Cơ Giáp Nông Dân

Lượt đọc: 271 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 81
Đại cục

❊ ❊ ❊

Đông Phương Minh mỉm cười nhẹ nói, "Ha ha, Tiêu huynh không quen biết cũng không sao, tôi và vị bằng hữu kia cũng chỉ là trò chuyện phiếm trong lúc trà dư tửu hậu, vị bằng hữu này là cố nhân của tôi, cậu ấy lúc trước có nói đùa với tôi rằng, chiêu thức tỏa hầu công của Tiêu huynh thực sự rất lợi hại, cho đến bây giờ phần yết hầu của cậu ấy vẫn còn âm ỉ đau! Không ít thủ hạ gãy chân gãy tay của cậu ấy đều để lại di chứng, ra tay thật ác độc nha!"

Tiêu Vũ Không vẫn ăn uống như thường, nhưng trong lòng lại giật mình kinh hãi, xúc tu của tên này vươn ra quả thực đủ dài, nếu như giả vờ ngớ ngẩn thoái thác, chỉ sợ cũng không che giấu nổi, chuyện của bản thân trên hành tinh nông nghiệp số 102, chỉ sợ tên này đã nắm rõ như lòng bàn tay, càng phủ nhận ngược lại càng khiến đối phương có được đáp án khẳng định, chi bằng mở cửa thấy sơn còn dứt khoát hơn.

Tiêu Vũ Không thô tục lau vết dầu bên khóe miệng, hai mắt hơi nheo lại, ánh mắt giống như một con báo đen đang quan sát con mồi, lộ ra khí thế vẫn luôn cố tình che giấu, nhìn Đông Phương Minh thản nhiên nói, "Nếu không phải lúc trước có chút cố kỵ, vốn định giết hắn rồi, di chứng để lại hậu họa quả nhiên vẫn phát tác!"

Đông Phương Minh vẫn duy trì nụ cười, nhưng trong lòng lại không thoải mái cho lắm, hắn có thể cảm nhận được khí thế do đối phương cố ý thả ra, một loại khí thế bức người.

"Ha ha, hậu họa chưa chắc đã là hậu họa, di chứng cũng chưa chắc đã mất mạng, lấy độc trị độc có lẽ còn có thể cứu mạng, Tiêu huynh ở Long Quốc mấy tháng nay sống có quen không!" Đông Phương Minh cười trong lời nói mang theo gai nhọn.

Bị người ta nhìn thấu triệt, nếu là bằng hữu thì chính là tri kỷ, cần phải uống cạn ngàn chén, nhưng nếu là kẻ địch thì chính là đại địch, trong sự đối kháng lại kém đi một phần phần thắng, cảm giác đó tuyệt đối là khó chịu cũng là bất lợi, Tiêu Vũ Không áp chế sự khó chịu trong lòng, cục diện hiện tại rất bất lợi với hắn, con át chủ bài vẫn luôn muốn giữ lại lại thiếu đi một tấm, rất khó phỏng đoán đối phương ở đó còn nắm giữ tình báo gì.

Câu nói này của Đông Phương Minh thoạt nhìn là thăm hỏi, nhưng nhiều hơn lại là uy hiếp, Tiêu Vũ Không lạnh lùng liếc nhìn xung quanh một cái nói, "Ngoài khí hậu kém một chút, đuôi chó nhiều hơn một chút, mọi thứ đều tốt!"

"Cỏ đuôi chó ít đi một chút thì cũng không náo loạn nạn đói đâu nhỉ!" Đông Phương Minh tiếp lời Tiêu Vũ Không nhẹ nhàng lắc đầu cảm thán nói, thế nhưng lại đem ý định trực tiếp muốn biểu đạt của Tiêu Vũ Không gạt sang một bên, dừng một chút lại nói, "Bây giờ Long Quốc khắp nơi đều là nhuận du mễ, chỉ sợ ngày tháng của cỏ đuôi chó này cũng không còn lâu nữa đâu! Tiêu huynh nếu không quen đuôi chó nhiều, qua mấy ngày nữa sẽ tốt thôi, chỉ là nhuận du mễ này không chỉ chiếm đất của cỏ đuôi chó, chỉ sợ còn chiếm nhiều hơn nữa kìa!"

Tiêu Vũ Không cười lạnh, không muốn tiếp tục đánh cờ tịt như vậy nữa, rất thẳng thắn nói, "Cho nên có người muốn thanh trừ nhuận du mễ, phải không?"

Đông Phương Minh kín đáo nói, "Cỏ dại có thể thanh, lương thực thì không thể thanh, con người phải ăn cơm, thanh trừ lương thực chẳng phải sẽ chết đói sao, chỉ là lương thực này không thể kiểm soát trong tay mình, cần phải lấy từ trong tay người khác thì cũng không dễ chịu gì, bị người ta nắm giữ vận mệnh, chính là sống không bằng chết, vận mệnh phải nắm giữ trong tay mình mới là kiên cố, cho nên học cách trồng lương thực mới là quan trọng nhất, như không thể nắm giữ chỉ có cách đoạt lấy cướp lấy ngược đãi, không được nữa, chỉ có tiêu diệt, nếu không chỉ có mình chết đi."

Rõ ràng Đông Phương Minh đã biết được cái gì, hoặc là đã đoán được cái gì, Tiêu Vũ Không có thể chắc chắn Đông Phương Minh không thể biết nhuận du mễ chính là từ chỗ hắn tuồn ra, nhưng tên tinh ranh này ít nhất có thể phát hiện ra có liên quan không thể tách rời với mình, những lời vừa nói đã rất rõ ràng rồi.

Huyễn Ảnh tập đoàn là một trong ba đại tài phiệt của Long Quốc, hơn nữa còn là đứng đầu, thực lực tự nhiên không cần phải nói, thế nhưng nếu chỉ dựa vào thực lực Tiêu Vũ Không cũng không sợ, đấu không lại cùng lắm thì mình vắt chân lên cổ bỏ chạy, xem ai có thể ngăn cản, nhưng tình hình hiện tại lại khác, đã không chỉ đơn thuần là chuyện mình vắt chân lên cổ bỏ chạy là có thể giải quyết, chỉ sợ sẽ liên lụy đến rất nhiều người, quan trọng hơn là Tiêu Vũ Không lờ mờ cảm thấy mình có chút tình cảm với Phù Lược Nhã, người phụ nữ này hắn đã không thể buông tay rồi.

Mà lời nói vừa rồi của Đông Phương Minh lại ngầm tiết lộ rằng, đây không chỉ là ý của riêng Huyễn Ảnh tập đoàn, phàm là tập đoàn bị xâm phạm lợi ích đều có sát tâm...

Ý định ban đầu khi Tiêu Vũ Không trồng nhuận du mễ cũng chỉ vì tư lợi của bản thân, thu được quặng quan trọng từ chỗ Mộc Thang, vốn không muốn giải quyết nạn đói nào cả, chỉ là hành động tiện tay mà thôi, lúc đó cũng chỉ biết có lẽ sẽ gặp chút phiền phức, lại không ngờ sẽ nghiêm trọng đến mức độ này, huống chi mấy tháng nay tuy có động tĩnh, nhưng cũng không lớn, thế nhưng lời nói vừa rồi của Đông Phương Minh lại vô cùng trọng đại, ngầm có ý đuổi hoàng thất xuống đài.

Quốc hội gần đây cũng có động thái rất lớn, chẳng qua vì đại hội thi đấu cơ giáp tổ chức vô cùng náo nhiệt nên mới che giấu được dòng ngầm dưới mặt hồ bình lặng mà thôi, Tiêu Vũ Không không chỉ tập trung vào bản thân, rất nhiều chuyện chỉ là nhìn vào mắt, ghi vào lòng.

Nếu chỉ có một thân một mình Tiêu Vũ Không sớm đã trở mặt, chuyện giết người diệt khẩu cũng có khả năng làm ra, dù sao Đông Phương Minh đối với mình cũng coi như biết rõ căn cơ, đứng từ góc độ đặc công mà cân nhắc, tuyệt đối là không thể giữ hắn lại, hoặc là chính mình cao chạy xa bay, chỉ tiếc là với hoàn cảnh hiện tại, Tiêu Vũ Không cả hai cách này đều không thể quyết định.

Nhìn khuôn mặt vẫn mang nụ cười nhạt của Đông Phương Minh, Tiêu Vũ Không đành phải dẹp bỏ cơn giận trong lòng, dứt khoát nói, "Đông Phương tiên sinh, đã anh hiểu tôi như vậy, chi bằng hiểu thêm chút nữa cũng không sao, nhuận du mễ chính là do tôi nghiên cứu chế tạo ra, tuy chưa đăng ký bằng sáng chế, nhưng giống gốc hoàn toàn nằm trong tay tôi, khi nào muốn nhuận du mễ tuyệt chủng chỉ nằm trong một ý niệm của tôi mà thôi."

Quả nhiên, Đông Phương Minh thầm nghĩ, trước đó từng suy đoán có thể là do người hướng dẫn của công chúa Phù Lược Nhã là Đới Nhĩ·Ca Mê Long làm ra, nhưng mấy ngày trước có tin tức truyền tới, Đới Nhĩ·Ca Mê Long vẫn luôn ở lại tinh vực Phổ Nhĩ xa xôi, Long Quốc cách nơi đó ba mươi triệu năm ánh sáng, cho dù khoa học kỹ thuật phát triển đến mức độ ngày nay, khoảng cách này cũng là tương đối xa xôi, giữa đường còn phải đi qua vô số điểm nhảy vọt và trạm trung chuyển, tàu thương mại bình thường không có mấy tháng thời gian là không đến nơi nổi, trừ phi là chiến hạm quân sự mới có khả năng trong thời gian ngắn đi đến, nhưng đó cũng là quốc gia dưới công nghệ không gian chiều thứ bảy mới có thể làm được, trình độ quân sự của Long Quốc còn lâu mới đạt đến mức độ đó.

Chỉ là Đông Phương Minh vẫn có một điểm nghĩ mãi không thông, người nông dân thực sự đã làm công nhân nông nghiệp cơ giáp hơn sáu năm này làm thế nào có thể nghiên cứu ra loại lương thực chính cao cấp như vậy chứ? Vấn đề này tạm thời đành phải gác lại!

"Tiêu huynh, đã tin tưởng hạ sĩ như vậy, đem bí mật này nói cho tôi biết, tôi Đông Phương Minh tự nhiên sẽ không giấu giếm, nhuận du mễ không chỉ cản trở lợi ích của tài phiệt, cũng cản trở lợi ích của quốc hội, quan trọng hơn là còn cản trở người Maja, người duy nhất được hưởng lợi chỉ có hoàng thất mà thôi. Chỉ tiếc là hoàng thất Long Quốc hiện nay sớm đã trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích, trong Liên minh tinh tế quốc gia thực hiện chế độ đế chế đã rất ít, cho dù là chế độ đế chế tồn tại trên hình thức cũng rất ít, đại đa số quốc gia thực hiện đều là chế độ dân chủ, đây cũng là lòng người hướng về, Long Quốc cũng chỉ vì môi trường chính trị và môi trường lịch sử đặc biệt mới phát triển thành như ngày hôm nay, mà chế độ cổ xưa và lạc hậu này chỉ cản trở sự phát triển của một quốc gia, Long Quốc vì sao mấy trăm năm nay vẫn không thể phát triển lên được, thực hiện chế độ đế chế là một nguyên nhân cản trở rất quan trọng, trên thực tế Tiêu huynh đường đường là phò mã, xuất phát từ ý tốt đi giúp đỡ hoàng thất Long Quốc cũng là chuyện dễ hiểu, dù sao cũng là người một nhà, chỉ có điều hành động này lại gia tăng tốc độ diệt vong của hoàng thất Long Quốc, hơn nữa còn khiến sự diệt vong loại này trở nên cực kỳ dữ dội, rất có thể cũng sẽ liên lụy đến rất nhiều người vô tội." Đông Phương Minh hiếm khi thu lại nụ cười, nghiêm túc nói.

Tiêu Vũ Không lại không nghĩ sâu xa đến thế, lúc này lại được điểm tỉnh, những điều này hắn sớm nên nghĩ đến, chỉ là quá tập trung vào sự phát triển của bản thân, mà bỏ qua xu hướng diện rộng, bản thân hành sự theo ý mình tuyệt đối là không thông được, rõ ràng con người không thể tồn tại độc lập, bản thân quả thực đã sơ suất, quan trọng hơn là bản thân luôn che giấu đầu đuôi, khi nắm trong tay con át chủ bài, thế nhưng lại mất đi năng lực kiểm soát cục diện, có đôi khi quá mức khiêm tốn chưa chắc đã là một chuyện tốt.

Chỉ có điều lời nói của Đông Phương Minh vẫn nói chưa đủ rõ ràng, chỉ đang phân tích đại cục hiện tại mà thôi, Tiêu Vũ Không đặt thức ăn trong tay xuống, lần đầu tiên nhìn thẳng vào đôi mắt của Đông Phương Minh, nghiêm túc nói, "Đông Phương tiên sinh, không cần phân tích chi tiết với tôi, cứ nói thẳng đi!"

Đúng lúc này, đại sảnh xuất hiện một trận hỗn loạn, rất nhiều người bàn tán xôn xao, có người thì thầm to nhỏ nói, "Đây chính là tiết mục lớn trong ngày hôm nay đấy!"

Có người đáp lời, "Đúng vậy, người lái Thần chết vàng, cuối cùng cũng sắp xuất hiện rồi!"

<span>"Nghe nói là một tiểu hỏa trẻ tuổi lắm đấy!"</span>

"Mau nhìn kìa, cậu ấy đi vào rồi!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:12
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Mộc Thang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.