Vào cái ngày hôm nay mà bàn chuyện thư tình viết tay thì thật quá hoang đường. Ở thời thô lỗ internet này, người ta đã số hóa cảm xúc bằng chát, bằng meo bằng điện thoại di động, toàn những thứ văn minh wifi không dây, bất chấp một chân lý đã được mặc định, đã đích thực tình yêu thì phải lắm dây nhiều rợ. Có một thời chưa xa lắm, những lời tỏ tình handmade đẫm đầy nồng nàn tha thiết hoặc hờn giận hoặc yêu thương luôn được đựng trong phong bì. Còn bây giờ cái bao giấy xinh xinh trinh bạch ấy đã mờ mịt tuyệt truyền, chỉ có bọn dở hơi mới đi gửi gắm ái tình vào đấy. Vẫn cái phong bao đó thôi, nhưng giờ đây toàn dung tục đựng tiền mừng tiền biếu, thậm chí nhơ nhớp tiền hối lộ. Và cũng giống hệt những tình nhân ngày xưa, đám quan chức nhận phong bì ngày nay cũng vẫn hồi hộp, cũng vẫn nâng niu, vẫn run run khi mở. Duy có điều khác nho nhỏ, nếu trong bao đấy vẻn vẹn
trong veo mấy chữ “I love you” thì tin chắc rằng bọn trót cầm sẽ tăng xông lăn đùng vì vọt cao huyết áp. Tổ sư những thằng ngu ngơ đưa, thời này là thời nào.
Vẫn thủa xa vắng lãng mạn bao cấp, chỉ có người mù chữ khi yêu mới không viết thư tình. Thói quen tỏ tình bằng chữ đã phổ cập rồi thăng hoa vào giai thoại học đưòng bằng bài thất ngôn tứ tuyệt nửa ta nửa Liên Xô. “Chiều chiều ra đứng ác cờ nô. Trông em nào cũng khơ ra xô. Tối tơ tưởng viết pít xờ mô. Nhung nhớ gửi tới đa le cô”. Hồi ấy tiếng Nga đang thời thượng, nghĩa của mấy từ Liên Xô đã Việt hóa trong bài thơ tuần tự là “cửa sổ”, “tốt xinh”, “thư tình” và “xa vời vợi”. Tất nhiên, tác giả của những bức thư hoặc ngô nghê chân thành hoặc mượt mà giả dối kia đa phần đều là đàn ông. Tuy nhiên, trong đám nữ sinh năm cuối cũng có những thập thành thiếu nữ viết tình thư cao thủ lắm. Hồi đầu thập kỷ tám mươi của thế kỷ trước, ở ký túc xá Mễ Trì có một em khoa Văn xuất xứ chiêm trũng cầu tõm viết “mả” đến mức vô số nam sinh mới lơ ngơ yêu phải tới tận nơi biếu xén (hoặc bánh xà phòng hoa nhài, hoặc mấy lạng đường đỏ) để nhờ viết hộ. Trời cao ghen tài, về sau hôn nhân của em long đong kinh khủng. Đau đớn thay, đã ba bốn lần đò mà em toàn gặp thằng đểu rồi thằng đểu.
Thư viết xong, khó nhất là tin cậy tìm được người đưa thư. Nàng thường nhờ đứa em gái, hoặc đứa em họ con bà dì. Thật trớ trêu, đứa đưa thư sau khi lén lút xem trộm thì
nức nở yêu luôn người viết thư. Về phía chàng cũng vậy, cái thằng bạn cùng phòng sau hai lần cầm hộ, khi nhắc tới nàng thái độ bỗng khả nghi khang khác. Chắc nhất là gửi bưu điện, ngoài phong bì nồng nàn đề “Yêu nhau tình cảm dạt dào. Nhờ anh bưu điện gửi vào tận tay”. Có anh bưu tá hay chữ, suốt ngày bị đọc cái mẫu câu lục bát “sến vãi” thì phát phẫn, bèn viết thêm “Thư này ông đéo gửi ngay. Để xem tình cảm chúng mày đến đâu”.
Những lá thư tình tuyệt vời thường thuộc về bọn lần đầu tiên yêu. Phần lớn phong khí đều hăng nồng một mùi thuốc chuột, bởi cả chàng và nàng thi nhau đòi tự tử. (Chừng ba mươi năm sau nhỡ gặp lại, cả hai bẽn lẽn liếc. Nàng núc ních béo đã ăn kiêng, còn chàng quanh người giắt đầy thuốc nam thuốc bắc vì sợ chết). Những thư hay nhất thường hành văn độc đáo không bức nào giống bức nào, toàn những lời lộn xộn trúc trắc rưng rưng sai ngữ pháp chính tả. Có điều, cho dù viết bằng bất cứ mực gì, thì ở thẳm sâu nơi nét chữ đều phảng phất một màu hồng tươi như máu đang rơm rớm. Vài đứa con gái kỹ tính thè lưỡi nếm, bỗng rùng mình thấy mặn chát. Đương nhiên thôi, tất thảy thiêng liêng tình đầu bao giờ mà chẳng đẫm tràn huyết lệ. Nhiều thằng thành thạo Sở Khanh làm hàng nhái tinh tế a dua, chúng dùng bút bi mực đỏ rồi run rẩy làm nhoè chữ bằng chút nước muối pha loãng. Mặc dù đã cẩn thận nếm, nhưng không ít thiếu nữ vẫn bị lừa. Đám đàn bà này, về sau hay bị chồng bỏ vì tội nấu ăn vụng.
Thư tình giống như rượu quý, càng để lâu càng hoang mang cảm động. Có một ngày khi đứa con gái đầu lòng lên xe hoa, vài thiếu phụ chợt tự thấy như đã già, bồi hồi giở lại tập thư cũ giấu dưới đáy hộp nữ trang. Nghẹn ngào dở dang đọc vài bức, đuôi mắt chân chim bao lâu vô cảm tự nhiên ướt sũng lã chã. Văn chương diễm tình của 8X, 9X bây giờ tuy làm cầu kỳ công phu nhưng không hiểu sao cứ khô không khốc. Thiếu phụ như đau đớn, băn khoăn tự hỏi, tại sao không đưa thư tình vào sách giáo khoa nhỉ. Hay là hôm nay người ta yêu chỉ còn thích “động thủ” chứ chẳng có ai thèm “động khẩu”.
Thư (thường đi đôi với hùng), trong phiên âm Hán Việt có một nghĩa rất hay dùng luôn nhằm chỉ con mái. “Tình thư” nôm na có thể hiểu là tình của giống cái vì thế không nhất thiết phải trong trắng thể hiện bằng giấy. Con giai nhà giàu cưới được mỹ nhân nhà nghèo là nhờ vào tiền. Danh sĩ Vu Hựu đời Đường lấy được vợ ưng ý là nhờ biết viết trên lá thắm. Lúc Kim Trọng tỏ tình bằng xuyến vàng khăn lụa, nàng Kiều giãy giụa cố giữ tư cách cũng đành dựa vào điển “hồng diệp” đấy. “Dù khi lá thắm chỉ hồng. Nên chăng thì cũng tại lòng mẹ cha”.
Giọng nũng nịu lọc lõi ngây thơ, từa tựa như của mấy em chân dài hôm nay đi săn đại gia mới nổi.