Cơ Giáp Nông Dân

Lượt đọc: 884 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 91
Hạ màn buổi tiệc

❊ ❊ ❊

Ba Phạt Nỗ Duy quay ngoắt một trăm tám mươi độ, nhiệt tình giới thiệu Tiêu Vũ Không! Thậm chí còn tại chỗ đề bạt Tiêu Vũ Không làm Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp nước Long.

Hành động này đã chọc giận phe quốc hội, đại diện phe quốc hội liền lập tức rời khỏi hội trường. Hành động này của Ba Phạt Nỗ Duy quả thực không hề nể nang gì các nghị sĩ quốc hội, thích bổ nhiệm ai thì bổ nhiệm người đó, điều khiến người ta khó hiểu hơn là lại không tránh hiềm nghi mà đề bạt cả con rể của mình. Thậm chí Ma Mạn cũng đã rời đi từ rất sớm ngay sau khi buổi tiệc bắt đầu không lâu!

Mà Tiêu Vũ Không cũng cảm thấy cách làm của Ba Phạt Nỗ Duy có phần hơi nôn nóng vì lợi ích trước mắt. Rõ ràng người đang ở vị trí quốc vương này không thích hợp lắm với đấu tranh chính trị, chỉ dựa vào một tấm lòng nhiệt huyết khôi phục đất nước là hoàn toàn không đủ, nhược điểm của chế độ quân chủ thể hiện quá mức rõ ràng trên người ông ta.

Ở cùng với đám chính khách này, cảm giác của Tiêu Vũ Không không được thoải mái cho lắm, bèn tìm một cái cớ để chuồn đi. Lúc này Phù Lược Nhã mới tiến lên, giơ nắm đấm nhỏ nhắn nện mạnh lên ngực Tiêu Vũ Không, giận dỗi nói: "Nếu không phải là hôm nay, anh còn định giấu em đến bao giờ nữa!"

Tiêu Vũ Không xoa xoa *** ngực bị đánh, vô tội nói: "Môi trường chính trị nước Long các em phức tạp như vậy, anh chỉ muốn bảo mạng mà thôi!"

Phù Lược Nhã tuy biết Tiêu Vũ Không nói là sự thật, nhưng bản tính của phụ nữ vẫn khiến cô ấy có chút oán trách, bĩu cái môi nhỏ nói: "Ít nhất anh cũng phải nói riêng với một mình em chứ, hại em vừa rồi lo lắng muốn chết! Không biết phải làm thế nào cho phải!"

Tiêu Vũ Không áy náy nói: "Là anh không phải, sau này sẽ chú ý!"

Phù Lược Nhã lườm một cái, quơ quơ bàn tay nhỏ nói: "Chú ý cái đầu anh ấy, còn có lần sau thì anh cứ đợi đấy!"

Tiêu Vũ Không ra điều nghiêm trang nói: "Không đẹp cũng nhìn!"

“Phụt...!” Phù Lược Nhã thấy bộ dạng nghiêm túc như vậy của Tiêu Vũ Không, rốt cuộc không kiềm chế được biểu cảm của mình mà phì cười, bàn tay trắng nõn khẽ che miệng nói: "Có tiến bộ, biết dỗ cho em vui rồi đấy!"

---❊ ❖ ❊---

Đạt Thụy và người của quốc hội vừa đi, số người có mặt tại tiệc đứng lập tức giảm đi ít nhất một phần ba. Những người ở lại đều là người của hoàng thất và các tập đoàn, cùng với một số yếu nhân nước đồng minh có quan hệ khá tốt với nước Long. Thêm nữa là vài vị đại diện của Liên minh Tinh tế và Hiệp hội Cơ giáp! Hội trường có phần hơi quạnh hiu.

Đông Phương Minh hơi lộ vẻ vui mừng đi đến bên cạnh Kha Lân Đốn, nói: "Đại ca, điện hạ Cát Luân vừa mới được người ta phát hiện nằm ngủ trong nhà vệ sinh, cậu ta đã nợ ít nhất ba chai rượu brandy, đến giờ vẫn chưa hoàn toàn tỉnh rượu!"

Kha Lân Đốn sờ chiếc nhẫn long vàng trên ngón giữa tay phải, hỏi: "Kết quả điều tra của cậu về Cát Luân mấy ngày nay thế nào rồi?"

Đông Phương Minh cười nói: "Đã nắm được một số tình báo hữu dụng. Hơn nữa, đó là tình báo đủ để khống chế cậu ta."

Kha Lân Đốn sốt sắng hỏi: "Tình báo như thế nào?"

Đông Phương Minh cười đầy ẩn ý: "Tội danh ***, chỉ sợ phía hoàng thất không gánh nổi đâu nhé!"

Lời này lập tức khiến Kha Lân Đốn giãn cả hai mày. Hiện tại trong tay họ đã nắm được thóp của Ma Mạn và Cát Luân, đồng nghĩa với việc ít nhất là đã khống chế được quốc hội, hoặc chí ít là kiềm chế được quốc hội. Nếu người dân biết được những sự việc bẩn thỉu này, chỉ sợ quốc hội sẽ vì thế mà giải tán tổ chức lại, tỷ lệ bùng nổ nội chiến đang ngày một giảm xuống. Tiếp theo chỉ xem Ma Mạn sẽ có động thái gì thôi! Thế nhưng vẫn còn một vấn đề chưa được giải quyết, hắn lại hỏi: "Cậu cho rằng người điều khiển Thần Chết Vàng chính là gã thô kệch có mặt tối nay chứ?"

Đông Phương Minh hầu như đặt phần lớn sự chú ý lên người Tiêu Vũ Không, còn về trọng tâm thực sự của đại hội lần này là Thần Chết Vàng thì cậu ta không hề quan sát kỹ lưỡng. Suy nghĩ ngẫm nghĩ một lát mới đáp: "Không thể chắc chắn, nhưng sáng mai để tình báo đi điều tra một chút là rất dễ tra ra đáy tích của đại hán đó. Tôi cảm thấy gã rất có thể là người bản địa nước Long!"

Kha Lân Đốn khẽ gật đầu nói: "Ừm, vậy chuyện này đành nhờ tam đệ nhé!"

Nhân vật chính của buổi tiệc lần này tức là các thí sinh tham gia trận chung kết, lúc này hoàn toàn trở thành nhân vật phụ. Thần Chết Vàng rực rỡ hào quang vì sự ngốc nghếch của người điều khiển nên chẳng mấy chốc đã khuất tầm mắt mọi người, mọi người cũng khó mà tưởng tượng nổi một kẻ như vậy lại có trình độ điều khiển tốt đến thế. Phách Khuê vừa mới vào cửa thì nhận được sự đón tiếp nhiệt tình, sau đó liền bị lạnh nhạt sang một bên. Buổi tiệc cũng coi như đã đến giai đoạn hạ màn, kế hoạch của *** hội muốn lôi kéo người điều khiển thực sự của Thần Chết Vàng rõ ràng đã phá sản. Ở lại tiếp nữa cũng chẳng có ý nghĩa gì, nếu bị người ta phát hiện cậu ta là hàng giả thì được không bù mất, chuồn là thượng sách.

Tìm được Đường Dao, Phách Khuê tiến lên ám chỉ nói: "A Dao, mọi chuyện đã xong rồi, chúng ta đi thôi!"

Đường Dao liếc nhìn Tiêu Vũ Không đang cười nói với một người phụ nữ, trong lòng có chút không thoải mái, thực sự muốn tiến lên tát cho người phụ nữ đó một cái. Nhận được hiệu lệnh bằng mắt của Tiêu Vũ Không, Đường Dao thừa biết lúc này không phải là thời điểm thích hợp để gặp mặt, kìm nén sự kích động trong lòng, chào tạm biệt Diệp Thanh Oản một cách đơn giản rồi rời khỏi khách sạn cùng Phách Khuê.

Diệp Thanh Oản kỳ lạ nhìn theo Đường Dao rời đi, lầm bầm nói: "Đã quen biết cậu ta sao ngay cả một tiếng chào cũng không thèm nói mà đã đi rồi! Kỳ lạ thật!"

Việc Đường Dao rời đi tất nhiên nằm trong tầm mắt của Tiêu Vũ Không, chỉ là cậu hơi thấy lạ, sao cô ấy lại đi cùng với tên giả mạo kia chứ.

"Bộ trưởng Tiêu khi nào có thời gian đến tệ xá trò chuyện nhé, bên tôi có một chai rượu ngon chôn vùi cả trăm năm đấy!" Một người trung niên nịnh nọt bắt chuyện!

Tiêu Vũ Không dùng vài câu qua loa cho xong chuyện. Đây đã là người thứ mười một rồi, mỗi một người ở đây đều vô cùng thức thời, bản lĩnh gió chiều nào che chiều ấy người sau giỏi hơn người trước. Đặt vào trước kia thì dù thế nào cũng chẳng có ai chủ động tìm đến Tiêu Vũ Không cả, giờ bỗng chốc được thăng chức lên chính sảnh cấp, quyền lực cũng trở nên thiết thực. Những biểu hiện đủ kiểu của Ba Phạt Nỗ Duy đã cho thấy ông ta bắt đầu coi trọng người con rể từng sa cơ lỡ vận này, tương lai sau này chắc chắn sẽ một đường sáng lạn, lúc này không tranh thủ kéo quan hệ thì đợi đến bao giờ.

Thế nhưng tất cả những điều này lại chẳng có ý nghĩa thực tế gì đối với bản thân Tiêu Vũ Không, điều cậu quan tâm nhất vẫn là động cơ Long Tâm vốn dĩ thuộc về mình nhưng hiện tại lại đang nằm trong tay kẻ khác.

"Bỗng nhiên được coi trọng, có phải thấy hơi không quen lắm không!?" Phù Lược Nhã nhận ra biểu cảm có chút chán ghét của Tiêu Vũ Không nên lên tiếng hỏi.

Tiêu Vũ Không lúc này đang tính toán xem còn kịp đuổi theo tên giả mạo mình kia không, nghe vậy ngẩn ra một lát mới nói: "Tiểu Nhã, anh có chút việc phải làm, đi trước một bước đây, lát nữa em giúp anh chào hỏi bố mẹ em nhé!"

Không đợi Phù Lược Nhã phản ứng kịp, bóng dáng Tiêu Vũ Không đã chớp động biến mất trong đại sảnh, người trước chỉ kịp lẩm bẩm nhỏ: "Tiểu... Tiểu Nhã!!!!?"

Vừa bước ra khỏi cửa khách sạn, Tiêu Vũ Không liền theo tín hiệu Đường Dao để lại mà đuổi theo. Mật hiệu trao đổi giữa hai người trước đó đã ẩn chứa rất nhiều thông tin, quan hệ đồng đội nhiều năm tự nhiên khiến họ không cần nói nhiều cũng có thể hiểu được ý đồ của đối phương.

Phách Khuê thấy Đường Dao đi chậm như vậy thì trong lòng vô cùng sốt ruột, hiện tại cậu ta chỉ muốn đi bẩm báo với *** hội để đổi lấy chị gái của tiểu ma nữ, nhằm giúp cho chuỗi ngày sau này của mình dễ sống hơn một chút. Ai ngờ đúng lúc này tiểu ma nữ lại chẳng hề vội vàng, mấy trăm mét ngắn ngủi mà đi mất tận nửa tiếng!

Dù là vậy thì Phách Khuê cũng chỉ thấy sốt ruột trong lòng chứ không dám biểu lộ ra mặt, cậu ta không muốn bị điện giật một trận đâu, cảm giác đó thực sự chẳng dễ chịu chút nào.

"Ái chà...!" Phách Khuê tâm thần bất định nên đi đường cũng lơ đễnh, hoàn toàn không chú ý đến tình hình phía trước. Trong lúc thất thần, cậu ta đâm sầm vào một vật thể không rõ. Vật thể đó vô cùng cứng rắn, cộng thêm việc chột dạ nên cái dáng người cường tráng cao chừng hai mét của cậu ta chẳng vớt vát được chút tiện nghi nào, ngã lăn quay một cú thật đau: "Mẹ kiếp, đứa nào không có mắt thế hả!"

Phách Khuê ngồi bệt dưới đất đã hoàn toàn thoát khỏi thân phận kẻ mạo danh trong buổi tiệc, há miệng là chửi rủa, bộ dạng lưu manh bộc lộ không sót chút gì!

“Phách Khuê tiên sinh đi đứng cho cẩn thận nhé!” Tiêu Vũ Không mỉm cười nói.

Vật thể không rõ mà Phách Khuê đâm phải chính là Tiêu Vũ Không đuổi theo từ hội trường. Một là để hội ngộ với Đường Dao, hai là để lấy lại thứ vốn dĩ thuộc về mình.

Nhìn rõ người tới, Phách Khuê lập tức nhận ra đây chính là chồng của công chúa, phò mã gia của nước Long. Dù là một kẻ lưu manh trời không sợ đất không sợ, nhưng khi thực sự đối mặt với ‘nhân vật lớn’ thì trong lòng vẫn có chút chột dạ. Dẫu sao thì địa vị xã hội của lưu manh cũng rất thấp, làm một tên lưu manh kỳ cựu, Phách Khuê vẫn có chút tự lượng sức mình.

Đối với câu chửi thề vừa thốt ra khỏi miệng, Phách Khuê chột dạ vô cùng, chật vật đứng dậy nói: "Hóa ra là phò mã gia, đều tại tiểu nhân đi đường lơ đễnh, không đâm trúng ngài đấy chứ!?"

Lúc này Phách Khuê sớm đã quên béng mất mình nên đóng vai nhân vật gì, hoàn toàn dùng một trạng thái bình thường để nói chuyện.

Tiêu Vũ Không không đáp lời, chỉ mang theo nụ cười rạng rỡ nhìn cậu ta, thậm chí còn có chút tình ý khác lạ. Phách Khuê cảm thấy kỳ quặc, thầm nghĩ nhìn mình cười như vậy làm gì, chẳng lẽ trông tôi buồn cười lắm à? Ái chà đúng rồi, mình phải là người điều khiển của Thần Chết Vàng chứ nhỉ! Tiêu rồi, vừa rồi mình có nói hớ câu nào không, có bị anh ta nghi ngờ không đây!

Đường Dao đứng sau lưng Phách Khuê đứng im bất động. Mặc dù ở buổi tiệc đã khóc một lần, kích động một lần rồi, nhưng lúc này ở cự ly gần đối diện với Tiêu Vũ Không lần nữa, nước mắt lại một lần nữa không kìm được mà tuôn rơi!

Dẫu sao trên thế giới này chỉ có hai người bọn họ mới thực sự là đồng loại đúng nghĩa, sự thấu hiểu lẫn nhau cũng không phải thứ mà những người khác có thể sánh bằng!

Nam thanh nữ tú nhìn nhau đắm đuối lâu ngày, trong mắt người khác luôn là tình thâm đậm đà, cũng là điều khiến người ta ngưỡng mộ! Hấp dẫn không ít ánh mắt quay lại nhìn săm soi của người qua đường!

"Ánh mắt thâm tình quá, nhưng trông họ có vẻ không xứng đôi lắm nhỉ." Người qua đường nào đó tiện miệng nói.

"Đúng thế, một người cao thế kia, một người thấp thế nọ, hình như tuổi tác cũng chênh lệch chút ít, tiếc thật đấy!"

Nghe thấy những lời này, Phách Khuê nổi một trận da gà da cóc, suýt thì nôn mửa, thầm nghĩ không phải chứ đại huynh phò mã, anh để mắt tới tôi đấy à, cho dù đại ca đây anh tuấn tiêu sái phong lưu phóng khoáng thì anh cũng không đến mức đuổi theo đến đây chứ! Hơn nữa là tôi không thích cái đó đâu nhé, tôi là một người đàn ông cường tráng cực kỳ cực kỳ bình thường, anh đừng nhìn tôi như thế nữa được không! Mẹ kiếp! Chịu không nổi nữa rồi!

Phách Khuê càng nghĩ càng thấy không đúng, cuối cùng không chịu nổi nữa...

Ọe... vậy mà nôn thốc nôn tháo ra...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:12
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Mộc Thang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.