Học Viện Khắc Nghiệt

Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

Nếu gần đây bạn vào một viện bảo tàng - hay là vào một buổi triễn lãm nghệ thuật để lẩn trốn khỏi cảnh sát - thì có thể bạn đã thấy một loại tranh được biết đến là tranh bộ ba (Tritych). Tranh bộ ba gồm ba bức, với nhiều thứ khác nhau được vẽ lên mỗi bức. Ví dụ, bạn tôi, giáo sư Reed làm một bộ tranh cho tôi, ông ấy vẽ lửa lên bức đầu, máy đánh chữ lên bức kế, và gương mặt một người phụ nữ xinh đẹp, thông minh ở bức thứ ba. Bộ tranh được đặt với tiêu đề "Chuyện gì đã xảy ra với Beatrice và tôi không thể không khóc khi nhìn vào nó.

Tôi là một nhà văn, không phài là một họa sĩ, nhưng nếu tôi cố gắng và vẽ một bộ ba tranh với tiêu đề "Những kinh nghiệm khổ sở của bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire tại Profrock Prep", tôi sẽ vẽ ông Remora trên bức đầu, bà Bass trên bức kế và hộp kim bấm ở bức thứ ba. Và kết quả là điều đó sẽ khiến tôi buồn vì giữa bộ tranh Beatrice và bộ tranh Baudelaire, tôi không thể ngừng khóc cả ngày được.

Ông Remora là giáo viên của Violet, ông ta kinh khủng đến mức Violet nghĩ thà nó ở trong lều mồ côi cả sáng và dùng bữa với đôi tay bị trói sau lưng còn hơn là chạy thật nhanh đến phòng một và học hỏi tư một người đàn ông khốn khổ như vậy. Ông Remora có một bộ ria mép đen và dày, như thể ai đó đã chặt ngón tay cái của một con khỉ đột và dán nó lên trên môi ông ta, và trông ông ta cũng gần như là một con khỉ đột, ông Remora liên tục ăn chuối. Chuối là một loại trái cây khá ngon, chứa nhiều kali. Nhưng sau khi xem ông Remora bỏ chuối vào miệng, vứt vỏ ra sàn rồi chùi vụn chuối trên cằm và ria mép. Violet đã không còn muốn nhìn thấy bất kì trái chuối nào nữa. Vừa nhai, ông Remora vừa kể chuyện, bọn trẻ sẽ viết câu chuyện vào tập và thường xuyên có bài kiểm tra. Các câu chuyện rất ngắn và có nhiểu chủ đề dễ hiểu. "Một ngày nọ, tôi đi đến cửa hàng để mua một thùng sữa." Ông Remora nói và nhai chuối "Khi tôi về nhà, tôi đổ sữa ra ly và uống nó. Sau đó tôi xem TV. Hết.". Hoặc "Một buổi chiều nọ, người đàn ông tên Edward leo lên một chiếc xe tải màu xanh lá và lái đến nông trại. Nông trại có ngỗng và cừu. Hết.". Ông Remora sẽ kể chuyện liên tục, ăn chuồi liên tục và điều đó rất khó để Violet chú ý. Để làm mọi thứ tốt hơn, Duncan ngồi cạnh Violet, chúng chuyền thư cho nhau trong những ngày đặc biệt nhàm chán. Nhưng để làm mọi thứ tệ hơn, Carmelita Spats ngồi ngay sau Violet, cứ mỗi vài phút nó lại chồm lên và đẩy Violet bằng cây gậy nó tìm thấy trên bãi cỏ. "Mồ côi" Nó thì thầm và đẩy Violet bằng cây gậy. Rồi Violet sẽ quên ghi lại một số chi tiết trong câu chuyện mới nhất của ông Remora.

Băng qua sảnh đến phòng hai là giáo viên của Klaus, bà Bass, người có mái tóc đen dài và rồi rắm, nhìn bà ta cũng mơ hồ như một con khỉ đột. Bà Bass là một giáo viên nghèo, cụm từ ở đây không có nghĩa là "một giáo viên không có nhiều tiền" nhưng "một giào viên bị ám ảnh bởi hệ thống số liệu". Hệ thống số liệu, bạn chắc chắn biết nó là một hệ thống đo lường hầu hết mọi thứ trên thế giới. Cũng như việc quyết định ăn một hoặc hai trái chuối. Nó quyết định đo lường mọi thứ. Klaus nhớ khi nó tám tuổi, nó đã đo chiểu rộng của tất cả lối vào biệt thự nhà Baudelaire khi nó chán vào một buổi chiều mưa. Nhưng dù mưa hay nắng, bà Bass đều muốn đo mọi thứ rồi ghi các phép đo lên bảng phấn. Mỗi sáng, bà ta sẽ bước vào phòng hai với cái túi đầy những vật dụng bình thường như một cái chảo chiên, một khung hình, một bộ xương mèo, rồi đặt lên mỗi bàn một món. "ĐO!" Bà Bass ra lệnh, cả lớp sẽ lấy thước ra và đo vật gì mà giáo viên đã để trên bàn chúng. Chúng sẽ đọc các phép đo cho bà Bass viết lên bảng rồi chuyển qua đo vật khác. Lớp học sẽ tiếp tục theo cách này suốt buổi sáng. Và Klaus cảm thấy mắt nó như lên men - cụm từ "lên men" ở đây có nghĩa là "đau nhức do chán nản". Bên kia phòng, mắt Isadora cũng lên men. Có thời cơ chúng sẽ nhìn nhau và lè lưỡi như nói rằng bà Bass thật kinh khủng, đúng không?

Nhưng Sunny, thay vì đi đến lớp học, nó phải làm việc tại tòa nhà hành chính và tôi phải nói rằng hoàn cảnh của con bé là tệ nhất trong bộ tranh. Là thư ký của hiệu phó Nero, Sunny bị giao rất nhiều nhiệm vụ mà một em bé không thể thực hiện. Ví dụ, nó phụ trách trả lời điện thoại, nhưng những người gọi cho hiệu phó Nero không phải lúc nào cũng hiểu "Seltepia!" theo cách nói của Sunny có nghĩa là "Xin chào đây là văn phòng của hiệu phó Nero. Tôi có thể giúp gì cho bạn?" Đến ngày thứ hai, Nero tức giận với con bé vì đã làm cho nhiều đồng nghiệp của ông ta bối rối. Ngoài ra Sunny còn phụ trách việc nhập, ghim và gửi tất cả thư của hiệu phó Nero. Nghĩa là nó phải dùng máy đánh chữ, kim bấm và dán tem. Tất cả đều được thiết kế cho người lớn dùng. Không giống nhiều đứa bé khác, Sunny đã có một số kinh nghiệm trong công việc khó khăn - dù sao thì nó và anh chị nó cũng đã làm việc một thời gian ở Lucky Smells Lumbermill - Nhưng những thiết bị này không phù hợp với những ngòn tay nhỏ bé như vậy. Sunny khó có thể di chuyển các phím đánh và thậm chí nó còn không biết đánh vần như thế nào hầu hết các từ mà Nero đưa ra. Con bé chưa từng dùng kim bấm, vì thế đôi khi nó bấm vào ngòn tay, hơi đau một tí. Rồi đôi lúc một trong các con tem dính vô lưỡi nó và không rơi ra.

Ở hầu hết các trường học, cho dù cực nhọc đến đâu, học sinh cũng có cơ hội hồi sức vào những ngày cuối tuần, chúng có thể nghỉ ngơi và vui chơi thay vì tham gia vào các lớp học khốn khổ, và bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire trông có vẻ chỉ được nghỉ ngơi từ việc nhìn những quả chuối, những cây thước và và đóng công việc thư ký. Vì vậy chúng khá suy sụp vào một chiều thứ sáu khi bọn trẻ nhà Quagmire thông báo với chúng rằng Prufrock Prep không có ngày cuối tuần. Thứ bảy và chủ nhật là những ngày học thật sự, điều đó được cho là phù hợp với phương châm của trường. Quy tắc này không thực sự có ý nghĩa - sau tất cả, để dễ nhớ thì bạn sẽ chết khi đang thư giãn trong trường - nhưng đó là cách mọi thứ được định sẵn, vì vậy bọn trẻ nhà Baudelaire không bao giờ có thể nhớ chính xác được ngày thứ, vì lặp đi lặp lại chính là thời khóa biểu của chúng. Vì thế nên tôi rất tiếc khi nói rằng tôi không thể nói cho bạn cái ngày mà Sunny nhận thấy kim bấm sắp hết, nhưng tôi có thể nói với bạn rằng Nero đã thông báo ông ta sẽ không mua thêm nữa khi ra ngoài bởi vì con bé đã lãng phí quá nhiều thời gian học cách trở thành thư ký. Sunny sẽ phải tự làm kim bấm bằng một thanh sắt mỏng trong ngăn kéo của Nero.

"Thật lố bịch!" Violet khóc khi Sunny nói với nó về nhu cầu mới của Nero. Đó là vào sau giờ ăn tối, bọn trẻ mồ coi nhà Baudelaire ở trong lều mồ côi với bọn trẻ nhà Quagmire, rải muối lên trần. Violet đã tìm thấy một số mảnh kim loại phía sau nhà ăn và tạo ra năm đôi giày ồn ào: ba đôi cho Baudelaire và hai đôi cho Quagmire để bọn cua không còn làm phiền chúng trong lều nữa. Tuy nhiên, vấn đề những cây nấm vẫn chưa được giải quyết. Với sự giúp đỡ của Duncan, Klaus tìm được một cuốn sách về nấm trong thư viện và trong đó viết rằng muối có thể làm những cây nấm đặc biệt khô lại. Bọn trẻ nhà Qiagmire đã làm phân tâm những người làm trong nhà ăn bằng cách làm rớt mấy cái đĩa, và trong khi Nero hét vào mặt chúng vì đã gây ra một mớ hỗn độn, bọn trẻ nhà Baudelaire đã đã lấy ba lọ muối bỏ vào túi. Bây giờ, trong khoảng thời gian ngắn sau bữa ăn tối, năm đứa trẻ ngồi trên những bện rơm khô, cố gắng rải muối vào những cây nấm và kể về ngày của chúng.

"Thật là vô lý." Klaus đồng tình "Thật là ngốc nghếch khi Sunny trở thành một thư ký, nhưng tự làm kim bấm? Tớ chưa bao giờ nghe điều gì bất công như vậy."

"Tớ nghĩ kim bấm phải được làm trong nhà máy." Duncan nói, nó dừng lại và nhìn lướt qua cuốn sổ màu xanh lá cây để tìm xem có bất kỳ ghi chú nào về vấn đề này không "Tớ không nghĩ con người còn làm kim bấm bằng tay từ thế kỷ mười lăm."

"Nếu em có thể chôm một vài miếng kim loại mỏng, Sunny." Isadora nói "Chúng ta có thể giúp em làm kim bấm sau giờ ăn tối. Nếu năm đứa mình làm cùng nhau, sẽ ít rắc rối hơn. Nhắc tới rắc rối, tớ đang làm một bài thơ về bá tước Olaf, nhưng tớ không chắc những vốn từ tớ biết có đủ độ kinh khủng để miêu tả về ông ta không."

"Và tớ tưởng tượng sẽ rất khó để tìm từ nào đó vần với 'Olaf'." Violet nói.

"Khó thiệt." Isadora thừa nhận "Tất cả những gì tớ có thể nghĩ đến là 'Pilaf", đó là một kiểu cơm. Và dù sao thì nó cũng chị vần có một nữa."

"Có lẽ một ngày nào đó cậu sẽ xuất bản tập thơ của mình về bá tước Olaf." Klaus nói "Và mọi người sẽ biết ông ta kinh khủng như thế nào."

"Và tớ sẽ viết một bài báo về ông ta." Duncan đồng tình.

"Tớ nghĩ tớ có thể chế ra một cái máy in." Violet nói "Có lẽ khi đủ tuổi, tớ mới có thể sử dụng tài sản của nhà Baudelaire để mua vật liệu mà tớ cần."

"Tụi mình cũng có thể in sách phải không?" Klaus hỏi.

Violet cười. Con bé biết em mình đang nghĩ về một thư viện mà chúng có thể tự tin. "Cả những quyển sách." Con bé nói.

"Tài sản nhà Baudelaire?" Duncan hỏi "Ba mẹ mấy cậu cũng để lại tài sản hả? Ba mẹ tụi tớ có những viên đá quý Quagmire nổi tiếng, chúng không bị thiệt hại trong trận hỏa hoạn. Khi đủ tuổi, những viên đá quý báu đó sẽ thuộc về tụi tớ. Tụi mình có thể bắt đầu công việc in ấn cùng nhau."

"Thật là một ý kiến tuyệt vời." Violet nói "Chúng ta có thể gọi nó là công ty Quagmire-Baudelaire."

"Chúng ta có thể gọi nó là công ty Quagmire-Baudelaire!" Bọn trẻ kinh ngạc đánh rơi lọ muối khi nghe thấy tiếng nói nhạo báng của hiệu phó Nero. Ngay lập tức, những con cua nhỏ trong lều mồ côi nhăt lấy chúng và vội chạy đi trước khi Nero nhận thấy "Ta xin lỗi vì đã làm gián đoạn cuộc cuộc họp kinh doanh quan trọng của mấy đứa." Ông ta nói, mặc dù một đứa con nít cũng có thể nhận ra ông hiệu phó chẳng có vẻ gì là nhận lỗi "Giáo viên thể dục mới của mấy đứa đã về trường, và ông ta rất hào hứng để gặp mấy đứa mồ côi trước khi buổi hòa nhạc của ta bắt đầu. Rõ ràng mấy đứa trẻ mồ côi có cấu trúc xương tuyệt vời hoặc là một cái gì đó. Có phải đó là những điều ông nói không, huấn luyện viên Genghis?"

"Oh, đúng rồi." Một người đàn ông cao và gầy tiến lên để bọn trẻ có thể nhìn thấy. Ông ta mặc một cái quần len và một cái áo len như bất kỳ giáo viên thể dục nào cũng mặc. Chân mang một đôi giày chạy đắt tiền với cổ rất cao, Và trên cổ ông ta mang một cái còi bạc sáng bóng. Bao quanh đầu ông ta là một miếng vải với viên ngọc đỏ bóng. Những cái khăn như vậy được gọi là turban, người ta thường đội vì lý do tôn giáo, nhưng Violet, Klaus và Sunny chỉ cần nhìn một cái là biết ông ta đội turban vì một lý do hoàn toàn khác.

"Oh vâng," Người đàn ông nhắc lại "Bọn trẻ mồ côi có cặp chân tuyệt hảo để chạy,và tôi không thể chờ để xem những mẫu vật gì đang đợi tôi trong lều."

"Mấy đứa." Nero nói "Đứng dậy khỏi bện rơm và nói xin chào huấn luyện viên Genghis nào."

"Xin chào huấn luyện viên Genghis" Duncan nói.

"Xin chào huấn luyện viên Genghis" Isadora nói.

Bọn trẻ nhà Quagmire, mỗi đứa bắt lấy bàn tay xương xẩu của Genghis và quay lại nhìn bọn trẻ nhà Baudelaire một cách bối rối. Chúng rất ngạc nhiên khi thấy ba chị em vẫn còn ngồi trên bện rơm và nhìn chăm chăm vào Genghis thay vì tuân theo lệnh của Nero. Nhưng nếu tôi ở trong lều mồ côi ngay lúc đó, chắc chắn tôi sẽ không mấy ngạc nhiên. Tôi sẽ mang bộ tranh quý giá "Chuyện gì đã xảy đến với Beatrich" ra cá cược rằng nếu bạn ở đó ngày lúc ấy bạn cũng sẽ không ngạc nhiên. Bởi vì bạn chắc chắn đã đoán ra giống như bọn trẻ nhà Baudelaire đã đoán ra tại sao người đàn ông tự giới thiệu mình là huấn luyện viên Genghis lại đội một cái khăn turban. Một cái khăn bao lấy tóc người đội, có thể thay đổi diện mạo của họ một chút, và nếu cái khăn được gấp xuống khá thấp, như cái này, thì nếp gấp thậm chí còn có thể che cả chân mày của người đội. Nhưng nó không thể che ánh mắt sáng bóng, hay cái nhìn đầy tham lam, nham hiểm trong mắt ai đó khi họ nhìn xuống ba đứa trẻ bơ vơ.

Người đàn ông tự giới thiệu là huấn luyện viên Genghis nói rằng bọn trẻ mồ côi có cặp chân tuyệt hảo để chạy, dĩ nhiên là điều vô nghĩa, nhưng khi bọn trẻ nhà Baudelaire nhìn giáo viên thể dục mới của chúng, chúng đã ước điều đó có nghĩa. Khi người đàn ông tự nhận mình là huấn luyện viên Genghis nhìn chúng bằng một cặp mắt sáng bóng, bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire không ước gì hơn là chân của chúng có thể giúp chúng chạy xa thật xa khỏi người đàn ông thật sự là bá tước Olaf.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lemony Snicket

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.