉ nắm sơ qua về tư liệu cơ bản của ngài, nói một cách đơn giản chính là để nhận mặt. Những người từ cấp tổng giám lý trở xuống sẽ trực thuộc sự quản lý của hội viên cấp kim cương, đồng thời bắt buộc phải chịu trách nhiệm trước ngài, cũng có nghĩa là bọn họ xem như là một nửa nhân viên của ngài vậy!”

Nghe xong sự giới thiệu của tổng giám lý ngân hàng, Đường Dao coi như đã hiểu vì sao Tinh Vũ ngân hàng có thể trở thành đại ngân hàng đệ nhất bên trong Tinh tế liên minh, dường như có công dụng kỳ diệu tương đồng với ngân hàng Thụy Sĩ trên Trái Đất.

“Tôi hiện tại muốn biết rõ con số cụ thể và chủng loại tài sản mà tôi được thừa kế!” Đường Dao suy nghĩ rồi nói.

Tổng giám lý ngân hàng mỉm cười nói: “Cái này rất dễ, tôi đi kiểm tra trước một chút!”

Tổng giám lý ngân hàng vừa nói xong liền trực tiếp lấy ra một chiếc hộp kim loại nhỏ từ trong bức tường đã được mã hóa năm tầng. Sau khi mở ra, bên trong đặt hơn chục phần tư liệu, đều được ghi chép bằng giấy.

Đường Dao có chút kì lạ, dưới thời đại công nghệ phát triển như vậy mà lại có người dùng giấy, cái phương thức ghi chép cổ lỗ sĩ thế này, cho dù ở Trái Đất cũng đâu phải nơi nào cũng dùng nữa.

Nhìn ra nghi ngờ trong lòng Đường Dao, tổng giám lý ngân hàng đơn giản giải thích: “Việc ghi chép tư liệu và chứng nhận tài sản của hội viên cấp kim cương bên công ty chúng tôi đều dùng phương thức cổ xưa này để quản lý. Cái tôi cầm đây chỉ là bản sao, bản chính đều được đặt an toàn bên trong tòa nhà bảo hiểm của tổng bộ Tinh Vũ ngân hàng. Nơi đó hầu như là nơi an toàn nhất vũ trụ rồi. Chúng tôi không sử dụng quang não và võng ảo là vì sợ không an toàn, dẫu sao Tinh tế liên minh lớn như thế, cao thủ về mặt thuật quang tự nhiên cũng nhiều vô kể, việc bị tấn công trên võng ảo là vô cùng đột ngột, rất khó phòng ngừa và cũng tương đối dễ thực hiện, không giống như hiện thực vốn khó thao tác hơn. Vì thế cái phương thức cổ xưa này ngược lại càng thêm an toàn.”

Đường Dao nhẹ nhàng gật đầu, sự tín nhiệm đối với Tinh Vũ ngân hàng lại tăng thêm một phần. Thượng Đức Long vốn là người sinh trưởng tại vũ trụ này, lại là một thương nhân vô cùng thành công, ngân hàng mà ông lựa chọn tự nhiên sẽ không sai được.

Tổng giám lý ngân hàng xem qua tư liệu rồi nói: “Tiểu thư Đường Dao, hiện tại dưới tên ngài có khoản tiền mặt sáu ức tám nghìn bảy trăm ba mươi lăm vạn liên minh tệ, 1 phần cổ phần của công ty vận tải Đại Điểu, cổ phần của một công ty vận tải thể loại nhỏ, quyền sử dụng của một hành tinh nông nghiệp và một hành tinh khoáng sản, một trang viên hoa quả quy mô lớn ở lục đảo của hành tinh Lan Đế Tư, hai căn biệt thự xa hoa tổng giá trị hơn hai ức liên minh tệ, cùng với một tòa nhà Vân Phòng ở trung tâm thành phố Lan Đế Tư.”

Đường Dao nghe xong bản báo cáo của tổng giám lý ngân hàng thì suýt chút nữa ngất xỉu. Vốn dĩ tưởng rằng mình chỉ có thể có mấy triệu, cô thực sự có chút không chịu nổi số lượng di sản khổng lồ như vậy, cái miệng nhỏ há hốc ra suốt nửa ngày không khép lại được.

Đường Dao xuất hiện tình trạng như thế này cũng là khó trách cô. Dù sao cô mới sống ở đây chưa đầy một năm, rất nhiều chuyện không phải là thứ mà cô có thể biết được. Công ty vận tải Đại Điểu xếp hạng có tiếng tăm trong toàn bộ Đa Đặc Liên bang Cộng hòa quốc, mà Đa Đặc Liên bang Cộng hòa quốc lại là một quốc gia công nghệ thất duy cực kỳ hùng mạnh. Còn chức vụ của Thượng Đức Long tương đương với CEO của các tập đoàn lớn trên Trái Đất, thậm chí còn lớn hơn. Mỗi năm chỉ riêng tiền lương đã được tính bằng hàng triệu liên minh tệ, cổ tức cuối năm lại càng khỏi phải bàn. Lại thêm việc Thượng Đức Long nắm giữ một ít cổ phần sau hơn mười năm tại chức, việc ông có thể để lại những tài sản này hoàn toàn nằm trong phạm vi hợp lý.

Tổng giám lý ngân hàng lại nói: “Đại khái chính là những thứ này, còn có một số tài sản lẻ tẻ nhỏ nhặt thì không báo cáo chi tiết cho tiểu thư Đường Dao nghe nữa. Những tài sản đó Tinh Vũ ngân hàng đều sẽ giúp ngài quản lý thỏa đáng, mỗi năm cũng đều sẽ mang lại cho ngài lợi tức và lợi nhuận cao ngất ngưởng. Nếu ngài muốn thu hồi, chúng tôi cũng sẽ lập tức hoàn trả nguyên vẹn không thiếu một xu. Đương nhiên, tôi kiến nghị ngài cứ giao cho Tinh Vũ ngân hàng quản lý thì sẽ hời hơn……!”

Đường Dao thấy tổng giám lý này bắt đầu có ý định tiếp thị sản phẩm liền vội vàng ngắt lời: “Tôi biết rồi, tôi không thu hồi đâu, trước tiên đưa ba căn nhà cho tôi, lại cho tôi một vạn liên minh tệ tiền mặt là được!”

“Nhà cửa đều thông qua vân tay để tiến hành xác nhận, ngài không cần thông qua chúng tôi để nhận. Còn về một vạn liên minh tệ thì tiểu thư Đường Dao không cần rút đâu, tấm thẻ từ trên tay ngài đi đến đâu cũng đều có thể dùng chung được, bên trong ít nhất có lưu trữ trên trăm vạn liên minh tệ. Muốn mua cái gì cũng đều được, cũng có thể bất cứ lúc nào lấy ở các trụ ATM có thể nhìn thấy khắp nơi trên phố, rất tiện lợi!” Tổng giám lý vô cùng kiên nhẫn đáp lại.

Đường Dao xấu hổ vì sự vô tri của mình, sau khi nói lời cảm ơn thì bước ra khỏi ngân hàng. Khi cô thuật lại mọi chuyện cho Phù La Nhã và Đông Phương Minh nghe, biểu cảm của hai người còn khoa trương hơn cả Đường Dao lúc trước. Phù La Nhã thì còn đỡ, cằm của Đông Phương Minh trực tiếp dán sát xuống mặt đất, hồi lâu vẫn không chịu rời đi.

Sáu ức tám nghìn bảy trăm ba mươi lăm vạn liên minh tệ, đây là một khái niệm thế nào chứ, cho dù là tệ Long Quốc thì cũng đã là một khối tài phú vô cùng gớm ghiếc rồi, huống chi đây lại là liên minh tệ.

---❊ ❖ ❊---

Tiêu Vũ Không cùng Ái Lị Tây Tư bôn ba suốt mấy ngày cuối cùng cũng đến được một thành phố lớn khác có quy mô không thua kém Lan Đế Tư thành là bao. Trên đường đi, lời nói của Tiêu Vũ Không là nhiều hơn cả, Ái Lị Tây Tư cơ bản là sẽ không chủ động nói chuyện, cho dù có sự giao tiếp cần thiết thì đa phần cũng thích dùng hành động để thay cho lời nói. Cái phương thức cực kỳ đơn giản này đối với Ái Lị Tây Tư mà nói hình như là một quá trình rất khó để thực hiện.

Sự lạnh lùng đôi khi là một loại khí chất phát tiết ra từ trong xương tủy, muốn giả vờ cũng giả vờ không nổi.

Sau khi hai người bước vào thành phố đều vô cùng cảnh giác, thế nhưng với nền tảng và thực lực của hai người, nếu có ai muốn âm thầm áp sát bọn họ thì hầu như là điều không thể, trừ phi hai người bọn họ đồng ý.

Lúc chia tay, Tiêu Vũ Không không đòi tiền từ nhóm Đường Dao mà trực tiếp đưa tấm thẻ đó cho Đường Dao. Bất quá bên phía Mộc Thang vẫn còn không ít tiền có thể dùng. Hồi ở Long Quốc vốn đã có một khoản tiền gửi, việc bán đi con phi thuyền dân dụng kia cũng đổi về không ít liên minh tệ. Tuy rằng không nhiều, mức tiêu dùng ở đây lại cao, nhưng cũng đủ cho hai người sống xa hoa một khoảng thời gian rồi.

Đô thị phồn hoa, ngoài các loại hình công cụ giao thông và cơ giáp đủ hình thù bay đầy trời ra, thì một phong cảnh khác chính là dòng người cuồn cuộn ở khu mua sắm. Thực tế hơn một nửa toàn bộ thành phố là khu mua sắm, nửa còn lại chính là khu văn phòng của các công ty lớn nhỏ.

Đông người có lẽ sẽ náo nhiệt, nhưng đối với Tiêu Vũ Không và Ái Lị Tây Tư mà nói thì lại chẳng phải chuyện tốt. Trang phục hai người mặc lúc này rất bắt mắt, luôn chiêu dụ những ánh mắt khác lạ, điều này khiến Tiêu Vũ Không vô cùng khó chịu, đành tự mình suy tính cách giải quyết.

Mấy ngày nay đã quen với sự trầm mặc của Ái Lị Tây Tư, Tiêu Vũ Không dứt khoát cũng không nói nhiều nữa, lúc này trực tiếp kéo lấy bàn tay nhỏ của người trước, len lỏi vào một trung tâm mua sắm lớn ở bên cạnh.

Ái Lị Tây Tư bị tập kích bất ngờ, trong mắt xẹt qua một tia sắc ý, tuy bị Tiêu Vũ Không kéo đi thẳng vào trong, nhưng một đôi tròng mắt màu tím lại đầy vẻ kinh dị nhìn chằm chằm vào bàn tay nhỏ bị nắm chặt của mình. Phải biết rằng nơi đó từ trước đến nay chưa từng bị ai chạm vào.

Vào đến trung tâm mua sắm, Tiêu Vũ Không trực tiếp chọn khu trang phục nữ, cầm lấy mấy bộ kiểu dáng không tệ, nhìn có vẻ như rất thời thượng lúc bấy giờ, tự mình đắn đo nhìn vài cái rồi nhét thẳng vào tay Ái Lị Tây Tư, đẩy cô vào phòng thử đồ. Còn người sau thì mang một vẻ mặt ngẩn ngơ, dường như đây là lần đầu tiên cô làm chuyện thế này, hoàn toàn không tìm được phương hướng.

Sau khi bị Tiêu Vũ Không đẩy vào phòng thử đồ có chút bá đạo, Ái Lị Tây Tư nhìn chiếc hắc bào trên người mình, lại nhìn mấy bộ trang phục nữ vô cùng thời thượng, xinh đẹp trong tay, sâu sắc chìm vào trong sự do dự.

Mười ba năm trước, kể từ khi Ái Lị Tây Tư được tuyển chọn trở thành một sát thủ Hắc Ma, cô chưa từng thay đổi bộ quần áo nào khác. Ngay cả khi có lúc gặp phải đối thủ cường đại, y phục bị xé rách cũng không giữa chừng đổi bộ quần áo khác để mặc, nhiều nhất là xử lý đơn giản một chút, che đi những bộ phận quan trọng là được. Đối với một sát thủ mà nói, trang phục màu sắc hắc ám là thích hợp không thể hơn, đến ban đêm lại càng là lựa chọn tuyệt vời nhất.

Thế nhưng cô hiện tại đã không còn là một sát thủ nữa, thậm chí ngay cả người tộc Hắc Ma cũng không phải.

Thay hay không thay! Thay hay không thay!

Trong đầu Ái Lị Tây Tư không ngừng giãy giụa……

Phải biết rằng việc khiến một người thay đổi tác phong và phương thức từ trước đến nay của bản thân là một chuyện vô cùng khó khăn, đặc biệt là sự thay đổi đột ngột lại càng không hề dễ dàng.

“Tiên sinh, anh thật có mắt nhìn, mấy bộ y phục anh vừa chọn đều là những kiểu dáng thịnh hành nhất hiện nay, cũng là mẫu mã mới nhất của cửa hàng chúng tôi, bán cực kỳ chạy luôn đấy ạ. Hơn nữa giá cả lại vừa vặn, bạn gái của anh mà có thể quen được người bạn trai có mắt nhìn như anh thì thật là có phúc khí!” Một nữ nhân viên bán hàng kịp thời nghênh đón, không ngừng dùng giọng điệu tán dương để lấy lòng. Dù sao tiền hoa hồng mới là trọng điểm thu nhập của cô ta, chỉ dựa vào chút lương cơ bản kia thì công ty chắc chắn sẽ bỏ đói chết mất.

Tiêu Vũ Không cười nhẹ với nữ nhân viên bán hàng một tiếng rồi nói: “Mặc kệ cô ấy có lấy hay không, tôi đều sẽ mua mấy bộ y phục đó, cô đi tiếp đãi những khách hàng khác đi!”

Sắc mặt nữ nhân viên bán hàng đỏ bừng, khẽ gật đầu, ngược lại có chút quẫn bách đáp: “Cảm ơn ạ!”

Mấy nữ nhân viên bán hàng khác lúc này thầm hối hận vì sao không nhanh tay hơn một bước. Lúc đôi tình nhân này bước vào, nhìn thanh niên này mặc bộ quần áo trông khá rách rưới, thậm chí còn không phải là một bộ hoàn chỉnh, bọn họ còn tưởng là một tên nghèo kiết xác, phỏng chừng chẳng vớt vát được chút dầu mỡ nào. Thế nhưng nhìn lời nói vừa rồi của hắn, hình như hắn căn bản chẳng bận tâm đến giá tiền của mấy bộ y phục kia.

Theo thời gian trôi qua, mấy nữ nhân viên bán hàng càng lúc càng cảm thấy thanh niên mặc trang phục hơi rách rưới này rất ôn nhu, rất hiếm khi có tình nhân nào cùng nhau đi mua quần áo mà người nam lại có thể có sự nhẫn nại kéo dài đến thế, vẫn luôn giữ vững tâm trạng bình ổn chờ nữ nhân thay quần áo lâu đến vậy. Bất quá người phụ nữ này cũng thật kì lạ, thay một bộ quần áo mà sao lại tốn nhiều thời gian thế cơ chứ?

Tiêu Vũ Không đợi ở bên ngoài ít nhất nửa tiếng mới thấy cánh cửa phòng thử đồ kia từ từ mở ra……

[Dịch từ bản hv] ChuongId:91
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Mộc Thang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.