Khi bọn trẻ nhà Baudelaire đứng trước cửa phòng hiệu phó Nero, chúng lại nhớ đến lời cha đã nói với chúng vài tháng trước khi mất. Đó là vào một đêm khi cha mẹ tụi nó ra ngoài để xem một ban nhạc biểu diễn, ba đứa nhỏ đã ở một mình trong tòa biệt thự của gia đình. Vào ban đêm, bọn trẻ Baudelaire thường có thói quen như vầy. Đầu tiên, Violet và Klaus sẽ chơi cờ trong khi Sunny xé nát mấy tờ báo cũ, sau đó chúng sẽ đọc sách trong thư viện cho đến khi ngủ quên trên cái sofa êm ái. Khi cha mẹ về, họ sẽ đánh thức chúng dậy, kể cho lũ trẻ nghe về buổi tối của mình rồi dẫn chúng đi ngủ. Nhưng vào cái đêm đặc biệt đó, cha mẹ chúng về sớm hơn, tụi nó thì vẫn còn thức và đọc, nhưng trong trường hợp của Sunny thì con bé chỉ nhìn hình. Cha chúng đứng trước cửa thư viện và nói một điều mà chúng không bao giờ quên "Tụi con" ông nói "Không có gì trên thế giới này tệ hơn việc một kẻ không thể chơi violin mà lại cứ cố chơi."
Khi đó bọn trẻ nhà Baudelaire chỉ cười khúc khích, cho đến bây giờ khi chúng đứng trước phòng hiệu phó và nghe những thứ phát ra bên trong. Tụi nó nhận ra rằng cha đã nói hoàn toàn đúng. Khi lần đầu đến gần cái cửa gỗ nặng trĩu, chúng cứ ngỡ đây là một con vật nhỏ đang bực tức. Nhưng khi đến gần hơn để nghe, chúng mới phát hiện thì ra có ai đó không thể chơi violin nhưng vẫn đang cố chơi.
Âm thanh rít lên, xì xì, trầy xướt, rên rỉ và những âm thanh khủng khiếp khác không thể nào miêu tả nổi, rồi cuối cùng Violet cũng chịu hết nổi nên đành gõ cửa. Nó gõ một cách liên hồi và đủ lâu để ác đi tiếng độc tấu violin tàn bạo bên trong. Cánh cửa mở ra cùng tiếng cọt kẹt, một người đàn ông cao lớn với cây violin dưới cằm và một tia tức giận hiện lên trong ánh mắt.
"Ai dám làm gián đoạn một thiên tài khi ông ấy đang luyện tập thế?" ông ấy hỏi bằng một chất giọng to và bùng nổ đủ để bất kì ai nghe thấy đều sợ sệt.
"Tụi cháu là nhà Baudelaire," Klaus bẽn lẽn đáp, nó nhìn xuống sàn nhà "Ông Poe bảo bọn cháu đến văn phòng hiệu phó Nero."
"Ông Poe bảo bọn cháu đến văn phòng hiệu phó Nero." người đàn ông nhại lại bằng giọng chói tai "Rồi, vào đi, vào đi, tôi không rãnh cả buổi chiều đâu."
Bọn trẻ bước vào văn phòng và có cái nhìn toàn diện hơn về người đàn ông đã chế nhạo chúng. Ông ấy mặc một bộ đồ nhàu nát màu nâu, có đính cái gì đó trên áo khoát, cà vạt được trang trí với hình ảnh những con ốc sên. Chiếc mũi nhỏ xíu và đỏ ửng, như thể ai đó đã dán một quả cà chua bi lên gương mặt lem luốt của ông ta. Ông ấy gần như hói hoàn toàn, những vẫn còn bốn chùm tóc được buộc bằng dây cao su cũ thành bốn bím tóc nhỏ. Bọn trẻ nhà Baudelaire chưa nhìn thấy ai như vậy trước đây và chúng thấy chẳng có gì đặc biệt và thú vị ở người đàn ông này. Văn phòng ông ta quá nhỏ để nhìn những thứ khác. Có một cái bàn kim loại nhỏ và một cái ghế kim loại nhỏ phía sau, và một cái đèn kim loại nhỏ ở bên. Văn phòng có một cái cửa sổ được trang trí bằng màn cửa khá liên quan tới cà vạt của ông ấy. Thứ còn lại trong phòng là cái máy vi tính đang sáng, được đặt ở góc phòng như một con cóc. Cái máy có màn hình xám trắng và một đống nút màu đỏ như cái mũi người đàn ông thắt bím.
"Kính thưa quý vị." người đàn ông lớn giọng thông báo "Hiệu phó Nero." một khoảng lặng, ba đứa trẻ nhìn quanh căn phòng nhỏ xíu, cái nơi tuyệt diệu mà ông ta giam mình bên trong nãy giờ. Sau đó, tụi nó quay lại nhìn người đàn ông với những bím tóc, người đang cầm violin bằng cả hai tay giơ lên trời, và cây kéo đàn gần như chạm vào trần nhà. Bọn trẻ nhận ra người ông ta vừa giời thiệu dõng dạc chính là bản thân ông. Nero dừng lại một chút và nhìn vào bọn trẻ nhà Baudelaire.
"Đó là truyền thống." ông nói một cách nghiêm khắc "để chào mừng khi một thiên tài được giới thiệu." chỉ vì một cái gì đó gọi là truyền thống thì chẳng có lý do gì để làm như vậy cả, dĩ nhiên. Ví dụ nghề cướp biển, đó là truyền thống được tiếp nối hàng trăm năm, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta được phép tấn công những con tàu và cướp hết vàng. Nhưng hiệu phó Nero trông thật dữ tợn, khiến tụi nhỏ cảm thấy đây là thời gian để tôn trọng truyền thống đó, chúng nó bắt đầu vỗ tay, vỗ không ngừng cho đến khi Nero cầm hết chỗ cây kéo đàn và ngồi xuống ghế của ông.
"Cảm ơn các em rất nhiều, và chào mừng đến với trường Prufrock Preparatory, bla bla bla." ông nói, chắc hẳn từ 'bla' thể hiện sự chán nản khi kết thúc câu nói "Chắc chắn ta đã làm ông Poe hài lòng khi nhận ba đứa trong thời gian ngắn như vậy. Ông ấy đảm bảo rằng mấy đứa sẽ không gây bất kì rắc rồi gì. Tuy nhiên, ta đã tự mình tìm hiểu đôi chút. Mấy dứa đã được gửi hết người giám hộ hợp pháp này đến người giám hộ hợp pháp khác, và vận đen luôn bám theo. Theo cách nghĩ của ta thì "vận đen" cũng có nghĩa là 'rắc rối'."
"Nhưng đối tụi cháu" Klaus nói, không cần nói ra nó cũng biết 'vận đen' nghĩa là gì "'Vận đen" có nghĩa là Bá Tước Olaf. Hắn là kẻ đã tạo ra rắc rối cho những người giám hộ của tụi cháu."
"Hắn là kẻ đã tạo ra rắc rối cho những người giám hộ của tụi cháu." Nero nhại lại một cách khó chịu "Thẳng thắng mà nói, ta chẳng có hứng thú với vấn đề của mấy đứa. Ta là một thiên tài, và luôn không có thời gian làm gì khác ngoài việc chơi đàn violin. Nhưng đáng tiếc thay, ta phải nhận công việc này, ở vị trí của một phó hiệu trưởng, chỉ vì không ban nhạc nào đánh giá cao tài năng thiên bẩm của ta. Ta sẽ không ép bản thân mình phải nghe bất cứ vấn đề gì của ba đứa con nít. Dù sao đi nữa, ở trường Prufrock Prep này thì sẽ không có chuyện đổ lỗi cho sự yếu hèn của mình trước Bá Tước Olaf đâu nhé. Nhìn này."
Hiệu phó Nero bước đến cái máy tính, nhấn đi nhấn lại hai nút nhiều lần. Màn hình sáng lên một màu xanh lá sáng chói, như thể nó đang bị say sóng "Đây là cái máy tính cao cấp." Nero nói "Ông Poe đã đưa ta tất cả những thông tin cần thiết về người đàn ông được gọi là Bá Tước Olaf và ta đã lập trình nó vào máy tính. Thấy không?" Nero nhấn một cái nút khác và một tấm hình nhỏ của Bá Tước Olaf hiện lên trên màn hình. "Bây giờ, máy tính cao cấp đã nhận biết hắn, mấy đứa không phải lo lắng nữa."
"Nhưng làm sao máy tính giữ Bá Tước Olaf khỏi tụi cháu?" Klaus hỏi "Hắn vẫn có thể xuất hiện và gây rắc rối, không vấn đề gì xuất hiện trên một màn hình máy tính."
"Ta không việc gì phải giải thích cho mấy đứa cả." hiệu phó Nero nói "Không có cách nào để mấy đứa thất học có thể hiểu những gì một người thiên tài như ta nói. Nào, Prufrock Prep sẽ lo việc đó. Mấy đứa sẽ nhận được một bài học ở đây, nếu chúng ta phải bẻ gãy hai tay của mấy đứa. Nói về chuyện đó, tốt hơn ta nên chỉ cho mấy đứa thấy xung quanh, tới đây, chỗ cửa sổ này."
Bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống bãi cỏ nâu. Từ tầng thứ chin nhìn xuống đám trẻ đang chạy xung quanh trông như những con kiến tí hon và cái vỉa hè như dải ruy bằng ai đó vừa vứt bỏ. Nero đứng phía sau bọn trẻ và chỉ vào mọi thứ với cây violin.
"Bây giờ, mấy đứa đang ở trong tòa nhà quản lý, nó hoàn toàn giới hạn đối với học sinh. Hôm nay là ngày đầu tiên của mấy đứa nên ta bỏ qua, nhưng nếu ta thấy mấy đứa ở đây lần nữa thì đừng hòng sử dụng dao nĩa trong bữa ăn. Tòa nhà màu xám phía bên kia có rất nhiều phòng học. Violet cháu sẽ học với thầy Remora ở phòng Một, còn Klaus sẽ học với cô Bass ở phòng Hai. Mấy đứa nhớ chưa? Phòng Một và phòng Hai? Nếu mấy đứa không nhớ, ta có một cây viết lông và ta sẽ viết "Phòng Một", "Phòng Hai" vào tay mấy đứa bằng mực vĩnh viễn."
"Tụi cháu có thể nhớ" Violet nói nhanh "Nhưng phòng học của Sunny là phòng nào?"
Hiệu phó Nero tạo sự thu hút bởi chiều cao của mình, năm feet, mười inch. "Trường Prufrock Preparatory là một học viện nghiêm chỉnh, chứ không phải là một trường mẫu giáo. Ta nói với ông Poe rằng nhà trường sẽ có phòng cho em bé, chứ không nói là có phòng học cho con bé. Sunny sẽ được thuê như một thư ký riêng của ta."
"Aregg?" Sunny hỏi một cách ngờ vực. "Ngờ vực" ở đây có nghĩa là "không thể tin được" và "Aregg" có nghĩa "Cái gì? Cháu không thể tin được!"
"Nhưng Sunny là trẻ em." Klaus nói "Mà trẻ em thì không được làm việc."
"Trẻ em thì không được làm việc." ông ta lại nhại rồi nói "Vâng, trẻ em cũng không được ở trường nội trú." Nero nói rõ "Không ai có thể dạy cho nó điều gì cả. Vì thế nó sẽ làm việc cho ta. Công việc của con bé là trả lời điện thoại và lo đống giấy tờ thủ tục. Đâu quá khó đâu. Dĩ nhiên nó còn là vinh dự khi được làm việc cho một thiên tài. Bây giờ, nếu một trong hai đứa trễ học, hay Sunny trễ giờ làm việc thì tay của mấy đứa sẽ bị trói ra sau lưng trong suốt giờ ăn. Mấy đứa sẽ phải cuối xuống và ăn như con chó. Dĩ nhiên, dao nĩa của Sunny sẽ luôn bị cất, vì con bé làm việc trong tòa nhà quản lý, nơi mà con bé không được phép có mặt."
"Điều đó thật không công bằng!" Violet khóc.
"Điều đó thật không công bằng!" hiệu phó ré lên lại với nó "Tòa nhà bằng đá bên kia có nhà ăn, món ăn được phục vụ mau lẹ vào giờ ăn sáng, ăn trưa, ăn tối. Nếu đến trễ, chúng ta sẽ dọn hết ly và đĩa của mấy đứa, và đồ uống của mấy đứa sẽ được phục vụ trong vũng nước lớn. Tòa nhà hình chữ nhật với mái tròn là giảng đường. Mỗi đêm ta sẽ trình diễn độc tấu violin trong sáu tiếng và tham gia là điều bắt buộc. Từ "bắt buộc" có nghĩa là nếu mấy đứa không có mặt, thì mấy đứa phải mua một túi kẹo lớn vả xem ta ăn hết nó. Bãi cỏ là khu vực thể dục thể thao. Giáo viên bộ môn thể dục của chúng ta là cô Tench, người vừa té từ cửa sổ lầu ba vài ngày trước, nhưng chúng ta sẽ có người thay thế, ai sẽ đến trong thời gian sớm nhất đây. Ta đã chỉ thị cho bọn trẻ chạy xung quanh nhanh hết sức có thể trong suốt giờ thể dục. Ta nghĩ nhiêu đó đã bao gồm mọi thứ. Ai có thắc mắc gì không?"
"Còn gì tệ hơn nữa không?" là câu hỏi của Sunny, nhưng nó đã cư sử rất tốt để không thốt ra. "Ông đang đùa về tất cả những nguyên tắc và hình phạt tàn nhẫn đến khó tin này à?" là câu hỏi mà Klaus nghĩ đến nhưng nó biết câu trả lời là "Không". Riêng Violet đã nghĩ đến một câu hỏi hữu ích.
"Cháu có một câu hỏi, thưa hiệu phó Nero." con bé nói "Tụi cháu sẽ ở đâu?"
Phản ứng của Nero như đoán trước được câu hỏi của bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire cùng với trạng thái rầu rĩ "Tụi cháu sẽ ở đâu?" ông cao giọng chế giễu, sau khi kết thúc màn chọc ghẹo lũ trẻ, ông ta trả lời "Ở Prufrock Prep, chúng ta có một kí túc xá tuyệt vời. Mấy đứa không thể bỏ lỡ nó, tòa nhà màu xám, được làm hoàn toàn bằng đá, và hình dáng giống ngón chân cái kia kìa. Bên trong có một phòng khách rộng lớn cùng lò sưởi bằng gạch, phòng game, thư viện to lớn, mỗi học sinh đều có phòng riêng với một bát trái cây tươi vào mỗi thứ tư. Nghe có tuyệt không?"
"Có, có!" Klaus thừa nhận.
"Keeb!" Sunny rít lên, có nghĩa là "Cháu thích trái cây!"
"Ta mừng vì mấy đứa nghĩ thế." Nero nói "Mặc dù mấy đứa không được nhìn thấy nhiều như vậy. Để được ở trong kí túc xá, mấy đứa phải có giấy xác nhận kèm chữ kí phụ huynh hoặc người giám hộ, Cha mẹ qua đời, ông Poe nói với ta những người giám hộ của mấy đứa người thì bị giết, người thì đuổi mấy đứa."
"Chắc chắn ông Poe có thể kí giấy xác nhận cho chúng cháu." Violet nói.
"Chắc chắn là không." Nero trả lời "Ông ấy không phải phụ huynh, càng không phải người giám hộ của mấy đứa. Ông ta chỉ là một nhân viên ngân hàng chịu trách nhiệm cho những vấn đề của mấy đứa thôi."
"Thì có khác gì đâu." Klaus phản đối.
"Thì có khác gì đâu." Nero bắt chước "Có lẽ sau vài học kì ở Prufrock Prep, mấy đứa sẽ học được sự khác biệt giữa phụ huynh và nhân viên ngân hàng. Không, ta e rằng mấy đứa sẽ phải ở trong một cái lều nhỏ, làm bằng thiếc. Bên trong không có phòng khách, không phòng game, không thư viện. Mỗi đứa sẽ có một bện rơm để ngủ và không có trái cây. Nơi đó khá ảm đạm, nhưng ông Poe nói là mấy đứa có nhiều kinh nghiệm với những điều khó chịu rồi nên ta nghĩ mấy đứa rồi sẽ sớm quen với mấy cái đó thôi."
"Thầy không thể có ngoại lệ sao ạ?" Violet hỏi.
"Ta là một nghệ sĩ violin!" Nero khóc lóc "Ta bận tập luyện violin mà, đâu có đủ thời gian mà đặt ra mấy cái ngoại lệ. Vì thế mấy đứa vui lòng rời khỏi văn phòng để ta còn làm việc."
Klaus mở miệng tính nói thêm cái gì đó, nhưng nhìn vào Nero, nó nhận thấy có nói thêm gì với người đàn ông bướng bỉnh này cũng bằng không. Ông ta nhăn nhó nhìn chị em nó rời khỏi văn phòng. Khi cánh cửa khép lại, hiệu phó Nero đã nói từ gì đó, nói ba lần. Ba đứa nhỏ lắng nghe nhưng chắc một điều đó không phải là lời xin lỗi. Vì ngay khi bọn trẻ nhà Baudelaire vừa rời văn phòng để ông ta lại một mình, ông đã tự nói với bản thân "Hee hee hee". Bây giờ, dĩ nhiên hiệu phó trường Prufrock Preparatory không thật sự nói những âm tiết "Hee hee hee". Bất cứ khi nào bạn thấy từ "Hee hee hee" trong một cuốn sách, hoặc "Ha ha ha", hoặc "Har har har", hoặc "Heh heh heh", thậm chí là "Ho ho ho", những từ cho thấy ai đó đang cười. Tuy nhiên trong trường hợp này, "Hee hee hee" không thật sự miêu tả giọng cười của hiệu phó Nero. Giọng cười chat tai, kèm tiếng thở khò khè và thô như thể Nero vừa ăn một cái lon thiếc khi cười vào bọn trẻ. Nhưng hơn hết, đó là giọng cười tàn nhẫn. Nó thật sự tàn nhẫn khi cười vào người khác, cho dù họ có đội một cái mũ xấu khiến bạn khó điều khiển bản thân. Nhưng bọn trẻ nhà Baudelaire không đỗi những cái mũ xấu. Chúng chỉ là những đứa trẻ nhỏ nhận những tin buồn, và nếu hiệu phó Nero có cười vào chúng thì ông nên kiềm chế bản thân đến khi chúng đi xa. Nhưng ông ta đã không màn đến việc kiềm chế bản thân hay việc bọn trẻ đã nghe thấy mình cười. Chúng nhận ra rằng những gì cha nói đêm đó sau khi trở về từ buổi giao hưởng đã sai.
Có một thứ âm thanh trên thế giới còn tệ hơn việc một kẻ không biết chơi violin nhưng vẫn cứ chơi. Tiếng cười của một tên quản lý, một giọng cười chat tai, kèm tiếng thở khò khè, thô và tàn nhẫn khi thấy bọn trẻ phải sống trong lều thật sự tệ hơn rất, rất nhiều. Vì vậy tôi trốn vào cái cabin trên núi để viết từ "Hee hee hee". Còn bạn, dù đang trốn ở đâu, khi đọc được từ "Hee hee hee", thì hãy nhớ rằng "Hee hee hee" là âm thanh tồi tệ nhất mà bọn trẻ nhà Baudelaire đã nghe.