Học Viện Khắc Nghiệt

Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1

❊ ❊ ❊

Nếu trao huy chương cho người thú vị nhất thế giới, thì bạn phải trao nó cho Carmelita Spats, nếu không con bé cũng sẽ cướp nó từ tay bạn. Carmelita Spats là một người thô lỗ, bạo lực và bẩn thỉu, và thật là một sự xấu hổ khi tôi phải mô tả con bé ấy với bạn, bởi vì có đủ những thứ kinh khủng và đau buồn trong câu chuyện này mà không thể không đề cập đến con người khó chịu ấy.

Đó là những đứa trẻ mồ côi nhà Baudelaire, ơn Chúa, những người hùng của câu chuyện, và sau những sự kiện trước bá tước Olaf đã luôn bám theo chúng khắp nơi, thường thì bên cạnh ông ta có một hoặc một số tên tay sai nham hiểm và xấu xí. Cho dù bọn trẻ được ai nhận nuôi, bá tước Olaf luôn ở phía sau chúng, thực hiện những việc đê tiện khó có thể liệt kê ra hết: bắt cóc, giết người, những cuộc gọi hăm doạ, cải trang, thuốc độc, thôi miên và nấu những món gớm ghiếc, đó cũng chỉ là một số ít những đen đủi mà bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire đã trải qua và sống sót. Tệ hơn nữa, bá tước Olaf có khả năng cực kì xấu xa là tránh để bị bắt, vì thế ông ta luôn sẵn sàng để quay trở lại. Thật kinh khủng khi điều đó cứ xảy ra, và đó cũng là hướng mà câu chuyện tiếp diễn.

Tôi chỉ nhắc lại với bạn rằng câu chuyện đi theo hướng này và bạn cần phải làm quen với Carmelite Spats thô lỗ, bạo lực, bẩn thỉu, nếu bạn không đủ sức chịu đựng để đọc về con bé, thì hãy đặt quyển sách này xuống và đọc một cái gì đó khác, bởi vì câu chuyện sẽ trở nên tồi tệ hơn từ đây. Chẳng bao lâu nữa, Violet, Klaus và Sunny Baudelaire sẽ có rất nhiều nghịch cảnh cùng Carmelite Spart kinh khủng đó, và nếu bạn muốn trao huy chương vàng cho Violet, Klaus và Sunny Baudelaire, thì nó sẽ là một cái huy chương cho sự sống còn trong lúc đối mặt với những nghịch cảnh. Nghịch cảnh ở đây có nghĩa là "rắc rối", và có rất ít người trên thế giới này gặp phải những ngịch cảnh phiền hà như những thứ bám theo ba chị em đến bất cứ nơi nào chúng đến. Rắc rối bắt đầu vào một ngày khi chúng đang chơi đùa ở bãi biển thì nhận được tin buồn ba mẹ chúng đã chết trong trận hỏa hoạn khủng khiếp, và chúng được gửi đến sống với người bà con xa, bá tước Olaf.

Nếu trao huy chương vàng cho bá tước Olaf, bạn phải khóa nó ở một nơi nào đó trước buổi lễ trao giải, vì một kẻ tham lam và độc ác như Olaf sẽ cố gắng đánh cắp nó. Những đứa trẻ mồ côi nhà Baudelaire không có huy chương vàng, nhưng chúng có một gia tài khổng lồ của cha mẹ để lại và đó là thứ bá tước Olaf cố gắng cướp đoạt. Ba chị em bị Carmelite Spats đẩy qua một bên như khi bị chen ngang lúc ở quán kem.

"Tránh ra, cakesniffer!" con bé thô lỗ, bạo lực, bẩn thỉu nói khi đụng phải bọn trẻ Baudelaire. Violet, Klaus và Sunny quá giật mình để trả lời. Chúng đang đứng trên vỉa hè lát bằng gạch, chắc nó đã rất cũ vì có nhiều rêu loang ra giữa các rãnh. Xung quanh đó là một bãi cỏ rộng lớn màu nâu trông như chưa bao giờ được tưới nước, và trên đó là hàng trăm đứa trẻ đang chạy tán loạn. Chốc lát lại có một đứa té xuống đất, sau đó đứng lên và tiếp tục chạy. Nó trông thật tốn sức và vô nghĩa, hai điều nên tránh bằng mọi giá. Nhưng bọn trẻ nhà Baudelaire chỉ liếc qua đám trẻ, rồi dán mắt vào những viên gạch đầy rêu bên dưới.

Nhút nhát là một điều kì lạ, bởi vì nó như cát lún, có thể tấn công người khác bất cứ lúc nào và làm cho nạn nhân của nó phải nhìn xuống. Điều này đã diễn ra ngay ngày đầu tiên ở trường Prufrock Preparatory của bọn trẻ nhà Baudelaire và ba chị em chúng thấy rằng chúng thà nhìn vào đám rêu còn hơn là nhìn những thứ khác.

"Mấy đứa làm rớt cái gì hả?" ông Poe hỏi, đoạn ho vào cái khăn trắng, một thứ mà bọn trẻ Baudelaire chẳng muốn nhìn ở ông Poe, người đang bước gần đến sau chúng. Ông Poe là một nhân viên ngân hàng, người được giao trọng trách quản lý bọn trẻ nhà Baudelaire sau vụ hỏa hoạn khủng khiếp, và điều này đã làm bật ra một ý tưởng tệ hại. Ông Poe có ý tốt nhưng một lọ mù tạt cũng có ích và làm một điều gì đó tốt hơn để giữ bọn trẻ Baudelaire thoát khỏi nguy hiểm. Violet, Klaus và Sunny từ lâu đã biết được thứ duy nhất chúng có thể đếm được từ ông Poe là ông luôn luôn ho.

"Không ạ," Violet trả lời "Tụi cháu không bị rớt gì cả." Violet là đứa lớn nhất, và thường thì nó không biết nhút nhát là gì. Violet thích sáng chế ra nhiều thứ, với mái tóc được buộc chặt để đỡ vướng mắt, và người ta luôn thấy được những suy nghĩ tích cực trong các phát minh mới nhất của nó. Khi những phát mình của nó hoàn tất, nó sẽ đem khoe với những người nó biết, họ thường ấn tượng bởi kĩ năng của nó. Còn bây giờ, nó nhìn xuống những viên gạch rong rêu và nghĩ về một cỗ máy có thể giữ cho rêu mọc trên vỉa hè, nhưng không còn đủ can đảm để nói ra. Sẽ như thế nào nếu thầy cô, đám trẻ và nhân viên quản lý không hứng thú với phát minh của nó?

Như thể đọc được suy nghĩ của chị mình, Klaus đặt tay lên vai chị, và con bé mỉm cười với nó. Trong suốt mười hai năm, Klaus biết rằng chị gái nó luôn tìm một bàn tay đặt lên vai an ủi, dĩ nhiên là một bàn tay gắn liền với một cánh tay. Bình thường thì Klaus sẽ nói gì đó để an ủi, tuy nhiên lúc này nó cũng đang cảm thấy bối rối. Hầu hết thời gian, Klaus được bắt gặp đang làm việc yêu thích nhất của nó, đọc sách. Sáng sớm, ta có thể thấy nó nằm trên giường với chiếc kinh đang mang, vì nó thức rất khuya để đọc và điều đó làm nó mệt đến nổi không thể tháo kính. Klaus nhìn xuống vỉa hè và nhớ đến một quyển sách có tên Moss Mysteries, nhưng nó cảm thấy quá rối rắm để nghĩ đến. Sẽ như thế nào nếu trường Prufrock Preparatory không có gì hay để đọc?

Sunny, đứa em út, ngước nhìn anh chị nó. Violet mỉm cười và bế nó lên. Điều này dễ dàng thực hiện vì Sunny là một đứa bé chỉ lớn hơn ổ bánh mì một tí. Sunny cảm thấy lo lắng để nói, thường khí khá khó để hiểu nó nói gì. Ví dụ, nếu Sunny không mắc cỡ, nó sẽ mở miệng, để lộ ra bốn chiếc răng nhọn hoắt rồi nói "Marimo!" có thể hiểu là "Em hi vọng có nhiều thứ ở trường để em cắn, vì cắn là một trong những sở thích của em mà."

"Bác biết tại sao mấy đứa im lặng," ông Poe nói "Bới vì các cháu đang phấn khích, bác không trách đâu. Bác luôn muốn học ở trường nội trú lúc còn trẻ, nhưng chưa bao giờ có cơ hội. Thú thật là bác ghen tị với các cháu đấy."

Bọn trẻ nhìn nhau, thực ra trường Prufrock Preparatory là trường nội trú mới là điều làm chúng nó lo lắng nhất. Nếu không ai hứng thú với những phát minh, không có thứ gì hay để đọc, và cắn là hành động bị cấm, chúng sẽ cảm thấy bị mắc kẹt ở đó, cả ngày lẫn đêm. Ba chị em ước rằng thay vì ghen tị ông Poe có thể vào học ở trường Prufrock Preparatory, còn chúng nó sẽ làm việc ở ngân hàng.

"Tụi cháu thật may mắn khi ở đây." ông Poe nói tiếp "Bác đã phải gọi hơn bốn trường trước khi có một trường chịu nhận ba đứa trong thời gian ngắn như thế. Prufrock Prep - họ gọi như vậy, như một cái biệt danh - là một học viện rất tốt. Giáo viên có bằng cấp cao. Ký túc xá được trang bị hoàn hảo. Và quan trọng hơn hết, có một hệ thống máy tính tiên tiến sẽ giữ bá tước Olaf khỏi mấy đứa. Hiệu phó Nero nói với bác rằng bá tước Olaf đã được mô tả đầy đủ từ hàng lông mày dính liền đến hình xăm con mắt trên mắt cá chân trái của hắn và lập trình vào máy tính. Cho nên ba đứa sẽ an toàn khi ở đây trong nhiều năm tới."

"Nhưng làm sao máy tính giữ Bá Tước Olaf khỏi tụi cháu?" Violet hỏi một cách bối rối, vẫn nhìn xuống dưới.

"Nó là một máy tính cao cấp." ông Poe nói, như thể "cao cấp" là từ thích hợp để thay thế cho cụm từ "đạt được sự tiến bộ vượt bật". "Đừng lo lắng về Bá Tước Olaf nữa, hiệu phó Nero đã hứa với bác sẽ để mắt tới bọn cháu mà. Sau cùng mà nói thì một ngôi trường cao cấp như Prufrock Preparatory sẽ không phải là nơi để người khác dễ dàng chạy lung tung đâu."

"Tránh ra, cakesniffer!" một lần nữa con bé thô lỗ, bao lực, bẩn thỉu lại nói khi đụng phải bọn trẻ.

"Cakesniffer nghĩa là gì?" Violet thì thầm với Klaus, người có mốt vốn từ vựng phong phú từ việc đọc sách.

"Em không biết nữa." Klaus thú thật "Nhưng nghe có vẻ không tốt đẹp cho lắm."

"Quả là một từ tuyệt diệu!" ông Poe nói "Cakesniffers. Bác không hiểu nó có nghĩa gì, nhưng nó làm bác liên tưởng đến bánh ngọt. Oh, chúng ta đến rồi." Họ đã đi đến cuối vỉa hè lát gạch đầy rêu và đứng trước ngôi trường. Bọn trẻ nhà Baudelaire nhìn vào ngôi nhà mới của chúng và há hốc mồm kinh ngạc. Nếu chúng không nhìn chằm chằm vào vỉa hè trong suốt đoạn đường băng qua bãi cỏ, có lẽ chúng sẽ thấy học viện trông như thế nào, nhưng có lẽ đó là cách tốt nhất để tránh nhìn vào nó càng lâu càng tốt. Một người thiết kế ra một tòa nhà được gọi là "Kiến trúc sư" nhưng đối với trường hợp của trường Prufrock Prep thì tốt hơn nên dùng thuật ngữ "Kiến trúc sư của sự chán nản". Ngôi trường tạo thành từ nhiều tòa nhà, tất cả làm bằng đá xám trơn, và chúng được nhóm lại trên một con đường bùn lầy. Để đến được các tòa nhà, bọn trẻ phải đi qua một vòm đá rộng lớn đang đổ bóng cong vòng xuống bãi cỏ. Trông nó giống với một chiếc cầu vồng chỉ có màu xám hoặc đen. Trên vòm đá là dòng chữ màu đen to lớn "TRƯỜNG PRUFROCK PREPARATORY". Dòng chữ nhỏ hơn là châm ngôn của trường "Memento Mori". Nhưng những tòa nhà hay cái vòm đều không phải là thứ làm bọn trẻ giật mình, mà đó chính là hình dáng của các tòa nhà, hình chữ nhật với phần trên được bo tròn. Hình chữ nhật với phần trên bo tròn đúng là một hình dáng kì lạ và bọn trẻ mồ côi chỉ có thể hình dung ra một thứ có kiểu hình như thế. Đối với chị em nhà Baudelaire thì những tòa nhà này chẳng khác gì những bia mộ.

"Kiến trúc hơi rời rạc." ông Poe bình phẩm "Mấy tòa nhà này nhìn như ngón tay cái. Nếu bác không lầm thì mấy đứa phải đến văn phòng hiệu phó Nero ngay. Nó ở tầng chín của tòa nhà chính."

"Bác có đi cùng bọn cháu không, bác Poe?" Violet hỏi. Violet mười bốn tuổi, và nó biết rằng mười bốn đã đủ tuổi để nó có thể tự mình đi đến văn phòng của một ai đó. Nhưng nó cảm thấy lo lắng khi phải đi qua những tòa nhà đang nhìn nó một cách nham hiểm mà không có người lớn ở bên.

Ông Poe vừa ho vào cái khăn tay vừa nhìn đồng hồ đeo tay "Bác e rằng không." ông nói khi vừa ho xong "Tới giờ ngân hàng làm việc rồi. Nhưng bác có nói với hiệu phó Nero mọi thứ rồi và nếu có bất cứ vấn đề gì thì mấy đứa có thể liên lạc với bác hoặc với các chi nhánh liên kết với Mulctuary Money Management mà. Còn bây giờ, đi nào. Chúc các cháu có quãng thời gian tuyệt vời ở Prufrock Prep nhé."

"Dạ chắc chắn rồi." Violet nói, nghe có vẻ mạnh mẽ hơn những gì nó đang cảm nhận. "Cám ơn bác vì tất cả, bác Poe."

"Vâng cám ơn bác." Klaus nói và bắt tay người nhân viên ngân hàng.

"Terfunt." Sunny nói, theo cách nói của con bé nghĩa là "Cám ơn bác."

"Không có gì đâu mấy cháu." ông Poe nói "Tạm biệt" ông gật đầu chào ba đứa, Violet và Sunny nhìn ông bước đi trên vỉa hè đầy rêu, cẩn thận tránh mấy đứa nhỏ đang chạy. Riêng Klaus không nhìn ông, vì nó mãi chăm chú vào cái vòm đá to lớn cong vòng để vào học viện.

"Em không hiểu 'cakesniffer' nghĩa là gì." Klaus nói "Nhưng còn dòng chữ nhỏ em nghĩ nó có thể là một châm ngôn của trường."

"Nó thậm chí còn không giống với bất cứ từ nào trong tiếng Anh." Violet nói, nhìn chăm chú vào cái vòm.

"Racho." Sunny cũng đồng quan điểm.

"Đúng vậy." Klaus nói "Nó là tiếng Latin. Em không biết tiếng Latin nhiều, nhưng em nhớ từng đọc nó trong một quyển sách về thời Trung Cổ. Nếu đúng với những gì em nghĩ thì nó quả là một châm ngôn lạ."

"Em nghĩ nghĩa của nó là gì?" Violet hỏi.

"Nếu em không sai thì," Klaus nói, nó hiếm khi nào sai "'Memento Mori' nghĩa là 'Hãy nhớ rằng bạn sẽ chết'."

"Hãy nhớ rằng bạn sẽ chết" Violet rì rầm nhắc lại, rồi ba chị em đứng sát vào nhau hơn như thể chúng đang lạnh lắm. Ai rồi cũng chết, đó là điều hiển nhiên, chỉ là sớm hay muộn. Diễn viên xiếc sẽ chết, người thổi kèn chuyên nghiệp sẽ chết, bạn và tôi sẽ chết, và có thể người sống trong khu nhà của bạn, ngay bây giờ, băng qua đường mà không nhìn trước sau, sẽ chết trong vài giây vì một chiếc xe buýt. Mọi người đều sẽ chết, tuy nhiên không phải ai cũng muốn được nhắc về sự thật đó. Bọn trẻ chắc chắn không muốn nhớ rằng chúng sẽ chết, đặc biệt là khi chúng bước đi bên dưới cổng vòm của Prufrock Prep. Những đứa trẻ mồ côi nhà Baudelaire không cần nhắc nhở về điều đó khi chúng đang bắt đầu ngày đầu tiên trong cái nghĩa địa khổng lồ trước mặt, ngôi nhà mới của tụi nó.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lemony Snicket

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.