Siêu Cấp Thẻ Bài Hệ Thống

Lượt đọc: 6663 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 193
Trực diện đối đầu

❊ ❊ ❊

Hai ngày liên tiếp, Đằng Hổ đã được chơi cho thỏa thích, còn đám người Qike vốn cũng thích đánh bạc, nay cũng được thỏa mãn cơn nghiện.

Thú thật, dù Đằng Hổ là kẻ mê cờ bạc đến mức cuồng nhiệt, nhưng vận may của ông ta quả thực chẳng ra sao. Mọi người đi cùng ông ta đánh bạc, nhưng vị đại thúc này cứ thua liểng xiểng, ngược lại khiến đám người Qike thắng đến mức thấy ngượng ngùng.

May mắn thay, để Đằng Hổ được chơi hết mình, hễ cứ ông ta thua sạch là Ian lại vứt cho một khoản tiền.

Lúc rời khỏi sòng bạc của Lão K, Ian đã đổi hết số phỉnh thắng được ra tiền mặt. Do Lão K tự nguyện chịu thua nên hai triệu sáu trăm ngàn Beli của Ian đã tăng lên gấp ba, tức là bảy triệu hai trăm ngàn Beli. Cộng thêm vốn liếng ban đầu, hiện tại trong tay cậu có hơn mười triệu Beli. Cứ vứt ra một ít cho Đằng Hổ đánh bạc, coi như mượn tay ông ta mà phát tiền thưởng cho đám thủy thủ vậy.

Đằng Hổ chưa bao giờ đánh bạc vui vẻ đến thế, hai ngày sau, khi đến gần nơi đóng quân của chi nhánh G5, ông ta vẫn còn cảm thấy chưa đã.

Lúc này, ông ta không nhịn được mà suy nghĩ, có lẽ thực sự lên tàu của băng hải tặc Thợ Săn Rồng cũng là một lựa chọn không tồi?

Căn cứ của chi nhánh G5 thực ra cũng chẳng phải căn cứ bí mật gì cho cam. Hải quân vốn gánh vác trách nhiệm duy trì an ninh trên biển, nên cũng thường xuyên nhận được tin báo từ dân thường, nếu dựng thành căn cứ bí mật thì làm sao đi theo đường lối quần chúng được?

Chỉ là, do tác phong của chi nhánh G5 vô cùng tồi tệ, đừng nói là hải tặc sợ bọn họ, ngay cả người dân thường cũng vô cùng khiếp sợ. Trừ khi bất đắc dĩ, nếu không họ thường sẽ không bao giờ lại gần căn cứ của chi nhánh G5.

Điều này dẫn đến việc vùng biển gần hòn đảo nơi đặt chi nhánh G5, gần như chẳng bao giờ nhìn thấy bóng dáng tàu bè nào.

Lúc này Ian đang cầm một tờ sơ đồ, ngồi trước mặt Đằng Hổ để nghiên cứu cùng ông ta.

Theo lời khai của Lão K, người từng bắt giữ hắn, ép hắn mở sòng bạc kiếm tiền thực chất là một Chuẩn tướng thuộc chi nhánh G5, tên là Quá Đầu. Cái gọi là Chuẩn tướng, thực chất chỉ là quân hàm quá độ giữa Đại tá và Thiếu tướng. Ian ước chừng vị Chuẩn tướng Quá Đầu này thực lực cũng không mạnh lắm, nhưng trong chi nhánh G5 còn có một nhân vật lợi hại, đó chính là căn cứ trưởng của chi nhánh G5, Trung tướng Vergo.

Vergo được mệnh danh là "Tên hải quân mang phong thái quý ông khác biệt hẳn với G5", điều này nói về phong cách làm việc của hắn, hoàn toàn khác biệt với đám hải quân thô lỗ bạo lực ở chi nhánh G5. Những gì hắn thể hiện ra ngoài đều là vẻ ngoài rất lịch thiệp.

Tuy nhiên, chỉ mình Ian biết rõ, Vergo thực tế là người của Doflamingo. Hắn làm gián điệp trong hải quân nhưng lại rất được hải quân tin tưởng, thuộc hàng ngũ Trung tướng tinh nhuệ.

So sánh Vergo với Ngô Thử và Đấu Khuyển, Ian cũng không rõ rốt cuộc ai mạnh ai yếu. Nhưng nếu cậu không nhớ nhầm thì Vũ trang sắc Bá khí của Vergo cực kỳ lợi hại, đã có thể đạt tới cảnh giới toàn thân vũ trang hóa!

Lão K năm đó cũng từng vạch ra một kế hoạch, muốn lợi dụng năng lực trái ác quỷ của mình để lẻn về chi nhánh G5 giải cứu đồng đội, kết quả là vì kiêng dè Vergo nên tạm thời không thực hiện kế hoạch đó. Tuy nhiên, dựa vào ký ức năm xưa, Lão K đã vẽ ra tấm bản đồ địa hình đại khái của chi nhánh G5, chính là tấm mà Ian đang cầm trong tay lúc này.

Vốn dĩ Ian không muốn quản mấy chuyện bao đồng này, cậu chẳng hề quen biết gã Lão K kia, không đáng để vì một kẻ như vậy mà xông vào chi nhánh G5 đầy tai tiếng. Thế nhưng vì mối quan hệ với Đằng Hổ, cậu lại chẳng thể không đi cùng một chuyến.

Ban đầu Ian cũng từng nghĩ, liệu có cách nào lẻn vào một cách êm thấm hay không, ví dụ như đánh ngất một tên lính hải quân rồi mặc đồ của hắn để trà trộn vào. Thế nhưng, sau khi vuốt cằm suy nghĩ, Ian liền thay đổi ý định.

“Thế này đi, Nhất Tiếu đại thúc, xét thấy đôi mắt của ông không tiện, chi bằng ông cứ ra mặt thu hút sự chú ý của hải quân, rồi tôi lẻn vào cứu người, ông thấy sao?” Ian hỏi Đằng Hổ.

“Làm sao để thu hút sự chú ý của hải quân đây?” Đằng Hổ hỏi lại.

“Đánh nhau thôi!” Ian cười nói: “Thực lực của ông mạnh như vậy, hải quân chi nhánh G5 không thể nào làm ông bị thương được. Ông chỉ cần làm ầm ĩ càng lớn, thì nhân lực canh giữ nhà tù của bọn họ càng trống trải!”

Đằng Hổ gật đầu, nói: “Cũng đúng, nhưng mà, sao ta cứ cảm thấy có gì đó không đúng nhỉ?”

“Có gì mà không đúng chứ!” Ian vỗ vỗ vai Đằng Hổ một cách thoải mái: “Ông xem, chúng ta vốn là đến giúp ông một cách tự nguyện, nhưng ông cũng phải phân biệt chính phụ chứ? Chính ông không chịu trực diện đối đầu, lẽ nào lại bắt những người giúp đỡ không công như chúng tôi ra mặt đối đầu sao?”

Đằng Hổ cảm thấy từ "trực diện đối đầu" nghe là lạ, nhưng ít nhất ông ta vẫn hiểu được ý nghĩa, cũng thấy Ian nói có lý, vì vậy liền gật đầu đồng ý.

Mà Ian lúc này, trong lòng lại đang thầm cười trộm.

Đằng Hổ đã không ngại trở thành hải tặc, vậy thì Ian dự định sẽ tác thành cho ông ta, để ông ta trực tiếp giao chiến với đám lính hải quân ở chi nhánh G5. Cho dù đến lúc đó ông ta có nương tay, đám lính hải quân kia cũng khó tránh khỏi bị thương. Những việc khiêu khích tôn nghiêm của hải quân như vậy, sau này chắc chắn sẽ khiến Đằng Hổ trở thành đối tượng bị hải quân truy nã.

Ian rất muốn xem thử, nếu Đằng Hổ bị truy nã thành hải tặc, thì đến lúc hải quân chiêu mộ quân đội trên toàn thế giới, liệu có còn phá lệ đề bạt ông ta làm Đại tướng hải quân nữa không!

Hơn nữa còn một điểm nữa, nếu Đằng Hổ thực sự trở thành hải tặc, thì xác suất để cậu lôi kéo ông ta gia nhập băng của mình, liệu có tăng lên nhiều không nhỉ?

Nhất thời, Ian cảm thấy mình tìm được chút niềm vui trong chuyện này.

Sau khi bàn bạc xong, Ian liền để các thành viên băng hải tặc Thợ Săn Rồng ở lại trên tàu, cách xa hòn đảo một chút, chờ sau khi mọi chuyện xong xuôi thì quay lại đón hai người bọn họ là được. Dù sao căn cứ hải quân đều có pháo đặt trên bờ, Ian không muốn con tàu của mình bị phát hiện rồi bắn nát.

Sau đó, Ian và Đằng Hổ hạ một chiếc thuyền nhỏ, chậm rãi chèo về phía căn cứ hải quân.

Trên thuyền, Đằng Hổ có chút không yên tâm nói với Ian: “Tại hạ thì có khả năng tự vệ, nhưng Ian tiểu ca, cậu đi cứu người sẽ không có chuyện gì chứ?”

Hai ngày trên thuyền, Đằng Hổ quả thực không thấy Ian phô diễn sức mạnh của mình, nên bây giờ có chút lo lắng.

“Yên tâm đi!” Ian trấn an ông ta: “Tôi tuy không lợi cử như ông, nhưng đối phó với vài tên Trung tướng thì không thành vấn đề.”

Nghe Ian nói vậy, Đằng Hổ cũng thầm kinh ngạc. Mặc dù ông ta cũng từng nghe nói về sự kiện đốt cháy Mary Geoise, nhưng lại không rõ lắm về tình hình thực sự lúc đó. Dù sao thân phận hiện tại của ông ta chỉ là một kẻ lang thang, không thể có quá nhiều nguồn tin tức, sự kiện Mary Geoise cũng là do ông ta nghe từ miệng vài tên hải tặc mới biết.

Vì thế, ông ta chưa bao giờ nghĩ tới, Ian trước mặt mình lại là một kẻ hung hãn đến thế.

“Nếu đã vậy, tại hạ cũng yên tâm rồi!” Đằng Hổ nói: “Tại hạ sẽ thu hút sự chú ý của hải quân thật chặt chẽ.”

Khi chiếc thuyền nhỏ chèo gần tới bờ biển, Ian nói với Đằng Hổ: “Vậy tôi đi từ hướng khác đây, đại thúc cứ tiếp tục chèo thuyền đi về phía trước!”

Nhìn Đằng Hổ gật đầu tỏ ý đã hiểu, Ian liền nhảy xuống biển, bơi về phía bờ biển bên kia.

Đằng Hổ tuy không nhìn thấy, nhưng có thể thông qua Kiến văn sắc Bá khí để cảm nhận động thái của Ian. Đợi đến khi xác nhận cậu đã lên bờ, Đằng Hổ mới xuống thuyền, dùng cây trượng kiếm của mình dò dẫm mặt đất, chậm rãi bước về phía vị trí căn cứ hải quân.

Khi ông ta tới gần cổng căn cứ hải quân, ông ta mới bị phát hiện. Một tên lính gác ngáp dài, mũ hải quân đội lệch, liếc mắt nhìn ông ta một cái, rồi mất kiên nhẫn quát mắng: “Này, tên mù kia! Đây là căn cứ hải quân, không muốn gặp rắc rối thì cút ngay!”

Đằng Hổ mỉm cười nhẹ, nói: “Tại hạ tới chi nhánh G5 có chút việc muốn hỏi hải quân!”

Thế nhưng tên lính gác hải quân kia căn bản không thèm nghe, vớ lấy khẩu súng bên cạnh, “bạch” một tiếng nổ súng ngay dưới chân Đằng Hổ, cười hì hì nói: “Mặc kệ ngươi có việc gì, mau cút đi, không thì đừng trách ta không khách khí!”

“Tại hạ chỉ là một thường dân, chẳng lẽ ngay cả việc tìm hải quân hỏi chút chuyện cũng không được sao?” Đằng Hổ mở mắt, lộ ra con ngươi trắng dã, có chút tức giận nói.

Tên lính gác hải quân kia căn bản không biết mình đang đối mặt với hạng người nào, càng thêm mất kiên nhẫn, quát mắng: “Thường dân cái gì, ngươi thực ra là hải tặc đúng không!? Còn không mau đi, cẩn thận ta bắt ngươi lại đấy!”

Đằng Hổ lắc đầu nói: “Quả nhiên đúng như lời đồn, thô lỗ vô lý!”

Ông ta cũng cảm nhận được, điều Ian nói với mình là đúng, đối với đám người ở chi nhánh G5, giảng đạo lý gì đó hoàn toàn là điều không thể. Vì vậy Đằng Hổ cũng không nói nhảm nữa, rút cây trượng kiếm của mình ra, vung ngang về phía tên lính gác hải quân kia từ xa.

“Trọng lực đao · Mãnh Hổ!”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:180
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.