Sở Môn Lang

Lượt đọc: 66 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7
Nữ Tử Thần Bí (Hạ)

❊ ❊ ❊

Thanh diện nhân chỉ vào vết thương của lão giả, bẩm báo với nữ tử:

“Vết thương chí mạng của lão là đao thương. Đao đâm vào bụng, vết thương sâu tới nội tạng. Nhìn vết thương này, dường như là do Tu La đao của Thiên Giáp Thành gây ra. Tại hiện trường ngoài dấu chân của lão giả, còn có dấu chân của một người khác, nhưng lại không phải là dấu chân của Tu La đao. Với tu vi của Tu La đao, dù là ở Vũ Địa cũng không thể lưu lại dấu chân rõ ràng như vậy. Cho nên có thể nói tu vi của kẻ này không cao. Người này còn lục lọi trên người lão giả một lượt. Hiện tại trên người lão giả không còn vật gì nữa. Lục lọi xong xuôi, kẻ đó liền vội vàng rời đi…”

Nữ tử lắng nghe lời suy đoán của thanh diện nhân, ánh mắt nàng co rút lại, một loại ánh sáng lạnh lẽo tựa băng tuyết lóe lên trong đôi đồng tử ấy.

“Đã kẻ đó lấy hết đồ đạc trên người lão già kia, thì phải nghĩ cách tìm ra hắn để trừ hậu hoạn. Hơn nữa, không biết lão già này rốt cuộc biết được bao nhiêu, nắm giữ những tình huống gì. Tinh thần đao của lão cũng thất thường, khó bảo đảm lão không nói với người khác… Cho nên, để bảo hiểm, phải làm đến mức vạn vô nhất thất. Ta nghe nói hôm qua lão già có ghé qua một thôn trang ngoài núi, giết hết người trong thôn đó rồi.”

Thanh diện nhân đáp: “Tuân lệnh!”

Mà những người thần bí này truy tung lão giả suốt dọc đường, phàm là những kẻ từng tiếp xúc với lão, cơ bản đều bị bọn họ giết sạch.

Nữ tử lại ra lệnh: “Hủy thi diệt tích lão già mù kia đi, ta cảm thấy, ngoài chúng ta ra vẫn còn người đang truy tìm lão.”

Sau đó, thân hình yểu điệu của nữ tử khinh doanh lướt đi, trong chớp mắt đã tiêu thất giữa làn mưa bụi.

Ba ngày sau, vào lúc chạng vạng, một thiếu niên y phục sạch sẽ, tinh thần phấn chấn bước vào một quán cơm trong Tú Thành.

Thiếu niên đó chính là Sở Lang.

Sở Lang là trên đường đi Hà Châu, tiện ghé qua Tú Thành ăn cơm.

Quán cơm này ở địa phương khá nổi tiếng, có vài cái bàn, sạch sẽ ngăn nắp. Trong quán thoang thoảng mùi rượu thịt. Lúc này có không ít thực khách đang ăn cơm uống rượu.

Có bàn còn đang hoa quyền uống rượu, ồn ào náo nhiệt.

Sở Lang chọn một cái bàn rồi ngồi xuống.

Trên bàn này chỉ ngồi một thiếu niên chừng mười mấy tuổi.

Thiếu niên thân hình gầy gò, dung mạo bình thường, trên mặt còn có vài đốm tàn nhang.

Thiếu niên đang ăn một con cá. Cậu ăn cá vô cùng tỉ mỉ, trước hết gắp một miếng cá để vào bát, sau đó kiên nhẫn gỡ từng cái xương cá ra, kể cả những chiếc xương dăm nhỏ xíu cũng không sót một cái. Đợi cho đến khi gỡ hết sạch xương, thiếu niên mới đưa cá vào miệng, sau đó ngậm miệng lại chậm rãi nhai, trông vô cùng hưởng thụ.

Trước mặt thiếu niên còn có một bầu rượu.

Xem ra tuy tuổi còn nhỏ nhưng cậu ta cũng thích uống rượu.

Sở Lang ngồi xuống đối diện thiếu niên, thiếu niên ngẩng đầu lên, Sở Lang mỉm cười hữu hảo với cậu. Thiếu niên khẽ gật đầu đáp lễ, rồi tiếp tục tỉ mỉ ăn con cá của mình.

Tiểu nhị tiến lại gần ân cần hỏi: “Khách quan, người muốn dùng gì ạ?”

Sở Lang dùng một ngón tay gõ nhẹ lên bàn, nói: “Mang một đĩa thịt dê nướng, thái thêm hai cân thịt bò, mang thêm một bầu rượu. Đúng rồi, rượu phải loại liệt nhất. Càng liệt ta càng thích, sẽ thưởng cho ngươi tiền.”

Tiểu nhị vừa nghe có thưởng thì rất vui mừng, hớn hở đi chuẩn bị.

Sở Lang liền ngồi đợi cơm thái.

Phía tây của Sở Lang có một bàn ngồi vài nam tử, đều mang theo binh khí, trông như người giang hồ.

Bọn họ vừa uống rượu vừa lớn tiếng bàn luận.

Một gã nam tử râu quai nón lớn tuổi hơn một chút nhấp một ngụm rượu, thần sắc kích động nói: “Nghe nói Đại Hà Vương muốn thu đồ đệ, mà còn muốn thu tám người nữa chứ! Ai mà chẳng muốn trở thành đệ tử của Hà Vương, học được ‘Đại Hà Vương Đồ Lục’ của Hà Vương cơ chứ! Đáng tiếc con trai ta không thành khí, nếu không ta nhất định phải gửi nó đến Hà Vương Phủ học nghệ.”

Sở Lang nghe thấy ba chữ “Đại Hà Vương”, trong lòng khẽ động, liền chăm chú lắng nghe.

Một gã hán tử mặt đỏ nghe lời nói của gã râu quai nón bèn châm dầu vào lửa: “Phùng huynh, huynh đúng là đang nằm mơ giữa ban ngày. Cho dù con trai huynh có thiên phú dị bẩm, cũng đừng mơ tưởng tới việc Hà Vương thu nó làm đồ đệ.”

Gã râu quai nón hỏi: “Tại sao?”

Gã hán tử mặt đỏ nói: “Lần này Hà Vương phá lệ thu đệ tử ngoại tộc, nhưng điều kiện lại vô cùng khắc nghiệt. Đối phương bắt buộc phải là con cái của chưởng môn các danh môn đại phái. Hơn nữa những môn phái này phải hùng cứ một phương, các môn phái trong Thập Vực còn được ưu tiên hơn. Ha ha, Phùng huynh, mấy hạng mạt lưu giang hồ như chúng ta sao có tư cách đó.”

Nghe gã hán tử mặt đỏ nói vậy, gã râu quai nón thở dài một tiếng, nâng bầu rượu trên bàn lên uống cạn.

Sau đó vài người chuyển chủ đề, bàn luận về cuộc tranh chấp ngày càng gay gắt giữa Thập Nhị Cung và Huyết Thần Giáo. Mấy vị giang hồ này đều hy vọng Thập Nhị Cung sẽ giành chiến thắng cuối cùng.

Sở Lang không hứng thú với tranh chấp giữa Thập Nhị Cung và Huyết Thần Giáo. Hiện tại cậu đang tràn đầy tâm ý muốn tìm hiểu về Đại Hà Vương Lục Phượng Đồ. Mấy gã hán tử này không bàn luận nữa, Sở Lang cũng khó mà hiểu thêm thông tin về Đại Hà Vương.

Lúc này tiểu nhị mang rượu mà Sở Lang gọi lên bàn, Sở Lang liền xách bầu rượu bước đến bàn bên kia.

Vài gã hán tử đều đổ dồn ánh mắt về phía Sở Lang.

Sở Lang nở nụ cười nói: “Mấy vị anh hùng, nhìn các vị đều uy phong lẫm liệt, chắc chắn không phải là nhân vật tầm thường. Tiểu nhân kiến thức nông cạn, có vài chuyện muốn thỉnh giáo các vị đại anh hùng.”

Sở Lang vừa nói vừa ân cần châm đầy rượu cho bọn họ.

Sự nịnh nọt của Sở Lang khiến mấy gã nam tử rất hưởng thụ.

Gã hán tử mặt đỏ nói: “Tiểu ca, ngươi có gì không rõ cứ việc hỏi.”

Sở Lang nói: “Nghe nói Đại Hà Vương là một đại nhân vật, nhưng lại không biết rốt cuộc là đại nhân vật thế nào. Mấy vị anh hùng kể cho ta nghe với được không.”

Nghe Sở Lang hỏi như vậy, mấy gã hán tử nhìn cậu bằng ánh mắt kỳ quái, như thể đang nhìn một con ếch ngồi đáy giếng.

Gã hán tử mặt đỏ nói: “Có biết Giang Hồ Cửu Trọng Thiên không?”

Sở Lang cố ý giả vờ không biết, lắc lắc đầu.

Gã hán tử mặt đỏ cũng lắc đầu, nói: “Đúng là ếch ngồi đáy giếng, nể mặt bầu rượu này của ngươi, ngươi nghe cho kỹ đây. Trong giang hồ có chín nhân vật truyền kỳ lợi hại, được gọi là ‘Cửu Trọng Thiên’… Đại Hà Vương chính là đệ tam trọng thiên trong Cửu Trọng Thiên. Đại Hà Vương Phủ cũng xếp hạng thứ ba trong Thập Vực. Mặc dù Cửu Trọng Thiên mỗi người đều mang trong mình cái thế võ học, nhưng ‘Vương Đồ Lục’ của Hà Vương bao la vạn tượng, bao gồm nhiều loại tuyệt học, đây là điều không ai sánh kịp. Trong giang hồ có hai câu thơ hình dung Hà Vương —— Đại Hà thôn lạc nhật, bách chiến Vương Đồ Lục!”

Gã râu quai nón kia cũng lên tiếng: “Tám năm trước, Hà Vương còn dùng sức một mình, đại chiến với ba mươi sáu sát thủ của ‘Vô Tương Điện’ nước Mặc Lan, kết quả ba mươi sáu thiên sát bị Hà Vương đánh cho nằm liệt giường suốt mấy tháng trời. Điều này cũng trở thành nỗi sỉ nhục của ‘Vô Tương Điện’. Trận chiến này càng dương oai cho Hoa Hạ chúng ta, khiến cho các nước man di địch quốc không còn dám coi thường võ lâm Trung Nguyên nữa…”

Trên mặt mấy gã hán tử lúc này đều tràn đầy thần sắc kính ngưỡng đối với Đại Hà Vương.

Sau đó lại có một gã hán tử kể lại một số sự tích về Đại Hà Vương.

Bọn họ nói, Sở Lang chăm chú lắng nghe.

Sở Lang cũng càng thêm hiểu rõ về Đại Hà Vương.

Lúc cuối, Sở Lang nâng một chén rượu lên nói: “Đa tạ mấy vị anh hùng, cho ta biết Hà Vương là bậc đại anh hùng hiếm có. Chúng ta kết giao bằng hữu nhé, tiểu đệ xin kính các vị đại ca một chén.”

Nói đoạn, Sở Lang cạn trước để bày tỏ sự kính ngưỡng, ngửa cổ uống cạn chén rượu liệt đó.

Mấy gã hán tử cũng nâng rượu lên uống cạn.

Nhưng ngay khi rượu vừa xuống bụng, sắc mặt bọn họ đều trở nên khó coi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:14
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thiên Vũ Hàn

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.