Hàn Nhụ Tử xông vào hoàng cung, khắp nơi đều thấy thi thể, có thái giám và cung nữ xui xẻo, có người giang hồ không rõ lai lịch, còn có vài công sai, đại đa số đều bị đâm từ phía sau lưng, rõ ràng là bị sát hại trong quá trình bỏ chạy.
Hàn Nhụ Tử chỉ một lòng nghĩ tới mẫu thân và Tiểu Quân, cưỡi ngựa lao qua một cánh cổng đang mở, lúc này mới chợt phản ứng lại, hoàng cung vậy mà không có người canh gác, y không chỉ vô tình xông vào Bắc thành môn, mà còn vô tình chiếm lĩnh hoàng cung.
Y ghì chặt dây cương, ra lệnh chi tiết cho các tướng sĩ đi theo phía sau: Một bộ phận quay lại cửa Bắc hoàng cung, đảm bảo con đường tới cửa thành được thông suốt, con đường này tuy không tính là quá dài, nhưng lại là con đường sống của Hàn Nhụ Tử, quân đội ngoài thành phải không ngừng tiến vào, mới có thể giữ vững thắng lợi đã đạt được.
Y lại phái một toán sĩ quan khác, đi về mọi hướng trong hoàng cung để dò đường, đến nơi nào, lớn tiếng tuyên bố Quyển Hầu giá lâm, kẻ nào chịu ra bái kiến, tất cả đều đưa tới đình viện trước Đồng Huyền Điện.
Hàn Nhụ Tử phi ngựa như bay về hướng tẩm cung của Thái hậu, phía sau chỉ theo khoảng hơn trăm binh sĩ, cứ cách một lúc họ lại đồng thanh hô to: "Quyển Hầu giá lâm!"
Mười mấy thái giám và cung nữ nghênh đón giữa đường, quỳ dưới ngựa Quyển Hầu khóc lóc thảm thiết, Hàn Nhụ Tử có chút ấn tượng với một tên thái giám trong đó, bèn ra lệnh cho mọi người đứng dậy, hỏi tung tích của Vương Mỹ Nhân và Quyển Hầu phu nhân.
Những người này không biết, nhưng rất sẵn lòng giúp đỡ, đi đầu dẫn đường, rất nhanh tìm được thêm nhiều cung nhân, một cung nữ biết nơi ở của Quyển Hầu phu nhân, hóa ra lại ở ngay gần tẩm cung của Thái hậu.
Hàn Nhụ Tử nhìn thấy khói từ xa, trong lòng kinh hãi, một ngựa đi đầu, chạy càng nhanh hơn.
Toàn bộ viện tử đều đã bị thiêu rụi, may mà đây là một viện cô lập, lửa không lan sang nơi khác, giờ chỉ còn lại vài đốm lửa và khói xanh nồng nặc.
Hàn Nhụ Tử ngây người đứng đó một lát, binh sĩ và cung nhân tiến lên dập tắt ngọn lửa, khiêng ra sáu thi thể, đều đã cháy tới mức không còn hình dạng, loáng thoáng có thể nhận ra đều là nữ tử.
Không ai nhận ra thân phận thi thể, Hàn Nhụ Tử cảm thấy phẫn nộ khó lòng kìm nén, nhảy xuống ngựa, sải bước đi về phía tẩm cung của Thái hậu.
"Mở cửa." Hàn Nhụ Tử ra lệnh, thuận tay rút đao.
Hai binh sĩ tiến lên đập cửa, bên trong rất nhanh truyền ra tiếng: "Người nào?"
Các binh sĩ nhìn nhau một cái, một người đáp: "Quyển Hầu giá lâm, lập tức mở cửa."
Trong cửa có tiếng động, hai binh sĩ lùi lại, Hàn Nhụ Tử cầm đao sải bước tiến lên, các binh sĩ hộ vệ chặt chẽ hai bên, đông đảo cung nhân nghe tin hiện thân lại đều kinh hoàng quỳ rạp xuống đất, không dám động, cũng không dám khuyên can.
Cửa mở ra, Hàn Nhụ Tử giật mình, ba nữ tử đứng trong cửa, người ở giữa chính là mẫu thân của y. Hàn Nhụ Tử vứt đao, quỳ phịch xuống, vừa mừng vừa sợ gọi một tiếng "Mẫu thân".
Trên mặt Vương Mỹ Nhân không có niềm vui trùng phùng sau bao ngày xa cách, bình thản nói: "Đứng lên đi, đừng quỳ trước mặt người khác."
Hàn Nhụ Tử đứng dậy, một tảng đá lớn trong lòng rơi xuống, "Mẫu thân bình an là tốt rồi, Tiểu Quân đâu? Cũng ở đây sao?"
Vương Mỹ Nhân không trả lời, mà hỏi ngược lại: "Con tới đây làm gì?"
"Con... con tới cứu... con tới tìm mẫu thân và Tiểu Quân."
"Nhụ Tử, thời điểm này con phải hiểu rõ nặng nhẹ gấp rút, triều đình là trọng, thê mẫu là khinh, kinh thành là gấp, trong cung là chậm."
"Vâng."
"Biết mình nên làm gì không?"
"Ừm..."
"Lập tức tới Đồng Huyền Điện triệu kiến quần thần, xin họ, cầu họ, chấp nhận mọi điều kiện của họ, chính là không được dùng cường quyền, hiểu không?"
"Con hiểu."
"Khoan xá tất cả mọi người, dù là kẻ cầm đầu cũng không ngoại lệ, họ phải do Thái hậu định tội, không phải con, hiểu không?"
"Con... hiểu." Hàn Nhụ Tử đáp có chút miễn cưỡng, điều này hơi khác so với kế hoạch của y.
Vương Mỹ Nhân tiến lên một bước, vẫy tay bảo con trai cúi đầu, ghé tai nói nhỏ: "Chuyện cấp bách là khôi phục thân phận của con, chỉ cần chịu thừa nhận con là hoàng đế, ai cũng có thể tha thứ, ít nhất là tạm thời tha thứ, sau này con còn nhiều cơ hội. Còn những kẻ không chịu thừa nhận, cứ để chúng chạy đi, nếu rơi vào tay con, cũng phải giao cho Thái hậu xử trí. Bất kể người ngoài nhìn thế nào, nghĩ thế nào, Thái hậu vẫn là Thái hậu, con nhất định phải chứng minh điều này với mọi người."
Thượng Quan Thịnh tàn sát cung nhân, chạy trốn khỏi kinh thành, Thái hậu đều không thể chối bỏ can hệ, trong mắt đa số người, Thái hậu đã rơi xuống đáy vực, giữ được mạng đã coi là may mắn, Vương Mỹ Nhân lại yêu cầu con trai biểu hiện ra sự tôn trọng nhiều hơn.
Hàn Nhụ Tử không hiểu lắm, nhìn chằm chằm vào mắt mẫu thân một lát, xác nhận mẫu thân không bị uy hiếp, những lời nói đều là lời thật lòng, y mới gật gật đầu, "Vâng, mẫu thân."
"Đi đi, từ giờ trở đi, từng lời nói hành động của con đều phải phù hợp với thân phận hoàng đế."
"Vâng." Hàn Nhụ Tử chưa động, "Con phải gặp Tiểu Quân một lần."
Ánh mắt Vương Mỹ Nhân lộ vẻ nghiêm nghị, một lát sau lại trở nên dịu dàng, khẽ nói: "Con bé không ở đây."
Hàn Nhụ Tử lòng chùng xuống.
"Đừng làm những người phía sau con thất vọng." Vương Mỹ Nhân nói.
Hàn Nhụ Tử quay người nhìn lại, hơn trăm binh sĩ Nam quân, Bắc quân đang ngơ ngác nhìn y, những người này đều là lần đầu vào hoàng cung, tay cầm binh khí, không biết lễ nghi, đối với việc bước tiếp theo nên làm gì hoàn toàn không có ý tưởng, chỉ nhìn chằm chằm Quyển Hầu, đợi mệnh lệnh của y.
Càng ngày càng nhiều thái giám và cung nữ chạy tới từ chỗ ẩn nấp, quỳ xuống từ xa.
Hàn Nhụ Tử cúi chào mẫu thân thật sâu, dưới sự vây quanh của binh sĩ bước vào trong đám thái giám và cung nữ, gọi ra vài người nhìn phục sức địa vị cao nhất, ra lệnh họ đóng các cửa cung, thu dọn thi thể, thấy binh sĩ thì bảo họ tới tập hợp tại Đồng Huyền Điện, cung nhân không có việc gì thì tất cả theo sau lưng y.
Bầu không khí mờ mịt bao trùm trên đầu mọi người tan biến, nội quan liên tục lĩnh mệnh, dự cảm được hoàng cung sắp khôi phục lại sự yên bình mà họ mong đợi đã lâu.
Hàn Nhụ Tử đi bộ, thông qua một góc cửa tiến vào đình viện trước Đồng Huyền Điện, binh sĩ phía sau đã tăng lên hơn ba trăm người, cung nhân cũng có hơn một trăm người.
Nhưng y không phải là người duy nhất chạy tới.
Sau cuộc tàn sát của Túc vệ quân, nghi vệ trước Đồng Huyền Điện đã không còn, thay vào đó là một nhóm binh sĩ khác, gần ngàn người, ai nấy đều cầm đao thương, đứng đầu là hai người, chính là cậu cháu Thôi Hoành và Đông Hải Vương, họ không cưỡi ngựa, coi như là sự tôn trọng đối với Đồng Huyền Điện.
Họ tiến vào từ cửa chính Nam, canh ở cửa, không vào sâu, đa số ngẩng đầu nhìn Đồng Huyền Điện cao ngất, giống như một đám du khách lạc vào hoàng cung.
Hàn Nhụ Tử và mọi người tiến vào từ góc Đông Bắc, hai bên nhanh chóng phát hiện đối phương, cách cả đình viện quan sát lẫn nhau.
Số lượng binh sĩ bên phía Hàn Nhụ Tử ít hơn nhiều, y lại chỉ do dự tại chỗ một lát, cất bước tiến lên, các binh sĩ theo sau, tay nắm chặt binh khí, đặc biệt là những binh sĩ Nam quân kia, họ nhận ra Đại tư mã, không thể không cảm thấy căng thẳng và hoảng loạn.
Hàn Nhụ Tử không trực tiếp đi về phía Thôi Hoành, mà rẽ tới dưới bậc thềm Đồng Huyền Điện, ở đây đối diện với đối phương từ xa.
Hai bên im lặng một lát, Đông Hải Vương lên tiếng trước, hét: "Hàn Nhụ Tử, đầu hàng đi, quân của ngươi ít, không phải đối thủ."
Hàn Nhụ Tử nói nhỏ vài câu với binh sĩ bên cạnh, binh sĩ cao giọng nói: "Kinh thành loạn lạc, là bất hạnh của Đại Sở, quần thần vô tội, chúng tướng sĩ vô tội, bách tính thiên hạ vô tội, Nam quân Đại tư mã Thôi Hoành, Đông Hải Vương Hàn Xu, tiến lên nghe lệnh xá."
Đông Hải Vương ngạc nhiên nói: "Hàn Nhụ Tử cũng điên rồi sao? Cậu, đừng nghe hắn nói hươu nói vượn, phái binh tiến lên chém hắn thành bùn thịt, chúng ta sẽ không còn kẻ thù nữa."
Thôi Hoành ừ một tiếng, không lập tức ra lệnh, ông ta thấy trong các lối đi quanh đình viện đều có người chạy tới, số lượng không nhiều, nhưng không dứt, đại đa số là binh sĩ, có Bắc quân, cũng có Nam quân, còn có một ít là cung nhân, họ không ngoại lệ đều chạy về phía Quyển Hầu ít người, chứ không phải Đông Hải Vương binh lực chiếm ưu thế.
Sau lưng Thôi Hoành có gần ngàn binh sĩ, ngoài cung còn có nhiều binh sĩ chờ lệnh, quả thực có thể ùa lên, giết chết Quyển Hầu, nhưng đây không phải việc có thể xong trong chốc lát, luôn phải tốn chút thời gian, trong lúc này, ai biết Quyển Hầu còn có thể nhận được bao nhiêu viện trợ, sẽ xảy ra biến cố gì?
"Cậu, cậu đang nghĩ gì thế? Chúng ta đã định xong kế hoạch, cơ hội không thể mất, thời gian không chờ đợi, bỏ lỡ lần này... vĩnh viễn sẽ không bao giờ có lần sau nữa."
Thôi Hoành từng hứa hẹn rất nhiều chuyện trước mặt Đông Hải Vương, nhưng tình thế thay đổi nhanh hơn ông ta dự đoán: Chủ lực Bắc quân đến, Túc vệ quân và Nam quân ngoài thành tan rã, Quyển Hầu xông vào kinh thành thậm chí vào tới hoàng cung đi thẳng tới trước Đồng Huyền Điện, ông ta và Đông Hải Vương lại vì mấy lần do dự mà lỡ mất thời cơ, chậm một bước.
"Đợi con thực sự xưng đế, định xử trí Quyển Hầu và Thượng Quan Thịnh thế nào?"
"Đương nhiên là giết chết, chẳng lẽ còn để lại hậu họa?" Đông Hải Vương khó hiểu, không rõ tại sao cậu mình lại hỏi vào lúc này, càng không hiểu tại sao lại phải hỏi điều đó, người hắn muốn giết không chỉ là Quyển Hầu và Thượng Quan Thịnh, mà còn nhiều người hơn nữa, những kẻ từng đắc tội hắn, những kẻ vào thời khắc mấu chốt không chịu giúp đỡ...
Thôi Hoành thở dài một hơi thật mạnh, ông ta chưa từng coi trọng Quyển Hầu, hơn nữa còn kiêng dè năng lực của con rể này, nhưng sự việc đến nước này, ông ta phát hiện mình không còn lựa chọn nào khác.
"Đặt binh khí xuống." Ông ta ra lệnh cho tướng sĩ Nam quân, "Chiến đấu kết thúc rồi." Nói xong tự mình rút đao đeo bên mình ném xuống đất.
Đao thương liên tiếp rơi xuống đất, Đông Hải Vương kinh hãi biến sắc, "Cậu, cậu làm gì vậy? Chúng ta rõ ràng chiếm..."
Nhìn theo ngón tay của Thôi Hoành, Đông Hải Vương không nói nên lời, một đội cờ hiệu Bắc quân đang đi qua góc Tây Bắc tiến vào đình viện, nghĩa là chủ lực Bắc quân đã tới.
Ưu thế của Nam quân chỉ có thể duy trì trong chốc lát này.
Đông Hải Vương quay người muốn bỏ đi, Thôi Hoành túm chặt lấy cánh tay cháu mình, "Đi đâu?"
"Đi đâu cũng được, tóm lại con không làm tù binh."
"Quyển Hầu sẽ khoan xá cho con."
"Hắn đang nói dối!" Đông Hải Vương vừa vội vừa giận, "Hắn đang thu mua nhân tâm, đợi hắn làm hoàng đế..."
"Đại Sở còn ngoại hoạn, hoàng đế chân chính hiểu được tầm quan trọng của sự thỏa hiệp."
"Con không..." Đông Hải Vương đột nhiên hiểu ra, "Tiểu Quân là Hoàng hậu, Thôi Đằng làm chó săn cho Quyển Hầu, cậu sớm đã có chuẩn bị, căn bản không phải chân tâm ủng hộ con đoạt đế vị!"
Thôi Hoành không muốn giải thích nhiều, buông cánh tay cháu ra, ra hiệu vệ binh tiến lên, ngăn Đông Hải Vương lại.
Hàn Nhụ Tử đứng trước bậc thềm, nhìn thấy tướng sĩ Nam quân đặt binh khí xuống, nhìn thấy đủ loại người tràn vào từ các lối đi: Cờ hiệu Bắc quân từ cửa Tây Bắc đi vào, người dẫn đầu vậy mà thực sự là Sài Duyệt; từ cửa chính Tây là cung nhân và đại quân độc giả, Thái Hưng Hải cùng binh sĩ bộ khúc hộ tống họ; còn có đại thần đi vào từ cửa chính Đông, họ không đợi triệu kiến, tự mình tới, trong toàn bộ quá trình tranh đoạt đế vị, đây là lần đầu tiên họ chủ động hiện thân.
Không ai ra lệnh, binh sĩ bên cạnh lại đều tự động lùi lại, tránh ra vài bước, Hàn Nhụ Tử quay người, bước lên từng bậc thềm, đột nhiên nhìn thấy Thôi Tiểu Quân đi ra từ cửa Đông Bắc, nàng vậy mà lại ở cùng Dương Phụng, được một nhóm người ăn mặc như thị vệ vây quanh.
Hàn Nhụ Tử cảm thấy Tiểu Quân đã nhìn thấy mình, bèn lộ ra một nụ cười.
Y không đi tới Đan trì trên cùng, giờ còn chưa phải lúc, sau khi bước lên mười mấy bậc thang y dừng bước quay người, không có ai đi theo, người gần y nhất cũng đã ở cách mười bước.
"Vạn tuế!" Trong đình viện đột nhiên vang lên tiếng hô, nhấn chìm mọi tạp âm, nhấn chìm mọi trung thành và phản bội, niềm tin và nghi ngờ, quen thuộc và xa lạ.
Hàn Nhụ Tử nhìn qua, phát hiện gương mặt quen thuộc với mình thật ít ỏi, người đáng tin cậy lại càng đếm trên đầu ngón tay.
Y đột nhiên hiểu tại sao mẫu thân lại bảo y khoan xá tất cả mọi người.
Từ giờ trở đi, y rốt cuộc phải đối mặt với toàn bộ thiên hạ, chứ không chỉ là từng người, từng đám kẻ địch.
(Hết quyển này)