Marineford cũng là một thành phố, dọc đường đi, Ian có thể thấy trong thành phố này có đủ loại cửa hàng, nhà hàng, cùng một lượng lớn thường dân sinh sống bên trong.
Những người này hẳn đều là gia quyến của binh sĩ Hải quân trụ sở, có thể thấy không ít trẻ nhỏ thậm chí còn cầm kiếm tre đang luyện tập, ở tại nơi như Marineford này, những đứa trẻ đó đều là lực lượng dự bị của Hải quân trong tương lai.
Con đường đi tới Mariejois chạy xuyên suốt toàn bộ thành phố Marineford, là một đại lộ vô cùng rộng rãi.
Trên con đường này, hiện tại chỉ có đội ngũ các nước đến tham dự hội nghị đang đi lại, lãnh đạo các quốc gia và vương tộc đều ngồi trong một chiếc xe ngựa rộng lớn, được hai con ngựa to lớn khỏe mạnh kéo đi, đây dường như là phương tiện giao thông do Chính quyền Thế giới thống nhất cung cấp, còn Ian và những người tùy tùng như họ thì chỉ có thể đi bộ.
Tuy nhiên, Ian lại phát hiện một hiện tượng kỳ lạ, thường dân và gia quyến Hải quân ở Marineford căn bản sẽ không tới gần con đường này, dù cho có nhìn thấy đội ngũ vương thất các nước, họ cũng chỉ đứng từ xa quan sát, căn bản không hề xuất hiện cảnh tượng vây quanh chào đón.
Điều này khiến Ian không khỏi suy nghĩ, nếu như gia quyến của những binh sĩ Hải quân trụ sở này đắc tội với Thiên Long Nhân thì sẽ thế nào?
Theo dự đoán của cậu, có lẽ kết cục cũng chẳng tốt đẹp gì đâu nhỉ? Trong mắt Thiên Long Nhân, Hải quân căn bản chỉ là lũ tay sai mà thôi, tay sai có lẽ địa vị cao hơn nô lệ một chút, nhưng e rằng cũng chỉ dừng lại ở đó mà thôi.
Cư dân trong thành phố Marineford này có lẽ cũng biết tình cảnh đó, cho nên bình thường họ sẽ không lại gần con đường này, bởi vì trên con đường này thường xuyên xuất hiện những Thiên Long Nhân từ Mariejois xuống du ngoạn...
Con đường này do đi chéo tới đỉnh Đại lục Hồng Thổ nên rất dài, Ian và đoàn xe đi rất lâu, cuối cùng mới tiến vào Mariejois.
Là trung tâm quyền lực của Chính quyền Thế giới và nơi ở của Thiên Long Nhân, thành phố Mariejois vô cùng nguy nga tráng lệ, kiến trúc ở đây rất thưa thớt nhưng tòa nào tòa nấy đều vô cùng mỹ lệ, do nằm ở trên cao nên quanh năm nơi này được mây mù bao phủ, ánh mặt trời chiếu xuống xuyên qua mây mù tỏa ra những vầng sáng, khiến nơi đây trông giống như tiên cảnh nhân gian vậy.
Trong thành phố này có một tòa kiến trúc cao nhất, lớn nhất, đó chính là nơi ở của Chính quyền Thế giới, là biểu tượng rõ ràng nhất của thành phố, đợi đến khi Hội nghị Thế giới diễn ra, lãnh đạo các nước tới tham dự hội nghị sẽ tề tựu tại đó, cùng thảo luận về những sự kiện xảy ra trên thế giới trong thời gian gần đây và quyết định phương châm đối phó trong tương lai.
Tất nhiên, vì lúc này chưa tới thời gian hội nghị, nên lãnh đạo các nước phải vào ở trong các khách sạn và nhà hàng tại đây trước.
Sau khi tiến vào Mariejois, đội xe của Ian có các quan chức Chính phủ mặc tây trang đen, đeo kính râm và đội mũ phớt đen tới dẫn đường, nhờ có những người này dẫn dắt, Ian và mọi người mới đi vào trong thành phố.
Mariejois là thành phố mà Thiên Long Nhân sinh sống, tuy nhiên điều này không có nghĩa là thành phố này toàn là Thiên Long Nhân, thực tế cũng có một số thương đội vượt qua được sự kiểm duyệt của Chính quyền Thế giới có thể tới đây, và từ đây vượt qua Đại lục Hồng Thổ để tiến vào Tân Thế giới.
Nhưng những người kiểu này khi ở trong thành phố đều phải hết sức cẩn thận, gặp ai cũng phải cúi đầu khom lưng hành lễ.
Cuối cùng, Quốc vương Vương quốc Hoa Hồng và tùy tùng của ông đã vào ở tại tầng cao nhất của một khách sạn được trang hoàng xa hoa, còn nhóm nhân viên hộ vệ như Ian thì được sắp xếp ở những phòng tầng dưới kém hơn một chút.
Vì Quốc vương Vương quốc Hoa Hồng mệt mỏi sau chuyến đi nên cần nghỉ ngơi, vì vậy ngoài những người làm nhiệm vụ ra, nhóm hộ vệ như Ian lại có chút thời gian để tự do hoạt động.
Lúc này chính là thời cơ tốt nhất để thám thính tin tức, bốn người bọn Ian bèn tách nhau ra để đi nghe ngóng.
Khách sạn này rất lớn, không chỉ có người của Vương quốc Hoa Hồng vào ở mà còn có đội ngũ của mấy quốc gia khác nữa, nên vận may của Ian và đồng bọn cũng không tệ, vào buổi tối khi ăn cơm, bốn người tập hợp lại với nhau, Kha Na Nạp Y đã mang về tin tức xác thực.
Có lẽ nhờ ưu thế trời sinh của mỹ nữ mà lần này Kha Na Nạp Y đã tiếp cận được một vị vương thất quý tộc trong khách sạn, trong lúc trò chuyện với đối phương đã dò hỏi được tin tức về con tàu chở Thiên Thượng Kim kia.
Thiên Thượng Kim đã được bí mật chuyển đi, Hải quân để lại một con tàu trống làm mồi nhử để thu hút những kẻ săn tiền thưởng muốn cướp đoạt Thiên Thượng Kim, trận chiến nghe nói đã bùng nổ vào đêm hôm qua, có sự ra tay của Akainu Sakazuki, cộng thêm bốn chiến hạm vây quét, những kẻ cướp bóc đã bị đánh bại thành công, còn cấp dưới kia của Kaido quả thật đã xuất hiện, nhưng cuối cùng sau khi giao chiến một phen với Akainu thì đã bị thương rồi bỏ chạy.
Nghe tin tức này, Ian cũng không khỏi thầm thấy may mắn, nếu không phải có chú Kuma xuất hiện ngăn cản cậu, có lẽ lần này cậu cũng đã lành ít dữ nhiều rồi.
Do tin tức này nghe được từ miệng một quý tộc nên cũng không biết rõ tình hình chiến đấu cụ thể lúc đó ra sao, cấp dưới kia của Kaido là ai cũng không rõ lắm, nghe Kha Na Nạp Y nói thì Akainu sau khi giải quyết trận chiến dường như không quay về Mariejois, ước chừng là muốn trấn thủ Hải quân trụ sở để đề phòng sự trả thù của Tứ Hoàng Kaido.
Còn con tàu chở Thiên Thượng Kim bị bí mật chuyển đi kia ước chừng sẽ tới vào buổi chiều tối ngày mai, khi đó Thiên Thượng Kim sẽ được đưa vào quốc khố của Thiên Long Nhân, còn về hai quả Ác Ma Quả kia, nghe nói đã được Thánh Mjosgard của Thiên Long Nhân đặt trước rồi.
Biết được tình báo rồi thì những việc tiếp theo sẽ dễ làm hơn, chỉ cần xác nhận nơi ở gia tộc của Thánh Mjosgard này là được.
Trong lúc tự mình đi nghe ngóng tình báo, Ian cũng biết được một số tình hình về Thiên Long Nhân, trong thành phố này, nơi đóng quân của mỗi gia tộc Thiên Long Nhân đều là một trang viên rất lớn, do họ tự xưng là hậu duệ của đấng sáng thế nên vẫn luôn sùng bái vinh quang của tổ tiên, mỗi gia tộc đều sẽ lập tượng cho tổ tiên của mình, đồng thời cũng là để phô trương sự chính thống về huyết thống của bản thân, nơi đặt những bức tượng này có thể xem như là nơi đóng quân của một gia tộc.
Điều này ở Mariejois không phải là bí mật gì, ngay cả binh sĩ Hải quân đóng quân ở đây cũng rất rõ ràng.
Ian kiên nhẫn chờ đợi cho đến tối ngày thứ hai, cậu cũng không biết con tàu chở Thiên Thượng Kim đó chính xác là khi nào nhập cảng, nhưng tính ra thời gian cũng gần tới rồi.
Trong phòng, Ian cởi bộ giáp hoa hòe lòe loẹt ban đầu ra, thay vào một bộ đồ dạ hành màu đen nhẹ nhàng, lấy một chiếc khăn bịt mặt màu đen che đi khuôn mặt mình, mọi thứ chuẩn bị xong xuôi là định xuất phát.
Kha Na Nạp Y và Hồ Đào đều ở trong phòng của Ian, Kha Na Nạp Y dặn dò cậu: "Tôi tuy không biết nhiệm vụ của anh là gì, nhưng nghĩ cũng liên quan tới hai quả Ác Ma Quả kia, rất ít người sẽ lẻn vào trong nhà Thiên Long Nhân, nên chúng tôi cũng không biết tình hình cụ thể sẽ ra sao, chỉ có thể dựa vào chính anh liệu việc mà làm thôi!"
Ian gật đầu nói: "Tôi hiểu rồi!"
Hồ Đào lên tiếng: "Thật ra tôi lại cảm thấy chắc sẽ không sao đâu, Thiên Long Nhân vốn quen thói ngang ngược, tuyệt đối sẽ không nghĩ tới việc có người dám đánh chủ ý vào bọn họ!"
"Tóm lại, cẩn thận vẫn hơn!" Kha Na Nạp Y nói.
Nói xong, Hồ Đào gia trì cho Ian một kết giới cách âm, Ian nhảy lên bậu cửa sổ, nhân lúc trời tối men theo góc khuất của bức tường khách sạn lẻn xuống dưới.
Có kết giới cách âm, lúc Ian tiếp đất không hề phát ra một chút tiếng động nào, lặng lẽ men theo góc tường, tránh né binh sĩ Hải quân tuần tra bên ngoài, rời khỏi khách sạn và tiến vào thành phố Mariejois.
Thành phố này tuy kiến trúc tương đối thưa thớt nhưng lại có rất nhiều loại cây cối cao lớn, dùng lời của thế giới của Ian mà nói thì chính là công tác phủ xanh thành phố được làm rất tốt, cho nên trong thành phố này Ian có không ít chỗ che chắn.
Mà đợi tới khi Ian thực sự tiến vào trong thành phố rồi mới phát hiện ra mọi chuyện lại nhẹ nhàng hơn nhiều.
Thật ra vốn dĩ là vậy, hiện tại trọng tâm của Chính quyền Thế giới và Hải quân đều đặt ở Hội nghị Thế giới lần này, hơn một trăm bảy mươi nước gia nhập đấy, cho dù không phải quốc gia nào cũng tới đây họp, thì lãnh đạo tập trung ở Mariejois lúc này cũng nhiều không kể xiết, sự an toàn của những người này mới là việc trọng yếu nhất, khách sạn nơi các vị Quốc vương và lãnh đạo hạ tháp mới là trọng điểm bảo vệ của Hải quân và cơ quan tình báo, còn trong thành phố thì ngược lại, không có nhiều binh sĩ Hải quân tới vậy.
Tất nhiên, sự phòng vệ an ninh hàng ngày của thành phố vẫn có, Ian vừa cảm thấy may mắn vừa không dám chủ quan quá mức, cậu nhắm chuẩn phương hướng rồi đi về phía Tây Bắc của Mariejois, nơi đó chính là nơi đóng quân gia tộc của cái gọi là Thánh Mjosgard.
Thứ mà Ian giỏi nhất hiện nay chính là tốc độ, hơn nữa việc tu luyện thể thuật của cậu cũng đã có chút thành tựu, động tác ngày càng nhanh nhẹn, khi xuyên qua thành phố đều tận dụng trời tối, cố gắng đi vào những nơi tăm tối, thêm vào đó là bộ đồ dạ hành màu đen trên người, thế mà dọc đường không một ai phát hiện ra cậu, an ninh bảo vệ trong thành phố này quả thực phải nói là rất tệ.
Đến lúc này Ian mới hiểu ra tại sao năm đó nhà mạo hiểm Fisher Tiger của băng hải tặc Mặt Trời lại có thể dễ dàng đại náo một trận ở Mariejois và giải phóng nhiều nô lệ như vậy.
Do có thể mượn oai hùm của Đô đốc Hải quân, hơn nữa Mariejois vốn dĩ nằm trên đỉnh Đại lục Hồng Thổ, Thiên Long Nhân tự cho rằng không ai gan lớn đến mức dám tới đây để mưu hại bọn họ, bình thường khi đi lại phía sau bọn họ cũng luôn có vệ sĩ mặc đồ đen và hộ vệ mặc giáp trụ do gia tộc mình nuôi dưỡng, cho nên đám người tự phụ này căn bản không muốn thấy quá nhiều binh sĩ Hải quân vây quanh mình.
Đây là Thánh địa đấy, quá nhiều tiện dân xuất hiện ở đây thì còn có thể gọi là Thánh địa nữa sao!?
Những nguyên nhân này cộng lại khiến quá trình tiến lên của Ian nhẹ nhàng tới mức ngay cả bản thân cậu cũng có chút không dám tin!
Uổng công cậu làm ra vẻ quan trọng chuẩn bị nhiều như thế...
Không bao lâu sau, cuối cùng Ian cũng tới nơi là đích đến của chuyến đi này, đây là một khu vườn, diện tích rất rộng lớn, bao quanh bên ngoài khu vườn là những hàng rào sắt cao vút, nhìn từ xa có thể thấy ở cuối khu vườn có một tòa trang viên khổng lồ.
Đây chính là nơi đóng quân gia tộc của Thánh Mjosgard rồi, cửa chính có vệ sĩ mặc đồ đen canh gác, nhưng Ian cũng không hề nghĩ tới việc đi vào từ cửa chính, cậu cẩn thận vòng quanh hàng rào sắt, đi tới mặt bên của trang viên này rồi leo qua hàng rào sắt.
Tuy nhiên, vừa mới tiếp đất trong khu vườn, Ian đã cảm thấy mình như giẫm phải thứ gì đó, cúi người nhìn kỹ mới phát hiện trong ánh sáng lờ mờ, đâyVậy mà là một cái đầu lâu người đầy vết máu đen.
Mà thứ Ian vừa giẫm vỡ chính là cái đầu lâu này, không chỉ vậy, Ian còn phát hiện ra những phần cơ thể khác của bộ hài cốt này, một chiếc cùm sắt còn rơi ở bên cạnh.
Trong lòng lạnh toát, Ian lập tức biết đây là tình huống gì, Thiên Long Nhân thế mà lại dùng nô lệ đã chết làm phân bón hoa để nuôi dưỡng khu vườn này!
Trước đó Ian còn thấy khu vườn này khá ổn, nhưng khi nhìn thấy bộ hài cốt người này, cậu mới cảm thấy rợn tóc gáy, những bông hoa trong khu vườn này nở rộ rực rỡ như vậy, rốt cuộc là phải dùng bao nhiêu nô lệ làm phân bón mới nuôi dưỡng được đây!?
[TÊN_MỚI]
柯娜纳依 = Kha Na Nạp Y
胡桃 = Hồ Đào
萨卡斯基 = Sakazuki
穆斯加鲁德圣 = Thánh Mjosgard
费舍尔·泰格 = Fisher Tiger