Học Viện Khắc Nghiệt

Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

Cụm từ "bắt chước" nghĩa là một hành động tò mò, bởi vì nó chẳng có gì khác để làm ngoài việc chạy theo một điều gì đó. Nếu bạn bắt chước, có nghĩa là bạn làm lại những điều người khác vừa làm. Nếu bạn bè của bạn quyết định nhảy cầu xuống dòng nước lạnh của biển hoặc một con sông, ví dụ, bạn nhảy theo sau họ, là bạn đang bắt chước. Bạn có thể thấy lý do tại sao bắt chước là một hành động nguy hiểm, bạn sẽ chết đuối dễ dàng bởi vì có ai khác đã nghĩ ra điều đó trước bạn.

Đó là lý do tại sao Klaus và Sunny lưỡng lự làm theo khi thấy Violet đứng dậy khỏi bện rơm và nói "Xin chào huấn luyện viên Genghis." Hai đứa nhỏ nhà Baudelaire không thể tưởng tượng được chị nó lại không nhận ra bá tước Olaf, và chị nó cũng chẳng bước tới hiệu phó Nero để thông báo chuyện gì đang xảy ra. Trong một thoáng, Klaus và Sunny thậm chí còn cho rằng Violet đã bị thôi miên như khi bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire sống ở Paltryville. Nhưng mắt của Violet không nỡ rộng hơn bình thường, và con bé cũng không nói "Xin chào huấn luyện viên Genghis." bằng giọng nói trầm trầm mà Klaus từng nói khi bị thôi miên.

Mặc dù rất bối rối, nhưng bọn trẻ nhà Baudelaire vẫn tin tưởng vào chị chúng. Con bé đã tránh phải kết hôn với bá tước Olaf khi dường như điều đó là không thể tránh khỏi, một từ ở đây có nghĩa là "một cuộc đời kinh dị và khốn khổ". Con bé đã làm một cái mở khóa khi chúng cần gấp, sử dụng kỹ năng sáng chế để giúp chúng thoát khỏi những con đỉa đói. Vì vậy mặc dù không thể hiểu lý do gì, Klaus và Sunny vẫn biết rằng Violet phải có lý do chính đáng để chào đón bá tước Olaf lịch sự hơn là vạch trần thân phận của ông ta ngay lập tức cho nên, sau khi dừng lại, chúng đã bắt chước.

"Xin chào quận luyện viên Genghis." Klaus nói.

"Gefidio!" Sunny nói.

"Thật vinh hạnh khi được gặp mấy đứa." Huấn luyện viên Genghis nói và mỉm cười. Bọn trẻ nhà Baudelaire có thể nói rằng ông ta đang nghĩ rằng đã đánh lừa được chúng nó hoàn toàn và đang rất hài lòng với bản thân.

"Ông nghĩ sao huấn luyện viên Genghis?" Hiệu phó Nero hỏi "Có đứa nào trong đám trẻ mồ côi này sở hữu đôi chân mà ông tìm không?"

Huấn luyện viên Genghis chỉnh lại cái khăn turban và nhìn xuống đám trẻ như thể chúng là một dĩa xà lách có thể ăn thay vì là năm đứa bé mồ côi. "Oh vâng," Ông ta nói bằng chất giọng khàn khàn mà bọn trẻ nhà Baudelaire vẫn thường nghe trong mấy cơn ác mộng. Giơ bàn tay xương xẩu, ông ta chỉ Violet đầu tiên, tiếp theo là Klaus, cuối cùng là Sunny "Ba đứa trẻ này là những gì tôi đang tìm, được rồi. Còn cặp song sinh này thì chẳng có có ít gì cả."

"Tôi cũng nghĩ vậy." Nero nói, chẳng thèm để ý rằng bọn trẻ nhà Quagmire là sinh ba. Sau đó ông ta nhìn vào đồng hồ "Đã đến giờ hòa nhạc của tôi rồi. Tất cả mọi người hãy theo tôi đến khán phòng, trừ khi bạn đang chuẩn bị tinh thần mua cho tôi một túi kẹo."

Bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire hi vọng sẽ chẳng bao giờ mua cho hiệu phó một món quà nào, chứ đừng nói đến một túi kẹo, một món mà chúng nó yêu thích và đã không được ăn trong một thời gian dài. Vì thế chúng theo Nero ra khỏi lều mồ côi và băng qua bãi cỏ đến khán phòng. Bọn trẻ nhà Quagmire cũng làm theo, nhìn chăm chăm vào những tòa nhà hình bia mộ, những tòa nhà thậm chí còn kỳ quái hơn trong ánh trăng.

"Tối nay," Nero nói "Tôi sẽ chơi một bản violon sonata do tôi viết. Nó chỉ kéo dài khoảng nửa tiếng, nhưng tôi sẽ chơi nó mười hai lần liên tiếp."

"Oh, tuyệt!" Huấn luyện viên Genghis nói "Hiệu phó Nero tôi nói như vậy bởi vì tôi là một fan hâm mộ to lớn về âm nhạc của ông. Những buổi hòa nhạc của anh là một trong những lý do chính tôi muốn làm việc ở Prufrock Prep."

"Thật tuyệt khi nghe điều đó." Nero nói "Thật khó để tìm ra những người đánh giá cao một thiên tài như tôi."

"Tôi hiểu cảm giác của ông mà." Huấn luyện viên Genghis nói "Tôi là giáo viên thể dục tốt nhất trên thế giới, và dù sao thì từ đó đến giờ vẫn chưa có cuộc diễu hành nào dành cho tôi."

"Thật là sốc." Nero nói và lắc đầu.

Bọn trẻ nhà Baudelaire và bọn trẻ nhà Quagmire bước đi phía sau người lớn, chúng nhìn nhau trong sự ghê tởm khi nghe cuộc nói chuyện khoe khoang, nhưng chúng vẫn không dám nói chuyện với nhau cho đến khi vào khán phòng, ngồi xuống chỗ đủ xa Carmelita Spats và lũ bạn khó ưa của nó. Có một và chỉ có một lợi thế đối với một người không thể chơi violon nhưng cứ khăng khăng đòi chơi và lợi thế đó là họ thường chơi to đến nổi họ không thể nghe thấy tiếng khán giả đang nói chuyện. Dĩ nhiên, sẽ thật bất lịch sự khi khán giả nói chuyện trong buổi trình diễn, nhưng khi buổi diễn quá tệ hại và nó kéo dài tới sáu tiếng, bất lịch sự như vậy cũng có thể được Bỏ qua. Vì vậy tối hôm đó, sau khi giới thiệu bản thân bằng một bài phát biểu ngắn gọn, khoe khoang, hiệu phó Nero đứng trên sân khấu và bắt đầu chơi bản sonata của ông ta lần đầu tiên.

Khi bạn nghe một bản nhạc cổ điển, thật là thú vị khi thử đoán điều gì đã thúc đẩy nhà soạn nhạc viết nên những nốt nhạc cụ thể đó. Đôi khi một nhà soạn nhạc sẽ lấy cảm hứng từ tự nhiên và viết một bản giao hưởng theo âm thanh của chim và cây cối. Sẽ có lúc, nhà soạn nhạc lấy cảm hứng từ thành phố và viết một bản giao hưởng theo âm thanh của giao thông và vỉa hè. Với trường hợp của bản sonata này, Nero dường như đã lấy cảm hứng từ việc ai đó đánh một con mèo, với âm thanh rất lớn rồi kêu lên và làm cho nó khá dễ dàng để ta nói chuyện trong suốt buổi biểu diễn. Khi Nero kéo chiếc violon của mình, các học sinh của Prufrock Prep bắt đầu nói chuyện với nhau. Bọn trẻ nhà Baudelaire cũng chú ý đến ông Remora và bà Bass, họ đang tìm kiếm những học sinh nợ Nero túi kẹo, hai ông bà cười khúc khích và chia sẽ một quả chuối cho nhau ở phía sau hàng. Chỉ có huấn luyện viên Genghis, người ngồi chính giữa hàng ghế đầu, dường như chỉ chú ý đến âm nhạc.

"Giáo viên thể dục mới trong thật đáng sợ." Isadora nói.

"Đúng vậy." Ducan đồng ý "Đôi mắt ông ta sáng rực."

"Đôi mắt sáng rực đó." Violet nói, nó nhìn để đảm bảo huấn luyện viên Genghis không nghe thấy "Bởi vì ông ta không thực sự là huấn luyện viên Genghis. Ông ta không thực sự là huấn luyện viên. Ông ta là bá tước Olaf ngụy trang."

"Em biết chị nhận ra ông ta mà!" Klaus nói.

"Bá tước Olaf à?" Duncan nói "Thật kinh khủng! Bằng cách nào mà ông ấy theo các cậu tới đây?"

"Stewak." Sunny nói một cách chán nản.

"Ý em tớ là ông ta theo dõi tụi tớ khắp nơi." Violet giải thích "Và con bé đúng. Nhưng nó không có nghĩa là bằng cách nào ông ấy tìm thấy tụi tớ. Vấn đề là ông ta ở đây và chắc chắn ông ta đã có một kế hoạch để cướp tài sản của tụi tớ."

"Nhưng tại sao chị lại giả vờ không nhận ra không ta?" Klaus hỏi.

"Đúng rồi." Isadora nói "Nếu cậu nói với hiệu phó Nero rằng ông ta thực sự là bá tước Olaf, thì Nero đã có thể ném Cakesniffer ra khỏi đây, cậu bỏ qua cách nói của tớ nhé."

Violet lắc đầu tỏ vẻ không đồng quan điểm với Isadora và cô ấy cũng không màng về 'Cakesniffer' "Olaf quá thông minh." Con bé nói "Tớ biết rằng nếu tớ thử nói với Nero rằng ông ta không phải là giáo viên thể dục, thì ông ta sẽ lại xoay người bỏ chạy cũng giống như ông ta đã từng làm với dì Josephine, chú Monty và cả những người khác nữa."

"Đó là một suy nghĩ hay." Klaus đồng tình.

"Thêm nữa, nếu Olaf nghĩ rằng ông ta đã đánh lừa được tụi tớ, thì tụi tớ sẽ có thêm chút thời gian để tìm ra chính xác những gì ông ấy định làm."

"Lirt!" Sunny gợi ý.

"Ý em tới là tụi tớ có thể phát hiện ra tay sai của ông ta xung quanh." Violet dịch "Đó là một ý hay, Sunny. Chị không nghĩ được như vậy."

"Bá tước là có tay sai?" Isadora hỏi "Thật không công bằng. Ông ấy đã đủ xấu xa khi không có người giúp đỡ."

"Tay sai của ông ta cũng xấu xa không kém." Klaus nói "Có hai người đàn bà mặt phấn bắt tụi tớ trong kế hoạch của ông ấy. Một người đàn ông tay móc sắt giúp Olaf giết cậu Monty."

"Và đừng quên người đàn ông đã chỉ huy tụi mình ở xưởng gỗ." Violet thêm vào.

"Aeginu!" Sunny nói, có nghĩa là "Và một tên tay sai không giống nam cũng chẳng giống nữ."

"'Aeginu' nghĩa là gì?" Duncan hỏi, lấy quyển sổ ra "Tớ sẽ viết lại tất cả chi tiết về Olaf và đoàn kịch của ông ta."

"Tại sao?" Violet hỏi.

"Tại sao à?" Isadora lặp lại "Bởi vì tụi tớ sẽ giúp các cậu, đó là lý do! Cậu nghĩ là bọn tớ chỉ ngồi yên đây trong khi các cậu cố thoát khỏi kế hoạch của Olaf à?"

"Nhưng bá tước Olaf rất nguy hiểm." Klaus nói "Nếu mấy cậu giúp tớ, nghĩa là mấy cậu đang mạo hiểm mạng sống đó."

"Đừng bận tâm." Duncan nói, mặc dù tôi rất tiếc khi phải nói bọn trẻ nhà Quagmire nên bận tâm về điều đó. Chúng phải bận tâm rất nhiều. Duncan và Isadora rất dũng cảm và quan tâm đến việc giúp đỡ bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire, nhưng dũng cảm thường phải trả giá. "Giá" ở đây không có nghĩa là một cái gì đó giá năm đô la. Ý tôi là một mức giá lớn hơn nhiều, một mức giá quá khủng khiếp mà tôi không thể nói ngay bây giờ. Tôi phải quay lại cảnh tôi đang viết lúc nãy.

"Đừng bận tâm." Duncan nói "Điều chúng ta cần là một kế hoạch. Bây giờ, chúng ta cần chứng minh với Nero rằng huấn luyện viên Genghis thật ra là bá tước Olaf. Chúng ta làm điều đó như thế nào?"

"Nero có một cái máy tính." Violet nói một cách chu đáo "Ông ta đã cho chúng ta thấy một vài tấm ảnh Olaf trên màn hình, nhớ không?"

"Đúng rồi." Klaus nói, gật đầu "Ông ta nói rằng hệ thống máy tính cao cấp sẽ giữ chân Olaf tránh xa. Rất nhiều máy tính."

Sunny gật đầu đồng tình. Violet nhấc con bé lên đặt trên đùi. Nero đã đạt đến phần cao trào thét gào trong bản sonata, và bọn nhỏ phải chụm vào nhau để tiếp tục câu chuyện. "Nếu tụi mình đi gặp Nero vào sớm ngày mai." Violet nói "Tụi mình có thể nói chuyện riêng với ông ta mà không có Olaf. Tụi mình sẽ yêu cầu ông ta sử dụng máy tính. Có thể Nero sẽ không tin chúng ta, nhưng máy tính có thể thuyết phục ông ta điều tra huấn luyện viên Genghis."

"Có thể Nero sẽ khiến ông ta cởi turban ra." Isadora nói "để lộ ra chân mày dính liền của ổng."

"Hoặc là cởi bỏ đôi giầy chạy đắt tiền." Klaus nói "để lộ ra hình xăm trên mắt cá chân."

"Nhưng nếu mấy cậu nói với Nero," Duncan nói "thì huấn luyện viên Genghis sẽ biết mấy cậu đang nghi ngờ."

"Đó là lý do tụi mình phải cẩn thận hơn." Violet nói "Tụi tớ muốn Nero tìm ra Olaf chứ không phải Olaf tìm ra tụi tớ."

"Và trong khi chờ đợi," Duncan nói "Isadora và tới sẽ làm một cuộc điều tra. Biết đâu tụi tớ có thể nhận ra được một trong những tên tay sai mà các cậu miêu tả."

"Điều đó thật có ích." Violet nói "Nếu như các cậu đã chắc chắn muốn giúp tụi tớ."

"Đừng nói nữa." Duncan nói và vỗ nhẹ vào tay Violet. Và chúng không nói về điều đó nữa. Chúng đã không nói thêm từ nào về bá tước Olaf trong phần còn lại của bản sonata, hoặc là trong khi Nero biểu diễn lần thứ hai, hay lần thứ ba, hay lần thứ tư, hay lần thứ năm, hay thậm chí lần thứ sáu, lúc đó đã rất khuya.

Bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire và bọn trẻ mồ côi nhà Quagmire chỉ đơn giản là cùng nhau ngồi thoải mái, cụm từ có nghĩa là nhiều thứ, chúng nó vui mặc dù khó để có thể vui khi nghe bản sonata kinh khủng lặp đi lặp lại bởi một người không thể chơi violin, khi vào học ở một ngôi trường nội trú tồi tàn cùng với người đàn ông tàn ác đang âm mưu điều gì đó khủng khiếp. Nhưng những khoảnh khắc hạnh phúc rất ít khi đến bất ngờ trong cuộc sống của bọn trẻ nhà Baudelaire và ba chị em phải học cách chấp nhận nó. Duncan đặt tay nó lên tay Violet, kể với con bé về những buổi hoà nhạc mà nó đã tham dự khu ba mẹ Quagmire còn sống và con bé thấy vui khi nghe câu chuyện đó. Isadora bắt đầu làm thơ về thư viện và đưa cho Klaus xem những gì nó viết trong sổ tay, Klaus thấy vui khi đưa ra những gợi ý. Còn Sunny tuột xuống khỏi đùi Violet rồi nhai thành vịn của cái ghế, thật vui khi cắn một thứ gì đó cứng.

Tôi chắc bạn sẽ biết ngay cả khi tôi chưa nói với bạn, rằng mọi thứ đang trở nên tệ hơn đối với bọn trẻ nhà Baudelaire, nhưng tôi sẽ kết thúc chương này bằng khoảnh khắc cùng nhau thoải mái hơn là tiếp diễn đến sự kiện khó chịu của sáng hôm sau, hay là những thử thách khủng khiếp trong các ngày tiếp theo, hay một tội ác kinh khủng đánh dấu chấm hết cho thời gian của bọn trẻ Baudelaire tại Prufrock Prep. Dĩ nhiên những điều này sẽ xảy ra và không có ý dự định. Nhưng bây giờ hãy để chúng tôi bỏ qua bản sonata kinh khủng, những giáo viên kinh khủng, những học sinh khó chịu, trêu chọc và thậm chí những điều tệ hại sẽ xảy ra. Hãy để chúng tôi tận hưởng khoảnh khắc ngắn ngủi của sự thoải mái, như bọn trẻ nhà Baudelaire đang tận hưởng cùng với bọn trẻ nhà Quagmire, còn riêng Sunny là một cái thành vịn. Hãy để chúng tôi tận hưởng, vào cuối chương này, khoảnh khắc hạnh phúc cuối cùng của bọn trẻ trong khoảng thời gian dài tới.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lemony Snicket

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.