Sở Môn Lang

Lượt đọc: 31 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12
Tám Đệ Tử Bái Sư (Trung)

❊ ❊ ❊

Đại Hà Vương thu nhận Lương Huỳnh Tuyết, cha con nhà họ Lương vui mừng khôn xiết.

Lương Kim Đồng vô cùng kích động, hắn nói: "Hà Vương, ngài thu nhận tiểu nữ, sau này Đại Vụ Sơn và Đại Hà Phủ chính là người một nhà. Chuyện của Hà Vương, chính là chuyện của ta. Có việc gì Hà Vương cứ việc phân phó."

Ý đồ thu đồ đệ lần này của Đại Hà Vương chính là lôi kéo tám phái để sử dụng cho mình, thứ Đại Hà Vương cần chính là câu nói này của Lương Kim Đồng.

Đại Hà Vương nói: "Đúng, sau này chúng ta là người một nhà, Lương huynh, từ nay về sau hai nhà chúng ta phúc họa có nhau. Đại Vụ Sơn có việc cần giúp đỡ cứ việc mở lời, ta nhất định toàn lực tương trợ."

Lương Kim Đồng nghe vậy càng thêm vui mừng, hắn nói: "Vậy ta để tiểu nữ lại đây. Ngài cứ xem như con gái mình mà quản giáo, không nghe lời thì cứ đánh, cứ mắng. Không thể để con bé làm theo ý mình được."

Đại Hà Vương cười nói: "Ta nhất định sẽ dạy dỗ nó thật tốt."

Đại Hà Vương và Lương Kim Đồng hàn huyên thêm một lát, vì còn có chưởng môn nhà khác đang xếp hàng chờ Hà Vương gặp mặt, nên Lương Kim Đồng cáo từ rời đi trước, để lại con gái Lương Huỳnh Tuyết.

Hà Vương sai người an trí Lương Huỳnh Tuyết trước, đợi khi thu đủ tám đệ tử sẽ cùng hành lễ bái sư.

Đến đây, Đại Hà Vương đã thu nhận được sáu người đệ tử.

Quỳnh Vương Phủ Tiểu vương gia Vũ Văn Nhạc, Bách Gia Phố Lý Tư, Cam Châu Bát Trận Tiểu Lôi Thần Lệ Phong, Bách Mạc Cốc Vinh Cửu Cân, Thiên Phong Cục Trịnh Nhất Xảo, Đại Vụ Sơn Lương Huỳnh Tuyết.

Trong sáu người đệ tử này, hiện tại chỉ có một người là tử đệ của Thập Vực, đó chính là Tiểu Lôi Thần Lệ Phong.

Tiếp theo sẽ còn tử đệ nhà nào có may mắn trở thành đệ tử của Hà Vương, Sở Lang cũng rất mong đợi.

Lần này mười nhà có tới chín nhà là đại đương gia dẫn theo con cái tới bái sư, cho nên dù Đại Hà Vương không có ý định thu nhận con cái của họ, cũng phải nể mặt những vị chưởng môn thủ tọa này. Chỉ cần chưởng môn nào gửi bái thiếp tới, ngài đều đích thân tiếp kiến.

Tiếp kiến thêm mấy vị chưởng môn nữa, trời đã tối. Hà Vương lệnh cho Tiêu Xương phát thông báo, mời người của các môn phái đến bái sư ngày mai hãy quay lại. Đám đông tụ tập trước cửa Hà Vương Phủ cũng tản đi hết.

Mấy người đệ tử tạm thời được an trí ở khách phòng. Còn Sở Lang được sắp xếp ở tại đông sương phòng trong viện của Đại Hà Vương, ngay dưới tầm mắt của ngài.

Đại Hà Vương cũng nói với người trong phủ rằng Sở Lang là con trai của cố nhân, nay đến nương nhờ, sau này sẽ ở lại bên cạnh ngài làm việc.

Sở Lang mới tới đã có thể ở lại bên cạnh Hà Vương làm việc, điều này khiến không ít người trong phủ vừa đố kỵ vừa ghen tị.

Sở Lang ăn tối xong trở về phòng mình. Sở Lang bị lão quái giam cầm tám năm, nay bước chân vào Đại Hà Vương Phủ này, không chỉ phải đối mặt với đủ loại người trong phủ, mà còn phải tuân thủ các loại quy củ, Sở Lang cũng phải từ từ thích nghi.

Sở Lang ngồi một mình trước bàn, cậu dùng ngón tay chấm nước trà vẽ một vòng tròn lên bàn, sau đó thêm mắt, miệng, cuối cùng vẽ hai bím tóc nhỏ vểnh lên trời, tạo thành hình dáng một cô bé.

Sở Lang nhìn bức họa kia, lúc này một cảm giác khó tả tràn ngập trong lòng thiếu niên. Sở Lang lẩm bẩm: "Nương tử, lần này ta đến Hà Vương Phủ là đánh cược bằng cả tính mạng. Bây giờ Hà Vương đã thu ta làm đồ đệ. Ta được cứu rồi. Ta phải khổ luyện học nghệ, ta cũng phải dò la tung tích của nàng. Không biết nàng còn nhớ Lang ca không? Không biết bây giờ nàng đã lớn lên trông thế nào rồi..."

Những năm qua, tuy Sở Lang vô số lần nhớ lại cô bé xinh đẹp kia, nhưng lúc đó cậu còn nhỏ, trải qua bao nhiêu năm, dung mạo cô bé trong tâm trí cậu cũng dần trở nên mờ nhạt. Thế nhưng Sở Lang vẫn chưa hề từ bỏ ý định tìm kiếm nàng.

Nhìn bức vẽ này, tưởng tượng đến cảnh tượng tương lai tìm thấy cô bé, trên mặt Sở Lang lộ ra nụ cười tràn đầy hy vọng.

Sáng sớm ngày hôm sau, sau khi dùng bữa xong, chưởng môn các phái lại dẫn con cái đến ngoài Đại Hà Phủ bái sư. Những kẻ xem náo nhiệt cũng lũ lượt tụ tập trước Đại Hà Phủ.

Bọn họ đều tò mò không biết tiếp theo còn ai sẽ trở thành đệ tử của Đại Hà Vương.

Đặc biệt là những người đã đặt cược cho việc này, càng muốn nắm bắt tin tức mới nhất ngay lập tức.

Đại Hà Vương liên tiếp tiếp kiến hai vị chưởng môn, hàn huyên với họ một phen rồi lại khéo léo từ chối. Sở Lang vẫn đứng bên cạnh nghe lệnh. Lúc này Tiêu Xương lại sai người dâng bái thiếp vào.

Đại Hà Vương nhìn thoáng qua thì ra là bái thiếp của thành chủ Thiên Giáp Thành - Long Hướng Thiên.

Tâm tình Đại Hà Vương chấn động.

Địa vị của Thiên Giáp Thành trong giang hồ chỉ đứng sau Đại Hà Phủ.

Từ sau khi nhận được thư của Long thành chủ, Đại Hà Vương vẫn luôn đợi người của Thiên Giáp Thành.

Đại Hà Vương lập tức ra lệnh cho Sở Lang dẫn người ra cửa phủ đón tiếp, đồng thời dặn dò Sở Lang không được chậm trễ.

Sở Lang liền dẫn theo hai người ra cửa phủ đón tiếp.

Khi Sở Lang vừa ra khỏi cửa phủ liền sững sờ, trước cửa lại đang đứng Tu La Đao.

Tu La Đao vẫn vận một thân ngân giáp, vẫn tỏa ra thứ ánh sáng bạc chói mắt kia. Ánh mắt hắn cũng như cái đầu lâu pha lê to bằng nắm đấm trên chuôi đao bên hông, tỏa ra ánh sáng quỷ dị khiến người ta không thể nắm bắt.

Bên cạnh Tu La Đao còn có một cô gái, trông chừng mười mấy tuổi. Cô gái sinh rất thanh tú, ngũ quan cũng đoan chính. Nhưng mí mắt nàng lại rũ xuống, như một con mèo đang buồn ngủ. Sau lưng hai người đứng tám tên kiếm thủ Thiên Giáp Thành vận giáp trụ oai phong lẫm liệt.

Tu La Đao nhìn thấy Sở Lang cũng sững sờ.

Sở Lang không ngờ người đến lại là Tu La Đao.

Tu La Đao lại càng không ngờ người ra đón hắn lại là Sở Lang.

Hôm đó Sở Lang làm hỏng chuyện của Tu La Đao, Tu La Đao vẫn luôn ghi hận trong lòng.

Ánh mắt Tu La Đao lạnh lẽo, nói: "Là ngươi?!"

Tuy Sở Lang và Tu La Đao có hiềm khích, nhưng Đại Hà Vương đã sai Sở Lang ra phủ nghênh đón, Sở Lang cũng không thể nói năng lỗ mãng làm hỏng việc của Hà Vương.

Sở Lang nói: "Là ta."

Tu La Đao nói: "Đây có tính là oan gia ngõ hẹp không?"

Sở Lang không kiêu không nịnh đáp: "Đường rộng hay hẹp là do tu thành chủ tự mình đi, không liên quan gì đến ta."

Sở Lang thầm ám chỉ: Mẹ kiếp, ta nào có mời ngươi tới.

Cô gái kia thấy hai người không mấy thân thiện, nàng dùng đôi mắt buồn ngủ kia nhìn Sở Lang, lại nhìn Tu La Đao, bộ dáng ngây thơ.

Quản sự Tiêu Xương vừa nhìn tình hình này liền biết hai người có hiềm khích.

Tiêu Xương liền cười tươi rói nói với Tu La Đao: "Tu thành chủ, hắn là Sở Lang, là tâm phúc của Hà Vương."

Tiêu Xương nhấn mạnh hai chữ "tâm phúc", ý muốn nhắc nhở Tu La Đao phải nể mặt Hà Vương, không được làm càn.

Sở Lang vậy mà lại là tâm phúc của Đại Hà Vương, điều này càng nằm ngoài dự tính của Tu La Đao. Cho dù Tu La Đao có oán hận Sở Lang thế nào, bây giờ hắn cũng phải nể mặt Đại Hà Vương. Hơn nữa, hắn còn dẫn người đến bái sư.

Sắc mặt Tu La Đao dịu lại đôi chút, hắn nói: "Hóa ra Sở huynh làm việc cho Hà Vương, hôm đó sao ngươi không nói? Đúng là gây ra hiểu lầm to lớn rồi."

Sở Lang nói: "Nói thì có ích sao?"

Tu La Đao nói: "Biết đâu lại có ích..."

Đừng nói lúc đó Sở Lang chưa hề có quan hệ gì với Đại Hà Vương, dù cho thực sự là người của Đại Hà Vương, Tu La Đao cũng sẽ không tha cho Sở Lang. Bây giờ Tu La Đao cũng chỉ đành tạm thời nhẫn nhịn.

Sở Lang dẫn Tu La Đao và cô gái vào phủ, những người Thiên Giáp Thành còn lại ở lại bên ngoài cửa phủ.

Sở Lang dẫn hai người đi về phía phòng khách của Hà Vương. Khi đi ngang qua một dãy hành lang, Tu La Đao đang đi song song với Sở Lang thấp giọng nói với cậu: "Sau này, ta nhất định sẽ giết ngươi!"

Sở Lang thản nhiên nói: "Ta chờ!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:15
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thiên Vũ Hàn

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.