Học Viện Khắc Nghiệt

Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

❊ ❊ ❊

"Họ đâu rồi?" Violet hét lên khi huấn luyện viên Genghis bước vào lều "Ông đã làm gì với họ?" Thông thường, một người nên bắt đầu cuộc hội thoại bằng một câu đại loại như "Xin chào, khỏe không?", nhưng đứa lớn nhất nhà Baudelaire đã quá kích động.

Cặp mắt Genghis sáng rực lên, nhưng giọng ông ta bình tĩnh và dịu dàng "Chúng đây." Ông ta nói, đưa dây ruy băng và cái kính lên "Ta biết mấy bây lo cho chúng nên ta mang đến đây."

"Chúng tôi không có ý đó!" Klaus nói, lấy mấy món đồ lại từ bàn tay méo mó của Genghis "Ý chúng tôi là họ!"

"Ta e rằng ta không hiểu ý tụi bây đâu." Huấn luyện viên Genghis nói rồi nhún vai với mấy người kia "Bọn trẻ mồ côi chạy trong B.T.C.Đ.B.C.T.M.C, chúng phải nghỉ ngơi vào sáng sớm để làm bài kiểm tra. Trong sự vội vã, Violet đã làm rớt sợi ruy băng, Klaus làm rớt mắt kính. Nhưng đứa bé-"

"Ông biết đó không phải là điều đã diễn ra mà." Violet ngắt lời. "Các bạn nhà Quagmire đâu? Ông đã làm gì với bạn chúng tôi?"

"Ông đã làm gì với bạn chúng tôi?" Nero nhái lại "Đừng có nói chuyện ngớ ngẫn nữa, đám mồ côi."

"Tôi e rằng nó không vô nghĩa đâu." Genghis nói, lắc đầu và nói tiếp "Như khi tôi nói trước khi con bé này ngắt lời, đứa em bé không nghỉ ngơi như mấy đứa mồ côi kia. Nó ngồi đó như cái túi bột. Nên tôi đi đến và đá một cái để nó di chuyển."

"Ý hay đó!" Nero nói "Câu chuyện hay làm sao! Rồi sao nữa?"

"À, đầu tiên tôi đá nó một cú giáng trời." Genghis nói với cặp mắt sáng rực. "Nhưng may sao, nó lại là một vận động viên khủng khiếp và quá may mắn nên chẳng thấy đau gì cả?"

"Nero vỗ tay "Tôi hiểu ý ông Genghis." Ông ta nói "Con bé là một vận động viên bền bỉ."

"Nhưng nó đã lã tất cả ghim bấm đó." Ông Remora phản bác.

"Câm miệng lại và để huấn luyện viên hoàn thành câu chuyện đi." Nero nói.

"Nhưng khi tôi nhìn xuống." Genghis tiếp tục "Tôi thấy không phải tôi đá một đứa bé. Mà tôi đá một bịch bột! Tôi đã bị lừa!"

"Thật kinh khủng!" Nero thốt lên.

"Tôi chạy theo Violet và Klaus." Genghis kể tiếp "và tôi phát hiện ra chúng không phải là Violet và Klaus, nhưng chúng là anh em sinh đôi."

"Không phải sinh đôi!" Violet hét lại "Mà là sinh ba!"

"Mà là sinh ba!" Nero nhái. "Đừng ngớ ngẩn như vậy chứ. Sinh ba khi có bốn đứa bé sinh ra cùng lúc, nhưng tụi nhà Quagmire chỉ có hai đứa."

"Và hai đứa nhà Quagmire giả dạng làm bọn nhà Baudelaire, để bọn nhà Baudelaire có thêm thời gian học bài."

"Có thêm thời gian học hả?" Nero nói và cười toe toét "Hee hee hee! Đó là gian lận!"

"Đó không phải là gian lận!" Bà Bass nói.

"Cúp học thể dục để học bài là gian lận." Nero khăng khăng.

"Không, đó chỉ là cách phân chia thời gian hợp lý." Ông Remora suy luận. "Các vận động viên không sai, nhưng chúng không nên quen với cách học này."

"Nhìn này, ta là hiệu phó." Hiệu phó nói "Ta nói bọn nhà Baudelaire gian lận, cho nên, hooray! Ta có thể đuổi chúng. Hai người chỉ là giáo viên, cho nên nếu hai người chống đối ta, hai người cũng sẽ bị đuổi."

Ông Remora nhìn bà Bass, Họ nhún vai "Ông là chủ, Nero."

Ông Remora nói sau cùng, lấy trái chuối ra khỏi túi. "Nếu ông nói chúng bị đuổi, thì chúng bị đuổi."

"À, ta nói chúng bị đuổi." Nero nói "Và Sunny mất việc luôn."

"Rantaw!" Sunny la lên, nghĩa là "Dù gì tôi cũng đâu có muốn làm thư ký."

"Chúng tôi không quan tâm việc bị đuổi." Violet nói "Tôi chỉ muốn biết, bạn tôi bị gì?"

"À, bọn nhà Quagmire phải trả giá vì trò chơi khăm của chúng." Huấn luyện viên Genghis nói "Nên ta đưa chúng nhà ăn và mặc hai bộ đồ công nhân. Chúng sẽ đánh trứng cả ngày."

"Chí lý." Nero đồng tình.

"Chắc là chỉ có vậy không?" Klaus nghi ngờ "Đánh trứng thôi hả?"

"Ta đã nói thế đó." Genghis nói và nghiên tới gần bọn trẻ nhà Baudelaire, chúng có thể thấy đôi mắt sáng rực và đường cong ngoằn ngoèo trên cái miệng xấu xa đó. "Hai đứa nhà Quagmire sẽ đánh và đánh cho đến khi chúng bị đánh đi."

"Ông nói dối." Violet nói.

"Dám gây hấng với huấn luyện viên của tụi bây." Nero nói, lắc cái đầu có bím tóc "Nên bây giờ tụi bây bị đuổi gấp đôi."

"Chuyện gì đây?" một giọng nói cất lên từ cửa "Bị đuổi gấp đôi là sao?"

Tiếng nói dừng lại để ho sặc sụa, nên bọn trẻ nhà Baudelaire không cần nhìn cũng biết đó là ông Poe. Ông ấy đang đứng ở lều mồ côi, ông cầm một cái túi giấy lớn, trông có vẻ bận rộn và bối rối. "Các người đang làm gì vậy?" ông ấy nói "Đây không phải là một nơi thích hợp để trò chuyện. Nó chỉ là một cái lều cũ kĩ."

"Ông làm gì ở đây?" Nero hỏi "Chúng tôi không cho phép người lạ đi quanh trường Prufrock Preparatory."

"Poe là tên tôi." Ông Poe nói, bắt tay Nero "Ông chắc là Nero. Chúng ta đã nói chuyện trên điện thoại. Tôi nhận được điện tín của ông về hai mươi tám túi kẹo và mười đôi bông tai đính đá quý. Các đồng nghiệp của tôi ở Mulctuary Money Management nghĩ tôi nên giao tận nơi, nên tôi đến đây. Nhưng bị đuổi là sao?"

"Mấy đứa mồ côi này chơi khăm tôi." Nero nói "Chứng tỏ chúng là những kẻ bịp bợm nên tôi đuổi."

"Những kẻ bịp bợm à?" Ông Poe nói, cau mày nhìn ba chị em "Violet, Klaus, Sunny, bác rất thất vọng. Các cháu hứa sẽ là những học sinh chăm ngoan mà."

"Thực ra chỉ có Violet và Klaus là học sinh." Nero nói "Sunny là thư ký hành chính, nhưng nó cũng rất tệ."

Mắt ông Poe trợn lên ngạc nhiên khi ông dừng lại ho và cái khăn trắng. "Thư ký hành chính à?" ông lặp lại "Tại sao, Sunny là em bé mà. Nó nên ở trường mẫu giáo, chứ không phải trong môi trường văn phòng."

"Đó không phải là vấn đề nữa." Nero nói "Chúng bị đuổi rồi, đưa tôi kẹo đi."

Klaus nhìn xuống tay nó đang cầm chặt những cuốn sổ của bọn trẻ nhà Quagmire. Nó sợ rằng những quyển sổ này là đấu hiệu cho thấy nó sẽ không gặp lại bọn trẻ nhà Quagmire lần nữa. "Ta không còn thời gian cho mấy viên kẹo đâu!" Nó hét lên "Bá tước Olaf đã làm gì đó khủng khiếp với bạn chúng tôi rồi!"

"Bá tước Olaf à?" Ông Poe nói, đưa cho Nero cái túi giấy "Đừng nói với bác là hắn tìm thấy tụi cháu ở đây nha!"

"Không, tất nhiên là không," Nero nói "Dĩ nhiên, hệ thống máy tính cao cấp của chúng tôi đã ngăn hắn ta, nhưng bọn trẻ cứ có tư tưởng huấn luyện viên Genghis thực sự là bá tước Olaf cải trang."

"Bà tước Olaf." Genghis nói chậm rãi "Vâng, tôi đã nghe về ông ta. Ông ta được coi là diễn viên giỏi nhất thế giới. Ta là giáo viên thể dục giỏi nhất thế giới, nên chúng tôi không thể nào là cùng một người."

Ông Poe nhìn huấn luyện viên Genghis từ trên xuống rồi bắt tay ông ta "Rất hân hạnh được gặp ông." Ông ấy nói, sau đó quay sang bọn trẻ nhà Baudelaire. "Mấy đứa, bác thật bất ngờ. Thậm chí không có hệ thống máy tính cao cấp thì mấy đứa cũng không nên nói người đàn ông này là bá tước Olaf chứ. Olaf có một đường chân mày, còn người này đội khăn turban mà. Olaf có hình xăm con mắt trên mắt cá, còn người này đang mang giày chạy đắt tiền. Chúng khá đẹp đó."

"Cám ơn." Huấn luyện viên Genghis nói "Thật không may, nhờ bọn trẻ mà giờ nó dính đầy bột, nhưng tôi chắc nó sẽ được giặt sạch."

"Nếu ông ấy tháo khăn và giày ra." Violet nói thiếu kiên nhẫn "Mọi người sẽ thấy ông ta là bá tước Olaf."

"Ta đã nói chuyện này rồi mà." Nero nói "Ông ta không thể cởi giày chạy vì phải tập thể dục và chân ông ta hôi."

"Và tôi không tháo khăn turban vì lý do tôn giáo." Genghis thêm vào.

"Không phải vì lý do tôn giáo." Klaus nói khinh bỉ, Sunny hét lên đồng tình "Ông ta đội nó để cải trang. Bác Poe làm ơn đi, kêu ông ta tháo nó ra đi!"

"Klaus à." Ông Poe nghiêm khắc "Cháu phải học cách chấp nhận nền văn hóa khác. Tôi xin lỗi ông, huấn luyện viên Genghis. Mấy đưa không có ý thành kiến đâu."

"Khá ổn." Genghis nói "Tôi từng bị phân biệt tôn giáo."

"Tuy nhiên," Ông Poe nói tiếp, sau một trận ho "Tôi yêu cầu ông tháo giày, nếu điều đó làm tụi nhỏ thoải mái. Tất cả chúng ta phải ráng chịu đựng mùi đó nếu nó là điều minh chứng."

"Mùi chân," Bà Bass nói, bịt mũi lại "Ew, ghê tởm."

"Tôi e là tôi không thể cởi giày." Huần luyện viên Genghis nói rồi lùi về phía cửa một bước "Tôi cần chúng."

"Cần chúng?" Nero hỏi "Để làm gì?"

Huần luyện viên Genghis nhìn chằm chằm bọn trẻ nhà Baudelaire và cười nham hiểm "Dĩ nhiên là để chạy." ông ta nói rồi chạy ra khỏi cửa.

Bọn trẻ mồ côi giật mình một lát, không phải vì ông ta bất ngờ chạy mà còn vì ông ta dường như đã bỏ cuộc dễ dàng. Sau bấy lâu, tên giáo viên thể dục ranh ma bắt bọn trẻ nhà Baudelaire chạy, làm chúng bị đuổi đã bất ngờ chạy qua bãi cỏ mà không thèm nhìn lại sấp nhỏ hắn đã theo đuổi trong thời gian dài. Bọn trẻ nhà Baudelaire bước ra khỏi lều mồ côi và huần luyện viên Genghis quay đầu lại nhạo báng chúng.

"Đừng nghĩ ta bỏ cuộc dể dàng, lũ mồ côi!" Ông ta nói vọng lại "Nhưng trong thời gian chờ đợi, ta đã có hai đứa tù nhân nhỏ với đống tài sản hấp dẫn!"

Ông ta bắt đầu chạy và chỉ ngón tay xương xẩu về phía bên kia bãi cỏ. Bọn trẻ nhà Baudelaire thở hỗn hển. Ở cuối trường Prufrock Prep, chúng thấy một chiếc xe hơi đen dài với khói đen cuồn cuộn xả ra từ ống bô. Nhưng bọn trẻ không thở hổn hển vì khói ô nhiễm. Hai người công nhân trong nhà ăn đang tiến về xe hơi, nhưng đã tháo mặt nạ kim loại và ba đứa nhỏ có thể thấy đó là hai người đàn bà mặt phấn, đồng bọn của bá tước Olaf. Nhưng đó không phải là nguyên nhân tụi nó thở hổn hển mặc dù đó cũng là một sự lộ mặt đáng kinh ngạc và lo ngại. Chúng thở hổn hển vì thứ mà hai bà mặt phấn đang kéo về phía xe hơi. Mỗi bà mặt phấn kéo một đứa trẻ nhà Quagmire, chúng đang vùng vẫy để thoát.

"Đưa chúng vào ghê sau!" Genghis nói "Ta sẽ lái! Nhanh lên!"

"Huấn luyện viên Genghis đang làm gì với mấy đứa nhỏ đó thế?" Ông Poe cau mày hỏi.

Bọn trẻ nhà Baudelaire còn không thèm quay qua và giài thích với ông Poe. Sau khóa huấn luyện B.T.C.Đ.B.C.T.M.C, Violet, Klaus và Sunny phát hiện cơ bắp chúng có khả năng đáp ứng ngay nếu chúng muốn chạy. Và bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire chưa bao giờ muốn chạy như lúc này.

"Theo sau chúng!" Violet hét lên, và bọn chúng chạy theo. Violet chạy, tóc nó tung bay. Klaus chạy, không quên mang theo mấy cuốn sổ của bọn trẻ nhà Quagmire. Sunny dùng tay chân bò nhanh hết sức. Ông Poe há hốc miệng và bắt đầu chạy theo, Nero, Ông Remora và Bass cũng bắt đầu chạy theo sau ông Poe. Nếu bạn đứng phía sau cổng vòm và theo dõi mọi chuyện, bạn sẽ thấy như một cuộc đua trên bãi cỏ. Huấn luyện viên Genghis chạy đầu tiên, bọn trẻ nhà Baudelaire phía sau, những người lớn đang phục phịch sau mấy đứa trẻ. Nhưng nếu bạn tiếp tục theo dõi, bạn sẽ thấy sự tiến triển thú vị trong cuộc đua, bọn trẻ nhà Baudelaire đang bắt kịp Genghis. Dĩ nhiên, huấn luyện viên có đôi chân dài hơn, nhưng ông ta chỉ đứng và thỏi còi suốt mười đêm qua. Còn những đứa trẻ thì chạy hàng trăm vòng quanh vòng tròn dạ quang, cho nên đôi chân nhỏ bé và khỏe khoắn, trong trường hợp của Sunny là cánh tay - đang vượt qua được cái lợi thế chiều cao của Genghis.

Tôi ghét phải dừng lại ở phần hồi hộp của câu chuyện, nhưng tôi phải tùy tiện đưa cho bạn thêm một cảnh báo cuối cùng khi ta đến phần kết của câu chuyện này. Chắc các bạn nghĩ, bọn trẻ sẽ đuổi theo kịp kẻ thù, có lẽ trong đời bọn trẻ nhà Baudelaire, bây giờ đã đến thời điểm tên ác quỷ này bị bắt, và có lẽ bọn trẻ sẽ tìm được người bảo hộ tốt, rồi Violet, Klaus và Sunny sẽ dành phần đời còn lại trong sự hạnh phúc và mở một công ty in ấn như chúng đã thảo luận với bọn trẻ nhà Quagmire. Và bạn có quyền tự do tin rằng đây là hướng đi của câu chuyện nếu bạn muốn. Những sự việc ít ỏi còn lại trong chương này khá đau thương và khủng khiếp. Vì vậy, nếu bạn muốn bỏ qua chúng, thì bạn hãy đặt quyển sách này xuống và nghĩ đến một kết thúc có hậu cho câu chuyện kinh khủng này. Tôi đă có một lời hứa trang trọng rằng sẽ viết tiểu sử của bọn trẻ nhà Baudelaire thật chính xác như những gì nó đã xảy ra, nhưng bạn thì không có hứa - theo tôi biết là vậy - và bạn không phải chịu đựng cái kết kinh khủng của câu chuyện này. Và đây là cơ hội cuối cùng của bạn để giải thoát bản thân khỏi những gì xảy ra tiếp theo.

Violet là người đầu tiên đuổi kịp huấn luyện viên Genghis, con bé vươn cánh tay ra xa nhất có thể, chụp lấy một phần khăn turban. Khăn turban, như các bạn biết, nó là một miếng vải, quấn một cách phức tạp quanh đầu ai đó. Nhưng Genghis đã nói dối, ông ta không biết cách quấn khăn đúng chuẩn, vì ông ta chỉ đội nó để cải trang chứ không vì lý do tôn giáo. Ông ta chỉ quấn nó quanh đầu theo cái cách mà bạn quấn một cái khăn quanh mình khi ra khỏi phòng tắm, nên khi Violet túm lấy cái khăn, nó tháo ran gay lập tức. Con bé hi vọng khi túm được cái khăn sẽ ngăn ông ta chạy, nhưng những gì còn lại trên tay nó chỉ là một miếng vải dài. Huấn luyện viên Genghis vẫn chạy cùng với cái lông mày một hàng và đội mắt sáng rực.

"Nhìn kìa!" Ông Poe nói, ông đạng chạy phía sau bọn trẻ nhà Baudelaire nhưng đủ gần để thấy. "Genghis có chân mày một đường giống bá tước Olaf!"

Sunny là đứa nhà Baudelaire đuổi kịp Genghis, vì nó bò nên nó có vị trí hoàn hảo để tấn công đội giày. Dùng bốn cái răng nhọn cắnc cái dây giày bên này rồi bên kia. Cái nút thắc bung ra ngay lập tức, để lại những mảnh nhỏ trên bãi cỏ. Sunny hị vọng việc tháo nút thắc có thể cản chân huần luyện viên nhưng Genghis chỉ bước ra khỏi đôi giày và chạy tiếp. Như những người ở dơ khác, huấn luyện viên Genghis không mang vớ, nên cái hình xăm con mắt trên mắt cá chân hắn lấp lánh bởi mồ hôi.

"Nhìn kìa!" Ông Poe nói, ông ấy vẫn còn rất ra để giúp đỡ nhưng đủ gần để thấy. "Genghis có hình xăm con mắt, giống bá tước Olaf! Thực ra ta nghĩ ông ta là bá tước Olaf!"

"Dĩ nhiên rồi!" Violet hét lên, giơ cái khăn turban đã tháo lên.

"Merd!" Sunny la lên, giơ một mảnh của dây giày lên. Con bé có ý nói là "Đó là những gì tụi chàu cố nói với mọi người."

Tuy nhiên, Klaus không nói gì cả. Nó dồn hết năng lượng để chạy, nhưng nó không chạy về phía người đàn ông mà cuối cùng ta cũng có thể kêu tên thật, bá tước Olaf. Klaus chạy về phía chiếc xe. Người phụ nữ mặt phấn chỉ mới vừa đẩy bọn trẻ nhà Quagmire vào ghế sau, và nó biết đây có thể là cơ hội duy nhất để giải cứu chúng.

"Klaus! Klaus!" Isadora hét toáng lên khi thằng bé đến chiếc xe. Klaus bỏ mấy quyển sổ xuống và nắm lấy tay bạn mình "Cứu tụi tớ!"

"Nắm lấy!" Klaus hét lên và bắt đầu kéo Isadora ra khỏi xe. Không một lời nào, một trong hai người đàn bà mặt phấn nghiên tới cắn tay Klaus, ngăn nó lại. Bà mặt phấn còn lại nghiên tới kéo áo Isadora và bắt đầu đóng cửa xe.

"Không!" Klaus la lên và nắm lấy tay nắm cửa. Klaus và đồng bọn của Olaf giằng co, đóng cửa rồi mở cửa.

"Klaus!" Duncan hét lên từ phía sau Isadora "Nghe tớ này Klaus, nếu có gì không hay xảy ra-"

"Sẽ không có gì xảy ra cả." Klaus nói, kéo cái cửa hết sức có thể. "Các cậu sẽ thoát khỏi đây trong chốc lát.

"Nếu có gì không hay xảy ra." Duncan nói lại "Cái vài điều các cậu cần biết. Khi tụi tớ tìm kiếm tiểu sử của bá tước Olaf, tụi tớ tìm thấy mấy điều ghê gớm!"

"Ta nói chuyện đó sau." Klaus nói, kéo cái cửa.

"Nhìn vào quyển sổ!" Isadora hét lên "Cái-" Người đàn bà mặt phấn bịt miệng Isadora nên con bé không thể nói. Isadora xoay đầu trượt khỏi bàn tay của bà ta. "Cái-" Bàn tay phấn bịt miệng nó lần nữa.

"Chờ đó!" Klaus nói trong sự tuyệt vọng "Gắng lên!"

"Nhìn vào quyển sổ! V.F.D" Duncan la lên, nhưng người đàn bà mặt phấn bịt miẹng nó lại trước khi nó có thể nói tiếp.

"Cái gì?" Klaus nói.

Duncan lắc cái đầu để thoát khỏi bàn tay của bà ta trong một chút "V.F.D" nó la lên lần nữa, và đó là điều cuối cùng Klaus nghe thấy. Bá tước Olaf chạy chậm hơn khi không có giày nhưng đã đến được chiếc xe và gầm lên một tiếng điếc tai, ông ta nắm tay Klaus kéo ra khỏi cửa xe. Khi cửa xe đóng sầm lại, Olaf thúc vào bụng Klaus một cái Thụp! thô bạo và đẩy nó ngã xuống đất gần mấy quyển sổ nó làm rớt. Tên côn đồ bước qua Klaus, nở một nụ cười đáng sợ, cúi người xuống, nhặt mấy cuốn sổ rồi giấu chúng dưới cánh tay.

"Không!" Klaus la lên, nhưng bá tước Olaf chỉ mỉm cười, bước vào ghế trước, bắt đầu lái xe khi Violet và Sunny đến bên em trai của chúng.

Ôm lấy bụng, Klaus đứng dậy và có chạy theo chị em nó, chúng đang cố đuổi theo chiếc xe đen dài. Nhưng Olaf lái nó vượt tốc độ nên đuổi theo là điều không thể, và sau vài mét bọn trẻ nhà Baudelaire phải dừng lại. Bọn trẻ nhà Quagmire trèo qua hai người đàn bà mặt phấn và vịnh vào cửa kính sau của xe. Violet, Klaus và Sunny không thể nghe thấy những gì chúng la qua cửa kính; chúng chỉ thấy khuôn mặt tuyệt vọng và hoảng sợ của chúng. Nhưng rồi những bàn tay của mấy tên đồng bọn kéo chúng xuống. Khuôn mặt bọn trẻ nhà Quagmire biến mất, và bọn trẻ nhà Baudelaire không còn thấy gì nữa khi chiếc xe chạy mất.

"Chúng ta phải đuổi theo họ!" Violet la lên, mặt nó đẫm nước mắt. Con bé quay mặt lại với Neor và ông Poe đang dừng lại để thở hồng hộc trên bãi cỏ. "Chúng ta phải đuổi theo họ!"

"Chúng ta sẽ gọi cảnh sát." Ông Poe nói, lau mồ hôi trên trán bằng cái khăn tay "Họ cũng có một hệ thống máy tính cao cấp. Họ sẽ bắt hắn ta. Điện thoại gần nhất ở đâu ông Nero?"

"Ông không thể dùng điện thoại của tôi, Poe!" Nero nói "Ông đem ba đứa lừa bịp này đến đây và bây giờ, nhờ có ông mà giáo viên thể dục của tôi chạy mất và mang theo hai học sinh đi nữa! Lũ trẽ nhà Baudelaire bị đuổi!"

"Nhìn đi, Nero." Poe nói "Hợp lý chút đi"

Bọn trẻ nhà Baudelaire khụy xuống bãi cỏ, khóc ròng cùng sự thất vọng và kiệt sức. Chúng không quan tâm đến cuộc tranh luận giữa hiệu phó Nero và ông Poe, vì họ biết, theo kinh nghiệm, khi người lớn lo bàn luận về việc họ sẽ làm thì bà tước Olaf đã trốn mất từ lâu. Lần này, Olaf không chỉ trốn thoát mà còn trốn thoát cùng bạn bè của tụi nó, và bọn trẻ nhà Baudelaire khóc vì chúng nghĩ sẽ không bao giờ nhìn thấy hai anh em họ nữa. Chúng đã sai, nhưng chúng không biết chúng sai, mà chỉ tưởng tượng những gì bá tước Olaf có thể làm với bạn thân của chúng và điều đó làm chúng khóc nhiều hơn. Violet khóc, nghĩ đến bọn trẻ nhà Quagmire đã tốt với nó và em nó như thế nào từ lúc chúng đến học viên khắc nghiệt này. Klaus khóc, nghĩ đến bọn trẻ nhà Quagmire đã mạo hiểm mạng sống của chúng thế nào để giúp nó và chị em nó thoát khỏi kế hoạch cũa Olaf. Và Sunny khóc, nghĩ dến bọn trẻ nhà Quagmire đã tìm kiếm những gì mà không có cơ hội chia sẽ với chị em nó. Bọn trẻ nhà Baudelaire ôm nhau khóc và khóc trong khi người lớn miệt mài tranh cãi sau lưng chúng. Cuối cùng, tôi xin lỗi khi nói, bá tước Olaf buộc bọn trẻ nhà Quagmire mặc đồ chó con để ông ta có thể mang chúng lên máy bay mà không ai chú ý. Bọn trẻ nhà Baudelaire khóc xong chỉ biết ngồi im lặng trên bãi cỏ. Chúng nhìn lên mấy viên đá mịn màu xám trên các tòa nhà hình bia mộ và tại cổng vòm "TRƯỜNG PRUFROCK PREPARATORY" viết bẳng dòng chữ màu đen và châm ngôn "Memento Mori" bên dưới. Chúng ra rìa bãi cỏ, nơi Olaf lấy mấy quyển sổ của bọn trẻ nhà Quagmire. Và chúng nhìn, nhìn, nhìn rồi nhìn nhau. Bọn trẻ nhà Baudelaire nhớ lại, tôi chắc là các bạn nhớ, khi căng thẳng tột độ, người ta có thể tìm thấy năng lượng tìm ẩn bên trong những vùng cạn kiệt của cơ thể, và Violet, Kalus và Sunny cảm thấy năng lượng tràn trể trong chúng bây giờ.

"Duncan đã nói gì với em?" Violet hỏi "Cậu ấy nói với em cái gì từ trong xe, cái gì trong cuốn sổ?"

"V.F.D" Klaus nói "Nhưng em không biết nó là gì."

"Ceju." Sunny nói nghĩa là "Chúng ta phải tìm hiểu."

Đứa lớn nhất trong nhà Baudelaire nhìn em nó và gật đầu. Sunny nói đúng. Bọn chúng phải tìm ra bí mật của V.F.D và điều khủng khiếp mà bọn trẻ nhà Quagmire khám phá ra. Có lẻ nó có thể giúp chúng giải cứu hai anh em đó. Và đưa bá tước Olaf ra tòa án. Rồi bằng cách nào đó làm sáng tỏ những bí ẩn khiến cuộc sống của chúng trở nên xui xẻo như vậy.

Một luồng gió sáng sớm thổi qua khu trường Prufrock Preparatory, làm xào xạc bãi cỏ nâu và gõ vào cái vòm đá có châm ngôn "Memento Mori" "Hãy nhớ là bạn sẽ chết". Bọn trẻ nhà Budelaire nhìn lên châm ngôn và thề rằng, trước khi chúng chết, chúng sẽ giải quyết hết mọi bí ẩn đen tối, phức tạp đang bao trùm lên cuộc sống của chúng.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lemony Snicket

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.